Array
(
[text] =>
Sau tết tây thì không còn kỳ nghỉ nào khác, chỉ có thể chờ đợi đến nghỉ đông, thời tiết ngày càng lạnh, buổi tối đầu tiên sau khai giảng mở cuộc họp lớp, tiến hành động viên cuối kỳ.
Kang Donghoon tràn đầy nhiệt tình, lớp số 3 dù sao cũng là lớp trọng điểm, hồi trước bị lớp số 1 số 2 đè bẹp, nhưng bây giờ đã có Lee Sanghyeok, thi giữa học kỳ lấy hạng nhất làm mọi người trầm trồ, thành tích cuối kỳ nhất định phải tái lập huy hoàng.
Siwoo đụng đụng Wangho – “Mày nói xem Sanghyeok lấy được vị trí nhất khối, thầy Kang có phần thưởng không?”
“Không biết, chắc là có. Dù không có phần thưởng, thì cũng rất có mặt mũi mà.”
“Nếu như Sanghyeok lấy hai lần nhất khối, có thể lấy được học bổng phải không?”
“Đúng rồi đó, chắc là phải có chứ.” Nói xong miệng còn không có khép lại, ánh mắt Kang Donghoon đã quét tới, gọi tên cậu, hỏi cậu đang thì thầm cái gì.
“Thầy Kang, nếu như Sanghyeok lại thi được nhất khối, vậy có thể được học bổng không?”
Sanghyeok ở hàng cuối cùng làm bài tập, Kang Donghoon lải nhải chẳng thèm nghe, Wangho bị gọi tên anh cũng không đề ý, đột nhiên nghe thấy tên của mình mới ngẩng đầu. Thật khiến người ta mê say, trời đã tối đêm đã đầy sao, không cân nhắc bài tập làm xong chưa, không cân nhắc về nhà ăn món gì, vậy mà lại thay anh bận tâm có được học bổng hay không.
Kang Donghoon cũng không ngờ tới, sững sờ: “Cái này hả, học bổng không chỉ xem thành tích, còn có biểu hiện thường ngày. Sanghyeok tuy rằng thành tích rất ưu tú, thế nhưng em ấy đánh nhau bị ghi lỗi, trước đây không lâu còn trốn học, những vấn đề này không thể xem nhẹ.”
“Ò.” Siwoo nói tiếp, “Cậu ta có lịch sử đen.”
Wangho ngồi xuống, Kang Donghoon tiếp tục động viên mọi người, còn cố ý cổ vũ Sanghyeok, học tập đã có thể làm tốt, những phương diện khác thầy tin rằng em cũng có thể thực hiện tốt, ký thác hi vọng.
Nhưng mà vừa nhắc chuyện học, Sanghyeok chạy lên bục giảng xin nghỉ với Kang Donghoon, không tham gia thi học kỳ, phải về nhà nửa tháng, tình huống cụ thể phụ huynh sẽ đích thân gọi điện nói sau.
Kang Donghoon giống như bị sét đánh, suýt nữa đứng như trời trồng trên bục giảng.
Wangho cũng không tốt hơn chỗ nào, vừa ra cổng trường đứng ở trên lề đường liền hỏi, tại sao đột nhiên lại về? Đến thi cử cũng không tham gia, có phải là muốn chuyển trường không? Tại sao!
Gió lạnh ào ào kéo tới, bụng Sanghyeok kêu rột rột, còn vang hơn tiếng gió.
Chỗ cũ, tiệm KFC lúc trước bị ma xui quỷ khiến, Wangho không có khẩu vị, ôm cặp sách nhíu mày, nhìn chằm chằm bóng lưng Sanghyeok chọn món ăn.
Còn có tâm tình mà ăn à! Khay thức ăn rất đầy, xem ra khẩu vị cũng rất rốt!
Sanghyeok bưng khay ăn tới, đối diện bàn vẫn yên tĩnh, dỗi rồi, anh đẩy kem qua.
Wangho bất động, con ngươi nhen nhóm từng đốm lửa.
“Ba anh gọi điện thoại cho anh. Tết năm nay anh có thể ở lại Daegu, nhưng phải trở về sớm một chuyến, có một cuộc thi mùa đông phải tham gia, và mấy lớp học phải nghe giảng.”
Ngoài ra còn có hai buổi tiệc rượu cần anh có mặt, Lee Junsik nếu đã sắp xếp, tất nhiên có mục đích cho anh học hỏi. Tổng cộng trở lại chừng nửa tháng, bỏ qua kì thi học kỳ, khi về cũng đã vào nghỉ đông.
“Đây là điều kiện của ông ấy, anh đồng ý rồi.”
Wangho nghe rất tỉ mỉ, nghe không sót chữ nào, nghe xong ôm cặp càng chặt hơn ấn đường nhíu vào càng sâu, xác nhận lại, có thật sẽ quay lại không? Chỉ cần có thể quay lại, dù cho không cùng nhau đón tết cũng không sao.
“Yên tâm đi, không quay lại ông ngoại anh cũng sẽ kéo về.” Anh rút một miếng khoai tây đưa tới, trên đầu môi Wangho – “Ăn một cái đi, hết giòn rồi.”
Wangho cắn lấy, nhai nhai nuốt xuống, lại bất động.
Sanghyeok một tay cầm hamburger gặm, một tay kia bận hầu hạ, gà nugget, gà nguyên miếng, cánh gà cay, đút đến nỗi tay cũng tê rồi. Thời điểm này khách hàng rất ít, cho nên hành động của bọn họ rất gây chú ý.
“Người khác nghĩ anh dẫn theo một em trai bị thiểu năng trí tuệ, còn phải đút nữa.”
Wangho tự cầm miếng gà hỏi: “Ngày mấy đi?”
“Ngày 9, tuần sau. Lúc đó đến sân bay tiễn anh nhé?”
Wangho gật gật đầu, lần trước cậu đi cũng là Sanghyeok đưa đón, lần này đổi thành cậu, cảm giác chờ người khác cậu cũng được nếm trải rồi.
Rời khỏi KFC đã rất muộn, tách ra trong hẻm, Sanghyeok đẩy xe đạp đi đến cuối hẻm, đến trước cửa bị Wangho đuổi theo, trong khoảng không tối om, anh nhất định sẽ quay lại, đúng không?
Cái này rốt cuộc là lo sợ bất an đến cỡ nào chứ, Sanghyeok cố ý hỏi: “Lỡ như anh không quay lại thì sao?”
Anh cho là Wangho sẽ sợ đến nỗi nhào vào trong lòng anh, thậm chí còn rơi nước mắt, kết quả dưới bầu trời tối đen Wangho mở điện thoại ra – “Ghi địa chỉ nhà anh cho em, anh không về em sẽ tới bắt anh.”
Dùng chữ “bắt” thật sự là kì diệu, Sanghyeok ở trong bóng tối vui vẻ một lúc lâu.
Wangho cằn nhằn, sáng sớm đi tàu điện ngầm bị chen thành cái bánh nhân thịt, còn lắc lắc cái cổ hỏi Sanghyeok sẽ quay lại chứ? Lên lớp kiểm tra, làm bài được một nửa quay đầu lại nhìn một cái, xác nhận Sanghyeok vẫn còn, xoay trở lại làm tiếp.
Nửa đêm tỉnh giấc thức dậy gửi tin nhắn cho Sanghyeok – “Em ở đây chờ anh quay lại, chờ anh quay lại rồi sẽ cùng nhau ngắm hoa đào nở”
Chừng mấy ngày cậu mới bớt u sầu, nghĩ một khoảng thời gian không gặp được, nên mỗi ngày đều sang nhà họ Kim làm bài tập, làm xong bị bắt ở lại, hai thiếu niên mười bảy tuổi đã làm chuyện ấy, ánh mắt đan xen, chớp mắt thôi cũng có thể rối loạn đáy lòng.
Sanghyeok như một tên khốn kiếp, nằng nặc dụ dỗ, anh sắp đi rồi, nửa tháng lận đấy, trong thời gian này nhìn không thấy sờ không được khó nhịn lắm, ngoài miệng thì nói, còn tay thì cởi đồng phục, để lên bàn học, bài tập bị thấm ướt mồ hôi
Trên ghế sô pha, Wangho che miệng khóc, drap trải giường không biết đã đổi bao nhiêu cái, dựa vào tường, rèm cửa sổ thiếu chút nữa bị kéo xuống, lưng của cậu chạm vào cửa sổ sát đất, một mảnh sương mù mơ hồ mà lộ ra ngoài ban công sau lưng và bầu trời phương xa.
Wangho mỗi lần đều mệt đến khi hôn mê, nước mắt khô cạn ở đuôi mắt, cả người loang lổ đầy dấu vết đỏ hồng, Sanghyeok nói cậu thuần khiết như giấy nháp, sau đó xoa nắn cậu, vân vê cậu. Càng thuần khiết thì tình cảm sẽ càng khắc sâu.
——————
Ngày 9 tháng 1, tài xế đưa Sanghyeok đi sân bay, Wangho đi cùng, nỗi buồn ly biệt đã sớm trôi qua, trên đường chỉ lo căn dặn, đặc sản lần trước mang về rất ngon, nhớ mang thêm nữa, cảm ơn nhiều.
Đổi thẻ lên máy bay xong, hai người là lần thứ tư cùng đứng ở sân bay rồi, trước khi qua cửa kiểm tra an ninh Sanghyeok ôm Wangho một cái – “Chờ anh.”
“Em sẽ đếm ngày.”
Sanghyeok lùi lại hai bước, quay người xếp hàng, trước khi tiến vào quay đầu lại, Wangho vẫn đứng ở đó nhìn anh. Đi xa, không nhìn thấy nữa, sân đậu máy bay ngoài phòng cách ly rộng bao la, phía trên là sắc trời xanh xám.
Chẳng phải trong xanh, nhưng cũng không âm u đến nỗi có mưa.
Về phần khi nào mưa đến, chắc cũng sẽ không còn lâu nữa.
Không có người, chung quy phải có vài vật gửi gắm tình cảm, bằng không sẽ dễ dàng mắc bệnh tương tư. Sanghyeok đi, giao Vita cho Wangho, người đi xa đặt cọc chó, nói là nếu như đúng hạn không về, có thể xử con tin.
Husky từ nhà họ Kim chuyển đến nhà họ Han, con chó thay người, ngồi ghế sô pha bằng da, ngủ giường đôi, ăn còn nhiều hơn Wangho và Oh Jaeyoon gộp lại. Khi tản bộ đụng mặt chủ cũ Eunji cũng không hề kích động, quẫy đuôi vài cái thể hiện sự kính trọng rồi cùng Wangho rời đi.
Tan học về nhà cậu vào phòng ăn, ăn cơm, hai món một canh, trong đó một món là thức ăn ngoài, canh là nước luộc rau. Đầu bên kia bàn ăn đặt một túi lớn đồ ăn vặt, bánh mì, sữa chua, khoai tây lát, khoai tây lát, khoai tây lát… Cậu nhìn đến nỗi hai mắt đăm đăm.
“Mẹ, mẹ đi siêu thị hả?”
“Mua chút đồ ăn, nếu như mẹ không kịp nấu cơm hoặc là con ăn chưa no thì lót bụng một chút.”
Lúc thường toàn là Han Minkyu nấu cơm, Oh Jaeyoon lớn lên ở nước ngoài nên không biết nhiều món ăn Hàn, chỉ đôi lúc phụ trách bữa sáng hoặc làm trợ thủ. Trong khoảng thời gian này Han Minkyu không có ở đây, một mình cô lo lắng chuyện ăn uống có hơi vất vả.
“Mẹ, con được ăn khoai tây lát hả?”
“Khi vấn đề no hay không no tồn tại, thì sẽ không để ý tới vấn đề có bổ dưỡng hay không.” Mẹ cậu cảm giác hơi thất trách, “Đừng nói cho ba con biết.”
“Dạ! Mẹ, gần đây mẹ bận lắm à?”
Oh Jaeyoon vén tóc, không che giấu được mệt mỏi, hồi lâu mới trả lời, rất bận. Wangho hiểu chuyện không hỏi nhiều, lại không nhịn được suy nghĩ nhiều, Han Minkyu đã đi Vancouver hơn mười ngày, chỉ gọi tới hai cuộc điện thoại, nhưng cậu vẫn chưa biết tình hình cụ thể của ông nội.
“Mẹ…Ba gọi cho mẹ, nói thế nào?”
“Dặn dò rất nhiều, cũng giống như mỗi lần ba đi công tác thôi.”
“Vậy… Ông nội thế nào rồi?”
“Còn ở trong bệnh viện quan sát, tim và huyết quản có vấn đề, không ai biết sẽ thế nào. Tình hình cụ thể ba con không nói, ông ấy có chừng mực, con không cần lo lắng.”
Wangho thở ra một hơi – “Bà nội thì sao ạ?”
“Bà nội có ba con chăm, không có chuyện gì đâu.” Oh Jaeyoon lau miệng, một bữa cơm chỉ ăn nửa bát, “Còn con, ôn thi cho đàng hoàng, vào kì nghỉ đông chúng ta lập tức bay qua đó với ông bà nội, chắc khi thấy mặt con ông sẽ khỏe thôi.”
Ánh mắt Wangho hơi đờ đẫn, cậu đã hứa với Sanghyeok tết năm nay sẽ ở lại Daegu, hôm tết tây còn nói với Kim Jeonggyun rồi, hôm sau liền biết được ông nội đổ bệnh. Sanghyeok vì cùng cậu đón tết, không chịu hé miệng nói với người nhà, trước mắt còn về trả nợ, làm sao cậu có thể lật lọng.
Nhưng mà bệnh của ông nặng nhẹ không rõ…
Wangho đặt bát đũa xuống, môi răng đóng mở, do dự nói nên nói như thế nào, nhưng mà Oh Jaeyoon không quan tâm cảm xúc của cậu, cô đứng dậy đi vào nhà bếp rửa bát.
Cậu đóng chặt miệng, tạm thời không thể nói, thôi, chờ sau đó Han Minkyu gọi điện thoại tới, cậu sẽ trực tiếp nói với Han Minkyu. Rời khỏi bàn ăn, nhìn túi đồ ăn vặt, không lấy gì cả, cũng hết hứng thú với khoai tây lát.
Wangho ngồi trong phòng sách, từ sau khi Sanghyeok về nhà, mỗi đêm hoặc nhiều hoặc ít đều muốn liên lạc đối phương một chút, nhiều thì gọi điện thoại, đã muộn rồi thì gửi tin nhắn, hôm nay vì chuyện nghỉ đông có nên đi Vancouver hay không, cậu ngồi thừ ra không làm gì.
Bên kia lại nhớ thương cậu, giống như ném đá dò đường gửi tới một tin nhắn ngắn, bận sao? Giống như ám hiệu, dù cho người khác lấy điện thoại nhìn thấy cũng không sao. Wangho đang giải đề toán, không thấy cũng không đáp.
Sanghyeok trực tiếp gọi tới, tiếng chuông vang lên trong phòng sách yên tĩnh làm Wangho trượt ngòi bút. Wangho nghiêng đầu, điện thoại kẹp ở lỗ tai và bờ vai, bắt máy, tiếng hít thở nhàn nhạt của Sanghyeok gần bên tai.
“Làm gì thế?” Sau lưng ba chữ ấy ẩn chứa một câu thật dài, tại sao không trả lời tin nhắn của anh, tại sao không liên lạc với anh, em có chuyện gì quan trọng hơn tình yêu nữa à?
“Đang làm toán.”
“Không biết làm à, hay là em đọc đề cho anh, anh phụ đạo đường xa cho em.”
“Thôi, em biết làm rồi.” Bút Wangho không ngừng lại, nhưng miệng thì ngừng, Sanghyeok từ trước đến giờ không thúc không đuổi, kiên nhẫn chờ cậu viết xong. Cậu yên lặng viết xong, tư thế ngồi nghiêm lại vẫn không nói chuyện, chỉ dùng hô hấp lâu dài gây rối thần kinh đối phương. Qua một lúc lâu, Sanghyeok nhẹ giọng – “Có chuyện gì, tốt hay xấu cũng có thể nói với anh.”
Sự dịu dàng này thật sự là đòn chí mạng, rõ ràng hiểu rõ tất cả mà không hỏi thẳng, rõ ràng là quan hệ thân mật nhất nhưng vẫn cất giữ một tầng khoảng cách, có nghĩa là tôn trọng hoặc là tín nhiệm, dù đứng ở ngoài ranh giới, nhưng cũng có ý muốn bảo vệ và lý giải, dù thế nào cũng có thể nói với anh.
Mặt Wangho lộ vẻ chân thành, trái tim của cậu vốn mềm, không chịu nổi dao động. Mỗi khi Sanghyeok đối với cậu tốt như thế, xoa nắn cậu một chút, thì cục bột mì là cậu sẽ lập tức nhão nhoẹt, không gượng dậy nổi.
Cậu nhỏ giọng, giống như cổ họng bị đè nén, sau khi nói chuyện nghỉ đông sẽ đi Vancouver, cậu không tìm được cơ hội để giãi bày ý muốn ở lại Daegu ăn tết. Sợ Sanghyeok thất vọng, không vui, cậu nói xong không có sức mà thêm một câu “Xin lỗi”.
“Tình hình ông nội thế nào rồi?”
“Không rõ lắm, em định lần sau sẽ hỏi ba một chút. Nếu như không có gì quá đáng lo, em sẽ nói cho ba biết nghỉ đông không qua đó nữa.”
Đây là kết quả tốt, nhưng nếu như tình hình của ông đáng lo thì sao? Cho dù không nghiêm trọng, người già đổ bệnh muốn gặp cháu trai, thì phải từ chối như thế nào? Wangho biết mình không có cách nào từ chối, cho nên không nói, đối với Sanghyeok đang ở xa, cậu không mở nổi miệng.
Mà Sanghyeok có thể đoán được – “Trước đây hàng năm đều đi, năm nay ông em đổ bệnh vậy thì càng cần phải đi.”
“Nhưng mà em đã hứa sẽ ở Daegu ăn tết với anh.”
“Mọi chuyện đều có nguyên nhân, anh cũng không phải người không nói lý. Nếu như ông nội anh bệnh, anh cũng nhất định sẽ về gặp ông, nếu không thì quá vô lương tâm rồi.”
Wangho có chút hối hận – “Sớm biết vậy sẽ không ràng buộc anh, để anh ở lại đây, em đi, con người em đúng là chẳng có nghĩa khí gì…”
Sanghyeok phì cười – “Anh là người yêu của em đấy, em nói nghĩa khí cái gì, em vì anh mà không tiếc mạng sống thì thôi bỏ đi.”
———————————
[text_hash] => f73d7601
)