Array
(
[text] =>
Xế chiều hôm đó Wangho rời đi, Sanghyeok sốt cao bốn mươi độ nhập viện, hơn một tuần mới hồi phục, sau đó, Kim Jeonggyun chủ động đưa ra ý kiến đưa Sanghyeok về nhà, Lee Junsik và Kim Jeesun cũng đồng ý.
Daegu là nơi đau lòng, thừa dịp nghỉ đông, Sanghyeok và Eunji làm thủ tục chuyển trường, hai anh em cùng nhau trở về nhà. Tết ở nhà họ Lee, Kim Jeonggyun cùng Lee Jaehyeon phẩm rượu luận đạo, đến nhà thăm hỏi tiểu bối xông đất, nói chung rất có mùi vị năm mới.
Sanghyeok lại mệt mỏi, cả ngày ở trong biệt thự nhỏ của mình không lộ diện, đôi lúc đắt Vita đi dạo, đứng ở trên sân cỏ lại ngẩn ra. Cửa thủy tinh sáng bóng, anh ngồi ở trên ghế sô pha sau cửa thay giày, mỗi khi thay xong lại ngồi yên không động đậy.
Hyeonjoon, Minhyung và Jaehyeok tới tìm anh, chơi bóng, chơi game, nằm bất động tán ngẫu, nhìn như náo nhiệt, thật ra anh không mảy may chú tâm, tâm hồn đang lạc ở nơi khác.
Sanghyeok tốn một quãng thời gian rất dài mới thoát khỏi cảnh này, sau đó từ một người cực đoan chuyển sang một dạng cực đoan khác. Anh dường như bỏ hết xã giao, tất cả tinh lực đều tập trung vào việc học, ở trường mới cũng có lời đồn đãi về việc anh come out, lâu dần, tất cả những lời đồn về anh đều chuyển thành thành tích của anh tốt như thế nào, thi đua giải thưởng nhiều ra làm sao.
Lee Junsik và Kim Jeesun cũng thay đổi một chút, bọn họ không né tránh vấn đề xu hướng tình dục của con trai, tiếp khách, nói chuyện phiếm, cho dù là giao tiếp trang trọng, khi đề tài không cẩn thận nhắc tới phương diện kia, thì hào phóng thừa nhận.
Dần dần, Lee Junsik cũng có thể cùng Eunji xem hết một tập phim hoạt hình, tuy rằng xem xong mới biết được, con gái sau lưng nói với bảo mẫu, con đã mấy tuổi rồi mà còn xem phim hoạt hình, vun đắp tình cảm cha con thật sự mệt mỏi quá.
Trong căn nhà này bắt đầu có một ít hơi ấm, một vài việc vặt không biết nên khóc hay cười, hai cha con gần nửa năm không cãi nhau, chỉ có Kim Jeesun cáu giận một lần, là bởi vì phát hiện Sanghyeok hút thuốc. Nhưng cũng không phát tiết, Lee Junsik giải vây cho con trai, nếu không nghiện nặng thì cứ kệ nó đi.
Sanghyeok cũng không nhớ là thói quen này hình thành từ khi nào, lần đầu tiên hút là ở LCK, Daegu, góc sân nhỏ, anh tìm đội bóng rổ xin một điếu. Lần thứ hai là mấy tháng trước, đột nhiên xuất hiện cảm giác, giống như muốn khẩn cấp tìm một thứ che lấp lỗ hồng, anh tìm người làm vườn trong nhà xin một điều, vừa hút vừa nghe đối phương kể về thời kỳ nở hoa của các loại hoa trong nhà. Sau đó anh bắt đầu tự mình mua thuốc lá, không cần biết là nhãn hiệu gì, tình cờ ở siêu thị nhỏ ven đường tiện tay lấy một bao rồi hút. Anh cũng không nghiện, có khi cách mười ngày nửa tháng mới nhớ mà hút một điếu, mùi vị nicotin anh chẳng hề quyến luyến, có vẻ như chỉ phun ra nuốt vào. Thổi ra một làn khói trắng, toàn thân cũng thả lỏng.
Nghỉ hè lớp 11, Sanghyeok dù có tìm tám mươi giáo viên phụ đạo cũng sẽ nhàn rỗi mấy ngày, anh và Minhyung đi ăn lẩu bò, hút thuốc, ăn xong về nhà học nấu ăn với dì bảo mẫu.
Sanghyeok đã từng kiêu ngạo mà nói, chỉ cần thông minh, không có gì là không học được, nhưng ở phương diện nấu ăn, anh cực kỳ nghi ngờ trí thông minh của mình. Nhặt rau luyện ba ngày, thái đồ ăn luyện một tuần, băng gạc trên ngón tay quấn tròn trĩnh mười ngày.
Có người nói, hi vọng người cậu thích có thể nấu cơm cho cậu ăn.
Sanghyeok nhắc câu nói này, làm dì bảo mẫu tức chết, dúi trong nhà bếp học được vài món ăn sở trường.
Cái người kia còn nói, hi vọng người cậu thích cùng cậu xem bộ phim cậu thích.
Sanghyeok tìm mấy bộ phim điện ảnh luyện điên cuồng, xem một mình hay buồn ngủ, liền dẫn Eunji ra rạp chiếu phim xem, rủ tụi Jaehyeok xem, cuống vé tích lũy được một xấp dày, anh rốt cuộc cũng có thể xem hoàn chỉnh được một bộ phim.
Vừa vào lớp 12, Sanghyeok bắt tay chuẩn bị vào việc du học, Lee Junsik và Kim Jeesun ngày càng khẩn trương, nói bóng gió hỏi anh tính đi du học ở đâu?
Anh nói, Canada.
Kim Jeesun trước tiên đứng ngồi không yên, lại không nghiêm cấm, mà kiên trì khuyên bảo, học hành sự nghiệp đừng để tình cảm gây ảnh hưởng, người không có duyên đừng tiếp tục níu giữ, đã chịu một lần thương tổn, cũng không nên chịu nỗi đau này lần hai.
Sanghyeok nói, đã chia tay rồi, anh biết chừng mực. Kim Jeesun nửa tin nửa ngờ, anh nói rõ hơn, chưa một lần liên lạc, giọng nói, tướng mạo, nụ cười đều chỉ còn là hình ảnh, còn có cái gì không yên lòng nữa?
Lee Junsik không giải thích nhiều, chỉ một câu, tốt nghiệp nhất định phải trở về.
Sanghyeok sảng khoái đồng ý, gia đình, công ty, bạn thân đều ở đây, trở về là tất nhiên. Hơn nữa, anh cũng rốt cuộc hiểu được lí do chia tay khi đó, đối phương khó xử.
Mọi người đều nói thời gian trôi qua rất nhanh, Sanghyeok lại cảm thấy quá chậm, học kì hai lớp 12, mùa xuân vừa qua, anh mới cảm nhận được một chút tư vị gấp gáp.
Đầu tháng sáu, thí sinh lao tới phòng thi ứng chiến, chỗ ngồi của Sanghyeok là bàn cuối cùng bên cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu vào, anh mơ hồ nhìn thấy một cảnh tượng, trước cửa, mái tóc xoăn cùng gương mặt thanh tú. Ngẩng đầu nhìn lên phía hàng thứ ba, cái đầu tròn tròn đang lén lút nói chuyện với bạn cùng bàn, bàn bạc buổi trưa sẽ ăn món gì.
Tiếng chuông bắt đầu thi vừa vang, Sanghyeok đặt bút, bên tai giống như có người nói, thi không tốt cũng không sao.
Thi đại học kết thúc là kỳ nghỉ hè, Sanghyeok vừa chờ thành tích vừa học tiếng Anh, mãi đến tháng tám, Vita nóng đến mức không muốn nhúc nhích, mỗi ngày đều nằm phòng điều hòa ngủ, anh cũng không hút thuốc lá nữa, chẳng sảng khoái bằng một que kem.
Trên bàn bày tư liệu các trường đại học danh giá, Sanghyeok mới vừa tắm xong, ngồi ở trước bàn tiện tay lấy một tờ quạt gió, tất cả đều đã chuẩn bị xong, anh thản nhiên mà thở một hơi.
Điện thoại ở trên bàn rung, rất ồn ào.
Sanghyeok cầm lên, chắc là Minhyung tìm anh ra ngoài chơi, hoặc là bạn học hẹn họp lớp, khi ánh mắt vừa chạm đến màn hình, xoang mũi cay cay.
Màn hình hiển thị – Wangho.
Một năm bảy tháng, bọn họ một năm bảy tháng chưa liên lạc. Không có hàng chữ nằm trên giấy, không có tin nhắn chúc mừng ngày lễ, không có một lần nấu cháo điện thoại. Bọn họ gác lại hình bóng đối phương, hơn một năm sau nóng lạnh chập trùng, lúc này đột nhiên không kịp chuẩn bị, Sanghyeok gần như không cầm được điện thoại.
Anh ấn nút nghe, điện thoại kề bên tai, tim cũng rộn rạo.
“Là em.” Giọng Wangho truyền đến.
Sanghyeok đè giọng – “Ừm.”
“Anh sống tốt chứ?”
Câu nói này xa cách đến nỗi khó có thể tưởng tượng, nhắc nhở Sanghyeok hai người đang cách nửa vòng trái đất. – “Rất tốt.” Anh muốn rút ngắn khoảng cách, đưa tay ra, đầu ngón tay đụng tới tư liệu trên bàn.
“Lee Sanghyeok.” Lúc này Wangho nói, “Em ở đây, có người yêu rồi.”
“Cái gì?”
“Là bạn học cùng em học thiết kế, em và anh ấy rất thân, tháng trước tụi em đã hẹn hò rồi.”
Lồng ngực Sanghyeok phập phồng, cảm giác trong lòng bị khoét một cái lỗ, anh cố gắng duy trì bình tĩnh – “Chia tay rồi, em hẹn hò với ai là quyền tự do của em.”
Không biết trận chém giết anh của Wangho đã kết thúc chưa.
“Anh ấy không thích em giữ lại số điện thoại của người cũ, cho nên…” Wangho dừng một chút, “Chúc anh sau này mọi chuyện đều thuận lợi.”
Sanghyeok để điện thoại xuống, mãi không thể hoàn hồn. Wangho nói cái gì? Hẹn hò với người khác, vậy anh là cái gì?
Anh mở ra ghi chép cuộc gọi một lần nữa, bấm số, cũng không có tín hiệu, mở danh sách trò chuyện, cũng đã không tìm được ảnh đại diện của Wangho, tất cả phương thức liên lạc, nhóm chat, toàn bộ đều không có sự hiện hữu của cậu.
Chỉ một phút đồng hồ, Wangho đã biến mất khỏi thế giới của anh.
Sanghyeok hoảng loạn đến phát run, không ngừng ấn số, không ngừng ấn nút gọi, anh đặt điện thoại ở bên tai không ngừng gọi tên cậu. Wangho à, anh rất nhớ em, mỗi một ngày đều nhớ em. Anh học nấu cơm rồi, chờ em nghiệm thu tài nấu nướng của anh, anh còn khắc phục nhược điểm xem phim liền buồn ngủ rồi, sau này anh có thể cùng em xem phim em thích. Trường học anh đã nộp đơn rồi, chờ anh một thời gian nữa thôi, chúng ta rất nhanh sẽ có thể gặp mặt. Chưa có một giây phút nào anh từ bỏ, anh vẫn luôn chờ đợi. Em ở sân bay đã hứa với anh, sẽ không quên anh mà, tại sao em không làm được?
Wangho à, trở về đi, đừng dằn vặt anh như vậy, trở về đi…
Sanghyeok nói liên tục, từng câu từng chữ chưa kịp nói, chôn ở đáy lòng không có cơ hội nói, anh đều nói ra hết. Tầm mắt trở nên mông lung, nước chảy tràn lan, hóa ra là anh đang khóc.
Nhưng mà yên tĩnh như vậy, không có ai đáp lại, không có bất cứ thứ gì.
Wangho biến mất sạch sẽ, đã không tìm được một chút vết tích nào. Khẽ buông tay, điện thoại rơi xuống đất, Sanghyeok dựa vào lưng ghế từ từ thả lỏng.
Giống như anh chưa từng đi tới Daegu, chưa từng quen biết Wangho.
Không có ở KFC ma xui quỷ khiến, không có nụ hôn trên bệ cửa sổ phòng học, không có truy đuổi ven bờ biển, không có động lòng, không có lưu luyến ôm ấp, không có lời đồng ý đêm giáng sinh, bọn họ sẽ ở bên nhau cả đời.
… Có lẽ chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Như một giấc mộng, bắt đầu từ tháng tám năm đó kết thúc vào tháng tám năm nay, nhưng thật ra là đều là trống rỗng không lưu lại một chút gì.
END SS1
《Mối tình đầu của mùa hạ》 kết thúc ở đây.
Còn phần 2 nha mọi người ơiii~
Tui sẽ lên sớm thui kk
[text_hash] => 86f23de6
)