Caged – Lồng giam yêu thương! – CHƯƠNG 2: Cậu chẳng giống với tưởng tượng chút nào! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Caged – Lồng giam yêu thương! - CHƯƠNG 2: Cậu chẳng giống với tưởng tượng chút nào!

Array
(
[text] =>

Thành thật mà nói thì Yugi đã cảm thấy rất vui vẻ với mọi người vào ngày kế tiếp, mặc cho cái sự thật rằng chuyện của ông và Atemu vẫn thường trực trong tâm trí cậu, ít ra cậu cũng có thể gác việc đó sang một bên và vui vẻ theo cách cậu có.

Trong suốt đoạn đường đi thì chỗ mà cả bọn ghé qua nhiều nhất đa số là các cửa hàng thức ăn bởi vì bao tử của Jounouchi và Honda kêu réo không ngừng – riêng Yugi cứ ngó nghiêng tìm kiếm một dấu hiện liên quan đến Atemu, hơn nữa Jounouchi cũng nói cả hai giống nhau đến 9/10 cơ mà, chỉ là nếu Atemu là một doanh nhân nổi tiếng như Seto Kaiba thì chắc cậu nên bỏ ý nghĩ này cho rồi.

Cậu cố gắng không để sự thất vọng từ việc không tìm được bất cứ manh mối nào về Atemu ảnh hưởng đến mình, nhưng càng nghĩ về nó, cậu càng trở nên chán nản.

“Yugi?” Anzu hỏi hỏi thăm “Cậu ổn chứ? Khi mà cậu đang hành hạ cái bánh đó.”

Yugi ngượng. Cả bọn đang ngồi nghỉ ngơi tại một tiệm coffee trước khi về nhà. Cậu cúi mắt nhìn vào cái bánh kem dâu tơi tả và đặt nĩa qua một bên, cậu cười nhẹ với Anzu.

“Tớ ổn-“

“Chắc chắn là không!” Anzu phản đối trong sự thông cảm. “Cậu vừa mất ông, và còn bị ám ảnh bởi hành vi của Atemu…”

“Không phải là ám ảnh!” Yugi cáu. Làm Jou và Honda phải quay nhìn. “Tớ chỉ muốn tìm hắn và hỏi cho ra tại sao hắn lại làm như vậy, chỉ thế thôi.”

Mặt Anzu nhăn lại “Thế mà không gọi là ám ảnh à. Mình đã thấy cậu nghía vào mọi sạp báo mà chúng ta đi ngang qua hôm nay như thế nào. Cậu đang tìm kiếm thông tin về Atemu đúng chứ?”

Yugi giữ im lặng, bởi cậu không thể phủ nhận lí lẽ của Anzu. Cô ấy đã đúng. Cậu mới hận làm sao khi cô lại sâu sắc đến như vậy.

“Đừng tiếp tục làm thế nữa!” Anzu khuyên thật dịu dàng. “Giống như lời Jou đã nói, gã Atemu đó sẽ xuất hiện lại thôi nên hãy kiên nhẫn nhé?”

“Ừ, được rồi!” Câu trả lời của cậu hẳn đã đủ để làm cô ấy hài lòng vì Anzu cười với cậu thật rạng rỡ và vỗ vỗ vào vai cậu.

Cô đứng lên “Giờ thì tớ về đây!” Cô khoác áo vào và đặt vài đồng tiền xuống bàn. “Một mình cậu đêm nay sẽ ổn chứ, Yugi?”

Yugi nhún vai. “Tớ sẽ ổn thôi.” Dù gì thì cậu cũng phải tập làm quen với việc ở một mình thôi. “Vả lại, cậu còn phải sớm chuẩn bị để bay đi New York nữa mà, phải không?”

“Ừ!” Anzu phấn khởi. “Nhưng mình sẽ không để mặc cậu khi cậu vẫn chưa cân bằng lại, tớ đang nói về việc cậu vào đại học đấy?”

Đó là chủ đề mà cho đến giờ chưa ai nói ra. Cậu chưa nói với các bạn cậu sẽ không vào đại học để học về khảo cổ như đã dự tính. Cậu không định giấu việc này, vì các bạn đã làm nhiều việc cho cậu, nhưng cậu nghĩ dù nói hay không thì mọi người vẫn sẽ bận tâm thôi.

“Ngược lại đấy, tớ sẽ không vào đại học nữa. Chi phí thuốc men chữa trị và chi phí đám tang đã khiến cho tớ không còn tiền để dành, và tớ lại không thể đến trường học khi không có ai đáng tin đứng trông coi cửa hàng.”

“Thế bây giờ cậu sẽ tiếp quản Tiệm Game à?” Jou hỏi với một vẻ mặt buồn bã. “Tớ chắc rằng ông vẫn mong muốn cậu vào đại học-“

“Điều đó đúng Jou à!” Yugi ngắt lời một cách dễ dàng “Nhưng hiện tại thì đây là cách tốt nhất rồi nên chúng ta đừng nói về đề tài này nữa? Nhất là khi các cậu sẽ vào đại học tháng chín tới.”

“Giờ tớ chả còn hứng muốn đi nữa!” Jou nói. “Cả ba đứa tụi mình đã quyết định cùng thi vào Đại học Domino. Thiếu cậu thì sẽ khác lắm!”

“Thì thế!” Honda đồng tình. “Cảm thấy nản ghê!”

Yugi cố nén nước mắt “Đừng như vậy!” cậu phản đối. “Hứa với tớ là hai cậu vẫn sẽ vào đại học và trở thành kĩ sư như các cậu mong muốn!”

Trông Jounouchi và Honda vẫn đang do dự, Yugi quyết định bồi thêm. Cậu không muốn các bạn từ bỏ ước mơ chỉ vì việc của cậu. Vì như thế sẽ rất tệ, hơn nữa đau lòng vì ông nội là quá đủ với cậu rồi. Vậy nên cậu đã ra một quyết định. Không khôn ngoan, cũng không hề mang lại lợi ích gì cho cậu, nhưng nó sẽ giúp mọi người hiểu được nên làm cái gì…

“Nếu các cậu không học đại học…” Yugi tuyên bố, “Thì tình bạn của chúng ta chấm dứt, và đừng hòng bước chân vào cửa hàng Game của tớ!”

“Này!” Jou la lên, đôi mắt màu hổ phách đầy giận dữ. “Cậu làm quá rồi đó? Tụi tớ chỉ muốn động viên cậu thôi mà!”

Nếu là ngày thường thì Yugi đã rất sợ mỗi lần Jou quắc mắt, nhưng lần này thì cậu quyết tâm bảo vệ ý kiến của cậu. “Tớ biết, nhưng hành động như vậy chỉ khiến tớ cảm thấy tội lỗi hơn thôi! Đừng hành động như thể chúng ta không bao giờ gặp lại nhau chỉ vì bạn bè đi học đại học.”

“Yugi này, ý của các cậu ấy không phải như thế!” Anzu nói. Đến thời điểm này, cả nhóm đã lôi kéo được sự chú ý của một vài khách trong tiệm cà phê. “Chỉ là hai cậu ấy không muốn cậu cảm thấy lẻ loi mà thôi!”

Yugi đứng lên khỏi ghế, thả ít tiền cạnh tiền của Anzu. “Việc này chấm dứt, không tranh cãi nữa!” cậu liếc Honda và Jou. “Khi nào các cậu đã suy nghĩ lại thì hẵng đến nói chuyện với tớ.”

Mặc cho cái nhìn kháng nghị của mọi người, Yugi đi thẳng ra ngoài và bắt đầu chạy ngay khi vừa ra khỏi cửa tiệm. Chạy thẳng một mạch về đến nhà. Yugi thở hồng hộc và hình như có vài giọt mồ hôi rơi vào mắt cậu.

Đáng ra cậu không nên quay lưng bỏ đi như thế khi các bạn chỉ đang cố giúp đỡ cho cậu. Nhưng gánh nặng mặc cảm khi tất cả từ bỏ ước mơ khiến cậu không còn cách nào khác là buộc họ phải lựa chọn.

Khi nhịp thở đều lại, cậu để ý thấy một chiếc Mercedes màu đen đậu trước tiệm với cánh cửa bên ghế tài xế mở toang.

Yugi chớp mắt thận trọng tiến lại gần để nhìn chiếc xe của người nào đó không biết. Ông nội thường hay nói sự hiếu kỳ là một trong những điểm yếu của cậu.

Ngó vào bên trong chiếc xe, Yugi thấy hoảng hốt khi cậu bắt gặp đôi mắt màu hồng ngọc xoáy thẳng ngược vào cậu. Cậu a lên một tiếng, lùi về sau, tim đập thình thịch vì bất ngờ.

Yugi có chút bối rối khi người trong xe bước ra. Hắn bước lên một thì Yugi lùi lại một. Tiếp tục như thế cho đến lúc lưng cậu chạm vào tấm cửa kính của cửa hàng.

“A… Anh là ai?” lúc này cả hai cách nhau không là bao. Cậu run rẩy hẳn khi nghe được mùi hương liệu và cát vàng xông vào khứu giác của cậu.

“Atemu!” hắn nói nhỏ “Atemu Ishigami.”

Não của Yugi tốn một khoảng thời gian ngắn để chắp nối các thông tin có được, nhưng khi quá trình đó kết thúc, sự giận dữ ùa vào trong cậu như một làn sóng thủy triều.

“Anh là Atemu Ishigami?” Nhìn vào cái mặt đang vênh lên của hắn, cậu không thể phủ nhận được rằng Atemu Ishigami khá giống cậu, nhưng là một phiên bản đẹp đẽ hơn với làn da ngăm khỏe mạnh.

“Ừ!” Atemu lùi lại một chút và mỉm cười. “Cậu là Yugi Mutou, đúng chứ? Cháu trai duy nhất của Solomon Mutou, và còn chưa chết?”

“Là cháu trai duy nhất thôi!” Yugi chỉnh lời hắn một cách tức tối “Tôi muốn hỏi anh một việc.”

“À ha?” Atemu nhoẻn đôi môi đầy đặn của gã thành một nụ cười khẩy, thành công khiến lửa giận của Yugi cao hơn nữa “Để tôi đoán xem nhé? Là một triệu yên tôi để vào đám tang của ông cậu à?”

“Sao anh…” Atemu chạm tay lên môi Yugi nhằm cắt ngang lời cậu.

“Tôi biết ngay là cậu ương bướng giống hệt ông nội cậu mà!” Atemu nhún vai. “Ông ấy tham công tiếc việc, lại chẳng chịu nhận lấy sự trợ giúp nào. Cũng không bao giờ hỏi xin ai bất cứ thứ gì trừ khi cần thiết lắm mới phải làm.”

Lời nói của hắn khiến Yugi ngỡ ngàng nhận ra, rằng hắn và ông nội cậu từng có một đoạn giao tình không phải ngắn, vậy tại sao cậu lại không hề biết đến hắn dù cho ông đã giới thiệu hết các người quen của ông cho cậu.

Vậy gã Atemu này, có cái gì đặc biệt sao?

“Anh tìm tôi để làm gì?” cơn giận của cậu lắng xuống và thay vào đó là bản tính hiếu kỳ.

Cái nhếch môi khó ưa của Atemu một lần nữa lại xuất hiện khi hắn nhìn vào cửa hàng Game sau lưng cậu.

“Vào trong bàn chuyện chứ? Tôi sẽ giải thích!”

Bây giờ Yugi tin ông cậu đã đúng…

Điểm yếu tò mò của Yugi lúc nào cũng mang lại rắcrối cho cậu. Chỉ là lần này thứ mà rắc rối xuất hiện là một tên đẹp mã Atemu Ishigami.

[text_hash] => e688211b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.