Array
(
[text] =>
Wangho đã đẩy cửa ra, Sanghyeok không thể tránh mà nhìn vào, chỉ thấy Kim Jeesun ngồi lịch sự ở bên trong, lúc nhìn sang nụ cười trên mặt vẫn chưa thu lại.
Không phải nói sẽ gửi chuyển phát nhanh sao?
Sanghyeok trong phút chốc chỉ còn dư lại câu nghi vấn này, anh nhìn Kim Jeesun, thấy rõ nụ cười ngưng đọng của mẹ mình, rồi lại rạng rỡ, thời gian lấy lại tinh thần không vượt quá một giây đồng hồ.
Giống như sợ anh chạy đi, Kim Jeesun mở miệng trước – “Còn chuẩn bị cà phê à.”
Giáo sư Kim – “Wangho, hai đứa vào đi.”
Việc đã đến nước này, Sanghyeok kiên trì đi vào, trợ lý của Kim Jeesun chào đón, lúc nhận cà phê từ tay anh thì nắm tay anh thật chặt, vẻ mặt đó quả thật vô cùng đặc sắc.
Tại sao cậu ở chỗ này!
Tại sao mẹ tôi ở chỗ này!
Hai người không tiếng động mà biểu đạt sự khiếp sợ. Wangho chẳng hay biết gì, tươi cười bưng cà phê cho hai vị giáo sư, lúc đưa cho giáo sư Kim thì bị kéo lại, hỏi cậu Hyukkyu cả ngày nay không thấy, đi đâu vậy.
Kim Jeesun nhìn về phía Wangho, chưa nhìn rõ dáng dấp, Sanghyeok đứng ở bên cạnh che kín, giống như bức tường. Cô giương mắt tựa như cười mà không phải cười, làm gì, nhìn không được sao?
Sanghyeok cầm lấy cà phê đưa lên, nhìn cái gì, uống cà phê đi.
Mẹ con yên lặng giằng co, lúc này có hai người đàn ông tiến vào, người đi trước kêu một tiếng “Kim tổng”, người đằng sau mặc âu phục giày da anh tuấn tiêu sái, nhìn rất quen mắt, có vẻ như là nam chính trong một bộ phim truyền hình gần đây.
Quả nhiên có minh tinh trình diện, hai người này chạy tới chỗ Kim Jeesun, Sanghyeok thấy nhiều rồi, bình thường ở mấy tiệc tối sang trọng, có khá nhiều minh tinh tới tìm ba mẹ anh chào hỏi.
Kim Jeesun cúi đầu uống cà phê, không thèm nhìn thẳng, trợ lý liền nói – “Thật ngại quá, Kim tổng bay đến có hơi mệt, sau này có cơ hội sẽ nói chuyện.”
Người đại diện nhiệt tình – “Kim tổng, gặp được chị không dễ, buổi tối em mời chị ăn cơm, chị nể mặt em một chút nhé?”
Nếu như bình thường Kim Jeesun sẽ không lên tiếng, lúc này trước mặt hai vị giáo sư mới kiên nhẫn một chút – “Không đúng dịp rồi, chủ yếu tôi tới đây là để ở bên cạnh hai đứa con, lần sau đi.”
Đối phương chỉ coi như là lời từ chối, gia nghiệp cũng không ở Daegu, con cái tại sao lại ở bên này, chàng minh tinh kia đi tới bắt tay, nói chuyện cũng dễ nghe – “Kim tổng, nhà hàng em cũng đã đặt rồi, chị đừng từ chối như vậy mà.”
Sanghyeok nhíu nhíu mày, anh vỗ người kia một cái – “Nghe không hiểu sao, không rảnh.”
Chàng minh tinh liếc mắt một cái nhìn thẻ thông hành của Sanghyeok, quay đầu nói với giám đốc bảo tàng – “Tình nguyện viên ở phòng nghỉ ngơi làm gì, các người làm việc như thế nào vậy?”
Sanghyeok hỏi ngược lại – “Muốn làm việc theo quy củ à? Vậy các người đến phòng nghỉ của người khác làm gì?”
Chàng minh tinh tốt xấu gì cũng là nhân vật công chúng, nháy mắt một cái, người đại diện trực tiếp đuổi Sanghyeok ra ngoài.
Sanghyeok bị túm cổ áo -“Đừng có động vào tôi!”
“Bảo an? Bảo an đâu!” Người đại diện ra ngoài hô.
Trong phòng hỗn loạn đến tưng bừng, Wangho vốn đang đỡ giáo sư Kim, nhìn thấy Sanghyeok bị người ta túm, không nghĩ ngợi liền xông tới đẩy người đại diện ra.
Bảo an xông tới, bên trong phòng nghỉ ngơi lập tức đầy ắp người, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Người đại diện lảo đảo vài bước, vẫy tay – “Thằng này, còn có thằng này nữa! Tổng hết lên đồn công an đi!”
Chàng minh tinh rất biết cách giải quyết, mò tới bên cạnh ghế sô pha an ủi – “Kim tổng không bị dọa chứ? Bây giờ thanh niên đều bừa bãi như vậy đấy, hoàn cảnh nào cũng dám quậy phá.”
Kim Jeesun đoan trang nâng cà phê – “Tôi thật sự phải về với con, không đi được.”
“Không vội, khai mạc kết thúc chị hãy trả lời.” Chàng minh tinh lùi một bước tiến hai bước, “Hay là chị dẫn cả con tới, các bé thích diễn viên ca sĩ nào, sau này em sẽ xin chữ ký và ảnh chụp cho.”
Kim Jeesun – “Nó đang ở đây, cậu hỏi thử xem.”
Nó đang ở đây.
Bốn chữ làm cả phòng bối rối, chàng minh tinh ngẩn ra một lúc lâu, không biết phải nói gì. Wangho ôm cánh tay Sanghyeok, hoàn toàn nghe không hiểu, chỉ nghĩ là không ai được bắt nạt người yêu của cậu.
Khi bầu không khí càng trở nên quỷ dị, Sanghyeok cắn răng gọi một tiếng “Mẹ”.
Wangho ngẩng phắt đầu lên – “Hả?”
Sanghyeok nói với một mình Wangho – “Đó là… mẹ anh.”
Người khác không biết, nhưng anh biết rõ Kim Jeesun cố ý tạo ra một trận xô xát đơn giản là muốn ép anh gọi một tiếng “Mẹ” này.
Người trước người sau, có vẻ như gần nửa năm chưa gọi rồi.
Phòng nghỉ ngơi vừa nãy loạn biết bao nhiêu, trước mắt thì cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn sót lại hai mẹ con và một Wangho lo sợ mặt mày tái mét. Wangho định chạy đi, nhưng Kim Jeesun gọi cậu lại.
“Con chào dì ạ.”
“Chào con.” Kim Jeesun nhìn cậu, “‘Con tên gì?”
“Con tên Han Wangho.”
“Họ Han à, đì nhớ con là hàng xóm của ông ngoại Sanghyeok phải không?”
“Vâng ạ.” Wangho gật đầu, không biết có nên nói hay không, cậu và Sanghyeok còn là bạn học. Mà Kim Jeesun hình như đã biết, bỏ qua chuyện này trực tiếp hỏi.
“Dì thấy tình nguyện viên phải có yêu cầu mới được vào, là con giúp Sanghyeok xin vào đây sao?”
“Xin lỗi dì, là bởi vì con… Con không nên dẫn cậu ấy tới đây.”
“Là con tự muốn tới.” Sanghyeok xen vào
“Mau ngồi xuống đi, dì không có ý gì khác đâu.” Kim Jeesun quan tâm nói, “Vừa nãy loạn như vậy, con xông vào người đại diện kia, có bị thương không?”
“Không có không có ạ.”
“Wangho, bình thường con chăm sóc cho nó phải không?”
“Không có ạ… Con không biết chăm sóc người khác lắm.” Chột dạ, vô cùng chột dạ, chột dạ muốn tắt thở, “Chỉ là, chỉ là con muốn chơi với chó của cậu ấy.”
“…”
Đã đến giờ khai mạc, Kim Jeesun nhìn lịch trình trên bàn – “Sanghyeok, chờ sau khi mẹ ra ngoài phát biểu xong, rồi chúng ta về nhà luôn nhé?”
“Con có việc.”
“Việc gì?”
Wangho – “Cậu ấy không có việc gì hết… hôm nay là giáng sinh, con có rủ cậu ấy đi ăn, mà con nhớ ra buổi tối nhóm tình nguyện viên muốn liên hoan, cho nên…cho nên cậu ấy không có việc gì hết.”
Kim Jeesun mỉm cười “À… phải rồi hôm nay giáng sinh”
Nói xong mở túi ra.
Wangho sốt sắng nuốt một ngụm nước bọt, cậu có ảo giác Kim Jeesun đang lấy chi phiếu, đưa cho cậu phí chia tay. Nhưng mà Kim Jeesun móc ra một cái hộp – “Đây vốn là quà giáng sinh dì chuẩn bị cho nó, con trai đều có thể mang, cảm ơn con vừa nãy bảo vệ cho nó, giáng sinh vui vẻ.”
“Cảm ơn dì, con không cần đâu ạ.”
Kim Jeesun rất dịu dàng – “Chúng ta mới gặp mặt lần đầu tiên mà con đã từ chối dì rồi sao?”
Lời nói này, đúng là đòi mạng, tay chân Wangho luống cuống. Đã đến giờ rồi, Kim Jeesun đứng dậy đi, sau khi rời khỏi phòng nghỉ ngơi chỉ còn dư lại hai người bọn họ.
Vừa đóng cửa, Wangho co quắp ở trên ghế sô pha thở phào một hơi thật dài, Sanghyeok lại gần ôm cậu – “Đừng chỉ chơi chó của anh, chơi anh nữa đi chứ.”
“May là không lộ tẩy, mẹ anh sẽ không nhìn ra cái gì chứ, dì ấy làm em sợ muốn chết, anh đến phòng triển lãm chờ mẹ anh đi, gỡ thẻ thông hành ra, em phải tiếp tục làm việc…à buổi tối cũng đừng liên lạc, em và mọi người liên hoan xong có thể sẽ không về nhà em đến nhà Hyukkyu,… không biết anh ấy đi đâu nữa…” Wangho thất thần tốc độ nói cũng nhanh hơn, nói xong thì lập tức chạy đi.
Sanghyeok giữ vai Wangho – “Em bị đọa đến điên rồi hả?”
“Phí lời! Chưa kịp chuẩn bị gì đã gặp phụ huynh rồi!” Wangho sợ hãi, “Lần đầu tiên em gặp kiểu người như mẹ anh đó, mọi người đều vây quanh minh tinh cũng đến nịnh bợ, lại còn là CEO ở chung một phòng nghỉ với thần tượng của em là giáo sư Kim, tập đoàn SKT là công ty nhà anh hả nó có nghĩa là…”
Chụt, Sanghyeok hôn Wangho một cái, rốt cuộc cũng không nói hết.
—————————
[text_hash] => c3866f21
)