Array
(
[text] =>
Anh giống như một người anh lớn, vừa an ủi vừa dỗ dành, làm Wangho không cần ưu sầu vì chuyện này nữa, ngày tháng còn dài, kì nghỉ đông chưa tới hai mươi ngày thì có là gì. Huống hồ mọi việc đều suy xét tới mặt khó khăn nhất, không chừng đến khi đó tình hình chuyển biển tốt, lúc đó ở lại cũng được.
Wangho bị tài ăn nói của Sanghyeok thuyết phục, nghĩ thông suốt rồi, đùa với anh vài câu cũng rất vui vẻ, Vita nằm ở dưới bàn, nghe tiếng cười nhảy ra, đụng vào chân bàn đánh rơi xuống vài bức phác thảo ở góc bàn.
Mỗi một tấm đều đánh dấu ngày, một tấm trong đó là mới nhất, Wangho nhặt lên cầm ở trong tay, cụp mắt nhìn, đi Vancouver ngược lại cũng có chỗ tốt, dễ làm quà hơn. Chỉ là cậu không đợi kịp, thiết kế xong liền muốn làm, có rất nhiều trình tự, hiệu quả thành phẩm không vừa ý còn phải làm lại, vẫn chưa vừa ý thì tiếp tục làm lại, thậm chí ngay cả thiết kế cũng đã vẽ đi vẽ lại mấy lần.
Kết thúc cuộc điện thoại này, Wangho hoàn toàn thoát khỏi ngọn núi ưu sầu, so với việc buồn phiền, không bằng tập trung thời gian và hơi sức vào chuyện quan trọng hơn.
Cậu làm bài tập xong liền sửa chữa bản thiết kế, vương miện xa hoa phức tạp, đường nét nhìn như không có quy luật, nhưng lại ấn chứa cảm giác quen thuộc, nếu như liên kết những đường nét chủ đạo bên trong lại, thì chủ đề sẽ hiển hiện ngay trước mắt
— Như địa cầu trong xanh nước biếc, như biển lớn bao bọc trái đất.
Wangho phác họa ra hình dáng chiếc vương miện, dùng biển làm chủ đề để định hình, rồi dùng những viên sỏi biển tô điểm, tạo thành một tinh cầu màu xanh dương tuyệt đẹp. Sinh nhật 18 tuổi của Sanghyeok cậu muốn tặng cho anh một phần của thế giới.
Đây là lãng mạn cậu sáng tạo ra, cả đời chỉ dành cho một người.
Về phần tên…cậu nghĩ tới rụng tóc cũng chưa nghĩ ra, vì để không rụng tóc, quyết định làm xong rồi nghĩ sau.
Cuộc sống của Wangho bỗng dưng lại có quy luật trước nay chưa từng có, đi học nghiêm túc ôn tập, tan học nuôi chó làm việc nhà, đem hơn nửa tinh thần đặt vào việc làm quà. Cậu trằn trọc mấy ngày tìm tới một xưởng khá ổn, tài nghệ của các thợ kim hoàn rất đáng tin, nhóm trợ thủ nhiệt tình kiên trì, cuối cùng quyết định sẽ chọn nơi đó để chế tác.
Sau khi scan ra bản thiết kế chính thức, Wangho đưa mẫu cho người ta, hình dáng những viên sỏi biến cắt gọt ra làm sao cậu sắp xếp ra hết, cái nào cậu tự làm, cái nào cậu nhất định phải giám công ở hiện trường, bàn giao thật rõ ràng. Mọi người không thể không kinh sợ, cậu nhỏ tuổi như vậy mà đã là người trong nghề, thật sự khá mới mẻ. Cậu lặng thinh không đề cập tới lý lịch của mình, chỉ coi như tham gia một lần thi đấu, đẩy mạnh hiệu suất vững vàng ở tất cả các trình tự.
Chạng vạng trời phiếm đỏ, hôm nay là thứ sáu, Wangho ở xưởng cả một ngày, lúc này tắm xong mới ra dắt chó đi dạo, Husky tìm Samoyed, cậu ngồi một mình ở cửa hàng tiện lợi ăn mì oden. Han Minkyu gọi điện tới, Wangho nuốt xuống ấn nút nghe “Ba!”
“Nhớ ba không?”
“Nhớ!” Cậu ngồi thắng lưng, dáng vẻ học sinh tiểu học chăm ngoan, nhưng đáng tiếc thầy Han bên kia bờ đại dương không nhìn thấy. Nhưng mà Han Minkyu khích lệ cậu, nghe nói cậu rất hiểu chuyện, mỗi ngày đều giúp mẹ chăm sóc vườn hoa, rửa chén quét nhà, đến cả quần áo bẩn không cần nhắc cũng tự biết giặt.
“Ba, mẹ nấu cơm không ngon gì cả, con muốn ăn đồ ba nấu cơ.”
“Con ngốc à, lấy chút quà sang nhà ông Kim ăn chực.”
“Vậy thì đả kích mẹ con lắm. Bây giờ con đang ở cửa hàng tiện lợi cửa ăn mì oden, lót dạ chút xíu, cơm tối có thể ăn ít đi.”
“Đừng có ăn vụng khoai tây lát đấy.”
“Con mà cần ăn vụng á? Mẹ hết cách rồi, mua rất nhiều khoai tây lát cho con ăn, mỗi ngày đi học con đều cầm một bịch.”
Han Minkyu tặc lưỡi, trong lúc buồn cười cũng có chút nhớ nhung hai mẹ con. Hai ba con nói chuyện phiếm một lúc, cười cũng cười rồi, bên này ánh nắng chiều dần tan mất, Wangho nhìn lên bầu trời, nghe thấy trong điện thoại truyền đến một câu tiếng Anh không rõ.
Wangho rốt cuộc không nhịn được muốn hỏi, cậu càng lo lắng, hóa ra dù có chọc cười thì tình hình vẫn thế, chuyện nên căng thẳng sự tình vẫn như cũ căng thẳng.
“Ba, ông nội có khỏe không?”
“Ừm.” Han Minkyu đáp, khẽ khàng giống như Oh Jaeyoon trả lời bận vậy, im lặng một lúc lại nói, “Vẫn khỏe.”
Wangho vô ý nhận ra thật giả, lại hỏi bà nội thì sao, nằm viện bao lâu, quan tâm Han Minkyu mấy ngày này có mệt không, khi nào mới trở về.
Bỗng nhiên, Han Minkyu nói – “Trường học sắp nghỉ rồi phải không.”
Tim Wangho chợt siết chặt, dường như đoán được Han Minkyu sau đó sẽ nói cái gì đó, may là cậu và Sanghyeok đã trao đổi rồi, cũng đã dự liệu được tình hình không như ý.
Vừa nghỉ một cái sẽ bay đến Vancouver, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Nhưng mà Han Minkyu nói – “Học kỳ này kết thúc, thì xuất ngoại du học đi.”
—————
Tờ lịch bên cạnh bảng đen dừng lại ở ngày 16, đã qua hai ngày rồi mà vẫn không có ai xé lịch xuống, có một hai người tiện tay, vào cửa vừa vén góc lịch lên liền bị bạn học bên dưới la hét bảo dừng tay lại.
Kang Donghoon xem như trò cười, bảo mấy đứa đây là tự lừa mình dối người.
Hết cách rồi, thi cuối kỳ ngày càng gần, áp lực cũng ngày càng tăng, chỉ có thể ngừng xé lịch để lừa gạt mình thời gian vẫn còn dư. Trong mắt học sinh kì thi cũng chia ra ba bảy loại, thi đại học là ngọn núi lớn, còn các cuộc thi cuối kỳ bình thường thì là quan trọng nhất, mà nghỉ đông ăn tết phải đi thăm họ hàng thường bị hỏi thành tích, bởi vậy thi cuối kỳ mùa đông còn nặng nề hơn thi cuối kỳ mùa hè.
Tiết tự học buổi sáng, Wangho viết trên bảng đen phạm vi ôn tập hôm nay, đặt phấn xuống, trước khi về chỗ ngồi Kang Donghoon ở ngoài cửa vẫy vẫy tay với cậu. Cậu đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại, hai thầy trò đứng ở bên cửa sổ, ai không biết sẽ tưởng là Wangho phạm lỗi gì.
“Chuẩn bị đi du học à?”
“Ba em liên lạc với thầy rồi sao?” Cậu không ý thức được chính mình đang nhíu mày.
Kang Donghoon nhìn cậu, thần sắc hoảng hốt, lo lắng, toàn bộ đều nhìn thấy hết. Hỏi cậu, chẳng lẽ còn chưa bàn bạc xong sao?
Wangho không biết nên gật đầu hay lắc đầu, dăm ba câu cũng không nói rõ được, cậu suy nghĩ một chút rồi trả lời, ông nội ở Canada đổ bệnh, có liên quan đến chuyện du học sớm. Kang Donghoon đại khái đã hiểu, vỗ vỗ bờ vai cậu an ủi, bảo cậu nghiêm túc ôn tập đừng lo lắng nhiều quá.
“Thầy ơi, em không muốn đi.”
“Không nỡ chia xa thầy à?” Kang Donghoon đùa.
Wangho lần này không chút do dự liền gật đầu, cậu không nỡ chia tay rất nhiều thứ, bao gồm cả giáo viên chủ nhiệm hai năm trời. Cậu nhớ tới ngày nhập học Kang Donghoon từng nói, có khó khăn phải học cách tự mình giải quyết, không có cách nào giải quyết thì nói với thầy. Chuyện gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng – “Thầy ơi, thầy có thể nói với ba mẹ em để em học xong lớp 12 rồi đi được không thầy?”
Kang Donghoon nói cho cậu biết, không thể. Giáo viên không có tư cách can thiệp chuyện gia đình học sinh, cha mẹ thương con, mỗi một bước đi tất nhiên đều đã tính toán hết rồi, huống hồ chuyện du học nếu như có liên quan đến bệnh tình của trưởng bối, vậy càng không thể tùy tiện được.
“Wangho, em vẫn luôn tiến bộ và ưu tú, sớm một năm muộn một năm du học phát triển cũng không phải vấn đề lớn. Các giáo viên khác thường hay hỏi thầy, họa sĩ nhỏ của lớp thầy thế nào rồi, em và những bạn học khác không giống nhau, phương diện nghệ thuật của em rất giỏi cho nên khi ba em nói với thầy, thầy rất vui, các giáo viên cũng hi vọng em đạt được thành tựu ở lĩnh vực em yêu thích.”
Thi đấu DA đoạt giải quán quân, Wangho đã đầy đủ tư cách nhảy lớp vào đại học chính quy. Wangho liếc mắt nhìn cửa sổ, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh Sanghyeok đánh nhau với đội bóng rổ vào tối hôm đó, người kia đi phía sau giám thị Woo, quay đầu nhìn cậu, cười với cậu, vết đỏ trên gò má cố ý làm cậu đau lòng.
“Wangho?” Kang Donghoon thấy cậu không phản ứng liền vỗ vai.
Cậu thu hồi ánh mắt, lẩm bẩm: “Em không muốn đi.”
Kang Donghoon vẫn cười, nói Wangho nhạy cảm, liền an ủi cậu, phải nghĩ thoáng lên, bây giờ mà mặt mày đã ủ rũ thì còn quá sớm, vẫn nên ôn tập đàng hoàng, thi xong lại nói.
Thầy trò nói chuyện xong, Wangho trở về phòng học, vừa ngồi xuống thì các bình luận viên xung quanh đã sang hóng hót, hỏi cậu có chuyện gì, thầy Kang mắng cậu sao, buổi trưa ăn mì hải sản không?
Học sinh lớp trọng điểm coi như cũng tự giác, nghỉ giữa giờ không chạy loạn, cả ngày không khí trong phòng học đều nặng nề, Wangho dính ở trên ghế đọc sách làm bài, một khắc cũng không ngừng học, sợ rảnh rỗi sẽ không nhịn được mà suy nghĩ lung tung. Siwoo hỏi cậu, mày thật sự muốn thi vào top 10 khối à? Lại lầm bầm, Lee Sanghyeok không ở đây, thi học kỳ ai sẽ trở thành nhất khối?
Wangho nghe thấy ba chữ kia, quay đầu nhìn hàng cuối cùng, trống không, chỉ bày một đống bài tập.
——————
Đêm đó ở cửa hàng tiện lợi trò chuyện cùng Han Minkyu, cậu đã dự liệu được những tình huống xấu nhất, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, lại không ngờ hiện thực còn bết bát hơn cả tưởng tượng.
Han Minkyu nói ra, đầu óc cậu, nỗi lòng cậu, thậm chí là hô hấp của cậu, nơi nào cũng ngừng hoạt động, sau đó nỗi hoảng loạn lập tức vọt tới. Cậu không muốn đi sớm, lúc đó cậu quát trong điện thoại, dẫn tới chủ cửa hàng tiện lợi còn ló người ra nhìn cậu, Han Minkyu cũng không ngờ tới cậu sẽ phản ứng như vậy, động viên cậu đừng nóng vội, nói một cách uyển chuyển là muốn cậu hiểu chuyện, nhưng không có một chút dấu hiệu nào muốn thương lượng với cậu.
Trong nhà luôn luôn dân chủ, dù cho thiên phú từ trong xương tủy, Wangho lúc đó học vẽ đều là trưng cầu ý kiến của bản thân cậu, lần này Han Minkyu dù chưa nói hết lời, nhưng báo hiệu cũng không thể xem nhẹ. Cuối cùng, cuộc trò chuyện kết thúc nhờ bác sĩ ngắt lời, tín hiệu báo máy bận kéo tới, Wangho trông thấy ánh chiều tà thay đổi thành màn đêm, bát mì oden cũng thay đổi thành một bát nước lạnh.
Cậu đi hỏi Oh Jaeyoon, Oh Jaeyoon tỏ thái độ không rõ, chắc là Han Minkyu đã nói trước rồi. Cậu cực kì sốt ruột, lúc Sanghyeok có ở đây thì hai người cùng bơi trong mật ngọt, khi đối phương vừa đi thì đủ chuyện ập tới.
Wangho chịu đựng hai ngày mới gọi cho Sanghyeok một lần, lúc trước đã nói, từ sau khi anh nói cho cậu biết cuộc thi mùa đông bắt đầu thì hai người sẽ tạm thời không liên lạc.
Sanghyeok sắp thi, bế quan, mấy ngày sắp tới sẽ không thể liên hệ, Wangho nuốt xuống khổ tâm đầy bụng, nói ra khỏi miệng chỉ có “Cố gắng lên”, còn có một câu “Em rất nhớ anh”.
Trường học, xưởng chế tác, nhà, Wangho tiếp tục duy trì sinh hoạt ba điểm thẳng hàng, giống như bị ma nhập, có lúc đau lòng thì ở trên đường trằn trọc một hồi, hoảng loạn đến nỗi không biết đi về đâu, có lúc bỗng nhiên lạc quan, tin tưởng mọi chuyện cuối cùng rồi sẽ chuyển biến tốt.
—————
Thi học kỳ đến rồi, Kang Donghoon xé một lần mấy tờ lịch, chuyện nên tới sớm muộn sẽ tới. Thi xong chính là buổi trưa, Wangho đạp xe về nhà, vào nhà, liếc mắt thấy có một cái vali.
“Ba?” Wangho kêu một tiếng, những chuyện khác không nói, gần hai mươi ngày không gặp cậu rất nhớ Han Minkyu, lo lắng hơn cả là tình hình của ông nội. Chạy lên lầu, vừa vặn Han Minkyu nghe tiếng từ phòng tắm đi ra, cả người mang theo hơi nóng vừa ngâm mình.
“Thi xong rồi à?” Han Minkyu dang tay.
Wangho đi tới ôm, dùng sức đập lưng Han Minkyu, tuy rằng nhớ, nhưng cũng cáu giận. Han Minkyu giả vờ yếu đuối ho hai tiếng, ý cười không che giấu được nét tiều tụy, đến thân hình cũng gầy đi trông thấy.
“Ba.” Wangho thật sự nhẫn nại đến cực hạn rồi, vừa lên tiếng, cảm xúc hỗn loạn, liền cầu xin, “Con không muốn đi du học bây giờ.”
Cậu khẩn thiết như vậy, là lần đầu tiên như vậy từ khi sinh ra đến nay, trong bụng đã dự sẵn những điều muốn nói, với sự tôn trọng và cưng chiều của Han Minkyu và Oh Jaeyoon dành cho cậu, có lẽ sẽ đổi ý.
“Trong vali dưới lầu có một túi văn kiện, con lấy ra giúp ba.”
Câu chữ kẹt ở cổ họng, Wangho xuống lầu lấy túi giấy, rất dày, dán lại. Trở về lầu hai, Han Minkyu đã ngồi ở trên ghế sô pha chờ, nhận lấy túi giấy mở ra, bảo cậu cũng ngồi xuống.
Xấp giấy đầu tiên là lời dặn của bác sĩ từ khi ông nội nhập viện tới nay, Han Minkyu bảo Wangho xem thử, cùng với tiếng lật giấy, ông nói chầm chậm, lúc phát bệnh ông nội đang ở bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, nếu không sẽ không có khả năng cứu được, trước mắt ổn định, nhưng khi nào lại tái phát thì sợ sẽ không may mắn như lần này, rất khó nói.
Wangho cầm nhăn cả mép giấy – “Bệnh của ông nghiêm trọng vậy sao?”
“Người đã già rồi, ai cũng sẽ có một ngày như thế.” Thái độ của Han Minkyu rất ôn hòa, là dáng vẻ sau khi đã chịu nhiều đả kích, “Wangho à, nếu như chăm nom thỏa đáng, ông nội còn có thể sống được hai ba năm, dài thì là ba đến năm năm, cho nên ba hi vọng con có thể qua sớm, có hiểu không?”
Văn kiện thứ hai được rút ra, là di chúc của ông, ông lão năm năm trước đã tìm luật sư bàn bạc xong xuôi, công ty trang sức và con border collie tất cả đều thuộc về Wangho. Thiết kế trang sức là giấc mộng của Wangho, ông nội biết rõ, nên thực hiện ước mơ cho cháu trai, cũng biết Wangho vẫn luôn muốn nuôi chó, ba mẹ không cho, vậy ông nuôi một con cho cháu kế thừa.
Sự nghiệp ông lão vất vả hơn nửa đời để tích lũy, đến già vẫn không buông tay, muốn chờ đến khi Wangho tốt nghiệp, mỗi một thứ, ông sẽ tay dắt tay giao phó.
“Ba chưa bao giờ độc đoán, nhưng lần này ba không thể dân chủ được.” Bên trong túi giấy đồ ra một cái hộp, mở ra, lớp vải đệm bằng nhung đen tuyền đựng một tấm huy chương bằng bảo thạch, “Đây là quà giáng sinh ông nội tặng cho con, tự tay ông làm đấy.”
Wangho đưa tay nhận, lòng dao động, cậu là một đứa vô liêm sỉ, thi đấu kết thúc ngại ông nội không thể cùng cậu đi chơi, nhưng không biết khi cậu trưởng thành, đối phương đã già, ai chăm sóc ai đã đổi ngược lại rồi.
Bên trong túi giấy còn có một phong thư.
Cả một buổi trưa dài, cảm thấy không hề đói bụng hay mệt mỏi, người tỉnh táo, người hồ đồ, Wangho ngồi ở đó rất lâu sau đó, Oh Jaeyoon soạn vali, Han Minkyu xử lý công việc, Vita vẫy đuôi cả trăm lần.
Xung quanh đều hoạt động chỉ mình cậu yên tĩnh, cậu siết tấm huy chương kia, lòng bàn tay cộm đến đỏ bừng.
Wangho đờ ra đến khi mặt trời lặn, lúc đứng dậy chân tê rần liền ngồi sập xuống đất, Han Minkyu từ công ty trở về, lên lầu đi qua người cậu, cậu ngồi ở trên sàn nhà – “Ba, con đồng ý.”
———————————
[text_hash] => 2d58ce4d
)