[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 11

Array
(
[text] =>

Rời khỏi tiệm cắt tóc, Lee Sanghyeok và Han Wangho đi dọc theo bóng cây trở về.

“Cậu tới đây cũng nhiều ngày mà chưa đi du lịch đấy.” -Wangho nghiêng đầu nói

“Tôi không quen đường ở đây, có thể mời cậu làm hướng dẫn viên không?” Cơ hội đến rồi

Wangho có chút cảnh giác, Lee Sanghyeok vốn cũng không tình nguyện đến, chỉ sợ cũng không có hứng thú ngắm cảnh, chắc chỉ là đang khách khí phối hợp với cậu: “Hay là thôi đi.” Cậu tỏ vẻ hiểu ý, “Thật ra ở đây cũng không có chỗ nào chơi.”

Sanghyeok không nghĩ tới lại bị từ chối, dù sao kinh nghiệm tình trường cũng là số không, nhất thời không biết nói gì. Đi qua một tiệm bán phụ kiện, bên trong rực rỡ muôn màu, Lee Eunji bỏ lại bọn họ liền chạy vào.

Sanghyeok đứng ở cửa: “Chọn xong thì gọi anh.”

“Anh hai…Mua mười cái kẹp tóc được không?”

“Em kẹp hết được thì mua.”

Mở miệng là muốn mười cái kẹp tóc, có mười cái đầu sao?

Anh thực sự rất lo lắng, mới bảy tám tuổi đã như vậy, sau này lớn lên phải làm sao đây?

Bên cạnh là một cửa hàng tiện lợi, ngoài cửa bày hai cái bàn nhỏ, Sanghyeok và Wangho mua hai chai nước ngọt vừa uống vừa đợi.

Điện thoại vẫn rung liên tục, Wangho lấy ra vừa nhìn quả nhiên là tin nhắn của nhóm chat, lúc này đã buổi chiều, cái đám kia từ sáng chín giờ phấn khởi chiến đấu đến bây giờ, bài tập làm xong chưa không biết, mà đã đánh giá chọn lựa ra được tiệm cà phê có bánh ngọt ngon nhất rồi.

Wangho yên lặng ghi nhớ, để ngừa nói hớ – “Tiệm nào bán đồ ngọt không ngon vậy?”

Son Siwoo – “Mày không có tư cách hỏi!”

Han Wangho – “Vậy tụi bây làm bài tập xong chưa?”

Son Siwoo – “Không cần mày để ý nhiều như vậy?”

Wangho từ chối hai lần họp mặt, rơi vào kết quả như thế đúng là đáng đời, không chỉ bạn cùng bàn không bênh, những người khác càng mạnh mẽ khiển trách, lớp trưởng thậm chí còn gửi tin nhắn thoại dài ba mươi giây.

Cậu hút hết nước ngọt muốn đền bù một chút, len lén liếc mắt nhìn Lee Sanghyeok ở đối diện, nhất thời đột nhiên nhanh trí.

“Các anh em tốt…” -Wangho soạn tin nhắn, “Không tích cực tham dự hoạt động tập thể là lỗi của tao, để bồi thường, tao có thể nói cho mọi người biết một bí mật liên quan đến lớp chúng ta.”

Cán sự thể dục – “Lớp trưởng ngầm chiếm quỹ lớp?”

Lớp trưởng – “Mọe mày, lớp mình nghèo đến nỗi không một xu dính túi luôn đó hiểu hông?”

Một đám người lại bắt đầu lao nhao, Wangho đợi chốc lát, chờ mọi người lao nhao đủ rồi, cậu gửi một biểu cảm đeo kính râm.

Có người giục – “Mau nói đi.”

Han Wangho – “Sau khi khai giảng lớp chúng ta sẽ có học sinh chuyển trường!”

Vừa ấn nút gửi đi, Wangho lại nhìn Sanghyeok, có một loại đắc ý gọi là “biết trước”. Vừa vặn Eunji gọi bọn họ lại, cậu cất điện thoại, uống hết chút nước ngọt cuối cùng.

Trên đường về nhà, Eunji lấy ra một cái vòng tay màu bạc cho Han Wangho, cảm ơn cậu dẫn cô bé đi uốn tóc. Lại lấy ra một cái giống như đúc đưa cho Lee Sanghyeok, cảm ơn anh đã trả tiền. Cả ba cũng nhau chậm rãi trở về lúc chỉ cách ngã ba mấy mét, Wangho trông thấy ba nam sinh đứng dưới gốc cây.

Nhìn một chút hình như hơi quen mắt, Wangho cảm giác đã gặp nhau ở đâu rồi.

Lúc này Sanghyeok cũng nhìn thấy, không khỏi dừng bước lại.

Một nam sinh trong đó nhìn thấy bọn họ, ngây ra mấy giây sau đó quát to một tiếng: “Huynh đệ!”

Hai người khác cũng cùng nhau nhìn ra, la hét: “A! Huynh đệ của taooo!”

Ba người chạy như điên tới, tiếng gào đủ để truyền sang đối diện đường, doạ mấy chiếc xe đi ngang suýt chút nữa tông vào nhau, chạy đến trước mặt, ba người giang cánh tay ôm lấy Lee Sanghyeok, siết chặt.

Wangho lùi sang bên cạnh, cậu nhớ ra, đây là ba nam sinh trong mấy bức ảnh của Sanghyeok, Park Jaehyeok, Lee Minhyung và Moon Hyeonjoon.

“Sao tụi mày tới đây?!” -Sanghyeok bị ôm không thở nổi, lùi lại một bước thoát khỏi ba người kia.

Lee Minhyung: “Tới tìm mày đó! Chẳng lẽ tới ăn lẩu sao!”

Park Jaehyeok ôm lấy Lee Eunji, thân mật hỏi: “Có nhớ anh không? Uầy, em còn uốn tóc à?”

“Em còn mua kẹp tóc nữa nè!” -Eunji giơ túi kẹp tóc lên khoe

Moon Hyeonjoon liếc mắt một cái: “Mấy cái thứ gì đây, anh của em cho em kẹp mấy thứ này hả? Chúng ta đến trung tâm thương mại mua cái khác.” Nói xong thoáng nhìn vòng tay rẻ tiền trên cổ tay Lee Sanghyeok, nhất thời đau lòng, “Huynh đệ, mấy ngày nay mày sống thế nào vậy?”

Mấy người láo nháo nói không ngừng, Wangho yên tĩnh đứng bên cạnh, nhưng cậu dù sao cũng là một người sống sờ sờ, đối phương rất nhanh chú ý tới cậu, ba đôi mắt đồng loạt nhìn tới.

Lee Minhyung mở miệng trước: “Ây, là ai đây?”

Sanghyeok: “Đây là Han Wangho, hàng xóm của ông ngoại tao.” Anh giới thiệu, “Mấy đứa này là bạn tôi, lúc trước cậu từng xem ảnh rồi đó.”

Wangho nhìn kĩ từng người, Lee Minhyung cao to cũng khá đẹp trai. Moon Hyeonjoon da hơi ngâm nhìn rất khỏe khoắn, Park Jaehyeok đeo cặp kính to đùng ăn mặc tương đối thoải mái, giống như sinh viên.

Cậu lịch sự mỉm cười, còn chưa kịp chào hỏi, Minhyung đã trước một bước đến nắm bờ vai cậu, như người quen cũ: “Bạn hàng xóm? Nhìn tướng mạo của cậu chắc chắn là người tốt, Lee Sanghyeok ở đây không quen thuộc nhờ cậu chăm sóc cho cậu ấy nhé.”

Hyeonjoon đến một bên khác ôm Wangho: “Wangho à, nắng to thế này, ra ngoài chơi à?”

Hai bên trái phải tiến công, Wangho thật không dám nhúc nhích, trả lời: “Đi cắt tóc…”

Sanghyeok đẩy Minhyung và Hyeonjoon ra, ban ngày ban mặt mà cứ như bọn côn đồ cướp bóc, chặn trước mặt Wangho, hỏi chuyện thực tế: “Buổi tối ở đâu?”

Hyeonjoon: “Tụi tao đặt khách sạn rồi, đưa em gái về nhà xong, mày đi theo tụi tao.”

Sanghyeok đưa Eunji về nhà, ba người kia chờ ở cửa nhà Wangho. Cậu mở cửa, trước khi vào nhà: “Tôi về nha, mọi người đi chơi vui vẻ.”

Jaehyeok nhìn Wangho từ đầu tới chân, tầm mắt dừng lại ở đôi giày bata kia: “Nếu không chúng ta cùng nhau đi chơi đi?”

Wangho cảm giác được đối phương đang quan sát mình, cậu không sợ người lạ, cũng coi như phóng khoáng nhiệt tình, nhưng lúc này ở cửa nhà mình sinh sôi một chút nhỏ nhen: “Tôi không muốn quấy rầy.”

Minhyung cười rộ lên: “Sao cậu khách khí vậy.”

Đang lo giải quyết cục diện trước mắt thế nào thì Sanghyeok đi tới, Jaehyeok và Minhyung liền ngừng dây dưa, mọi người đi ra ngoài, lúc Hyeonjoon đi ngang qua Wangho còn ném lại một câu: “Cậu ngoan thật đấy.”

Wangho cứng người, có ý gì?

Cậu vào nhà khóa cửa, vào trong vẫn nghe được tiếng ồn ào của bọn họ. Có gì mà la hét? Bạn của Lee Sanghyeok sao lại quái gở như vậy nhỉ?

Bọn họ vào khách sạn, phòng lớn, rộng rãi đầy đủ để bọn họ bày bừa. Vừa tiến vào phòng, Sanghyeok đang định đổi dép lê, lại bị ba bên mai phục ôm chặt lấy.

Hóa ra ở bên ngoài ảnh hưởng đến việc phát tiết tâm tình, lúc này mới có thể sảng khoái phóng thích một trận, ba người ôm Lee Sanghyeok vừa khóc vừa gào: Nhớ mày quá đi! Mày đi một phát hơn hai mươi ngày! Làm chuyện gì cũng thiếu một thằng!

Sanghyeok: “Tụi mày tránh ra tao chưa có chết!”

Mấy người này cũng không khóc thật, làm nóng đủ rồi, Minhyung xoay mặt liền đi gọi đồ ăn, Hyeonjoon vào phòng tắm, Jaehyeok đi một vòng trong phòng quan sát, ngồi xổm xuống gõ nền nhà, đi tới góc phòng dùng đầu ngón tay quệt một cái, giống như mắc bệnh nghề nghiệp.

Sanghyeok ngồi xuống ghế sô pha: “Mày còn chưa thừa kế khách sạn nhà mày mà đã chuyên nghiệp như vậy rồi à?”

“Quá khen.” -Jaehyeok quay người dựa vào tủ, khoanh tay hỏi, “Một tháng này sống thế nào? Tụi tao còn tưởng rằng mày chỉ đi mấy ngày, ai mà ngờ sắp đến khai giảng, mày vẫn không về.”

Sanghyeok: “Về cái gì nữa, thủ tục chuyển trường đã xong xuôi rồi, thẻ học sinh cũng đã tới tay.”

“Không phải chứ!” -Minhyung kêu lên một tiếng, “Ba mày cũng ác quá!”

Jaehyeok tỏ ra hiểu rõ: “Là dì Jeesun tàn nhẫn, bởi vì nó với bác Junsik quậy như nước với lửa, cực bất lợi cho một gia đình văn hóa kiểu mẫu, cho nên dì ấy mới tống nó đến đây.”

Sanghyeok nghe đến vui vẻ, vừa cười vừa hỏi: “Tụi mày lén lút tới?”

Sắp khai giảng, Lee Minhyung nói qua đêm ở nhà Moon Hyeonjoon, Moon Hyeonjoon nói qua đêm ở nhà Park Jaehyeok, Park Jaehyeok nói qua đêm ở nhà Lee Minhyung, sau khi tập hợp liền bay đến Daegu, chiều mai bay về, kế hoạch của bọn họ xem ra vô cùng hoàn hảo.

Lúc này Hyeonjoon tắm xong đi ra, người đã đông đủ, ba người trao đổi ánh mắt, động thủ đè Sanghyeok xuống ghế sô pha, hai bên trái phải và đỉnh đầu, ba bên hội thẩm.

Sanghyeok dửng dưng ngồi xuống: “Tiện tay bóp vai cho tao nữa.”

“Oke Lee tiên sinh.” Còn thật sự bóp, tay Minhyung dùng sức, “Mày tới đây đã một tháng, tại sao không phản kháng? Lẽ nào thật sự muốn chờ đợi?”

Sanghyeok: “Xin hỏi tại sao tao phải phản kháng?”

Jaehyeok vẫn là câu nói kia: “Tao tưởng là mày nhảy xuống biển, tại sao mày không nhảy? Ở đây cũng tốt quá nhỉ.”

Sanghyeok: “Tao cũng không thể cắt đứt quan hệ cha con với ba tao. Với lại, mâu thuẫn này không phải là vì chuyển trường, cũng không phải là tao ở đâu, mà là vì tính hướng của tao.”

Nếu hi vọng về nhà thực sự xa vời, vậy đề tài này tạm thời không thảo luận nữa, qua. Lực tay Minhyung bóp vai tăng thêm một chút, chuyển đề tài, giọng mềm mỏng: “Cái cậu hàng xóm họ Han… Tụi mày thân quá nhỉ?”

Sanghyeok: “Sau khai giảng sẽ thành bạn cùng lớp.”

Jaehyeok: “Có duyên vậy luôn?! Trước bảo tao mua đôi giày bata mới nhất gửi cho mày, tao còn bồn chồn mày mua cho ai, hóa ra là cho cậu ấy.”

Hyeonjoon bổ sung: “Hôm nay còn dẫn đi cắt tóc, ba tao còn chưa dẫn mẹ tao đi cắt tóc.”

Ba người ý đồ muốn nghe ngóng, Sanghyeok cũng phối hợp, toàn bộ quá trình không phủ định, còn thích thú gật gật đầu.

Minhyung: “Mày đã làm gì rồi, không phải đã “ăn” con người ta rồi đó chứ?”

Jaehyeok: “Tao biết mày come out dứt khoát, nhưng tốc độ này cũng quá nhanh rồi, chắc không phải bữa nào mày lại đột xuất nói muốn ra nước ngoài kết hôn luôn chứ?”

“Gì vậy ba…” -Hyeonjoon cẩn thận hỏi, “Mày nhanh vậy luôn hả?”

Sanghyeok phục luôn độ tưởng tượng của ba người này, tự biên tự diễn, đúng là muốn ăn đòn. Anh thoát khỏi kiềm chế của ba người dễ như ăn kẹo, đem Park Jaehyeok từ phía sau lưng đẩy lên ghế, kéo theo hai người kia, trực tiếp đánh từ đầu này sang đầu kia.

Không uổng công là trưởng câu lạc bộ taekwondo, lâu rồi không luyện, bây giờ đánh một trận hoạt động gân cốt một chút. Cuối cùng, ba người kia kêu rên không ngừng, dồn dập lăn xuống trên thảm trải sàn.

Sanghyeok ngừng tay, đi đến tủ lạnh cầm một chai bia, nhìn từ trên cao xuống ngồi giữa ghế sô pha uống bia. Moon Hyeonjoon ôm vai bò dậy: “Vậy mày nói cho rõ ràng đi!”

Sanghyeok trước tiên làm sáng tỏ chuyện quan trọng nhất: “Tao chưa làm gì hết.”

Sau đó không nói gì nữa, anh và Han Wangho làm sao thân nhau, cậu giúp anh thế nào, hiện tại hai người đang ở loại quan hệ nào, tất cả những thứ này đều chưa nói.

“Tao muốn theo đuổi cậu ấy.” -Sanghyeok trực tiếp nói

Ba người đồng thời nín thở, lại đồng thời thở ra một hơi. Không ai biết bọn họ khoảng thời gian này có bao nhiêu gánh nặng trong lòng, làm anh em tốt trước giờ, chưa bao giờ nghe Lee Sanghyeok mảy may chuyện tình cảm rồi đột nhiên lại come out, bọn họ ở bên ngoài chống đỡ, sau lưng cũng hoài nghi Sanghyeok có tình cảm với mình.

Park Jaehyeok: “Tao ủng hộ mày!”

Lee Minhyung: “Tao cũng vậy!”

Moon Hyeonjoon: “Tụi tao mãi mãi ủng hộ mày!”

Lee Sanghyeok cười lạnh một tiếng, đặt hi vọng vào bọn này chả khác nào tự tuyệt đường tình ái. Chẳng qua anh cũng không nghĩ tới tình ái, bởi vì dụ dỗ Han Wangho chỉ để kích thích ba mẹ. Anh không muốn tiết lộ ý nghĩ này, thứ nhất không tin được miệng của mấy tên này, thứ hai anh sợ dụ dỗ thất bại, lúc đó mất mặt lắm.

Dù sao hôm nay lời mời Wangho làm hướng dẫn viên cũng bị từ chối, lòng tự tin cũng bị đả kích một chút.

Sanghyeok lấy điện thoại ra, bỗng nhiên muốn thử một lần nữa, gửi tin nhắn cho Han Wangho – “Bạn tôi muốn đi chơi ở Daegu, ngày mai cậu có rảnh đi cùng chúng tôi không?”

Vì muốn làm người ta dao động, còn thêm một cái biểu cảm chớp chớp mắt, nhìn cực kỳ gái tính. Rất nhanh, Han Wangho trả lời: “Được thôi.”

Sanghyeok nhìn chằm chằm hai chữ kia, không phát hiện mình đang cười đến ngu ngốc.

Jaehyeok: “Cười gì chứ đáng sợ quá.”

Đúng lúc chuông cửa vang lên, chắc là bữa tối đã đặt trước.

Làm ầm ĩ nửa ngày ai cũng đều đói, bốn người ngồi vây quanh ở trước bàn ăn cơm, giống như hồi còn ăn cơm ở trường cũ. Lee Minhyung không nén được bi thương: “Học kỳ sau tao tự trả tiền mở buổi biểu diễn, mày cũng không đến nghe được.”

Sanghyeok nhíu mày lại: “Ban nhạc của mày còn chưa giải tán nữa hả?”

“Tụi tao còn chưa chính thức debut nữa, giải tán cái đầu mày.”

Hyeonjoon: “Buổi biểu diễn của mày chừng nào?”

Minhyung: “Chắc là sau khai giảng”

Sanghyeok: “Vậy có thể tao tới nghe được đó.”

Có một cuộc thi toán học, Sanghyeok báo danh nói muốn về tham gia thi. Hyeonjoon hỏi thời gian cũng là ý định này, hắn cũng báo danh.

Bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, từ ban nhạc của Lee Minhyung liền chuyển sang chiếc mô tô mới của Park Jaehyeok, giống như đề tài come out của Lee Sanghyeok đã hoàn toàn kết thúc.

Nguyên nhân Lee Sanghyeok chuyển trường, tự dưng come out, náo động toàn trường, kích thích Lee Junsik nổi trận lôi đình, sau đó bị Kim Jeesun đưa tới Daegu, lúc đó đã có một vài manh mối nhỏ, ba người đều lặng thinh không đề cập tới.

Lee Sanghyeok đến giờ vẫn không nói, bọn họ làm bạn thân, nên cũng không hỏi.

———————

[text_hash] => bfd11381
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.