Array
(
[text] =>
Túi nước biển dần cạn, Wangho ngồi xuống nâng tay Sanghyeok lên, xé băng keo rút kim ra, Sanghyeok ngủ yên ổn, hô hấp rất nặng, vẫn chưa hoàn toàn hết sốt.
Wangho ngồi bên cạnh, vặn nhỏ âm lượng xem phim trên tivi, xem được một nửa, Sanghyeok từ từ mở hai mắt ra. Hai người bọn họ dựa vào nhau cùng xem phim, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng người nói trong phim ảnh.
Wangho vươn tay đến đống quần áo cuối giường, gấp lại đặt ở trên đùi, hết cái này đến cái khác, cúi đầu – “Cuối kỳ không được top 10 khối, chắc cũng không tụt hạng đâu nhỉ.”
Sanghyeok bắt đầu hoảng loạn, chịu đựng đến bây giờ đều không nói, anh đại khái có thể đoán được kết quả. “Em gấp như vậy không đúng, phải gấp hình vuông.” Anh ngắt lời, dỡ tung quần áo ra, “Anh thấy chị Lim đều là gấp làm đôi trước.”
“Truyền dịch ít nhất phải truyền đủ ba ngày, thuốc cũng nhớ phải uống. Ngày mốt ra sân bay, ba em đã đặt xe rồi, anh không khỏe, không cần tiễn em.”
“Anh đã không sao rồi, hôm đó mấy giờ đi?”
Wangho hỏi một đằng trả lời một nẻo – “Em sẽ học đại học, trở thành đàn anh của mọi người, sau khi tốt nghiệp sẽ tiếp quản công ty của ông nội, vừa làm thiết kế liền làm ông chủ, chắc sẽ không có thời gian nghỉ phép.”
Sanghyeok nhìn chằm chằm phim trên màn hình, giả ngốc – “Tuy rằng anh không thích xem phim, nhưng tác phẩm của người này anh có biết.”
“Nửa năm này quen biết anh…Em thấy đủ rồi.”
“Tình cảm khi ấy đều là nhũng nỗi khổ trong tim
Bị vây quanh bởi quả nhiều sự bất lực
Mọi hỉ nộ ái ố của anh
Em chẳng thể nhẹ nhàng nắm bắt
Nhất là vào thời khắc quan trọng
Sau này chúng ta cắt đứt liên lạc
Cuộc sống phép tắc vốn dĩ không có quá nhiều màu sắc
Giấc mơ vẫn cứa lặp lại
Anh mỉm cười nói với em rằng giá mà không có sự trầm mặc thì tốt biết bao”
“Không biết phải làm sao” trên tivi hết phim phát nhạc hát đến đoạn cao trào, đau lòng hòa với bất lực…
Sanghyeok đi giày vào, cầm lấy áo phao lông vũ chạy trốn – “Ông ngoại còn chưa biết anh về, anh về nhà nói với ông ấy.”
Không để ý tất cả mà đi ra ngoài, mở cửa, Wangho quay đầu nhìn bóng lưng Sanghyeok, nuốt xuống lời cay độc đau xót, nghẹn đến khi trấn định đủ tự tin.
Chúng ta dừng ở đây đi.”
Sanghyeok bước ra một bước.
Chúng ta chia tay đi.”
Ầm, cửa đóng lại.
Ca khúc vẫn đang hát, màn pháo hoa rực rỡ nhất luôn lụi tàn trước tiên.
Những gì trải qua càng ấm áp, ngược lại sẽ càng thêm dày vò.
Hành lý đã chuẩn bị xong, Wangho đêm qua không hề ngủ, đôi mắt vằn vện tia máu, khô khốc, sưng tấy, còn có hơi đau, đi tới ban công đứng chốc lát, ngẩng mặt ngẩng cổ nhìn trời cũng không được an ủi. Cậu rửa mặt, nhân lúc màn đêm chưa đến đi đến xưởng chế tác, vương miện đã làm xong.
Thợ kim hoàn ở xưởng liên tục tán thưởng, món quà này đẹp như thế nào, thiết kế tinh xảo ra làm sao, hận không thể khen nức mũi, Wangho cười cười, thực sự không có sức khách sáo, nói “Cảm ơn” liền đi.
Món quà đặt trong một cái hộp, rất nặng, Wangho ôm về nhà, vào cửa tình cờ gặp Han Minkyu, hỏi cậu, chuyển phát nhanh à? Cậu hàm hồ “Vâng” một tiếng, trở về phòng khóa kỹ cửa, giống như tự kỷ, bốn phía không còn ai mới có thể thả lỏng.
Cậu quỳ ở bên giường, vali cũng không cần biết sạch bẩn gì liền đặt trên giường, mở ra, bên trong là một túi giấy, là tranh phác thảo và ảnh scan, đồ vật để trong hộp, lấy ra. Hình đáng vương miện này cậu thuộc nằm lòng từ lâu, hàng trăm bản vẽ, to to nhỏ nhỏ sửa chữa hơn trăm lần, vừa chờ Sanghyeok trở về vừa nhanh chóng chế tác, cho tới bây giờ, Wangho nhắm mắt lại cũng biết được hình dáng mỗi một viên sỏi biển.
Vương miện màu xanh lam nhạt, như một hòn đảo, trên chiếc giường màu trắng càng tôn lên vẻ rực rỡ.
Wangho duỗi đầu ngón tay ra đụng vào, lành lạnh, sợ không đủ, dang cánh tay vòng qua ôm vào trong ngực. Cậu đã không còn suy nghĩ thừa thãi, trong đầu hỗn độn, chỉ biết là, cậu không chờ được đến tháng năm, sinh nhật mười tám tuổi của Sanghyeok cậu sẽ phải vắng mặt.
Nhẫn nại mấy tiếng đồng hồ, lúc này nhớ đến ba chữ “Lee Sanghyeok”, Wangho trong nháy mắt bị đánh về nguyên hình, đau buồn, vô vọng, dựa giường co lại thành một cụm run rẩy bất an. Cậu không biết quyết định của mình là đúng hay sai, cậu đã quyết định rồi, có lẽ sẽ hối hận đến tím gan tím ruột, có lẽ sẽ nuối tiếc cả đời, nhưng cậu không tìm được biện pháp tốt hơn. Kim Jeonggyun là vì tốt cho Sanghyeok, cậu tin, vậy nên cậu chấp nhận.
Wangho ôm đầu, tâm tư xa vời, nhà họ Kim cách đây một trăm mét thì thế nào? Sanghyeok hạ sốt chưa? Có giận cậu, có ghét cậu không?
Dưới lầu có tiếng động cơ, có người đến xem mua xe, Han Minkyu dẫn người mua ra đường chạy thử, Oh Jaeyoon gõ gõ cửa – “Wangho, hành lý dọn xong chưa?”
“Xong rồi ạ.”
“Mẹ dọn ra vài chậu cây, con theo mẹ mang sang cho ông Kim đi.”
Vườn hoa trong nhà quá tươi tốt, người bình thường không hiểu cách chăm sóc, Oh Jaeyoon dọn một phần đưa cho hàng xóm. Wangho chuyển hết chuyến này tới chuyến khác, Kim Jeonggyun cũng không hiểu những thứ này, cậu chuyển xong thì trồng xuống từng cây.
Đến tận đêm khuya, Wangho rửa tay một cái về nhà, trước khi đi cứ liên tục nhìn lên lầu hai, Kim Jeonggyun tiễn cậu ra tới cửa, vỗ vai cậu – “Sanghyeok còn hơi sốt, đang ngủ.”
Wangho thu hồi ánh mắt – “Con phụ lòng cậu ấy.”
“Đây không phải là phụ lòng, là trưởng thành. Mặc dù là ông ép buộc con, yêu cầu con làm.”
“Ông ơi…” Wangho rất sợ, “Cậu ấy có ghét con không ông?”
Kim Jeonggyun dỗ cậu – “Qua mấy ngày nữa nó sẽ rõ, những câu ông nói với con, ông sẽ nói với nó không thiếu nửa chữ.”
Wangho quay người đi, cự ly chưa tới một trăm mét mà cậu đi mỏi hết cả gân cốt, hai ngày một đêm chưa chợp mắt, lúc này mọi chuyện lắng xuống, không còn cách xoay chuyển đất trời, đồng tử rối loạn, lên giường ôm món quà sinh nhật kia, ngủ.
Lồng ngực lạnh lẽo, bị cộm đến đau đớn cũng không màng.
Món quà này, tình cảm hòa với thiên phú, Wangho ôm một đêm chườm đến nóng, nhưng mà chia tay ly biệt đã thành sự thực, tựa như nắng ấm chiếu biển cả, gợn sóng quả thật động lòng người, nhưng lạnh lẽo tận sâu dưới đáy vẫn cứ đau thấu ruột gan.
Một ngày cuối cùng trước khi đi, tất cả đều đã dọn dẹp sạch sẽ, cả nhà đến chia tay bạn tốt, chờ sáng mai khởi hành. Wangho đi gặp Hyukkyu, kể lại đầu đuôi câu chuyện, không khóc, mắt sưng cười tự nhiên, cực kỳ giống như bệnh đến giai đoạn cuối thì sắp chết thì đột nhiên tỉnh táo.
Ngay đêm đó, Wangho ôm hộp quà trốn ở hẻm cụt, hít sâu, giả vờ thoải mái hào phóng, thật ra bàn tay ấn số mãi không động đậy. Cậu cố gắng bình tĩnh, nghiêm mặt, gọi cho Sanghyeok, mãi mới có người bắt máy.
“Anh khỏe hơn chút nào chưa?” Vừa mở miệng, Wangho nghẹn ngào, “Em có đồ muốn đưa cho anh.”
Sanghyeok khàn giọng – “Nếu đã chia tay, anh cũng không cần đồ của em.”
“Là…” Wangho gấp lên, nhưng mà đuối lý áy náy, không dám cao giọng bác bỏ, chỉ có thể tội nghiệp mà bổ sung, “Là quà sinh nhật em tặng cho anh.”
Trong điện thoại yên tĩnh một lúc, dài giống như cả tiếng đồng hồ
“Một món quà sinh nhật tặng trước mấy tháng, anh cũng không muốn vào ngày sinh nhật nhìn nó nhớ em.”
Quà sinh nhật mười tám tuổi tặng rồi, mười chín tuổi thì sao, hai mươi tuổi thì sao.
Wangho cầu xin hết lần này đến lần khác – “Anh đi ra có được không… Em ở hẻm cụt chờ anh.”
Sanghyeok nói, anh không cần, cúp điện thoại.
Vẫn là con mèo hoang kia, cũng vẫn là tảng đá xanh ấy, Wangho ôm hộp quà ngồi chờ, từ chín giờ đến nửa đêm, từ nửa đêm đến rạng sáng.
Cậu không có thời gian đợi thêm nữa, liếc mắt nhìn cửa nhà họ Kim, khóa chặt, Sanghyeok sẽ không ra gặp cậu. Món quà nặng trịch này trở nên dư thừa và buồn cười, người nói chia tay là cậu, tội gì mà ép người ta nhận lấy cái thứ vớ vẩn này.
Wangho đi tới chân tường, giương tay ném hộp quà vào thùng rác, tạo ra một hơi bụi mù, nắp thùng rác hạ xuống không nhìn thấy gì nữa.
163 bức vẽ, 21 tấm ảnh scan, sỏi biển chưa dùng hết, cậu ném đi toàn bộ.
Xe đã đặt đang chờ ở cửa, valy đã xếp hết lên, khóa kỹ cửa, cả nhà sắp rời khỏi Daegu. Eunji ôm đùi Wangho gào khóc, Wangho cúi người ôm cô nhóc, lặng lẽ nói, Eunji, thay anh nói với anh trai em, anh xin lỗi.
Bao nhiêu luyến tiếc cuối cùng rồi sẽ hóa thành một làn khói trắng, mấy giây liền tan biến.
Đuôi xe ra khỏi hẻm, từ lâu đã không nhìn thấy nữa rồi, Eunji kéo tay Kim Jeonggyun còn đang khóc, nước mắt rơi lã chã, bỗng nhiên, Sanghyeok từ cuối hẻm lao ra, lướt qua bọn họ, cũng không quay đầu lại chạy ra ngoài.
Cuối năm sắp tới, sân bay đông đúc hơn bình thường, đổi thẻ lên máy bay và ký gửi hành lý xong, Han Minkyu ôm lấy vợ con đi xếp hàng ở cửa kiểm tra an ninh. Phải đi rồi, dù sao cũng đã sống rất nhiều năm, khi đến giờ phút này cũng rất khó chịu.
Oh Jaeyoon cười hỏi: “Con trai, sao sáng giờ không chịu lên tiếng?”
Wangho cười một cái, không biết trả lời như thế nào, đi tới hàng cuối cùng, cậu làm bộ tìm chứng minh thư để trốn tránh.
Trong lúc giật mình, cậu nghe thấy có người gọi tên mình.
Phía sau rất xa, có người lớn tiếng gọi, Wangho.
Sanghyeok mang theo thân thể sốt cao đổ mồ hôi chạy tới, dòng người nhộn nhịp, anh kêu khàn cả giọng, chạy đến gần cửa kiểm an, anh rốt cuộc nhìn thấy thân ảnh Wangho.
“Wangho!” Anh dừng một chỗ, “Quay lại…”
Wangho lao ra khỏi hàng chạy đến trước mặt Sanghyeok, cậu giơ tay lau mồ hôi trán cho anh, xin lỗi, xin lỗi, lặp lại không ngừng.
Sanghyeok cụp mắt nhìn cậu, đã mất đi vẻ lạnh lẽo cứng rắn trong lời nói, chỉ còn lại lý trí cuối cùng – “Sang bên kia, chăm sóc cho bản thân mình thật tốt.”
“Anh cũng vậy. Tất cả những lo lắng của em đều là sai, người ái mộ anh, ba mẹ anh, gia đình anh, em cho là sẽ có một ngày sinh chuyện, nhưng mỗi một mầm họa anh đều ngăn chặn hết rồi, cuối cùng người nhu nhược đổi ý lại là em.”
Sanghyeok ôm lấy cậu – “Anh thật sự rất hận em, hận em một ngày một đêm.” Anh hơi nhắm mắt, cọ vào sợi tóc mềm mượt của Wangho, “Em vừa lên xe đi, anh cũng chỉ còn lại sợ hãi.”
Wangho khóc – “Em thật sự rất thích anh… Em muốn nói cho anh biết nếu như ông em khỏe em sẽ trở lại… Tất cả những thứ khác đều không cần… Em không cần cái gì cả…” Cậu khóc không thành tiếng, câu nói hỗn loạn, “Nhưng mà em không thể… không thể lại tùy tiện hứa hẹn nữa.”
Wangho đã không còn bao nhiêu dũng khí và tự tin, câu cuối cùng, cậu nhỏ giọng nói: “Nếu như anh thích người khác, em cũng sẽ chúc phúc cho anh.”
Sanghyeok lau nước mắt trên mặt cậu, càng lúc càng gần, thời gian không còn sớm nữa, Han Minkyu cùng Oh Jaeyoon ở phía sau gọi cậu.
“Wangho, em có nhớ không? Lần đó ở phòng vẽ tranh xin anh làm người mẫu, em có nói sẽ đáp ứng một điều kiện của anh.”
Wangho gật gật đầu, cậu nhớ chứ, nhưng Sanghyeok mãi không đề cập tới.
“Điều bây giờ anh sắp nói, em nhất định phải làm được. Sau này bất kể như thế nào.” Sanghyeok dán sát vào bên tai Wangho, “Đừng quên anh.”
Bọn họ đã làm người khác chú ý từ lâu, Wangho gật đầu đồng ý, lùi về sau, phất phất tay với Sanghyeok. Nhưng mà quay người lại, cậu nhìn Han Minkyu và Oh Jaeyoon, ngẩn ra vài giây, vặn người xông về trước mặt Sanghyeok.
Hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào hai người, Wangho vịn vai Sanghyeok hôn lên.
Cậu do dự, thiếu quyết đoán, đây là giây phút duy nhất cậu dũng cảm. Cậu muốn nói cho ba mẹ biết, ở nơi này cậu có một người để lo lắng, mãi mãi không bao giờ quên.
Môi răng tách ra, Wangho nói tạm biệt.
Xoay người đi vào hàng kiểm an, cậu rốt cuộc cũng sụp đổ mà cao giọng khóc.
———————————
[text_hash] => 31f084ee
)