Array
(
[text] =>
Nhật Bản thời chiến quốc chiều ngang khoảng chừng có 200 năm, tôi không biết thời đại này đến cùng là thời điểm nào.Hay là tôi căn bản không cần làm rõ, nơi này vốn là lịch sử không tồn tại ở thế giới 2D, bởi vì, nơi này tôi sở học quá lịch sử cách nhau rất xa, vẫn là lịch sử chân tướng sao?
“Kagome, cô đi nhanh lên một chút có được không? Với tốc độ này của cô đến lúc nào mới đến được làng trừ yêu?”
Tiếng Inuyasha thiếu kiên nhẫn đem tôi từ trong suy nghĩ kéo về. Tôi nhìn ngôi làng nhỏ ở trước mắt, sau khi rời lang của bà Kaede thì nhìn thấy ngôi làng lớn. Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trời nghiêng nghiêng trước tiên treo ở phương Tây, dần dần lạc vào trong tầng mây. Chúng tôi đã đi cả ngày rồi, thời đại này công cụ giao thông không ít, nhưng tôi vừa đến không có thì không có thú cưỡi, mà không có tiền thuê xe ngựa nốt. Lẽ nào tôi lại giống A Ly nằm nhoài trên lưng Inuyasha để cho hắn cõng đi sao?
“Kagome, tôi đang nói chuyện với cô đó !” Inuyasha lại bắt đầu giục, trên mặt lộ ra rõ ràng thiếu kiên nhẫn. Tôi không phải Kikyo, cũng không phải A Ly, hắn kiên trì không thuộc về tôi. Tôi bĩu bĩu môi, nếu không phải cân nhắc một mình tôi không thể giải quyết sự việc của ngọc tứ hồn, tôi căn bản sẽ không giải trừ phong ấn cho hắn.
“Được rồi, Inuyasha, Kagome là con người.” Vô ảnh lôi kéo trên người màu đen hòa phục, lại nhấc nhấc bao mang.
“Khà khà, tiểu tử, ngươi đang để ý cô ta đúng không? Không chỉ mang đồ giúp cô ta, lại còn nói hộ cô ta !” Inuyasha nhảy đến bên người Vô Ảnh giơ cánh tay lên chọc chọc hắn, nháy mắt.
“Inuyasha, đừng quên, đồ ăn của ngươi cũng có phần . Vô Ảnh đã cõng cả ngày, hiện tại đến phiên ngươi .”
Ta không để ý tới lời Inuyasha trêu trọc, ánh mắt ra hiệu Vô Ảnh dỡ ba lô xuống.
Vô Ảnh mặt hăm hở, cao hứng thả ba lô xuống, xa xăm nói một câu, “Tiếp theo xin nhờ ngươi đi, Inu Yasha !”
Theo, như một làn khói chạy đến đằng trước.
Inuyasha liếc tôi một chút, không tình nguyện vác lên ba lô, nhưng chân dưới lảo đảo một cái, giận dử quét về phía tôi, “Xú nữ nhân, cô rốt cuộc mang theo những đồ gì? Nặng chết người rồi !”
“Được rồi. Đừng quên giao dịch của chúng ta. Cậu đang ở trong giai đoạn này, nhất định phải nghe lệnh của tôi, lẽ nào cậu muốn đổi ý sao?” Hai tay ta vây quanh vang lên, cười nhạt, nheo mắt lại quay về Inuyasha hỏi. Hắn sững sờ, theo trở nên trầm mặc, đeo túi lên lưng vẫn ung dung như cũ nhảy lên, hướng về phía Vô Ảnh chạy đi.
Tôi khẽ thở dài một cái, tình cảm Inuyasha đối với Kikyo so với tôi tưởng tượng thì thắm thiết rất nhiều. Mỗi lần chỉ cần nhấc đến sự tình của Kikyo, hắn cũng có biểu hiện rất khác thường. Tôi muốn hồi tưởng lại những gì liên quan tới hai người, nhưng não trong biển, lại không có ấn tượng gì. Chỉ để lại linh tinh hình ảnh. Bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sâu sắc đến có thể để cho Inuyasha trả giá tất cả. Yêu một người, rốt cuộc là cảm giác gì đây?
“Yêu khí.” Âm thanh của Inuyasha có chút trầm trọng.
Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện mình đã đi tới bên cạnh Inuyasha. Hắn và Vô Ảnh không tiến thêm nữa, mà là đặt ngang hàng đứng trước mặt tôi, về phần Inu Yasha đã thả xuống ba lô của tôi. Tôi nhíu mày, bởi vì tôi không có cảm nhận được bất cứ không thích hợp. Chẳng lẽ là công lực của tôi lui bước ?
Inuyasha nắm chặt rồi chuôi đao Thiết Toái Nha, cảnh giác nhìn bốn phía. Vốn là hắn không dự định mang theo Thiết Toái Nha, không biết tại sao trước khi đi nhưng có đem Thiết Toái Nha ở bên hông.
“Thiếu gia Inuyasha, thiếu gia Inuyasha !” Âm thanh la hét phát ra ở bên vai Inuyasha, “Ngài muốn cẩn thận một chút, tôi có thể cảm thấy yêu khí rất mạnh.”
Ta liếc mắt nhìn tên bọ chét chỉ có bốn tay, hắn là Myoga, nghe nói là quản gia của Inuyasha. Đã từng người theo đuổi phụ thân của Inuyasha, hiện tại lại tới đi theo Inuyasha. Tại sao bọn họ cũng có thể cảm nhận được, chỉ có tôi là không thể? Lẽ nào do bị thương nên linh lực của tôi mất hết rồi?
Tôi từ trong túi áo lấy ra một viên Ngôi Sao May Mắn thả ở lòng bàn tay, chậm rãi nhắm mắt lại, lần thứ hai mở ra, Ngôi Sao May Mắn phiêu phù ở lòng bàn tay tôi. Linh lực của tôi không có vấn đề. Nghĩ, nôn nóng không an từ từ ở trong lòng ta khuếch tán. Đối với tương lai không xác định, khiến ta tê cả da đầu.
“Đi ra đi, đừng có trốn tránh.” Inuyasha quay về phía trước nói to, nhưng tôi vẫn không nhìn thấy cái gì.
“Nếu không ra, chúng ta không khách khí!” Vô Ảnh theo lớn tiếng nói. Nhưng trước mắt của tôi vẫn là một mảnh thanh minh, có thể đi vào chỉ là cảnh sắc phía trước.
Dần dần, sắc trời tối lại. Từng trận âm phong đi ra, lá cây bị âm phong thổi vang sào sạt. Rốt cục, tôi cũng cảm nhận được bọn họ nếu nói yêu khí. Ta nhíu mi, đánh vào nhuyễn tiên. Trong lòng cảm giác bị thất bại chà xát tỏa ra ngoài ra, đã từng vẫn lấy làm kiêu ngạo linh lực, ở thời đại này lại cái gì cũng không tính là.
“Kagome, cô không cần quá khổ sở . Yêu quái này mang theo đặc thù pháp khí, pháp khí này có thể che dấu lên yêu khí không bị pháp sư phát hiện. Thế nhưng không giấu giếm được yêu quái chúng tôi đâu.”
Lão Myoga không biết từ lúc nào đã đi tới bờ vai của tôi, lời an ủi của lão ở một bên tai của tôi nghe tới càng thêm cảm giác khó chịu.
“Đến rồi, chuẩn bị!” Inuyasha nghiêng đầu cùng Vô Arnh bốn mắt nhìn nhau, hai người bọn họ gật gật đầu, đồng thời hướng về hai phương hướng chạy đi. Gió cuốn cành cây treo lên, ta nghi hoặc chớp mắt, lần này không lẽ yêu quái đến vì Ngọc tứ hồn?
Theo Inuyasha và Vô Ảnh chẳng biết đi đâu, sắc trời lại khôi phục thái độ bình thường, ta nhấc ba lô lên, ngồi ở dưới gốc cây, hồi tưởng lại khoảng thời gian này phát sinh các loại. Từ từ cúi đầu, hay là tôi quá đáng. Từ vừa mới bắt đầu, sẽ không có đem Vô Ảnh hoặc là Inuyasha thậm chí là Sesshomaru để ở trong mắt.
“Kagome, cô làm sao vậy?”
Lão Myoga giọng quan tâm vang ở tai tôi. Tôi càng thêm khó chịu. Ở ta trong khái niệm, bọn họ có điều là 2D kết quả, giúp tôi thoát khỏi phiền phức nói cụ.
“Ta không sao, ông Myoga.” Tôi dựa vào đại thụ cúi đầu ủ rũ hồi đáp. Tại sao vậy chứ? Tôi từ khi nào thì bắt đầu biến thành như vậy ?
“A ! Kagome, cô lại gọi tôi là lão Myoga.”
Tôi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, quay đầu đầu nhìn trên bả vai mình tiểu tiểu bọ chét. Hắn ở tiểu tiểu thân thể nhảy trên bả vai tôi, xem ra lên rất dáng vẻ cao hứng. Quay đầu, tôi nhìn trước mắt xanh mượt Thiên Địa, tuy rằng kiến trúc như thế thấp bé, nhưng tất cả đều là thật sự tồn tại. Thật giống như hiện tại, tôi có thể cảm nhận rõ ràng gió, còn có mùi bùn đất. Tôi, cùng bọn họ bất cứ một người đều thật sự tồn tại. Không phải trên màn ảnh, những kia mặt bằng cắt hình.
“Kagome, cô không sao chứ?”
Inuyasha từ trên trời giáng xuống, ngồi xổm ở trước mặt nhìn tôi. Tôi liền cách hắn rất gần, có thể ngửi thấy được mùi của hắn, thậm chí có thể cảm nhận được hắn nói chuyện thời điểm phun ra nhiệt khí. Inuyasha nhìn chăm chú vào khuôn mặt, trong đôi mắt một phái thản nhiên. Hắn không chắc chắn cho rằng bất luận người nào, trên mặt quan tâm chân thành cực kỳ.
Tôi lắc lắc đầu, xin lỗi nhìn Inuyasha,
“Giao dịch của chúng ta… bỏ đi. Đáp án mà cậu muốn, hiện tại tôi có thể nói cho cậu biết. Cậu không cần tiếp tục nghe lệnh của tôi.”
Inuyasha hơi sững sờ, lập tức đứng lên, hắn đưa tay xuyên. Vào chính mình giữa hàng tóc bắt đầu mỉm cười,
“Không, không cần. Kagome, nếu có một ngày tôi hòa Kikyo gặp mặt ở một thế giới khác, tôi sẽ đích thân hỏi cô ấy vì cái gì mà muốn phong ấn tôi.”
Tôi nhìn Inuyasha, gió thổi mái tóc dài của hắn, trong lúc nhất thời tôi không biết nên nói gì mới tốt. Đối với hai chữ tình yêu này ta càng thêm mê man .
“Nói đi nói lại, Kagome, cô tuyệt nhiên sẽ không có vui vẻ!”
Inuyasha bỗng nhiên quay đầu, mang trên vẻ mặt kinh ngạc. Ta ngẩn người, chớp mắt. Inuyasha lại đang ôm bụng bắt đầu cười ha hả,
“Ha ha ha. Cô cũng trưởng thành, lại còn có vui vẻ hơn người sao? Tôi xem, chắc cũng không ai thích cô đâu.”
Tôi trừng Inuyasha một chút, lạnh rên một tiếng,
“Inu Yasha, ở thời đại của tôi, lấy tôi niên Kỷ Cương mới vừa chỉ là trưởng thành mà thôi. Hơn nữa, cũng không phải không ai thích tôi, là tôi xoi mói được chưa,”
“Ha ha ha ha” Inuyasha cười lớn tiếng hơn, “Kagome, tôi xem tên tiểu tử Vô Ảnh kia không sai, không bằng cô suy tính với hắn một chút đi!”
“Inu Yasha, cậu đi chết đi !” Ta quát to một tiếng, móc ra Ngôi Sao May Mắn đập về phía hắn.
“Khà khà, Kagome, tôi là thật lòng !” Inuyasha một bên chạy trốn, một bên quay đầu hướng ta cười nhạo. Trên mặt tôi nóng lên, đánh vào nhuyễn tiên liền muốn hướng về hắn đuổi theo.
“Không biết yêu nữ nhân, căn bản không tính là nữ nhân, chỉ là tiểu hài tử.” Tiếng Vô Ảnh bỗng nhiên bốc lên.
Inuyasha dừng lại bước chân, dùng lực gật gật đầu, trong miệng phát sinh “Hừm” âm thanh biểu thị tán thành, một bộ trong lòng có sự cảm thông dáng vẻ. Theo, hai người lại kề vai sát cánh đi ở phía trước. Tôi liếc mắt nhìn hành lí trầm trọng, nhận mệnh cõng lên. Nhưng là, ba lô vẫn không có bối thượng thân, Vô Ảnh đã quay đầu trả lời bên cạnh tôi,
“Nặng như vậy bao, làm sao có thể khiến tiểu hài tử bối đây!”
Nói, nhẹ nhàng nhấc lên, trên lưng vai, nhanh chóng hướng về Inuyasha chạy đi.
Lần đầu tiên, tôi cảm giác cái thời đại này tựa hồ không có chán ghét như vậy.
[text_hash] => 4514793b
)