Array
(
[text] =>
Điện thoại có mười mấy thông báo chưa xem, đều là cuộc gọi của Han Minkyu và Oh Jaeyoon, còn có mấy tấm ảnh buổi offline Siwoo gửi, Wangho đổi sang đồ thể thao của Sanghyeok, che khuất cánh tay chân, rửa mặt chuẩn bị về nhà.
Cậu đi không nhanh, bước một bước cả người đều đau, đi ra khỏi cửa nhà họ Kim, cậu không cho Sanghyeok tiễn nữa.
“Vậy em đi chậm một chút.” Sanghyeok căn dặn, “Khó chịu thì nói với anh, anh sang bôi thuốc cho em.”
Wangho đỏ mặt đi về phía trước, đi mãi mới đi được một mét, cậu rốt cuộc phát hiện cũng không phải là cậu đi quá chậm, mà là có chuyện chưa nói.
Cậu xoay người lại gọi: “Sanghyeokie”
“Hả?” Sanghyeok nhìn cậu.
“Trở về em sẽ nói với ba mẹ, em đang hẹn hò với anh.”
Cậu lặng lẽ vào nhà, trước tiên phải thay quần áo rồi tính tiếp, dù không thay cũng phải cất cái quần lót ẩm ướt đi đã. Đợi thu dọn xong, tự tay cậu pha trà và gọt hoa quả, bảo Han Minkyu và Oh Jaeyoon cùng ngồi xuống, nghe cậu trình bày.
Đi lên cầu thang được một nửa, động tĩnh lầu hai từ xa đến gần, Oh Jaeyoon xếp đồ vừa đi ra, nhìn thấy cậu thì sợ hết hồn – “Sao con đi chẳng có tiếng động gì hết vậy, vừa về à?”
“Dạ”
“Hôm qua gọi cho con bao nhiêu cuộc, tại sao không bắt máy?”
“…Con… con ở nhà ông Jeonggyun uống say.”
“Giỏi thật. Cho nên cả đêm ở bên đó, trời sáng mới chịu về?”
Wangho không đám nhận, đêm không về, trong ấn tượng của cậu đây không phải là từ gì quang minh chính đại.
Oh Jaeyoon nhẹ giọng quở trách cậu, hai nhà chỉ cách chưa tới 100 mét, bò cũng có thể bò về, thế mà ngày lễ còn làm phiền nhà người ta, có thể đáng tin cậy một chút hay không.
Wangho chỉ biết vâng lời gật đầu, trong lòng nghĩ, cậu nào có sức bò, bị Sanghyeok bóp eo, dạng chân, chơi đùa hết nửa ngày, trời tối khi nào cậu cũng không biết, chỉ biết là trước mắt dần đen như mực.
May là Oh Jaeyoon không nhiều lời, có vẻ như đang dọn phòng, đi xuống lầu, lúc đi qua Wangho thấy con trai cản đường, tiện tay vỗ vào mông cậu một cái.
“A!” Wangho nhịn không được.
“Con la cái gì? Có đến mức đó không? Sao còn khóc nữa?”
Trong nháy mắt đó đau đớn bao phủ toàn thân, da đầu cũng ngứa ngáy, khoái cảm ngày hôm qua mãnh liệt đến đâu, lúc này đau đớn tê buốt bấy nhiêu. Wangho nén nước mắt, cắn chặt môi dưới chống đỡ. Cậu dựa tường một lúc lâu rồi mới nhấc hai cái chân run run, leo lên lầu hai.
“Wangho về rồi à?” Han Minkyu gọi cậu.
Đi tới ngoài phòng ngủ, Wangho thấy trên sàn nhà bày vali, Han Minkyu ngồi xổm bên vali gấp quần áo.
“Ba, ba phải đi công tác sao?”
“Bay một chuyến đến Vancouver.”
“Sao thế ạ?”
“Ông nội con bị bệnh.”
Đi gấp, sắp xếp đơn giản xong liền đến sân bay, Oh Jaeyoon lái xe, quần áo Wangho cũng không thay, đi tiễn sân bay cùng. Cậu ngồi một mình ở phía sau, rất ủ rũ, ngã bệnh đúng là khổ sở, cách nửa vòng trái đất cũng không cách nào lập tức đến thăm.
“Ba…Bà nội nói thế nào?”
“Tình hình cụ thể chưa nói rõ, ba phải đi qua mới biết được.” Ông quay đầu lại, “Bà nội còn bảo ba giấu con, sợ con cuối kỳ ôn tập sẽ phân tâm, nên con cứ giả vờ không biết.”
“Con đã biết rồi thì giả vờ thế nào?”
“Không sao đâu, con không cần quá lo lắng, cứ làm tốt chuyện của mình là được.” Han Minkyu nhìn bên ngoài cửa sổ, “Người già mà, ốm đau khó tránh khỏi, ba đi chăm sóc ba của ba, con ở nhà chăm sóc cho mẹ của con.”
Oh Jaeyoon cầm tay lái nói, hi vọng cậu chăm sóc cái gì, không thêm phiền là tốt lắm rồi. Wangho cảm thấy rất oan uổng, cậu không phải chỉ mới một đêm không về thôi sao.
“Con trai à. Mẹ không mong con giúp mẹ làm việc, chỉ mong con đừng làm mẹ mất mặt, trước đây con chỉ là đến nhà Sanghyeok ăn chùa, bây giờ còn ngủ chùa, mẹ gặp ông Kim thì ngại lắm.”
“Nếu như Sanghyeok là con gái, ba thậm chí còn hoài nghi sau đó con sẽ đến ở rể nhà cậu ta luôn.”
Toàn bộ câu chuyện đều đổ lên người mình, Wangho không cãi được, ông nội bị bệnh, sốt ruột hoảng loạn ra sân bay, cậu không dám thẳng thắn. Cậu biết áp lực của ba mẹ, nhưng không đoán được phản ứng của ba mẹ sau khi nghe, thôi, chờ ba cậu trở về rồi nói sau.
Đưa Han Minkyu đến sân bay, đường về còn lại hai mẹ con, Oh Jaeyoon lười nấu cơm liền lái xe tìm quán ăn. Chỉ khổ cho cái mông nhỏ của Wangho, vừa khai bao đã bị làm ác như vậy, đau như thế mà còn phải ngồi xe xóc nảy gần hai tiếng đồng hồ. Cậu cuộn tròn ngồi ghế phó lái run cầm cập, mẹ ơi, chọn đại đi, ăn cái gì cũng được.
Oh Jaeyoon xem như gió bên tai, quán ăn lề đường không vệ sinh, nhà hàng theo chủ đề thì phải xếp hàng, cuối cùng chọn một nhà hàng tư gia. Lúc dùng cơm thoáng nhìn, thấy mặt Wangho đỏ hồng, mắt xụ xuống, hoài nghi chất cồn vẫn chưa tiêu hết.
Wangho cúi đầu ăn, kéo dây kéo áo khoác lên tới trên cùng, nhịn một lúc mới hỏi: “Mẹ, nhà hàng này nhiệt độ có phải là hơi thấp không?”
“Đâu có.” Oh Jaeyoon múc canh cho cậu, “Con lạnh à, húp canh nóng đi.”
Wangho không dám ăn nhiều, ăn hai chén canh liền dừng lại, ăn xong về nhà lạnh run, chui thẳng vào ổ chăn, lén lút đo nhiệt độ, 38.5 độ, sốt thật rồi.
Cậu nhìn trần nhà mơ màng, cơn sốt này là do chuyện đó sao?
Sanghyeok dắt Vita đi ra, mượn danh nghĩa dắt chó đi dạo dò hỏi tình hình nhà họ Han, Wangho nói muốn come out, tính ra đã ba bốn tiếng trôi qua rồi, sao một chút động tĩnh cũng không có. Lưu luyến ở ngoài cửa, Sanghyeok gửi tin nhắn cho Wangho – “Thế nào rồi?”
Wangho – “Em sốt rồi.”
Sanghyeok xem xong liền quên chó bên cạnh, thả chó về, chạy ra phòng khám mua thuốc hạ sốt.
“Sanghyeok tới rồi à.” Oh Jaeyoon rất nhiệt tình, “Tối hôm qua Wangho quấy rầy con rồi.”
Sanghyeok vội vàng nói – “Không có đâu ạ.”
Anh nhìn phản ứng của đối phương, đây là chẳng hay biết gì, hay là thành công rồi mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa mắt…
Anh đờ ra – “Dì ơi, chú không có ở nhà sao ạ?”
“Đến Vancouver thăm ông bà nội Wangho rồi.”
Sanghyeok gật gật đầu, chỉ ba ngày nghỉ mà bay một chuyến đến Canada, lẽ nào có chuyện gì sao? Nói chuyện vài câu xong lên lầu, tiến vào phòng ngủ nhìn thấy Wangho, người kia nằm ở trên giường thành một cục, sốt đến mơ màng.
Khóa kỹ cửa, Sanghyeok ngồi bên giường đút Wangho uống thuốc – “Nằm một mình thế à, sao không nói với dì một tiếng?”
Wangho thành thật đáp lại, không dám. Thấy ánh mắt Sanghyeok hơi dừng lại, cậu nhích người sang, ôm eo Sanghyeok tựa đầu lên vai anh, đều là tại anh đó, sao mà em không biết ngại ngùng để mẹ biết được chứ.
“Tối hôm qua anh đắp chăn cho em kín lắm mà, đáng lẽ là không cảm lạnh chứ.”
Wangho im lặng một lát, đem lưu luyến như mộng hôm qua, đau đớn gân cốt hôm nay, kết nối với một chút vụn vặt trước đó, mắng – “Là bị anh làm đó!”
Wangho mắng xong câu này, bị ánh mắt của Sanghyeok làm cho mềm nhũn, kéo cổ áo đối phương xuống liếm dấu răng kia. Môi lưỡi cậu nóng bỏng vì sốt cao, liếm đến nỗi lòng Sanghyeok chộn rộn, ôm lấy cậu, bàn tay xoa xoa lưng cậu.
Phát sốt vẫn muốn trêu đùa, một chút lý trí còn sót lại không nhịn được bị mê hoặc, hết cách, chỉ có thể dán vào nhau, có chuyện thì nói, không có thì kề cổ cọ cọ, âu yếm thân thiết.
Wangho dựa vào trong lồng ngực Sanghyeok ngủ say. Sanghyeok xoay người lại, cởi quần ra, lấy thuốc mỡ giảm đau ra xoa cho cậu, anh cũng mạnh tay lắm, mới lần đầu đã làm con người ta thành thế này.
Gáy cọ vào gối. Cậu lim dim kéo tay áo Sanghyeok – “Phải đi à?”
“Không đi. Làm bài tập cho em.”
Wangho an tâm, kéo chăn chìm vào giấc ngủ.
Trên bàn bày một xấp tranh phác họa, vẽ vương miện, Sanghyeok nhớ tới sản phẩm Wangho đoạt giải quán quân trong cuộc thi DA chính là vương miện. Sanghyeok cất gọn tranh, Wangho ngủ, anh nhanh nhẹn làm hết bài tập nghỉ lễ.
Thực sự là mệt đến ngoan, Wangho ngủ một giấc đến khi hoàng hôn, đôi mắt hơi sưng, Sanghyeok vắt khăn lông ướt lau mặt cho cậu, khóe miệng cứ cười hoài.
Giọng cậu khàn khàn hỏi – “Anh cười cái gì?”
“Anh cảm giác như mình đang hầu hạ vợ đang ở cữ.”
Wangho không chịu, còn muốn nhảy ào lên, tiếng gào to làm Oh Jaeyoon chạy tới. Sanghyeok lập tức bày bộ dạng chính nhân quân tử, cũng thật nhanh nhạy giấu lọ thuốc mỡ, vừa mở miệng gọi dì, Oh Jaeyoon chỉ cảm thấy đứa nhỏ này chỗ nào cũng ngoan ngoãn khiến người ta thích.
“Sanghyeok, dì nấu cơm xong rồi, canh thì phải hầm một lúc nữa, con ở lại ăn nhé.”
“Cảm ơn dì, chắc con phải về nhà ăn. Con phải trông em gái, chứ không nó sẽ hành hạ ông ngoại cả một bữa.”
“Vậy…canh hầm xong con mang về một ít nhé.”
Sanghyeok thở một hơi, anh cũng không dám ở lại ăn cơm, dù Oh Jaeyoon không có hỏa nhãn kim tinh, thì phỏng chừng cũng có thể chọc thủng vấn đề giữa anh và Wangho. Dù sao hai người bọn họ đang trong thời kỳ nồng nhiệt mà.
Cửa đóng lại, căn phòng ngủ rơi vào yên tĩnh, quậy chưa xong cũng không quậy nữa, Sanghyeok sờ trán Wangho, đã hạ sốt rồi.
“Em chưa nói với ba mẹ.”
“Ừm, nhìn ra rồi. Chú bay sang Canada à?”
“Ông nội em bị bệnh, vừa vào nhà thì ba đang thu dọn đồ đạc, cho nên em chưa nói…Xin lỗi, chờ ba em về em sẽ nói.”
Sanghyeok không mấy để tâm, có nói hay không cũng không sao, nói khi nào cũng được.
“Đừng sốt ruột, em không cần phải nôn nóng những chuyện này.”
“Như vậy sao được! Em đã ngủ với anh rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh chứ.”
Sanghyeok bật cười, thảo nào sau khi tỉnh giấc đã muốn come out, hóa ra là muốn chịu trách nhiệm, Wangho thuần khiết đến hết nói nổi.
Trước khi đi, Sanghyeok đi đưa thuốc mỡ cho Wangho, dặn cậu một ngày thoa mấy lần, thoa bao nhiêu, Wangho không muốn nghe tỉ mỉ, đặt thuốc mỡ dưới gối – “Em tự biết.”
Sanghyeok nhích lại gần, vân vê vành tai Wangho – “Chỉ cho phép thoa thuốc, không được chơi một mình.”
Wangho chậm chạp năm, sáu giây mới hiểu, cũng không màng đau đớn, cầm cánh cụt bông đập Sanghyeok ra cửa. Tiếng bước chân xa dần, cậu trở lại đứng ở bệ cửa sổ, Sanghyeok trước khi ra cửa còn quay đầu lại nhìn.
Nghe nói Romeo và Juliet cũng nhìn nhau như vậy.
Cửa sắt đóng kín, Sanghyeok đi ra ngoài một đoạn điện thoại rung lên – “Alo?”
“Là ba đây.”
Lee Junsik từ nhỏ lớn lên cùng con cháu của viên chức ngoại giao, sau đó liền vứt bỏ chính trị chuyển sang kinh doanh trầy trật đến địa vị ngày hôm nay, mắt cao hơn đầu nhưng cũng có tính cách tư bản. Kim Jeesun từ trước đến giờ đều mạnh mẽ, tốt nghiệp ngành luật đại học Seoul, lấy chồng xong cùng Lee Junsik dốc sức làm ăn, trong những ngày chìm nổi tác phong làm việc có hơi biến hóa, nhưng nữ cường nhân là thật.
Đứa con hai vợ chồng bồi dưỡng, dùng đầu ngón tay để nghĩ cũng sẽ không phải là người dễ bắt bí, gen di truyền trong xương tủy, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, tất nhiên bồi dưỡng ra được một đứa khó lường. Kẻ khó lường lớn và tên khó lường nhỏ giao chiến nhiều lần, dù cho máu đầy mặt cả người đau, cũng không ai cúi đầu chịu thua.
Lần trước ở nhà thiếu chút nữa lật bàn quẳng ly, sau đó không gặp mặt nữa, nói cũng không được nửa câu, trực tiếp một mạch tuyệt giao đến ngày đầu năm mới.
Vào lúc này, Sanghyeok nghe thấy giọng Lee Junsik, còn chẳng tin, nhìn lại hiến thị màn hình. Thực sự là Lee Junsik, là người ba lâu không gặp đến nỗi bị lãng quên, không biết gọi tới làm gì, là chuyện tốt hay chuyện xấu, đầu năm đầu tháng tốt nhất là đừng chọc điên anh.
Điện thoại một lần nữa kề sát tới bên tai – “Có chuyện gì không?”
“Tết năm nay con muốn ở lại Daegu à?”
Tin tức cũng nhanh nhỉ, chắc là tối hôm qua Eunji gọi về nhà đã tiết lộ, Sanghyeok không định che giấu – “Đúng vậy, tết năm nay con không về.”
Khẩu khí của anh rất bình tĩnh, không mang Kim Jeonggyun ra làm bia đỡ đạn nữa, Kim Jeesun đã biết anh và Wangho quen nhau rồi, Lee Junsik tất nhiên cũng đã biết, vậy thì thẳng thắn một chút.
Không nghĩ tới Lee Junsik lại lấy Kim Jeonggyun ra làm bia đỡ đạn – “Nếu như ông ngoại con sang đây ăn tết thì sao?”
Sanghyeok đi vào nhà, bước chân rất nặng, nhưng khống chế tính tình – “Ba mời được sao?”
“Ba liên hợp với mẹ con, không mời nổi ư?” Giọng trầm thấp của Lee Junsik có chút nhu hòa, có một loại thả lỏng đã nắm chắc phần thắng, “Ông nội con muốn ôn chuyện với ông ngoại, ông nội tự mời, chắc cũng mời được phải không?”
Người Hàn Quốc ăn tết chú ý nhất là cả nhà đoàn viên, Daegu ở với cháu ngoại là tiểu đoàn viên, trở về sẽ là đại đoàn viên. Sanghyeok không khỏi có hơi nghẹn, anh đã biết Lee Junsik gọi tới sẽ không phải chuyện tốt gì rồi, vào nhà, phòng khách không có ai, anh đứng ở trong phòng lặp lại một lần, anh muốn ở Daegu ăn tết. Muốn mắng muốn chửi thì cứ bay qua đây, anh cũng chẳng sợ.
Thái độ Lee Junsik hơi khác thường, cười cười, ông biết, nếu như ép buộc Sanghyeok về nhà, thằng con ruột này có thể quậy đến nỗi tất cả mọi người đều không ăn tết vui vẻ.
“Tờ cam kết con viết cho mẹ, ba xem rồi. Tết con có thể ở Daegu, nhưng có một điều kiện.”
Một cú điện thoại kết thúc, Sanghyeok ngồi ở trên ghế sô pha mê man chốc lát, điều kiện anh đã đáp ứng, mê man chính là câu cuối cùng trước khi Lee Junsik cúp máy, con còn nhỏ, đừng làm bừa với nhóc đối tượng kia.
Lee Junsik dường như chưa bao giờ quan tâm tới mấy việc lặt vặt, ăn cơm bao nhiêu, mặc quần áo có dày không, đến cả khi Sanghyeok đánh nhau cũng không hỏi một câu có bị thương hay không.
Cho nên Sanghyeok có hơi mộng mị, câu này là quan tâm ư? Hay là căn đặn? Nói chung sau khi tiến vào lỗ tai, anh lại nhìn màn hình hiển thị, xác nhận đó thật sự là ba mình.
Bởi vì anh qua mười mấy giây không phản ứng, Lee Junsik suy đoán bây giờ căn dặn đã muộn rồi, vì vậy nói thêm một câu, cần phải sử dụng biện pháp an toàn. Cúp.
Thật thần kỳ, không có đối chọi gay gắt, còn diễn tiết mục dịu dàng hiếm thấy, dù giọng điệu Lee Junsik chẳng hề dịu dàng, nhưng đủ làm Sanghyeok vui vẻ.
Trong lúc cảm xúc vui vẻ vẫn còn hạn sử dụng, Sanghyeok soạn tin nhắn – “Cảm ơn ba.” Gõ xong liền xóa, quan hệ cha con tiến triển quá nhanh có hơi không ổn, đổi thành, “Quên nói, chúc mừng năm mới.”
Cách hơn nghìn kilomet, Lee Junsik vừa mở ra văn kiện phải xử lý, nhìn thấy tin nhắn đầy tính quy tắc này cũng mê man một lúc.
———————————
[text_hash] => db405ef6
)