[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 16

Array
(
[text] =>

Gió vẫn từ từ thổi, mùi thơm vẫn thế khó thấy đổi. Chỉ là giờ khắc này bầu không khí giương cung có chút ngột ngạt. Kikyo giận không nhịn nổi trừng mắt nhìn Inuyasha, cũng tên trong tay vẫn hướng về phía cậu ấy không có ý thoả hiệp. Inuyasha trừng mắt nhìn Kikyo, mắt không chớp. Hai người bọn họ bốn mắt nhìn nhau, những người ngoài cuộc như chúng tôi có làm gì cũng chỉ thêm dầu vào lửa.

“Chị Kagome, bọn họ đang làm gì vậy ạ?” Shippo nhỏ giọng nói, tôi cúi đầu, chỉ thấy em ấy căng thẳng hề hề nhìn hai người, tú khí lông mày nhấc đến rất cao, cơ thể nhỏ nghiêng về phía trước như bất cứ lúc nào sẽ xông lên phía trước.

Tôi khẽ mỉm cười, không biết trả lời vấn đề của em ấy như thế nào. Bọn họ đang làm gì? Đương nhiên, từ bên ngoài nhìn vào xem như bọn họ đang nhìn nhau, nhưng bên trong bọn họ đang nói gì, e rằng chỉ có họ mới biết.

“Inuyasha, lần này đồng bọn của ngươi không ít. Xem ra sau năm mươi năm ngươi thấy đổi rất nhiều. Cùng con người và yêu quái đồng hành với nhau không sai.”

Kikyo khẽ mỉm cười, nhưng trong giọng nói lộ ra vẻ thê lương không nói rõ,

“Ta thực sự quá choáng váng, lại còn đang vì ngươi ta có cảm giác thương tâm. Ngươi chưa từng cần ta, không phải sao?”

“Không phải!” Inuyasha lớn tiếng phủ nhận, “Kikyo, bất cứ người nào cũng không thể sánh ngang em, em đối với tôi là rất quan trọng! Kikyo…”

“Vèo.” Mũi tên của Kikyo rời dây cung, bay thẳng tới Inuyasha, bóng người Vô Anh mới vừa động, mũi tên bay qua cái áo chuột lửa của Kikyo.  Inuyasha cúi đầu, si mê mà cười lên,

“Kikyo, em vẫn như lúc trước. Tôi biết chắc chắn em sẽ không giết tôi, em sẽ dùng phá mà chi tiễn chứ không đem tôi phong ấn.”

Inuyasha chỉ vào lồng ngực mình, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhẹ nhàng nhảy một cái, cậu ấy đã xuất hiện trước mặt Kikyo.

“Tin tưởng tôi, Kikyo. Tôi không phải là quá thương hại em. Tâm của tôi và em giống nhau. Em không muốn giết tôi, vậy tôi có khả năng nào mà giết em đây?”

Kikyo nhìn Inuyasha, rốt cuộc, cô ấy chậm rãi buông cung tên xuống, hai người họ không coi ai ra gì mà ôm ấp nhau tại đấy. Tôi thở dài, một mối lo lắng cuối cùng cũng có thể buông xuống.

#

Đường chúng tôi về thôn đã rất chậm, bà Kaede có ngựa, Kikyo có Inuyasha, Shippo vì lúc nãy bay phải chở tôi nên đã mệt, mà Vô Ảnh giống như tôi đến từ thời hiện đại, nên chưa từng luyện khinh công. Sắc trời đã tối dần, đoàn người chúng tôi ngồi vây quanh bên lửa trại nghỉ ngơi, đợi đến khi trời sáng thì tiếp tục xuất phát.

“Kagome, cô đúng là đến từ hiện đại sao?”

Kikyo tò mò nhìn tôi, địch ý ban đầu với tôi đã hoàn toàn biến mất. Phụ nữ đối với tình địch là vô cùng mẫn cảm, người thông minh như cô ấy đương nhiên sẽ không tôi là tình địch.

“Hừm, đúng, cũng là do thực cốt tỉnh. Nhà tôi ở tĩnh Gọn huyện 500 năm sau, nhà tôi đời đời kinh doanh Jinja.” Tôi mỉm cười gật đầu.

Kikyo hơi sững sờ, lập tức cười nói, “Kagome, cô họ Higurashi đúng không?”

Tôi nhíu mày, hỏi dò nhìn về phía Inuyasha và bà Kaede, tựa hồ bọn họ không có cơ hội nói cho Kikyo biết dòng họ của tôi.

“Tôi nghĩ, Jinja nhà cô còn có ngự Thần Mộc.”

Kikyo mang theo trên mặt nụ cười tự tin. Tôi nháy mắt, hầu như muốn ra ám hiệu với cô ấy. Lẽ nào tất cả những điều này Kikyo đều biết sao?

“Kagome, cô còn không biết sao? Thôn của chúng tôi mọi người phần lớn đều là họ Higurashi.” Kikyo liền công bố ra đáp án.

Tôi há to mồm, “A!” Một tiếng, không biết nên phản ứng ra sao mới tốt.

“Cái này cũng có thể giải thích tại sao linh hồn của tôi lại ở đây, nhưng ngọc tứ hồn lại ở trong thân thể cô.”

Tiếng Kikyo rất êm dịu, nụ cười của cô ấy rất đẹp. Về ngoại hình chúng tôi đều rất giống nhau, nhưng tuyệt nhiên chúng tôi tình cảm không giống nhau. Chỉ là, tôi và cô ấy làm sao có thể cười trên sự đau khổ của người khác đây.

“Kikyo, chị thật giống cái gì cũng biết. Nếu vậy chị nói cho tôi biết cách lấy ngọc tứ hồn ra đi.”

Tôi chán chường ngồi bên cạnh Kikyo, kéo tay cô ấy, sau đó… Tôi giật mình, tay cô ấy không có nhiệt độ, lộ ra ngón tay dài trắng nõn, sờ lên không cảm thấy ấm áp, lạnh lẽo như đất thó.

Kikyo cười đánh về tay mình, lắc lắc đầu,

“Đối với ngọc tứ hồn tôi không hẳn là hiểu rõ. Lúc trước, chỉ có tôi phụ trách thành tẩy nó. Nhưng cuối cùng tôi muốn đem nó chiếm làm của riêng. Kagome, chỉ có đối với nó không có tâm tư của người mới có thể thành tẩy, tôi hoàn toàn không có tư cách. Nếu như hiện tại ông trời lựa chọn cô tiếp tục chuyện này, tôi không thể ra sức.”

“Nhưng mà…” Tôi còn muốn nói gì nữa.

Chỉ cảm thấy một mảnh màu đỏ thổi qua, trong lúc đó Inuyasha đã đứng trước mặt tôi và Kikyo. Cậu ấy quay mặt qua, hai tay vẫn ôm trước ngực, không nhịn được nói rằng,

“Tôi nói cô nghe Kagome, cô không nên giao trách nhiệm của mình cho Kikyo. Nhiệm vụ của cô ấy hiện tại đã hoàn thành, bây giờ cô ấy muốn cùng tôi sống cùng nhau. Cô không nên quấy rầy Kikyo.”

“Cái này cho em.” Inuyasha ném một chuỗi châu tư cho Kikyo, “Em giúp anh đeo nó vào đi.”

Tôi nhìn châu tử trong tay Kikyo, cái này chính là nói linh sao? Kikyo kinh ngạc ngẩng đầu lên, Inuyasha quay lưng lại, chậm rãi nói,

“Anh biết đây là cái gì. Nhưng đây là đồ mà lúc trước chúng ta trao đổi với nhau. Đồ của anh đã cho em, còn em, làm sao em có thể không đưa nó ra được.”

Còn mắt của Kikyo thấm đẫm nước, Inuyasha xoay người, ngồi xổm xuống bên cạnh Kikyo ngơ ngác nhìn cô ấy. Kikyo nắm lấy châu tử bắt đầu lẩm bẩm, một lát sau, châu tử đã tập kích đeo lên cổ Inuyasha.

“Âu yếm.” Kikyo nhẹ giọng thì thầm.

“Chạm” mặt Inuyasha đã chạm xuống đất. Bốn phía yên tĩnh, không có bất kì tiếng cười. Kikyo yên nhiên nhất tiếu, đỡ Inuyasha dậy với khuôn mặt hạnh phúc. Đây là điều mà người ta gọi là tình yêu sao? Tôi nhìn hai người, trong lòng có một tia chờ mong không tên.

#

“Chị Kagome, anh Inuyasha có thể tìm thấy chị Kikyo sao?” Trên đường về thôn, đây là lần thứ ba mươi Shippo hỏi vấn đề này.

Tí quậy đầu nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của Shippo, nhún nhún vai. Vô Ảnh nhấc cổ áo của Shippo lên, cười ha ha, chăm chú ôm em ấy vào lòng, “Ha ha, em không cần lo lắng. Inuyasha chỉ cần ngửi thấy mùi của Kikyo là tìm được rồi.”

“Ôi, anh thả em ra. Chị Kagome, cứ em với.” Shippo vung vẩy tay chân, lớn tiếng kêu cứu. Tôi buồn cười nhìn hai người họ không mảy may tham dự.

“Thôi được rồi, các người còn có thì giờ đùa giỡn à?” Bà Kaede bỗng nhiên quay đầu lại, răn dạy chúng tôi.

Vô Ảnh thả Shippo xuống đem em ấy nhét vào trong lòng tôi, quấy sáng bà Kaede châm chọc nói, “Làm sao? Bà Kaede, không phải bà cũng đang lo lắng cho Kikyo đấy chứ?”

Sắc mặt bà Kaede nghiêm túc gào thét: “Mấy đứa đều là đồ ngốc sao? Không suy nghĩ một chút đi, kẻ nào năm mươi năm trước khiến Inuyasha và chị Kikyo phải giết hại lẫn nhau. Nếu như mục đích của hắn là ngọc tứ hồn, hiện tại không phải Kagome đang rất nguy hiểm sao?”

Bốn phía rơi vào trầm mặc, một cơn gió thổi qua lá cây rồi từ từ bay xa. Tuy rằng tôi không nhớ rõ nội dung vở kịch, nhưng không quên nơi này còn có nhân vật phản diện tên là Naraku. Hắn khoác bộ da lông tinh tinh màu trắng, có thể biến thành dáng vẻ bất cứ người nào. Bỗng nhiên tôi nhìn về phía Vô Ảnh, trong vở kịch cậu ấy không có mặt. Hơn nữa, nơi này với nội dung vở kịch hoàn toàn sai lệch. Naraku có khả năng sẽ xuất hiện sao?

“Vô Ảnh, chúng ta đợi Inuyasha và Kikyo bà ngày. Nếu bà ngày họ không quấy về thì chúng ta sẽ đi tìm làng trừ yêu một mình. Trước lúc này, tôi nghĩ mình nên về nhà một lần đã.”  Tôi ôm Shippo, xoay người nói cho Vô Ảnh biết kế hoạch của mình.

Vô Ảnh gật đầu, nhưng trên mặt lóe qua một tia cô đơn. Cậu ấy đang nghĩ tới Trí Mỹ sao? Tôi mím môi, lời chưa kịp ra khỏi miệng đã miễn cưỡng nuốt vào. Lần này trở lại có ba ngày, hay là cậu ấy có cơ hội đi về thăm Trí Mỹ luôn?

[text_hash] => a48506ef
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.