Array
(
[text] =>
Quá trình trở về gian nan bao nhiêu, trải qua dày vò và dằn vặt thế nào, anh đều chưa nói, chỉ nói anh chạy về. Bước gần một bước, anh nhìn đôi mắt Wangho.
“Chuyện du học, đã quyết định rồi sao?”
Miệng Wangho mấp máy, ở trong điện thoại có thể giả bộ ôn hòa, lúc này mặt đối mặt, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Sanghyeok bắt đầu cảm thấy hết cách rồi. Cậu gật đầu, giọng khẽ run rẩy – “Ngày mốt bay.”
“Là… là bệnh tình của ông nội không ổn sao? Bệnh gì, ở bệnh viện nào, ba mẹ anh, bọn họ có vài mối quan hệ, cũng có thể tìm vài chuyên gia đến xem.” Nói xong tiến gần nửa bước, anh dang tay ôm lấy vai Wangho, “Tại sao không nói anh biết, anh là gì của em mà lại phải biết từ tin nhắn của thầy giáo trong nhóm chat.”
“Em muốn làm gì, muốn nhân lúc anh không trở về liền đi thẳng một mạch ư? Em bỏ anh lại ra nước ngoài sớm, còn sợ anh không đủ sốt ruột hay sao? Phải thử xem thái độ của anh như thế à?”
“Em…”
“Sao em lại có thể nhẫn tâm như vậy” Sanghyeok theo thói quen cướp lời
“Em xin lỗi, nhưng mà —”
“Không cần nhưng mà. Không phải là đi sớm một năm thôi sao, trời không có sụp, yêu xa một năm anh cũng sẽ không thay lòng đổi dạ, anh chờ em.”
Bọn họ đã hứa sẽ cùng nhau đón tết, thất hứa, đã hứa sẽ cùng nhau du học, cũng bỗng chốc xảy ra biến cố, Sanghyeok lui về phía sau một bước rồi một bước, nói ra khỏi miệng là trách cứ, nhưng thực tế là bao dung.
Nhưng mà Wangho lắc lắc đầu.
Từ nhà họ Han có bốn người đi ra, Oh Jaeyoon tiễn khách, ba người kia nói nhà rất đẹp, giữ gìn rất tốt, về nhà thương lượng một chút sẽ cho câu trả lời.
Sanghyeok trong lòng hốt hoảng – “Bọn họ là ai?”
Lúc đó, trong túi giấy có một tờ giấy nữa, là đơn từ chức của Han Minkyu.
“Xem nhà. Nhà em sẽ đi định cư.”
Trước khi về nước Han Minkyu đã nghĩ thấu đáo về chuyện từ chức, ba mình đang bệnh, mẹ cũng đã đến tuổi già, ông sao có thể an tâm mà về nước sinh sống. Thân làm con, trong tương lai không còn bao nhiêu năm ông nhất định phải chăm sóc ba mẹ thật đàng hoàng, nhưng bay qua bay lại đường dài không phải biện pháp, công ty cũng không cách nào bỏ lỡ hoài. Thân làm cha, Wangho từ nhỏ chưa từng trải qua sóng gió, mới vừa mười bảy, cho dù kế thừa công ty cũng phải hoàn thành việc học trước tiên, chỉ có ông làm cha ở bên hỗ trợ quản lý.
Han Minkyu và Oh Jaeyoon làm về thiết kế nhà ở và sân vườn tính chất công việc thường xuyên di chuyển, rong ruổi khắp nơi ở cả nước ngoài, và Hàn Quốc, sau do việc học tập của Wangho nên mới ở lại Daegu, nên cái định nghĩa gọi là “Cố định” cũng khá mờ nhạt.
Về tình về lý, ở lại Daegu thực sự không hiệu quả, việc bên Canada ngày càng ngàn cân treo sợi tóc. Han Minkyu đã bàn bạc với Oh Jaeyoon, tình hình trước mắt khá quan trọng, cũng không thể do dự kéo dài được nữa, cho nên hai vợ chồng quyết định di cư.
Oh Jaeyoon ở bên này sớm đã sắp xếp xong mọi việc ở công ty.
Buổi chiều hôm đó sau khi về nước, Han Minkyu cùng Oh Jaeyoon nhanh chóng xử lý xong những công việc còn lại, cũng liên lạc với văn phòng thiết kế đã hợp tác nhiều năm ở Canada. Han Minkyu khoảng thời gian này áp lực rất lớn, vào đêm khuya ở trong bệnh viện nản lòng uể oải, ở trước mặt cha mẹ miễn cưỡng vui cười, sau khi đoàn tụ với vợ con thì mới dồi dào tinh thần một chút. Hôm nay có người tới xem nhà, ông dẫn họ đi tham quan, giới thiệu, cũng nói rõ, nhà thì không sao, nhưng ông rất không nỡ rời xa vườn hoa tỉ mỉ chăm sóc bao nhiêu năm nay. Theo ở phía sau tiễn khách ra khỏi nhà, nhìn thấy Sanghyeok và Wangho đứng bên ngoài, Han Minkyu chào hỏi – “Sanghyeok đã quay lại rồi à, nghe Wangho nói con về nhà tham gia cuộc thi mùa đông phải không.”
“Con chào chú. Chú với dì định di cư sao ạ?”
“Ừm, ngày mốt đi.”
Han Minkyu nở nụ cười, trong nụ cười có ba phần tiếc nuối và bất đắc dĩ, mà bảy phần còn lại là kiên quyết.
“Vốn tưởng rằng một năm sau Wangho tiễn con, không ngờ là ngược lại, hai ngày này hai đứa nói lời tạm biệt nhau đi nhé.”
“Sau này còn trở lại không ạ?”
“Không ai tính được sau này cả, nhưng chắc sẽ không trở lại nữa.”
Mặt trời chói chang, vậy mà cậu lại thấy lạnh lẽo vô cùng, Wangho bị hơi lạnh thổi xót cả mũi, áp lực bị đè nén đến huyệt thái dương thình thịch nhảy lên. Không trở lại nữa, bốn chữ nhẹ nhàng, cứ như vậy mà tuyên bố thời gian thụ án của cậu.
Han Minkyu và Oh Jaeyoon quay vào nhà, trong hẻm không còn ai, chỉ còn lại Sanghyeok và Wangho im lặng thẫn thờ. Sanghyeok chỉ cảm thấy choáng váng, tới lui, run lẩy bẩy hỏi: “Wangho à, sau này em có trở lại nữa không?”
Wangho che mặt, không đợi cậu hé răng, Sanghyeok dùng sức đẩy tay cậu ra.
“Sau này em có còn trở lại nữa không?”
Sanghyeok hỏi hết lần này đến lần khác, lặp lại từng tiếng một, lại cậy mạnh không cho Wangho cơ hội trả lời. Anh sợ, sợ Wangho không nói ra đáp án anh muốn nghe, dù cho đáp án kia chỉ có xác suất một phần nghìn, anh cũng sợ đến nỗi không dám nghe nửa chữ.
Như vậy không được, không được một chút nào.
Trong lúc Sanghyeok đợi máy bay đã nghĩ, ở trên máy bay cũng nghĩ, nếu như Wangho thật sự vạn bất đắc đĩ phải đi sớm, thì anh chờ là được rồi, chờ đến một năm sau tốt nghiệp trung học, anh cũng sang đó du học. Bốn, năm năm sau, anh và Wangho cùng nhau về nước, tiếp tục sống theo kế hoạch của bọn họ.
Nhưng nếu như Wangho định cư không trở lại, thì phải làm sao?
Sanghyeok không hỏi nữa, có chút lừa mình đối người.
“Coi như định cư cũng được, chờ bệnh tình ông nội em ổn định hoặc là chuyển biến tốt, em cũng có thể trở về mà, đúng không?”
“Em —”
“Còn có kì nghỉ nữa.” Sanghyeok không cho Wangho nói xong, vẫn sợ, lo được lo mất, “Kỳ nghỉ anh có thể sang thăm em, lúc thường gọi điện thoại, video, luôn có cách mà, đúng không?”
Ngực nóng lên, Wangho đi tới ôm lấy anh, như lúc trước anh bị đánh, hai cánh tay nhỏ nhắn trói chặt lấy anh. Anh cúi đầu, ý thức bỗng nhiên biến mất, loạng choạng.
Sanghyeok sốt cao đến 39 độ, đêm qua là nguyên nhân, vừa lạnh vừa lo đến nỗi sốt.
Wangho dìu anh về nhà mình, đặt trên giường, cuối giường chồng một nửa số quần áo, trên đất đặt vali, Sanghyeok thoáng nhìn, sốt đến nỗi nói mê sảng cứ gọi tên Wangho, liên tục lặp lại, đừng đi.
Cởi cái áo phao lông vũ dày nặng ra, Wangho mới phát hiện Sanghyeok bên trong mặc sơ mi, vừa nghĩ liền biết đối phương chạy về đây đã đi vội vàng như thế nào. Cởi mấy lớp quần áo, Wangho đắp kín mền cho Sanghyeok, vắt khăn lông ướt lau mặt cho anh.
Da dẻ nóng bỏng, lộ ra màu đỏ của bệnh tật, chỉ có đôi môi trắng bệch, Sanghyeok không còn sức mở mắt ra, sờ soạng xung quanh, tay từ trong chăn duỗi ra, dùng một chút khí lực cuối cùng nắm lấy cổ tay Wangho. Cậu nắm chặt lại, trong lúc đó Oh Jaeyoon bưng nước nóng tới, Han Minkyu mời y tá từ phòng khám tới truyền dịch, dưới mí mắt người khác cậu vẫn không hề giằng ra.
Căn phòng yên lặng, tiếng nhỏ giọt của bình nước biển còn nặng hơn cả hô hấp, Wangho ngậm một ngụm nước, cúi người áp lên, nhả ra từng chút vào trong miệng Sanghyeok. Qua mấy lần, dù ảm đạm cũng có phản ứng, lần cuối cùng Wangho đột nhiên không kịp chuẩn bị mà cắn phải đầu lưỡi.
“Đau!”
“Cũng nên làm em đau.”
Trong lời nói sặc mùi oán hận, Wangho không phản bác, chui vào trong chăn, dán chặt thân thể sốt cao của Sanghyeok nằm xuống. Cậu vòng tay ôm lấy eo anh, xoa xoa bụng dưới, xương hông, khi ngồi dậy thì ngay lập tức bị ôm lại.
“Em lấy cho anh chút đồ ăn.”
“Anh không muốn ăn.” Sanghyeok híp mắt nhìn cậu, rõ ràng đang khát cầu, trần trụi khó bỏ, toàn bộ đều đọng lại trong lời nói, “Anh chỉ muốn một câu nói của em.”
Sau này em có trở lại không? Hỏi nhiều lần như vậy, không đám nghe đáp án, mu bàn tay lúc này châm kim, chất lỏng trong túi nước biển nhỏ xuống từng giọt, anh ý thức được, thời gian cũng đang nhanh chóng trôi qua.
Wangho vẫn luôn nghĩ, từ giây phút Han Minkyu báo cho cậu là phải đi định cư, đến tận bây giờ, cậu nghĩ đến mức hỏng cả đầu óc.
Ông nội giao công ty cho cậu, sau khi cậu học xong sẽ trở thành một nhà thiết kế trang sức, đây là giấc mộng từ nhỏ của cậu. Sau đó Han Minkyu và Oh Jaeyoon cũng ở bên kia, còn có bà nội, ba mẹ, công việc, ước mơ, thậm chí là nguyện vọng của trưởng bối, mỗi một thứ cực kì quan trọng đều rơi vào một bên cán cân.
Wangho chịu đủ dày vò, cậu cố gắng làm một đứa khốn kiếp, đi thẳng một mạch không xoắn xuýt nữa, nhưng sau khi Kang Donghoon thông báo cậu phải đi, cậu cầm điện thoại, chờ một câu chất vấn, chờ một câu quở trách, chờ ra cái gì cũng được, cậu mới hiểu được bản thân không thể buông bỏ. Khi Sanghyeok gọi tới, cậu nghe, dưới bình tĩnh khắc chế là mái tóc cào loạn, môi dưới cắn ra máu, còn có góc áo bị vò nhăn nhúm.
Wangho cả một đêm không ngủ, đêm càng sâu, cậu lén lút đi ra khỏi nhà đứng trong hẻm, tối như vậy, chỉ có thể nhìn chằm chằm ánh sáng ngoài ngã ba, nhìn lâu đến độ trước mắt chỉ toàn sương mù. Cậu băn khoăn cắn rứt, đi tới lề đường, đút tay vào túi nhìn kỹ mỗi một chiếc xe taxi chạy ngang qua, tài xế lầm tưởng cậu muốn gọi xe, dừng lại, thấy cậu lắc đầu một cái, trước khi chạy đi còn mắng cậu rỗi hơi.
Bốn giờ sáng, xe vãng lai và người càng ngày càng ít, Wangho rốt cuộc cũng vẫy tay, lên một chiếc xe taxi chạy đến sân bay. Cậu ở sảnh sân bay nhìn xung quanh, nhân viên hậu cần mặt đất hỏi cậu có cần trợ giúp gì không, du khách lén nhìn cậu, cậu vô số lần quay người, tìm kiếm, vẫn mãi không chờ được ai.
Khoảnh khắc đó, một đêm đó, Wangho như một người điên lạc đường, cậu muốn gặp Sanghyeok, muốn nói cho anh, cậu sẽ không đi đâu cả, đạo hiếu, giấc mộng, việc học, cậu có thể không cần gì cả, nhưng mà đợi đến khi trời tờ mờ sáng, chỉ có mệt bở hơi tai mà không thể làm gì, cậu rốt cuộc cũng thất thanh gào khóc ở sảnh sân bay.
Wangho đón xe về nhà, trên đường cao tốc có thể nhìn đến đường chân trời phương xa, mặt trời từ từ mọc lên, đỏ như hốc mắt của cậu. Tất cả trọng trách và trách nhiệm cần phải đối mặt đều không có biến mất, lý trí thu hồi, như gông xiềng áp lực nặng nề quấn lấy thân, cậu phải tiếp tục đếm ngược một ngày.
Xuống xe, Kim Jeonggyun tập thể dục buổi sáng từ công viên trở về đứng ở ngã ba, đúng lúc gặp nhau.
“Wangho à” Kim Jeonggyun cười gọi cậu, không hỏi cậu sáng sớm đi đâu về, cũng không hỏi nước mắt loang lổ trên mặt cậu là vì sao, chỉ nói, “‘Chị Lim hôm nay nghỉ, con đi ăn sáng với ông nhé?”
Hàng quán ven đường chỉ mới vừa lên bếp, hai người một già một trẻ, bát canh thịt hơi nóng, Wangho rũ tay không động đũa, yên tĩnh nhìn chằm chằm bát canh. Kim Jeonggyun ăn rất ngon lành, ăn no, giọng nói cũng mềm dịu ba phần.
“Phải đi sao?” Ông cụ hỏi.
Wangho nhúc nhích mi mắt – “Vâng, ba mẹ con nói thủ tục đã làm xong rồi, đi trước.”
“Nên như vậy, ông nội con ở bên kia quan trọng hơn.” Kim Jeonggyun nghe Han Minkyu nói qua đại khái, tuy rằng bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, nhưng làm hàng xóm nhiều năm như vậy, vẫn có chút không nỡ.
“Khi ông mới vừa chuyển đến đây, ba mẹ con thấy ông sống một mình cô đơn, cứ bảo con mang đồ ăn sang cho ông. Còn con, một bát canh bưng đổ hết một nửa, một hộp điểm tâm xách rơi nửa hộp, toàn là cho mèo hoang hết.”
“Ông còn nhớ ạ.”
“Nhớ chứ, ông còn nhớ hết. Mỗi lúc đưa đồ ăn cho ông đều nhân cơ hội chạy ra ngoài chơi. Năm ấy đến nông thôn vẽ vật thực, đến tối cũng chưa về, giáo viên ở phòng vẽ tranh gọi điện thoại cho ba con, ba con lái xe suốt đêm đón con trở về.”
Ông cụ kể rất nhiều, kể lại chuyện suốt mấy năm qua.
“Chúng ta cuối cùng rồi cũng phải từ biệt, mấy đứa phải trở về với ông bà, ông cũng phải về bên cạnh con gái, cho nên chuyện gì ông cũng đều nhớ kỹ.”
Wangho ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Kim Jeonggyun.
“Wangho…Người với người, sớm muộn cũng phải gắn bó nhờ kí ức, vợ của ông, ông rất nhớ bà ấy, con gái ở xa ông, ông cũng nhớ nó, nhưng năm dài tháng rộng, thậm chí là cái chết, không gặp được, mà không gặp được, chúng ta cũng chỉ có thế nhớ nhung.”
“Nhưng nếu con muốn gặp thì sao, muốn mãi mãi có thể gặp.”
“Ông muốn cùng vợ ông tập thể dục buổi sáng, trời tối cùng nhau tản bộ, thế nhưng ông không làm được. Ông nội con còn đang nằm trên giường bệnh, hi vọng ông ấy lập tức khỏe lại, bác sĩ cũng không làm nổi. Trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể làm được, chọn bên nào nặng, trì hoãn, con người cả đời này làm gì có chuyện không tiếc nuối hả con?”
Wangho nuốt nước bọt nói không nên lời, cậu rất buồn phiền. Nhưng cậu cũng chưa từ bỏ ý định – “Trước mắt ông nội con quan trọng nhất, nhưng sau này, rất nhiều năm sau, con bằng lòng vì hiện tại mà gác lại, từ bỏ tất cả những thứ khác.”
“Cho nên con dự định nói với Sanghyeok sau này sẽ trở về tìm nó?”
Wangho kinh ngạc nhìn đối phương, trải qua vài ngày dằn vặt, cậu đã thẫn thờ đến nỗi không còn nhận ra. Kim Jeonggyun lau miệng, chuyện hai đứa nhỏ ông đã hiểu, Sanghyeok chuyển trường đến Daegu đã rất kỳ quái, con gái con rể gạt ông, ông cũng đã hỏi thăm Lee Jaehyeon.
“Wangho, con thích Sanghyeok phải không?”
Wangho liều mạng gật đầu – “Con thích cậu ấy, con thật sự rất thích cậu ấy!”
“Con nói năm nay đón tết với ông, còn tính không?”
Wangho hơi run, ngày mốt cậu phải đi rồi, hỗ thẹn nói: “Xin lỗi ông, con phải nuốt lời rồi.”
“Chắc con cũng hứa với Sanghyeok đón tết cùng nó, còn hứa sau khi nó tốt nghiệp trung học sẽ cùng nhau đi du học, hứa với nó sau này sẽ cùng chung sống, chỉ sợ thanh niên mà đã nổi hứng lãng mạn, còn có thể hứa một đời một kiếp. Đúng không?”
Đúng, Wangho hứa rất nhiều, cùng nhau ăn tết, Sanghyeok vì muốn ở lại đón tết mà vội vã trở về một chuyến để thực hiện điều kiện, cậu lại phải đi. Đã hứa sẽ cùng nhau đi du học, Sanghyeok vì cậu mà đợi thêm một năm, cậu lại đi trước anh một bước. Cậu đã hứa sẽ nói cho ba mẹ biết chuyện của bọn họ, đến nay vẫn chưa nói…
Sanghyeok nói là làm được, khắc phục tất cả những thứ gây trở ngại đến tình cảm viên mãn của bọn họ, thế nhưng cậu hứa rất nhiều, lại chưa hoàn thành bất kì cái nào.
Wangho ngập ngừng – “Tại sao con lại xấu tính như vậy.”
“Wangho, đây không phải là lỗi của con, tất cả mọi chuyện đều có nguyên nhân, con cũng không thể nào đoán trước được thay đổi. Nhưng mà, con nên hiểu một đạo lý, chính là bởi vì không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên đừng tùy tiện hứa hẹn.”
Một tháng ngắn ngủi đã có thể long trời lở đất, ai có thể dự liệu được một năm sau? Hay là mấy năm sau?
“Đừng hứa hẹn với Sanghyeok nữa, một lần hai lần, nó còn bao dung, nhưng nó cũng sẽ khó chịu. Tối hôm qua nó ở sân bay vừa náo loạn vừa đợi mòn mỏi cả một đêm, lần này là vượt ngàn dặm xa xôi trở về, vậy lần sau thì sao? Vì một câu không chắc chắn của con, nó sẽ chờ ba năm năm năm, nhớ nhung ba năm năm năm, dù không nuối tiếc cũng sẽ làm loạn cả nhà thậm chí là ảnh hưởng đến sự nghiệp. Lỡ như con lại vì đủ loại nguyên do mà không làm được, nó phải làm gì đây? Nó không có kiên cường đến mức đó.”
“Wangho, tình cảm của hai đứa vẫn chưa quá lâu, trước mắt tách ra, làm bạn thì vẫn còn có hồi ức tốt đẹp.” Kim Jeonggyun cũng hơi đỏ mắt, “Nếu như các con thật sự thích nhau, sau khi tách ra vẫn còn nhớ mãi không quên, vậy sau này trưởng thành rồi sẽ quay lại với nhau.”
Wangho khóc lóc lắc đầu, cậu không biết nên làm gì.
Kim Jeonggyun nói một lần cuối cùng – “Nếu không biết có thể làm được hay không, nếu không dự tính được tương lai thế nào, thì đừng hứa hẹn với người con thương.”
Trời đã sáng.
“Wangho à, chia tay với Sanghyeok đi con.”
——————————
[text_hash] => 8e977af0
)