[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 9

Array
(
[text] =>

Bước ra hố đen, trước mắt là một đường hầm, thân thể trôi nổi trong không khí. Inuyasha và Vô Ảnh không thấy bóng dáng. Lại vừa định thần, tôi cảm giác chân mình không chạm đất, cả người không ngừng rơi xuống. Chữ “A” vừa ra khỏi miệng, tôi cảm giác chỉ cảm giác bên hông mình căng thẳng, theo hai chân đặt ở nơi an toàn.

Thanh hương khí nhàn nhạt xông vào mũi, đương nhiên trong đó sẽ không thiếu yêu khí. Tôi kinh ngạc nhíu mày, phát hiện mình đang cùng Sesshomaru ở cùng một con đại điểu. Tôi sững sờ nhìn bóng lưng của Sesshomaru, cơ hồ không dám tin tưởng sự thực này.

“Hừ, con người thấp kém ! Đại nhân Sesshomaru, ngài vừa vì cái gì mà cứu cô ta? Cô ta và InuYasha là một phe, còn vừa muốn công kích ngươi ! A ! Tôi hiểu rồi, ngài phải từ từ giết cô ta có đúng hay không? Hiện tại liền để Jaken giúp ngài !”

Âm thanh cổ vũ vang ở bên tai. Tôi nghiêng đầu chỉ thấy tên tiểu yêu quái không biết chủng loại gì kia giơ gậy đầu người. Tôi bĩu môi, từ trong túi tiền móc ra một Ngôi Sao May Mắn cầm ở trong tay.

Bỗng nhiên, tiếng Sesshomaru vang lên, “Jaken, ngươi câm miệng cho ta.”

Ta quay đầu, nhưng Sesshomaru vẫn là chỉ chừa cho ta bóng lưng. Jaken tiến lên vài bước, “A” một tiếng, há miệng, nhưng nhìn bóng lưng Sesshomaru ngượng ngùng ngậm miệng. Hắn trừng mắt tôi, cũng không dám nói thêm một chữ. Tôi chớp mắt, đem Ngôi Sao May Mắn thả về trong túi.

Tuy rằng bây giờ là đang ở trên không, nhưng tôi không có cảm giác đến một tia không khỏe. Gió từ từ thổi qua, tôi ngồi xuống chờ đợi đến chỗ cần đến. Từ từ, một bộ hài cốt khổng lồ xuất hiện ở trước mắt, tôi trợn mắt lên, nhìn sơn một loại hài cốt, đầu óc chậm rãi bắt đầu tưởng tượng sau khi Sesshomaru biến thành đánh yêu quái, nguyên hình có thể hay không cũng là như thế.

“Đến , Jaken.” Sesshomaru nói ngắn gọn, theo nhẹ nhàng nhảy xuống đại điểu.

“Chờ đã ta, đại nhân Sesshomaru.” Jaken vội vội vàng vàng theo nhảy xuống.

Tôi hấp khẩu khí, nhắm mắt lại cũng nhảy xuống. Được rồi ! Loại cảm giác đó hòa khu vui chơi nhảy lầu cơ không sai ! Thật đang rơi xuống chỗ là một mảnh xốp, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, tai sau khi nhìn dưới đất là một đống hài cốt, tôi có thể nghe được chỉ là tiếng thét chói tai của chính mình.

“Chết tiệt. Kagome, ngươi không nên theo tới!” Tiếng Inu Yasha ở không trung vang lên. Tôi ngẩng đầu lên, hắn và Vô Ảnh hợp thừa một chỉ đại điểu xoay quanh ở không trung, “Sesshomaru, khiến chúng ta thật hảo đến toán tính sổ đi!”

Một giây sau, Inu Yasha đã rơi xuống đất. Nhưng Sesshomaru không có cùng Inu Yasha tiếp tục tranh đấu, hắn đứng cắm mắt vào Thiết Toái Nha trước mặt, nhìn chằm chằm này thanh tựa hồ bị gỉ kiếm.

“Xem ra cái này chính là bảo vật mà cha lưu lại. Trong truyền thuyết chỉ cần nhẹ nhàng vung lên, Thiết Toái Nha liền có thể làm cho trên trăm con yêu quái chết.” Sesshomaru lẩm bẩm, mắt thấy hắn liền muốn đưa tay ra, tôi không khỏi lên tiếng ngăn lại.

“Chờ một chút !” Tôi kêu thành tiếng. Đối với nguyên kịch tôi nhớ không quá rõ ràng, chỉ là nhớ tới Thiết Toái Nha là thanh đao dùng để bảo vệ con người, cũng chỉ có con người có thể rút ra.

“Ngươi đúng là con người thấp kém, nhanh lên một chút tránh ra cho ta !” Jaken quay về ta giơ gậy đầu người. Sesshomaru vừa quay đầu lại, Jaken lập tức thu gậy, hơi co lại cổ không tiếp tục nói nữa.

Tôi liếc hắn một cái, bước nhanh hướng về Sesshomaru. Ánh mắt của hắn thoáng đảo qua tôi, tựa hồ đang đẳng tôi nói ra làm cho hắn chờ một chút lý do.

“Nơi này có kết giới, ngươi rút nó không lên.” Tôi hỗn loạn nói, lo lắng nhìn chằm chằm Sesshomaru, chỉ lo hắn kích động muốn rút kiếm. Vạn nhất nơi này có cái gì cơ quan hắn không phải rất nguy hiểm?

“Ngươi cho rằng, cha của ta sớm biết ta sẽ tới, cho nên bày xuống để giết chết ta sao?”

Sesshomaru khóe miệng tựa hồ giương lên mấy phần, tròng mắt màu hổ phách của hắn mơ hồ mang theo vài phần tức giận. Tuy rằng ngữ khí là hỏi dò, thế nhưng là nghe không ra một chút nghi vấn mùi vị. Tôi ngẩn người, lui về phía sau một bước, không tiếp tục nói nữa. Tựa hồ, tôi càng giúp càng hỏng . Inu Yasha mắt phải Hắc Trân Châu là lối vào, cây đao nay xem ra là để cho Inuyasha. Hiện tại tôi còn nói có kết giới, vậy đem Sesshomaru đặt ở đâu đây?

Tôi ảo não cúi đầu, cật lực hỏi biện pháp. Nếu như tôi nhớ không lầm, sau khi Inuyasha biết cách sử dụng Thiết Toái Nha, liền chém đứt cánh tay của Sesshomaru. Tôi ngẩng đầu lên nhìn Sesshomaru, khi biết tình huống vở kịch, nếu việc ấy xảy ra lần thứ hai…

“Đại nhân Sesshomaru, nhanh lên, rút thanh kiếm ra đi.” Jaken hô to gọi nhỏ lên.

Nhưng Sesshomaru không có lập tức rút kiếm mà lùi qua một bên, quét tôi một chút rồi quay về phía Inuyasha nói, “Nếu bọn họ họ cho rằng đây là kiếm của ngươi thì ngươi đi rút đi. Inuyasha, sau đó chúng ta ra ngoài tính. Nơi này là mộ của phụ thân.”

Tôi nhìn Sesshomaru, trên mặt hắn trước sau như một không lộ vẻ gì. Lúc nói, thậm chí đến ngay cả ngữ điệu cũng không thay đổi làm người ta không biết hắn đang nghĩ gì. Hắn sẽ khiến Inuyasha đi rút kiếm sao? Thực sự khó mà tin nổi.

“Đúng đúng thiếu gia Inuyasha, ngài đi rút thanh kiếm đi. Đây là thanh kiếm mà lão gia để lại cho người. Thanh kiếm này được chế tạo từ răng nanh của lão gia.”

Trên người Inuyasha vang lên một âm thanh khác. Tôi theo tiếng nhìn lại, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy. Vậy là cái gì? Tôi nheo mắt, dùng lực hồi ức, nhưng cái gì cũng không nhớ ra.

Nhưng Inuyasha chỉ liếc nhìn Thiết Toái Nha, căn bản không để ý tới, thậm chí hướng về phía Sesshomaru bày ra tư thế công kích,

“Sesshomaru, ngươi có ý gì? Xem thường ta à? Ngày hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy!”

Theo tiếng hắn nói, người hắn đã bay về phía Sesshomaru. Sesshomaru không dây dưa với hắn, nhẹ nhàng tránh thoát.

“Inuyasha, ta lặp lại một lần nữa. Đây là mộ của phụ thân, ta không muốn tranh đấu cùng ngươi ở đây.” Sesshomaru đứng ở trên vách tường, theo trên cao nhìn xuống chúng tôi. Tôi ngẩng đầu lên, lại nhìn Inuyasha. Hít một hơi đi về phía Thiết Toái Nha, nhắm mắt lại đưa tay hướng về chuôi đao,

“Con người thấp kém, ngươi muốn làm cái gì?”

“Không nên đụng tới, Kagome!”

“A.”

Ba âm thanh đồng thời vang lên, Inuyasha và Sesshomaru ánh mắt đồng thời rơi vào người tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Sesshomaru, con mắt màu hổ phách của hắn bắn ra ánh mắt giết người. Ta cảm thấy kim quang trước mắt lóe lên, roi màu vàng đã hướng về tôi kéo tới, tôi hoàn toàn không kịp né tránh. Chỉ cảm thấy vai đau xót, Thiết Toái Nha đã tuột tay.

“Con người.” Sesshomaru lạnh lùng nói, hắn đi tới trước mặt tôi nhặt Thiết Toái Nha lên bắt đầu đánh giá, “Xem ra lão già đối với con người tình cảm thật thâm hậu. Đồ vật ta đã lấy được, bây giờ chúng ta ra ngoài tranh tài đi.”

“Cái gì!” Inuyasha chòng chọc vào Sesshomaru, cơ thể hơi rung động, cơ hồ bất cứ lúc nào cũng có thể công kích Sesshomaru.

“Ta nói là, ngươi còn có những người không phận sự này, cũng có thể cút khỏi mộ của phụ thân.”

Theo Sesshomaru gầm lên giận dữ, trước mắt tôi tối sầm. Lúc mở mắt ra đã thấy mình ở rừng cây. Sesshomaru giơ Thiết Toái Nha cùng Inuyasha mặt đối mặt.

Trước mắt tôi hiện lên cảnh sau khi Sesshomaru biến thân liền bị Inuyasha chém đứt cánh tay thảm trạng, nhẫn không trụ từng bước đi về phía trước.

“Cô đến cùng muốn là cái gì hả Kagome? Loại người như vậy nên để Inuyasha đối phó thì hơn.” Vô Ảnh lôi kéo tôi không để tôi tiếp tục tiến lên, “Bờ vai cô còn đang chảy máu.”

Tôi há miệng định nói, bỗng nhiên cảm thấy yêu khí từ bốn phương tám hướng vọt tới. Không thể nào! Tôi nhớ tới nguyên kịch ngọc tứ hồn rơi ra, cũng là bởi vì A Ly bị thương.

Tôi quay đầu xem vết thương của mình, chỉ nhìn thấy vệt máu tươi ở ngoài, không thấy bất kì một vật kì lạ nào.

“Những thứ kia là cái gì?” Sesshomaru ngẩng đầu nhìn lên trời, “Ngọc tứ hồn, bọn họ đến là để tìm ngọc tứ hồn.”

“Được! Để ta đối trả với bọn chúng. Sesshomaru, ta hiện tại không công phu, Thiết Toái Nha trước tiên gửi ngươi ở đây. Đây là đồ mà cha để lại cho ta, ta sẽ không để ngươi hay bất kì ai lấy nó.”

Inuyasha không hề quay về phía Sesshomaru, mà là giơ lên ngón tay mang theo móng tay dài, hưng phấn nhìn không trung.

“Yêu quái thật sao?” Sesshomaru giơ Thiết Toái Nha lên, thản nhiên nói, “Để ta thử uy lực của cây đao này, xem nó có thật với những gì mà ta nghe không.”

Rất nhanh, yêu quái xấu xí bay tới, Inuyasha hô to “Phi nhẫn huyết trảo” xông về phía yêu quái, Sesshomaru giơ Thiết Toái Nha cũng vội vàng đi theo. Tựa hồ, Thiết Toái Nha không có phát sinh nên có uy lực. Thế nhưng rất nhanh, mấy đạo kim quang giáp tạp âm thanh Inuyasha, trước mắt của tôi mơ mơ hồ hồ, theo cái gì cũng không biết.

#

Tôi cảm giác mình hỗn loạn, thật nhiều cảnh tượng trước mắt tôi bay qua. Có Inuyasha, cũng có Sesshomaru, tựa hồ cũng có Kikyo và A Ly. Một luồng đau thắt ruột, thẳng tắp đâm vào trái tim tôi, tôi cau mày mở mắt.

Trần nhà đơn sơ, không có gia cụ trang trí, gian phòng khoảng chừng ba, bốn tấm điệp tịch. Mặc dù đã vào xuân, điệp tịch trung gian lò lửa vẫn sinh hỏa như cũ. Ánh lửa lúc lớn lúc nhỏ khiến tôi không mở mắt nổi.

“Kagome, cháu rốt cuộc đã tỉnh rồi.” Tiếng bà Kaede lo lắng vang lên, tôi từ từ quay mặt sang, chỉ thấy bà chậm rãi đi vào phòng. “Cháu hôn mê đã ba ngày rồi, vết thương còn đau không?”

Vết thương? Đúng rồi. Tôi nhớ, quang tiên của Sesshomaru quất vào vai tôi. Tôi giãy dụa muốn ngồi dậy, lại bị bà Kaede ấn nằm xuống. Bà nhìn tôi, đăm chiêu nói,

“Sesshomaru đi rồi, Inuyasha và Vô Ảnh đang dò xét, sợ rằng còn yêu quái đến quấy rối. Kagome, ta hỏi cháu, tại sao cháu muốn Sesshomaru rút đao? Lẽ nào cháu đã biết từ lâu? Kagome, cháu hãy thành thật nói cho ta biết, đến cùng cháu đang có chuyện gì gạt ta?”

Bà Kaede chỉ có một con mắt lộ ra một tia sắc bén, năm mươi năm làm nữ pháp sư ngược lại tạo nên uy nghiêm cho bà. Tôi nhìn bà nhưng không trả lời. Bà quay lưng về phía tôi, lắc lắc đầu,

“Kagome, biết không? Cháu và chị Kikyo khuôn mặt rất giống nhau. Chị và Inuyasha có gúc mắc không thể nói rõ. Nhưng ta phải nhắc nhở cháu, người và yêu khi mến nhau sẽ không có kết cục tốt. Sinh mệnh con người là có hạn, tuy rằng yêu quái cũng sẽ chết nhưng không biết trường thọ của chúng là bao nhiêu. Liền tính hắn sẽ cùng cháu, nhưng hai người lại không thể ở bên nhau mãi được. Con của hai người sẽ lâm vào thống khổ, cháu xem Inuyasha cũng biết điều đó.”

Tôi cảm thấy buồn cười, càng không biết bà nghĩ từ đâu mà ra. Đương nhiên là tôi biết người và yêu ở bên nhau sẽ không có kết quả tốt. Inuyasha trước sau như một đều yêu Kikyo. Tôi đương nhiên sẽ không phải là người thay thế. Về phần Vô Ảnh thì hắn chỉ muốn lấy được ngọc tứ hồn ở trên người tôi.

“Bà Kaede, bà lo xa quá. Cháu đương nhiên sẽ không thích Inuyasha, Vô Ảnh càng không thể nào. Cháu tới nơi này là để xác minh xem ngọc tứ hồn có ở trên người cháu hay không, nếu có trên người cháu thì cháu sẽ tìm cách để lấy ra, sau đó trở về thời hiện đại thôi.”

Nghiêng người sang, cơn đau lại kéo tới. Tôi điều chỉnh tư thế, nằm thẳng trên tấm điệp tịch. Bà Kaede nhìn tôi, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm nghị, bắt đầu làm cơm. Tôi nhìn chằm chằm trần nhà, buồn bực ngán ngẩm suy nghĩ lung tung. Từ lúc tôi mười tuổi đi khu ma cho tới nay, lần đầu tiên tôi bị thương. Uy lực quang tiên của Sesshomaru so với nhuyễn tiên của tôi đúng là không thể đem ra so sánh.

Nhớ tới Sesahomaru, tôi quay đầu nhìn về phía bà hỏi: “Sesshomaru lúc đi có mang theo Thiết Toái Nha sao?”

Bà đang cầm môi tay ngừng lại, quay đầu lại nhìn tôi, rồi lại quay đầu tiếp tục làm cơm.

“Không có. Hắn bảo đây không phải là bảo vật mà cha để lại.”

“Ồ…” Tôi ồ một tiếng, quay đầu lại. Thiết Toái Nha là thanh đao dùng để bảo vệ con người. Nó sẽ từ Inuyasha mà phát huy uy lực. Hiện tại, Inuyasha không có A Ly để bảo vệ, Kikyo cũng đã chết… Thiết Toái Nha có thể phát huy uy lực sao? Tôi không xác định.

[text_hash] => c1afd3c9
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.