Array
(
[text] =>
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, thấm thoát đã tròn một năm Hữu Trân sống ở nhà người thương. Tính tới nay mọi chuyện cũng đã nguôi, em nhận tin bà Nội cho phép cùng nàng về thăm nhà mà mừng rơn vui sướng
Thậm chí còn cho xe đưa rước, tâm tình cả hai háo hức vô ngần nắm tay nhau cùng số ít bánh trái bước qua cánh cổng to. Lại tình cờ bắt gặp khoảnh khắc cậu Hai Duy đang bế con cưng nựng, mới có tí tuổi thôi nhưng nom mặt mũi cu cậu sáng láng lắm. Tiền đồ chắc hẳn sẽ rộng mở khi chỉ nhìn qua đường nét khuôn mặt đã hoàn toàn thừa hưởng nét đẹp của cả cha lẫn mẹ
“Anh Hai!!”
Hữu Trân gọi lớn, làm ai kia có chút giật mình quay đầu lại. Chưa gì đã thấy cái tướng cao ngồng lao nhanh tới, vẻ thích chí hiện rõ khi dán mắt tới đứa bé được cha nó ẳm bồng
“Dễ thương quá đi à”
Cũng chả phải lần đầu nghe con mình được khen, mặt cậu Hai khắc rõ ba chữ tự hào “còn phải nói” lên mặt. Lại lia mắt tới Mẫn Châu đứng cách không xa đó nhận cái gật đầu xem như lời chào hỏi từ nàng, cậu như để thỏa lòng đứa em liền hỏi
“Sao? Muốn ẳm cháu xíu hông?”
Hữu Trân dĩ nhiên gật gật đầu, đón lấy cu cậu lại không hiểu cớ chi chưa gì đã khóc ré oe oe hại em hoảng hồn, cả đánh động tới mẹ nó từ trong nhà bước ra
“Sao con khóc vậy mình…”
Vừa dứt câu, Hữu Trân đã nhanh lẹ trả thằng bé về vòng tay cha nó. Trong khi nỗi quan tâm của Đan lúc này là niềm hạnh phúc khi gặp lại người nhà
Một năm hơn mới gặp, mợ không khỏi thấy nhớ, liền chủ động bước tới nắm tay nàng hỏi han đủ điều. Đâu phải máu mủ ruột rà mới được xem nhau là người nhà phải không?
Bởi khi trước trong thời gian Mẫn Châu còn làm dâu, mợ đã xem nàng không khác gì người em mình trân quý. Người đã cùng mợ san sẻ mọi chuyện vui buồn, cũng như là chổ để mợ có thể buông thỏng vỏ bọc cho phép mình yếu đuối
Các bà cũng lần lượt từ trong bước ra, khi nhận biết nay bàn cơm nhà sẽ có thêm hai chén và đũa. Bà Ba theo lẽ sẽ ôm lấy Hữu Trân sướt mướt vì nhớ con, làm em không thể nói thêm được gì nữa mặc thân mình được má siết chặt
Trong khi nàng, dầu trên giấy đã chẳng còn làm dâu hội đồng, nhưng vẫn nhận được ánh nhìn đầy trìu mến từ người lớn, cả toàn thể người ở chung quanh khi hay tin hôm nay “mợ” chúng nó sẽ về
Bàn cơm kì thực được chuẩn bị kĩ càng đầy món hơn mọi khi, vị trí nàng và Hữu Trân ngồi dùng cơm cũng lại là chổ cả hai ngồi ngày trước. Em vẫn giống ngày thường, gắp miếng đầu cho vào chén nàng rồi mới thoải mái ăn
Đến cả bà Hai ngày trước luôn kiếm chuyện sân si, tỏ rõ vẻ ghét Trân và má mình, hiện tại thái độ cách sống cũng đã khác. Có lẽ là từ đợt An Phương có con, và biết rõ mình đã lên chức bà. Bà đã buông bỏ được thói móc mỉa hay rỗi hơi sinh sự
Mấy đứa ở trong nhà nghĩ, có lẽ… do bà tin vào luật nhân quả, cũng có khi không muốn tạo nghiệp, chi bằng ở lành tích đức cho con cháu nên dần dà đã thay đổi theo hướng tốt hơn
Bà Ba ngồi ngay bên phải em thấy được trong mắt con mình bao nhiêu là dịu dàng, trước sau như một vẫn luôn yêu thương nàng thì lấy làm cảm động. Sau, bà lại gắp miếng cà tím nướng đặt lên mặt cơm em lại bảo
“Trân, con ăn cái này đi. Món con thích đó”
Hữu Trân tươi cười với má, đưa đồ ăn bà gắp cho lên miệng liền liên tục lùa cơm. Em đâu biết sau lưng phận tớ là Mơ từ sớm đã ứa nước mắt khi bắt gặp cảnh tượng từ rất lâu rồi nó mới được trông thấy. Mà thực chất đâu chỉ mình nó, nhỏ Mẹt hay đến cả hai thằng Tài – Đậu cũng lần lượt rơm rớm vì màn hội ngộ đông đủ của gia đình hội đồng. Cả nhận ra theo thời gian cậu Hai chúng nó đã thay đổi ít nhiều, khi không ngại thể hiện sự quan tâm với vợ
“Mình ăn chậm thôi, kẻo hốc! Tui kêu con Na giỗ cu Sinh ngủ rồi”
Mợ Hai nghe chồng nói vậy mới thôi lo, chớ mợ biết thằng nhỏ nhà mình chỉ cần còn thức thì xác định khi xa vòng tay cha má nó một lát sẽ không ngừng khóc ré bắt bớ đòi bằng được
.
.
Sau cơm trưa, Mợ Hai đề nghị nàng ghé phòng mình tâm tình cả tiện thể trông con. Trong khi chồng mợ phải ra xưởng vì có đơn hàng lớn nhận được từ khách quen lâu năm
Con Na đã được mợ cho nghỉ đi ăn trưa, hiện tại phòng chỉ còn hai lớn và một nhỏ. Mợ Hai tay không ngừng phe phẩy quạt nan, nhìn tới vẻ mặt đương ngủ say vẫn mang theo thói quen chẹp miệng đáng yêu hết nấc của con mình, tim mợ bất giác lại mềm nhũn. Bao nhiêu mỏi mệt từ đợt sinh đến khi nuôi nấng thằng bé đều bị chính hình ảnh này đánh bay hết thảy
“Mợ, thấy mợ hạnh phúc như vậy em mừng cho mợ lắm”
Đan cười, gương mặt mợ vẫn hệt như trước đây, chan chứa hiền hòa lẫn phúc hậu. Giờ khắc này lại thập phần viên mãn khi đã lên chức mẹ, trên hết còn sinh ra đứa con được xem là tương lai của nhà hội đồng An
“Cảm ơn em”
Cách gọi đã thay đổi khi chính lúc nàng bước khỏi nhà chồng năm xưa, ấy nhưng trong lòng cả hai đều nhận thức rõ, rằng không gì có thể khiến tình cảm chị em giữa hai người đổi khác
Mẫn Châu đóng đô ở phòng mợ Hai để tiếp tục chuyện trò sau hơn năm xa cách, đương lúc nàng đang kể lại những chuyện diễn ra từ hồi Trân sống ở nhà mình thì em lại ngập ngừng đứng trước yêu cầu của bà Nội
“Sao? Giờ bà nhờ con đấm bóp xí thôi mà cũng hổng muốn làm hả”
Trân lắc đầu, kì thực không phải như những gì bà nghĩ. Chẳng là nhớ lại lần đó bị bắt quỳ, cả mặt bà đăm đăm khó ở, tức giận một hai không muốn ngó ngàng gì tới em. Tận hôm nay mới cho phép em về thăm nhà, hỏi chuyện em với nàng sống sao thời gian qua đủ thứ, giờ còn lên tiếng bảo em lại gần để đấm bóp, em theo lẽ sẽ khó tránh chần chừ hay lưỡng lự
“Con với cháu! Số tui sao vô phước quá chừng. Hồi nhỏ nhờ nó dễ bao nhiêu, giờ lớn tướng gòi cái hông thèm để tâm lời nhờ vả của bà già này nữa”
“Hông! Hông phải. Tại… tại con tưởng bà ghét con…”
Bặm môi lại đem tay xoa xoa gấu áo, Trân khó xử cúi sát mặt dưới đất. Câu nói em vừa thốt ra, làm tim già cằn cỗi, khép chặt đến bao nhiêu cũng phải tan thành vũng bởi chua xót đau lòng
“Trân, mau lại đây với bà”
Thấy cái ngoắc tay kêu lại gần, em mới thôi khép nép sợ sệt. Từng bước tiến đến giường có bà mình nằm đó, mới đặt mông ngồi xuống bên mép giường được bà chừa khoảng trống
Bà đột nhiên ra hiệu cho em cúi thấp đầu, chốc lại thuận tiện đặt tay lên mái đầu đen xoa xoa đầy chiều chuộng
“Bà xin lỗi con. Mọi chuyện là lỗi lầm của người lớn, có cả phần của bà. Nên Trân à, con tha lỗi cho người bà này nha”
Trân thấy mắt bà đỏ hoe, phần da hai bên mắt nhăn nheo hiện rõ dấu hiệu của tuổi già. Trước khi đi, Mẫn Châu đã dặn em tuyệt đối đừng để bụng chuyện trước đây. Dầu ai có nói gì cũng phải vâng dạ không được làm phật lòng, đặc biệt là người lớn trong nhà
Giờ khắc này nhìn tới người bà ngày thường vốn nghiêm khắc dường như sẽ khóc vì mình, Trân lập tức sốt sắng ngăn bà xúc động vì chuyện cũ đã qua
“Bà ơi, bà đừng khóc. Bà khóc con đau lòng”
Gật đầu, ngưng mình thôi sướt mướt. Thân già mỉm cười, lại rất tự nhiên duỗi thẳng chân vắt ngang lên đùi em
“Vậy giờ, con đấm bóp cho hai chân bà nha”
“Dạ”
Trân đáp lại tiếng dạ rõ to, em ngoan ngoãn làm tròn phận con cháu. Vận dụng toàn bộ những gì đã học được từ nàng, giúp tâm tình người bà buổi chiều đó vui vẻ khôn nguôi
.
.
Hữu Trân đến tối cùng nàng ngủ lại nơi căn phòng của cả hai ngày trước, từ hôm rời đi cho tới nay, nó vẫn luôn được quét dọn và lau chùi sạch sẽ theo lệnh của ông Hội
Đám chúng nó được biết nay cậu mợ nó về nên tất thảy mùng mền chiếu gối đều đã được giặt sạch phơi khô. Giúp ai trông vô cùng thoải mái ngả lưng chìm mộng đẹp
Nào ngờ…
Giữa canh ba khi Mẫn Châu đang miên man ngủ chợt cảm nhận rõ có thứ gì đó ươn ướt mang theo hơi thở nóng rẫy đang không ngừng quấy nhiễu, làm loạn
Chính xác là An Hữu Trân nửa đêm không ngủ, dường như cả ngày vẫn còn dư năng lượng. Hệt con chó to xác bám dính lấy người nàng không tha, khác là con chó này tinh ranh và khôn hơn con Bẹt nhà nàng nuôi rất nhiều
Khi hai tay đã vén cao áo nàng quá nửa, và đầu thì không ngừng rúc sâu trong ngực nàng càn quấy mặc người nằm dưới đang ra sức nhíu mày
“Ưm, Trân a…”
Bình thường ai kia sẽ rất để tâm cách nàng phản ứng mà quyết định tiếp tục hay thôi. Nhưng có điều, nghĩ tới hai tuần qua Mẫn Châu một hai bắt em ăn chay để tịnh tâm đi chùa cho cái lễ gì đó em chẳng rõ, là Trân càng ngoan cố nói không với buông tha
Vùng da ngực và cổ đã đầy rẫy dấu hôn em để lại, mặc Mẫn Châu vẫn chẳng buồn hé mi nhìn lấy em. Buộc Hữu Trân phải đem tay rờ rẫm xuống chổ đó, làm nàng giật nảy mình, mở to hai mắt nhìn kẻ khờ nay gan lớn làm bậy
“Trân à… em mệt lắm. Để mai nha”
“Mình nói xạo! Rõ hôm kia hôm qua mình cũng nói dị mà có đâu”
“…”
Mẫn Châu thật không biết đáp lại câu trả treo của em làm sao cho thỏa, đành đem tay vuốt ve khắp mặt Trân, còn dịu giọng lên tiếng nài nỉ
“Hưm, năn nỉ mình đó. Giờ ngủ đi rồi mai em đền cho”
Những tưởng ai kia sẽ vì mình xuống nước, lại chẳng ngờ em lắc đầu nguầy nguậy. Cúi thấp đầu xuống hạ thân nàng, trước khi tiếp tục càn rỡ chỉ đơn thuần trả lời nàng với vẻ mặt vô tội
“Thì mình cứ ngủ đi, kệ tui”
cục Trân bình thường khờ nhưng sẽ khôn đúng lúc nha mọi ngừi ^^
[text_hash] => 98078b0c
)