[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 10

Array
(
[text] =>

Wangho trả lời xong có chút thẹn thùng, bởi vì xưa nay cậu chưa từng có mâu thuẫn với bạn bè, không biết cách xử lý lắm, nếu không cũng sẽ không trốn suốt mấy ngày. Cho nên khi Lee Sanghyeok tìm tới cửa, cậu không khỏi có chút sốt sắng.

Mà lúc này Sanghyeok nghe tới lại nghĩ, Han Wangho quan tâm tới thái độ của mình như thế, đầu mối tốt đây rồi!

Tay nắm lỏng ra, hai người đứng trên bậc tam cấp ngây ra một lúc, mãi đến khi con husky ăn bánh quy xong chạy đến. Sanghyeok gõ lên đầu con chó một cái, cảm thấy tính trung thành của con chó không ổn lắm, ai cho ăn cũng có thể bắt cóc được.

Wangho vuốt ve lông chó: “PC39007, nắm tay.”

Sanghyeok nghĩ Wangho cả đời này cũng không nhớ được mã số của con husky

“Tôi muốn đổi tên cho nó, câu thay tôi nghĩ một cái tên.”

“Vita.” -Wangho nhanh nhảu đáp dường như chẳng cần suy nghĩ gì.

“Cũng được, vậy sau này gọi mày là Vita.” -Sanghyeok vuốt đầu con husky một cái.

Bên ngoài không mát mẻ bằng trong nhà, con husky không ở lại nổi liền chạy vào, hoàn toàn không coi mình là chó nhà khác.

Sanghyeok và Wangho đi theo vào phòng khách, trên ghế salong vứt cặp sách và ống tranh, hiển nhiên Wangho sau khi về nhà còn chưa lên lầu. Sanghyeok yên lặng nghĩ, Wangho vẫn luôn ở phòng khách xem ti vi? Đó không phải là đang chờ đợi mình đến sao?

“Cậu vẫn luôn chờ tôi tới à?”

Wangho nghe vậy ngẩn ra: “Không phải.”

Trong tay cậu đang cầm điều khiển từ xa, suy nghĩ xem phải nói thế nào mới có mặt mũi: “Tôi muốn xem ti vi, đúng lúc cậu tới.”

“Tôi tới nhanh lắm có phải không?” -Sanghyeok cười gian trá

“Nhanh gì mà nhanh?” -Wangho lập tức phủ nhận, “Xem hết hai tập phim, cậu mới đến tìm.”

Cậu nói xong cảm giác sai sai, lại nhìn Sanghyeok hé môi cười khoan khoái. Cậu vừa mất mặt, vừa không cam lòng, đơn giản im lặng không lên tiếng nữa.

Một câu nói của Sanghyeok làm cứng bầu không khí lúc đó, đôi bên không để ý đến nhau hết mấy ngày, bây giờ dùng chó dụ dỗ không thành, đành phải chủ động tới cửa hòa giải, hòa giải xong, lại làm như đối phương rất quan tâm đến mình.

Trong vài giây yên tĩnh, anh bỗng nhiên thẳng thắn: “Thật ra mấy ngày nay tôi tìm cậu ba bốn lần.”

Wangho lúc này mới thoải mái một chút: “Thật ra tôi cũng thường xem điện thoại…nhưng cậu chẳng gửi tin nhắn nào hết.”

“Tôi muốn nói chính diện.” Như thế vẫn chưa đủ, anh thấy biểu cảm của cậu vô cùng hiền lành, vì vậy mạnh mẽ bổ sung một câu, “Mấy ngày không gặp, cũng muốn thấy cậu một chút.”

Wangho không ở lại nổi, đột nhiên đứng lên: “Tôi đi lấy kem cho cậu!”

Cậu bước nhanh trốn vào nhà bếp, mở tủ lạnh ra hận không thể chui đầu vào hạ nhiệt độ, mẹ ơi, Lee Sanghyeok sao đột nhiên lại nói chuyện điệu bộ như vậy!

Một cây kem cầm hết mười phút, Wangho trở về phòng khách, ngồi cùng Sanghyeok cách một con chó xem ti vi. Chờ mặt trời biến mất, Sanghyeok dắt chó về, Wangho đứng dậy tiễn ra ngoài cửa lớn.

Wangho quay người trông thấy bóng người nhỏ bé xa xa, Lee Eunji chạy tới

“Anh hai, về nhà ăn cơm thôi.”

Cô bé nói xong nhìn về phía Wangho, trẻ con đều thích khoe chuyện của mình: “Anh Wangho, hôm nay em đến xem trường mới rồi nè!”

“Em học trường nào vậy?”

“Tiểu học quốc tế, đồng phục xinh lắm!” -Eunji rất là thỏa mãn, sờ sờ bím tóc nói, “Lúc phỏng vấn còn có giáo viên nước ngoài, em cũng muốn làm tóc giống như cổ.”

Wangho vốn định ngày mai đi duỗi tóc, thuận tiện dẫn cô bé theo luôn, Eunji lập tức buông tay Sanghyeok ra, cùng Wangho hẹn ngày mai cùng đi làm tóc.

Buổi tối, Wangho mang theo ống tranh lên phòng vẽ tranh lầu hai, phải hoàn thành một bản phác thảo thiết kế chưa xong, trên giấy là một chiếc nhẫn đá quý, vẽ ra ba góc độ, còn có một vài chi tiết nhỏ cần phải xử lý.

Ông bà nội Han Wangho từ xưa đã làm đồ trang sức xuất khẩu, sau đó định cư ở Vancouver kinh doanh một công ty trang sức đá quý, đoán chừng là chịu ảnh hưởng này, từ nhỏ cậu đã thích mê đủ loại kiểu dáng đồ trang sức đá quý, sau khi lớn lên liền mê mẩn thiết kế trang sức.

Cậu bận đến đêm khuya mới vẽ xong, gửi bản thiết kế cho bên A xem qua, người ta rất hài lòng, hai ngày nữa cậu có thể nhận được thù lao. Lee Sanghyeok tặng cậu một đôi giày bata, cậu muốn tặng lại cho đối phương một món quà có giá trị tương đương, đành phải dựa vào lao động để kiếm chút tài chính.

Wangho hơn ba giờ mới ngủ, sáng sớm bị tin nhắn trong nhóm chat của bọn con trai đánh thức, đúng là tà môn, một bầy người mặt trời lên cao mới thức dậy, sao sáng sớm nay lại phấn khởi như thế?

Wangho nằm sấp ôm điên thoại nhắn một tin – What happened?

Cán sự – Xem thông báo lớp!

Wangho vào nhóm chat của lớp liếc mắt một cái, hóa ra Kang Donghoon trước đó đã dò hỏi tình hình làm bài tập, thầy cũng nhắc nhở hai ngày nữa khai giảng. Hôm đó không phải đã tụ lại chép bài tập rồi sao? – Tụi bây lần trước không phải làm xong rồi sao?

Son Siwoo – Đại giá quang lâm đến chỗ tao ăn bánh kem.

Sau mười phút, lớp trưởng quyết định lịch trình – Sáng nay chín giờ, gặp nhau ở tiệm cà phê bên cạnh thư viện!

Wangho vươn mình xoa xoa đầu tóc, đột nhiên nhớ tới hôm nay phải đi duỗi. – Xin lỗi nha, tao không đi!

Sau đó là một tràng lên tiếng phê phán, cậu dứt khoát nhấn nút tắt thông báo.

Lại ngủ tiếp giấc dở dang, Wangho đúng giờ tỉnh dậy, lấy hai cây kem ra ngoài. Eunji canh chuẩn thời gian, ăn mặc thật xinh đẹp đứng ở cửa, hơn nữa Sanghyeok cũng đi cùng.

“Anh của em trả tiền.”

“Vậy hai người cùng ăn nha.” -Wangho đưa cây kem cho Eunji.

Eunji không tình nguyện lắm, chỉ chịu cho anh trai cắn một miếng, vì vậy miệng Lee Sanghyeok vừa hạ xuống cây kem chỉ còn mỗi ốc quế. Eunji điên lên, đuổi đánh anh trai, giống như quang cảnh ngày bọn họ vừa đến Daegu.

Tiệm cắt tóc không xa, bởi vì là cuối tuần, khách hàng nhiều hơn chút so với lúc thường, bọn họ ngồi ở khu nghỉ ngơi chờ gội đầu. Anh em thù hận không sâu, Eunji lúc này trông ngóng Lee Sanghyeok, dùng kiểu làm nũng với Lee Junsik và Kim Jeesun: “Anh hai, còn có thể trang điểm nữa á, hay là em thử nha?”

“Trẻ con trang điểm đều chết hết đấy.”

Wangho ở bên cạnh suýt chút nữa phụt nước, hù dọa trẻ con làm gì, cậu dỗ cho Eunji vui.

Sanghyeok cúi đầu chơi điện thoại, nhìn thấy Lee Minhyung đăng một tấm ảnh, là một tấm vé máy bay đã che thông tin, không biết lại đi đâu mà đắc ý thế này.

Bỗng nhiên bên tai có hơi ngứa, anh vừa quay đầu, chỗ chờ đợi nhiều người, bọn họ ngồi rất chen chúc, đuôi tóc Han Wangho không cẩn thận cọ vào tai anh. Mấy sợi tóc xoăn hơi ngẩng đầu, hiện ra ánh sáng dịu nhẹ.

Sanghyeok nhìn chằm chằm tóc Wangho, thậm chí có chút không nỡ.

Cún con, mái tóc xoăn giống y như con lai, một lát nữa sẽ bị duỗi thẳng.

Anh kìm lòng không đặng giơ điện thoại lên, mơ mơ hồ hồ mở ứng dụng chụp ảnh, bất tri bất giác chếch sang một bên, sau đó hết sức tự nhiên đóng khung gương mặt đẹp như tranh của Han Wangho. Nhưng khoảng cách quá gần, Wangho dường như lập tức xoay mặt lại nhìn, cách ống kính nhìn vào mắt anh.

Vẻ mặt Sanghyeok không hề gợn sóng, còn điều chỉnh góc độ một chút.

“Làm gì vậy?”

Sanghyeok dùng đầu ngón tay quẹt lông mày: “Tự sướng.”

Wangho nở nụ cười, tách tách, Sanghyeok nhấn nút chụp.

Rốt cuộc cũng tới lượt, Wangho và Eunji đi làm tóc, Sanghyeok ngồi ở trên ghế sô pha chơi game, lúc bắt đầu thì còn ổn, chờ chơi xong bốn ván, anh phát hiện kiểu tóc của một lớn một nhỏ đằng kia vẫn không có gì thay đổi.

Sanghyeok thật sự là nông cạn, tưởng rằng làm tóc cùng lắm chỉ bằng một tiết học, ai mà ngờ qua hết một tiếng rồi, vẫn không hề có dấu hiệu kết thúc.

Nói ám muội một chút, Lee Sanghyeok chẳng khác gì người đàn ông chờ vợ con đi mua sắm trong trung tâm thương mại, ánh mắt từ từ lạnh băng, muốn ly hôn quá, quyền nuôi con cũng không thèm.

Sanghyeok đeo tai nghe lên ngủ, ca khúc thường nghe có đến cả trăm bài, chọn chế độ phát ngẫu nhiên, truyền vào lỗ tai đến khi ngủ.

Ba tiếng sau, Lee Eunji được toại nguyện uốn một cái đầu cực kỳ yêu kiều, vọt tới khu nghỉ ngơi lay anh trai tỉnh dậy, đắc ý:

“Anh ơi, em uốn xong rồi nè!”

Sanghyeok mở mắt hết hồn: “Ôi mẹ ơi già thành lớp sáu luôn rồi.”

Anh day day ấn đường, muốn hỏi thử con người nào đã biến em gái anh thành như vậy, đứng dậy nhìn quanh một vòng, nhà tạo mẫu tóc không ít nhưng không nhìn thấy Han Wangho. Eunji lôi kéo anh đi tìm, nói anh Wangho đang sấy tóc, sắp xong rồi.

Sanghyeok tùy ý để cô bé dắt đi, vòng qua một loạt dãy bàn và mấy cái ghế xoay, ngẫu nhiên quay người lại, đột nhiên bất ngờ nhìn thấy Wangho sau một chiếc gương.

Người kia ngồi thẳng, kẹp tóc vẫn chưa lấy xuống, lộ ra một cái cổ nhỏ nhắn thon dài, mái tóc xoăn đã biến mất, thay vào mái tóc ngắn hơn một chút mềm mại suôn mượt.

Cậu ngẩng đầu lên: “Trông thế nào, được không?”

Sanghyeok nhìn chẳm chằm khuôn mặt kia, cảm giác con lai biến mất, nhưng đôi mắt cậu lại càng thêm rõ ràng, đây là một cơ hội tốt để ca ngợi đối phương, anh lại giống như chột dạ, có chút cứng rắn nói dối: “Cứ để vậy đi.”

Vừa vặn trong tai nghe hát đến câu — Mỗi khi anh nhìn thấy em, khi anh chìm sâu vào đôi mắt ấy là lại thêm một lần trái tim hoài xao xuyến. (Everytime – Chen&Punch)

Mẹ nó, đây là ca sĩ ở đâu ra mà biết hay vậy?!

——————

[text_hash] => d724ee13
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.