Array
(
[text] =>
Thời Nhật Bản chiến loạn, cho dù là thống nhất ngắn ngủi, vẫn có các loại phân tranh như cũ. Ngoại trừ con người, yêu quái càng có mặt khắp nơi. Một số thời khắc, tôi cảm giác tất cả những thứ này giống như là một giấc mộng, nhưng̀ ngày thứ hai tỉnh lại, tôi vẫn là Higurashi Kagome, ở thời chiến quốc, nhiêm vụ hiện nay là tìm kiếm người trừ yêu, tìm ra biện pháp giúp tôi lấy ngọc tứ hồn ra, sau đó trở lại hiện đại.
Nhưng đến cùng từ lúc nào, tại sao khoảng cách mục đích của tôi lại càng xa? Tôi méo miệng, nhìn người đàn ông lạnh lùng ngồi bên cạnh, trong lòng khẽ thở dài một cái. Được rồi, tôi nhất định phải thừa nhận, nếu như lại khiến tôi lựa chọn một lần, tôi tuyệt đối sẽ khó cho rằng mình thông minh đi rút Thiết Toái Nha, càng thêm sẽ không gia nhập cuộc chiến của Inuyasha và Sesshomaru trong lúc đó. Cụt tay sợ cái gì, cuối cùng cánh tay của hắn còn giống như là mọc ra. Tôi để ý những điều này làm gì.
“Đại nhân Sesshomaru , chúng ta thật sự muốn mang theo cô ta này đi tìm Toutousai sao?” Thanh âm ủy khuất bên trong còn mang theo khinh thường. Nơi này chỉ có ba người còn sống, người dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện, cũng chỉ có Jaken.
Sesshomaru trước sau như một không trả lời bất cứ vấn đề gì của hắn. Jaken giận dữ trừng tôi một chút, giơ đầu người trượng quay về tôi giơ giơ, dường như không hề có một tiếng động uy hiếp. Nhưng tôi quẫn nhìn Jaken, đối với hắn tương đương không nói gì.
“Jaken, nhìn thấy Toutousai trước, cô ta nhất định phải sống, hơn nữa không được để lại vết thương gì.” Sesshomaru dùng thật chậm tốc độ nói miêu tả ý của chính mình.
Jaken khẽ nhếch miệng, thế nhưng vẫn là lập tức tỏ thái độ, “Vâng, đại nhân Sesshomaru. Tôi sẽ để ý cô ta.”
Theo, hắn a một tiếng, bỗng nhiên tỉnh ngộ gật gật đầu, “Tôi hiểu được, đại nhân Sesshomaru. Cô gái này chính là then chốt của Thiết Toái Nha, yên tâm đại nhân Sesshomaru, Jaken sẽ giúp ngài có được Thiết Toái Nha. Đại nhân Sesshomaru…”
“Jaken,” Sesshomaru nhìn lại, ánh mắt giết người bắn về phía Jaken, “Ngươi nói nhiều lắm!”
Jaken bỗng nhiên nằm dưới đất, hai tay nắm đầu người trượng không được run, nhưng lại cũng không dám nhiều lời một chữ.
Đối mặt Sesshomaru tôi tự nhiên cảm thấy kỳ lạ, trong lòng nghi hoặc đâu chỉ một trăm hỏi. Chỉ là, bị hắn mang đi ngày đó trên cổ vẫn còn cảm giác đau đớn, tôi thật sự không muốn chết, liền, chỉ có thể trầm mặc. Jaken sau khi bị Sesshomaru cảnh cáo, cũng yên tĩnh lại.
Sắc trời đã tối sầm, tôi nhẹ vỗ về dạ dày, không khỏi có chút oán giận. Tôi rõ ràng nhớ tới Sesshomaru có vật cưỡi, nhưng bây giờ, chúng tôi hai cái chân bước đi. Cảm giác đói bụng đã khiến tôi mệt bở hơi tai, tôi giương mắt nhìn một chút cách đó không xa thạch đầu, ngừng lại cuối cùng lực khí chạy tới.
Dỡ xuống hành lý phía sau, ta từ trong túi đeo lưng lấy ra một gói bánh quy, xé Khai Phong khẩu vung đũa ngấu nghiến, não trong ảo tưởng ăn đi ăn mỹ vị Sushi. Âm thanh nuốt nước miếng truyền đến, tôi từ từ mở mắt ra, chỉ thấy Jaken quay về tôi nuốt một ngụm nước bọt. Tôi lại nhìn Sesshomaru, hắn quả nhiên không có liếc mắt nhìn tôi, một chút không có đói bụng ý tứ. Tựa hồ, toàn bộ Anime lý, xác thực chưa từng thấy hắn ăn đồ ăn. Lại bị Rin chăm sóc, thật giống cũng đã nói hắn không ăn đồ của con người… Tôi chớp mắt, lại bắt đầu khâm phục trí nhớ của mình, liên này đều nhớ tới, liên quan với cái khác cũng có thể rất nhanh đều sẽ nhớ lại đến đây đi.
“Đại nhân Sesshomaru…” Jaken đáng thương hề hề nhìn Sesshomaru. Nhưng Sesshomaru đưa ánh mắt quét về phía nơi khác. Tôi do dự không muốn cung cấp thực phẩm. Tôi liếc mắt nhìn đồ ăn măng đến, hẳn là không muốn Sesshomaru ăn đi. Nhưng hắn bình thường hay ăn cái gì? Thịt tươi à? Hay là xương? T ôi không khỏi bắt đầu bù não…
“Ngươi ở lại chỗ này.” Sesshomaru chậm rãi hướng về phía tùng lâm nơi sâu xa, tôi cưỡng chế lòng hiếu kỳ chưa cùng đi tới. Hắn hẳn là đi kiếm ăn thôi.
“Muốn ăn không? Có điều ngươi đại khái không thích cái này.” Tôi đem bánh bích quy đưa cho Jaken. Hắn hẳn là loài chim yêu quái, chắc đối với loại đồ ăn này có hứng thú.
“Đây là đồ ăn ở thời đại ngươi sao?” Jaken nhìn chằm chằm cái túi của tôi. Tôi gật gật đầu, hắn “Ồ” một tiếng, cũng không có nhận quá bánh bích quy mà là đi tới nửa kia tùng lâm, còn không quên quay đầu hướng về tôi dặn, “Ngươi đừng mong chạy trốn.”
Trong rừng cây chỉ còn dư lại một mình tôi. Đương nhiên, tôi không có nghĩ tới chuyện trốn thoát. Liền tính Sesshomaru bắt được tôi xác suất là 99,9%… Vì biết hắn luôn giết người, tôi không thể tin được hắn sẽ đối xử với tôi như thế nào. Nghĩ, không cảm thấy đưa tay sờ mò cổ. Bĩu môi, âm thầm chờ mong Inuyasha xuất hiện nhanh lên một chút. Tôi sợ sau khi thời gian quá lâu, mình sẽ bị mắc bệnh “biến chứng Stockholm”. Tôi thật sự không muốn chết.
Bỗng nhiên, tôi đem bánh bích quy ném vào trong ba lô, xoay người chớp mắt rút ra nhuyễn tiên bên hông, lại lùi về phía sau mấy bước. Giữa không trung lơ lửng một thiếu nữ tóc đen. Cô ấy mỉm cười nhìn tôi, hai tay chậm rãi duỗi về phía trước, vô số sợi tóc từ đầu ngón tay cô ấy bốc lên. Tôi vung nhuyễn tiên đánh úp về phía thiếu nữ kia, roi kéo lại phía nơi phát sinh sợi tóc của cô ấy, sợi tóc trong nháy mắt biến mất hầu như không còn.
Thiếu nữ dương nhướn mày thả xuống hai tay dược lên cây cành, nụ cười trên mặt càng thêm xán lạn,
“Ta vốn tưởng rằng anh em nhà Lôi thú không có tác dụng, thua ở trong tay bán yêu. Xem ra, tất cả không hẳn là như vậy. Khà khà, có điều, ta không phải là yêu quái vô dụng như bọn chúng. Thức thời liền đem Ngọc tứ hồn giao ra đây. Thuận tiện nhắc nhở ngươi, không muốn hi vọng Sesshomaru tới cứu ngươi. Việc hắn tú lơ còn không xong.”
“Ta luôn quen tự dựa vào mình mà sống.” Tôi quay về phía thiếu nữ yên nhiên nhất tiếu, vẫy vẫy nhuyễn tiên lần thứ hai hướng về cô ta công kích. Thiếu nữ không chút hoang mang, đến hàng mấy chục ngàn sợi tóc xông tới mặt, dường như vô hình vừa muốn đem cả người tôi bao trùm. Tôi thừa cơ đạn ra Ngôi Sao May Mắn trong tay, trong nháy mắt sợi tóc biên chế võng đã không gặp. Thiếu nữ một tay ôm thân cây, một tay che bộ ngực mình.
“Ta không giết người, thế nhưng chưa nói không giết yêu quái.” Tôi ngước đầu nhìn thiếu nữ trên nhánh cây, nhưng trong lòng còn là có mấy phần ý sợ hãi. Nói cho cùng, hành động của tôi lực vẫn là yếu hơn một đoạn. Tỷ như hiện tại, tôi không cách nào nhảy lên cành cây đem cô ta triệt để thu phục.
“Ta sẽ lại đến!” Thiếu nữ hung hăng bỏ lại một câu xoay người muốn đi, một vệt ánh sáng ảnh né qua, thiếu nữ đã dưới tàng cây, thân thể đã chia ra làm hai.
Sesshomaru mở ra tay phải, bột phấn màu đỏ rơi ở dưới đqats, hắn liếc tôi một chút, ánh mắt lập tức chuyển hướng bốn phía. Rất nhanh, tiếng Jaken lại vang lên. Hắn cầm trong tay một đùi gà vừa nịnh nọt dường như đưa cho Sesshomaru, đã thấy Sesshomaru rút ra Thiên Sinh Nha, quay về Jaken vung tới. Jaken a một tiếng thân, cũng ở dưới đất không nhúc nhích.
“Jaken, đừng giả bộ chết. Cái này chỉ là trừng phạt nho nhỏ.” Sesshomaru thu hồi đao, không hề để ý tới chúng tôi bất luận người nào.
Jaken chậm rãi đứng lên, lại thập khởi gâỵ đầu người, mang trên mặt cực kỳ ai oán, “Nhưng mà đại nhân Sesshomaru, tôi thật sự thấy đau.”
“Ít nói phí lời.” Sesshomaru nhìn lướt qua ba lô của tôi, tự mình đi về phía trước.
Tôi cấp tốc thu thập xong đồ vật vác lên ba lô đi theo phía sau hắn. Thành thật mà nói, tiếng Sesshomaru nghe rất êm tai, trầm thấp mà có từ tính cùng với bộ dáng của hắn phi thường đáp. Chỉ là không biết tại sao hắn phi thường không thích nói chuyện.
“Sức mạnh của ngươi mặc dù không tệ, thế nhưng chỉ là ứng phó những tiểu yêu quái kia.” Không hề có điềm báo trước, tiếng Sesshomaru bỗng nhiên vang lên. Tôi sững sờ, lập tức hiểu hắn ý tại ngôn ngoại.
“Ta biết, tự mình biết mình ta vẫn phải cố gắng.” Tôi ngượng ngùng trả lời. Nếu như tôi có thể đánh thắng được hắn, vậy mà có thể biến thành con tin sao? Suy nghĩ một chút, vấn đề tôi thắc mắc đã lâu bật thốt lên: “Ừm… Sesshomaru, đối với ngọc tứ hồn ngươi không có hứng thú sao?”
“Ta không cần vật kia.” Sesshomaru không quay đầu lại, thanh âm nhàn nhạt lý, tôi mơ hồ nghe được xem thường, “Chỉ có bán yêu như Inuyasha, còn có những tên yêu quái năng lực thấp kém mới nghĩ tới cần nhờ Ngọc tứ hồn tăng cường thực lực.”
Tôi dừng bước lại, nhìn bóng lưng ở trước mắt. Sesshomaru đúng là quá kiêu ngạo mà.
[text_hash] => 4aca8650
)