Array
(
[text] =>
Âm điệu nhẹ nhàng như vậy, Wangho không biết Han Minkyu có nghe hay không, nhưng cậu chỉ có dũng khí nói một lần.
Có thể là do ôn tập quá mệt mỏi, cũng có thể là làm món quà sinh nhật quá vất vả, cậu trở về phòng ngã ở trên giường, ngủ, một hơi ngủ một ngày một đêm. Ở trong mơ Wangho mới hiểu được, cái này gọi là trốn tránh. Nhắm mắt lại, giả vờ như không có gì xảy ra, tất cả đều như trước.
Cuộc thi mùa đông kết thúc, Sanghyeok bị tri thức hành hạ trầy trật, ngày kết thúc chưa về nhà đã đón xe, vẫy một chiếc taxi, đi đến chỗ ông nội Lee Jaehyeon.
Ông nội Wangho đổ bệnh nhắc nhở anh, người già sống thêm một ngày cũng chính là bớt đi một ngày, anh phải tận hiếu thật đàng hoàng.
Thực tế cũng không tốt mấy, Sanghyeok vừa thấy ông nội đã nhiệt tình một lúc, sau đó ra dáng thiếu gia đòi bảo mẫu nấu một bàn thức ăn ngon, ăn uống một trận ngã ra ngủ say, muốn bồi bổ tinh thần tổn hại những ngày qua.
Đáng tiếc không ngủ quá lâu, Lee Junsik đến nhà bắt anh đi, sợ anh lén chạy về Daegu. Anh quấn lấy chăn, hé mắt, mắng Lee Junsik lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, còn chưa mắng xong, trên đầu vứt tới một bộ quần áo.
Biết rõ bảy giờ có tiệc rượu, tài xế tới đón, muộn một phút sẽ chậm một ngày về, tự xem rồi làm.
Sanghyeok biết chứ, ngủ được một giấc dậy rửa mặt thay đồ, còn tranh thủ đi cắt tóc, sáu giờ đúng dự tiệc, ngồi ở hàng phía sau cách Lee Junsik một cánh tay, chẳng ai thèm để ý đến ai.
Ngày thứ hai sau khi thi xong, anh gửi tin nhắn cho Wangho, hỏi thi cử thế nào rồi, đối phương không trả lời.
Thi không tốt sao? Sanghyeok lại gửi, cũng nhớ tới ông cụ ở Canada, nói bóng gió thể hiện dịu dàng – “Tết đến gặp ông bà nội rồi, em không xấu hổ à?”
Anh ở trong tối gõ gõ dỗ dành, giống như cậu đi Canada ăn tết cũng không sao cả.
Không trả lời tin nào, Sanghyeok muốn gọi tới, trước khi ấn phím chú ý tới ánh mắt khinh bỉ trào phúng của Lee Junsik, cất điện thoại, cãi nhau trước đã, ba nhìn cái gì mà nhìn?
Lee Junsik nói, có thằng ngốc ai mà không nhìn?
Hai cha con cãi nhau cho đến khi tới nơi, từng người xuống xe, ánh sao tôn ánh trăng, lá xanh tôn hoa đẹp, hai người được đón vào đại sảnh, trước mặt các nhân vật nổi tiếng nên phải ngụy trang, khuôn mặt mặc dù không tính là phụ từ tử hiếu, nhưng cũng toát ra khí chất tương đồng.
Sanghyeok cười đến ê cả mặt, có sơn hào hải vị cũng không thấy ngon miệng, làm đủ quy trình giao tiếp của một người thành công, hàn huyên đến nỗi muốn ói. Anh lặng lẽ hỏi Lee Junsik, mỗi khi vào trường hợp này thì cảm thấy thế nào, muốn nghe lời nói thật.
Lee Junsik đáp, nhàm chán, muốn về xem phim hoạt hình với con gái. Nhưng mà mỗi một lần đều tìm kiếm danh lợi trong sự nhàm chán, về nhà đêm đã khuya, con gái đã ngủ từ sớm, đến nay ông vẫn chưa thể cùng con xem được một tập hoạt hình nào.
Sanghyeok cũng ngờ tới đáp án này, không hỏi gì nữa, quay người đối ly rượu, bước đi thong thả ra ngoài, gió lạnh ngày đông ập tới, mặt nước bể bơi lăn tăn, anh cũng thấy tỉnh táo hơn.
Điện thoại rung, anh lập tức lấy ra, xem Wangho trả lời cái gì. Nhưng mà lại là tin nhắn trong nhóm chat của lớp, Kang Donghoon – “Vẫn nên sớm nói cho mọi người chuyện này, học kỳ này kết thúc, bạn học Han Wangho sẽ đi du học, trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, chúc em ấy sau này tất cả mọi chuyện đều thuận lợi.”
Sanghyeok nhìn chằm chằm tin nhắn đọc tới ba lần, mới hiểu, mới tin.
Chắc là gió quá rét, ngón tay anh hơi run rẩy, lui ra ngoài, mở ra danh bạ, tốn gần một phút mới ấn xuống tên Wangho, vang lên bốn, năm tiếng, bắt máy.
“Wangho?” Sanghyeok gọi. Sợ người bên kia không đúng, cho dù đã có tín hiệu, cũng sợ truyền đến giọng nữ máy móc bảo tắt máy hoặc là ngoài vùng phủ sóng.
“Ừm.”
Chút sợ hãi vẫn chưa tiêu giảm, Sanghyeok quay đầu trở về phòng tiệc.
“Tin nhắn thầy Kang gửi, cho anh một lời giải thích.”
“Là thật.”
“Bây giờ em đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
Sanghyeok cúp điện thoại. Trước khi tâm tình đóng băng, anh cúp máy, một câu cũng không muốn hỏi thêm nữa, một câu cũng không muốn nhiều lời. Ngữ điệu Wangho nói giống như một câu trả lời không chủ định, bình thản không gợn sóng, cực kỳ giống như khai đao, từ từ cắt, cắt vào nơi hiểm nhất, cũng giống như ngọn gió đuổi theo sau, lạnh thấu xương.
Sanghyeok cao lớn anh tuấn qua lại trong phòng tiệc khá là nổi bật, anh bước đến bàn ăn, đặt ly rượu chưa uống cạn, cổ tay run rấy, ly đế cao lăn ra bàn rồi rớt xuống, thủy tinh vỡ tung tóe.
Âm thanh vỡ ly rất chói tai, các ánh mắt xung quanh đưa tới, Sanghyeok không thèm đếm xia, vẫn bước đi hùng hổ đến cửa. Một cái cánh tay mạnh mẽ túm lấy anh, là Lee Junsik, hỏi anh đi đâu, lực đạo như muốn nắm gãy xương anh.
“Con muốn ra sân bay.” Anh nôn nóng, lỗ mãng, nên lập tức chọc giận Lee Junsik, nhưng nỗi oan ức trong ánh mắt anh quá nặng nề, càng làm đối phương hoảng hốt. Nói như cầu xin – “Ba, con muốn về Daegu.”
“Xảy ra chuyện gì?”
Sanghyeok cắn chặt răng, không chịu nói, vì anh cũng muốn làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh không kịp đợi, giằng co, đè thấp cổ họng uy hiếp – “Không cho con đi, con chỉ có thể lại gây chuyện một lần nữa.”
Bàn tay giữ anh hơi thả lỏng, không đợi Lee Junsik nói câu tiếp theo, anh bỗng nhiên bứt ra chạy ra ngoài. Lao ra khỏi bữa tiệc, nhóm tài xế đều nghỉ ngơi ở phòng chuyên dụng, anh không tìm được, liền một hơi chạy ra đường đón xe.
Chuyến bay cuối cùng hôm nay là hơn mười giờ, Sanghyeok ở trên đường đã đặt xong vé máy bay, về nhà lấy giấy tờ, không thở một hơi nào lại chạy ra sân bay.
Trước cổng lớn chỉ còn lại một đoạn khí thải đuôi xe, Kim Jeesun đuổi theo ra, cô chưa từng thấy bộ dạng này của Sanghyeok, vô cùng hoảng loạn, người nào cản trở sẽ chấp người đó luôn, giống như một con thú đánh mất năm giác quan mà phát điên. Dù cho có lo lắng, nhưng Kim Jeesun vẫn đang bận, bảo tài xế ra sân bay chăm sóc, sẽ liên lạc Lee Junsik sau, bảo đối phương trước tiên giấu Lee Jaehyeon đừng làm ông cụ lo. Dàn xếp thỏa đáng, cô bình tĩnh lại rồi gọi điện thoại cho Kim Jeonggyun, vừa hỏi vài ba câu, đã biết nguyên nhân.
Sương đêm gió thổi không tan, Sanghyeok giục tài xế đến nỗi muốn phát hỏa, vừa đến nơi, anh đạp cửa xe chạy vào, màn hình thông tin trước mặt thay đổi, mấy chuyến bay bị hoãn vì nguyên nhân thời tiết.
Sanghyeok nhìn thấy số hiệu chuyến bay đến Daegu, nhất thời đầu đau như búa bổ, tìm tới quầy phục vụ, nhíu mày hỏi, thời tiết thế nào? Hoãn bao lâu?! Có thể cho thời gian chính xác hay không!
Nhân viên mặt đất đã quen với khách hàng khó chịu, giải thích từng câu một, nhưng vẫn không quên ấn nút gọi an ninh, bởi vì phát hiện thiếu niên trước mặt không phải muốn giải thích, la hét cũng dần dần biến thành khẩn cầu, anh phải đi, phải bay đến Daegu, chờ một khắc cũng là đòi anh một mạng.
Sanghyeok cuồng loạn, khách qua đường đều ngoảnh đầu sang, nhìn anh làm ầm ĩ, cười anh điên, thậm chí có người giơ điện thoại lén lút chụp ảnh. Tài xế trong nhà chạy tới, cản ống kính, bảo xung quanh giải tán, nắm bờ vai anh đi về phía xa xa.
Từ nhỏ đền lớn, cậu chưa từng như vậy! Tài xế nói.
Quả thật là chưa từng như vậy, Sanghyeok từ nhỏ đã có thể diện, dù cho một tờ thư tình lúc đó bị công khai, rõ ràng như vậy, khi cao giọng công khai tính hướng thì sống lưng vẫn thẳng tắp như cũ. Bị đưa tới Daegu, từ khi rời nhà lên xe đến khi check in ở sân bay, chưa bao giờ cúi đầu.
Tối nay, vừa mới nãy thôi, anh như một kẻ lưu manh vô lý, không có tố chất, làm ầm làm loạn trở thành trò cười của người lạ. Thật là chật vật, từ đầu đến chân đều chật vật, anh nghĩ như vậy.
Cảm xúc của Sanghyeok dần lắng đọng, đứng chờ ở ngoài, tháng 1 nhiệt độ Seoul hạ xuống dưới 0 độ, cà phê nóng trong tay cũng đã bay hết hơi nóng. Anh vẫn bướng bỉnh đứng thẳng, xe cộ tới lui, màn đêm xa xăm, chỗ ngồi phía sau Rolls Royce mơ hồ có đường nét của Lee Junsik, cùng chờ với anh.
Hơn mười giờ chuyến bay hoãn một tiếng, hai tiếng, đã hơn nửa đêm, bên trong sân bay thông báo, điện thoại cũng nhận được tin nhắn nhắc nhở, vì sương mù dày đặc, chuyến bay này bị hủy. Sanghyeok không nói một lời tiếp tục chờ, giả vờ không nhìn thấy, một đôi mắt không biết mệt mỏi nhìn ra xa, sương mù dày đặc, tại sao cố tình vào ngay lúc này che lấp đường đi của anh.
Ban đêm không có tuyến xe lửa hoạt động, chuyến bay bị hủy, cách duy nhất có thể làm chỉ có chờ đợi, Sanghyeok như một tượng đá điêu khắc, chóp mũi đông cứng đỏ bừng, toàn thân không còn độ ấm, cứ như vậy cố chấp đứng lặng đến bình minh.
Sau nửa đêm gió to gào thét, táp vào người, xâm nhập vào cổ họng và nội tạng, Sanghyeok ôm lấy áo phao lông vũ, rũ mắt, không hề dịch chuyển.
Tài xế cách cửa sổ xe nhìn, lạnh thay anh, hít vào một hơi hỏi Lee Junsik, như vậy không được đâu, hay là cưỡng ép kéo lên xe? Hay là về nhà lấy thêm vài bộ quần áo?
Lee Junsik nói, không cần.
Lạnh thì chịu, sau này sốt cũng tự chịu, vì một người như vậy có đáng hay không, trước tiên phải chịu đựng, sau này cân nhắc rõ ràng, đáng thì không cần hối hận, không đáng, bản thân mới có thể ghi nhớ giáo huấn này.
Gió to bao phủ cả thành phố, cành khô gãy vụn, lá rụng đầy mặt đường nhựa, nắp capo của chiếc Rolls Royce phủ một lớp bụi. Nắng sớm lờ mờ, trời quang mây tạnh, sương mù dày đặc bị thổi tan, ánh nắng mặt trời chiếu rọi.
Cơ thể Sanghyeok là một cái máy rỉ sét, xương cốt cọt kẹt giòn tan, bước ra bước thứ nhất mắt cá chân cóng đến nỗi đau như kim châm. Chuyến bay bắt đầu được điều chỉnh, anh đổi lại chuyến sớm nhất, qua cửa kiểm tra an ninh mới rốt cuộc có dũng khí nhìn danh sách trò chuyện.
Sau tin nhắn Kang Donghoon thông báo Wangho phải đi, nhóm chat vỡ tổ, có người không tin, có người kinh ngạc, Wangho tìm từ nhẹ nhàng mà thừa nhận, rất giả tạo, không có bất kỳ hiệu quả an ủi nào. Ngoại trừ những câu này, Wangho không hề nhắn gì với anh.
Như nước thủy triều khủng hoảng qua đi, Sanghyeok lúc này rất bình tĩnh, có thể suy nghĩ ra tình huống, liên quan đến chuyện Wangho du học sớm, còn có thể suy tính lần này phải vượt qua như thế nào.
Phong cảnh Daegu vẫn như cũ, cũng hơi lạnh, Wangho buổi sáng ra cửa quấn một cái áo khoác dài. Đạp xe tới trường học, khi vào cổng trường thì Siwoo chạy tới bắt lấy tay lái, trước mặt bảo vệ và các bạn học khác, chất vấn cậu, mày thật sự phải đi sao!
Wangho gật gật đầu, hơi thẫn thờ, khóa xe rồi vào lớp, Siwoo liên tục lôi kéo cậu, tiến vào phòng học, cả lớp vây đến, dài dòng, tha thiết, nhiều chất giọng cao thấp chập trùng bên tai.
Wangho cảm giác như mình đã chết rồi.
Hôm nay là ngày cuối cùng trước khi nghỉ đông, phát bảng kết quả học tập, giao bài tập kỳ nghỉ, chưa tới hai tiết đã kết thúc, Kang Donghoon hai tay chống lên bàn, dong dài nhiều thứ, các bạn học lại vô cùng kiên trì.
Cuối cùng thì cũng phải nói hết, Kang Donghoon dừng lại, ánh mắt dao động đến hàng thứ ba rơi vào trên người Wangho. Mọi người dồn dập quay đầu, cũng nhìn về phía Wangho, lớp trưởng vượt qua lối đi nhỏ đẩy cậu, một đám nam sinh vây cậu ở giữa.
Cậu từng nói dối thầy vào lớp khiến cả lớp vây lại đánh, cũng từng dụ mọi người xem hình xăm của mình, vô số lần tụ lại thành một nhóm, bọn họ nói chuyện phiếm, chơi điện thoại, cướp đồ ăn vặt, không nghĩ tới lần này là từ biệt.
Siwoo khóc, mỗi ngày tao đều mang trà sữa cho mày, mày đừng đi có được không? Tao không chép đáp án bài nghe tiếng Anh nữa, sau này sẽ tự làm vẫn chưa được sao?
Wangho nói, bức tranh cậu vẽ ở MIT không được tháo xuống, phải treo thật nhiều năm.
Cậu chia tay với các bạn, có lúc thân thiết, cũng từng cãi nhau, nam sinh nữ sinh. Bàn cuối cùng bên cửa sổ trống trơn, thiếu một người.
Các bạn học đi hết, sau khi Wangho tạm biệt các giáo viên thì đi làm thủ tục, từ văn phòng rời đi thì sân trường đã vắng tanh rồi.
Mở đầu nghỉ đông giống như kết thúc của nghỉ hè, đi qua sảnh thông báo, cậu nhớ tới lúc cùng Sanghyeok tới tham gia thi xếp lớp, khi đó bọn họ còn chưa thân, hôm đó Sanghyeok nói áo đồng phục màu đỏ rất hợp với cậu.
Rời khỏi LCK, Wangho đạp xe rất chậm, những đóa hoa nhỏ ven đường không biết tên, cửa hàng bánh trứng thường xuyên ghé thăm, tất cả cậu đều nhìn lại một lần.
Rẽ vào hẻm, cửa nhà họ Han mở ra, trong vườn hoa có tiếng nói chuyện khách khí, Wangho không muốn vào, ngả xe đạp ở bên tường, bản thân ngồi xổm ở dưới gốc cây vuốt lông cho Vita.
“Thoải mái không?”
Vita ngửa đầu nhìn cậu, liếm mu bàn tay cậu mấy cái, cậu không nhịn được cười
“Có muốn xoa bóp không, có hạn thôi đó, sau này chẳng còn cơ hội nữa đâu.”
Vita chợt nhổm dậy, đứng lên sủa một tiếng, nhanh chóng lao nhanh về phía trước. Wangho hoảng loạn vội vàng đứng lên, đang định đuổi theo, trông thấy ở ngã ba có một chiếc xe taxi, người bước xuống là Sanghyeok.
Phản ứng đi trước ý thức, Wangho bước nhanh tới, đợi Sanghyeok cũng nhìn thấy cậu, cậu lại đứng yên bất động. Sanghyeok bước từng bước một đi tới bên cậu, trên mặt đỏ bừng, không biết là nóng hay là gì, khi cách nửa cánh tay, Sanghyeok dừng lại, thân thể và thần kinh gắng gượng cả một đêm đột nhiên vào đúng lúc này mà thả lỏng.
“Anh chạy về đây.”
———————————
[text_hash] => 86c288e6
)