STEAL LOVE – 💧 19 💧 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

STEAL LOVE - 💧 19 💧

Array
(
[text] =>

Làm cùng với Eunha quả nhiên không có chuyện gì tốt đẹp, Lisa không thể không thầm kết luận như vậy.

“Chị Lisa, ở bên này.” Yeri ngồi ở trong góc, nhìn thấy cô đi vào nhà ăn, liền đứng lên vẫy tay, Lisa miễn cưỡng mỉm cười tiến lại.

“Sao vậy? Sắc mặt chị không tốt, có chỗ nào không thoải mái à?” Cô vừa ngồi xuống, Yeri đã lo lắng hỏi.

Lisa lắc đầu:”Không sao, có thể là do thời tiết quá lạnh.”

“Vậy uống ít nước ấm trước đã.” Yeri đưa cho cô cốc nước, để cô uống cho ấm bụng.

“Sao tự nhiên lại mời chị đi ăn cơm?” Lisa cầm cốc nước ấm trong tay, cười yếu ớt hỏi.

Yeri cười ha hả, “Hôm nay không phải ngày lĩnh lương sao, tranh thủ lúc em chưa đem đi tiêu hết, phải mau mời chị ăn một bữa thôi.”

“Em trở nên ngoan ngoãn như vậy từ khi nào thế.” Lisa trêu chọc cô.

Cùng làm chung một văn phòng, Lisa đương nhiên biết Yeri có lai lịch thâm hậu, bình thường chỉ có cô ăn chực phần của người khác, hôm nay chi nhiều tiền như vậy cũng hiếm thấy.

“Hì hì, thật ra mời ăn cơm chỉ là nguyên nhân thứ nhất, quan trọng là em muốn biết tin đồn của bộ phận quan hệ xã hội. Chị Lisa giúp em thỏa mãn lòng hiếu kỳ đi mà.” Yeri chắp hai tay thành hình chữ thập, cười to lấy lòng cô.

“Có tin đồn gì hay ho đâu.” Lisa cảm thấy điều phiền muộn nhất của mình chính là những tin đồn khác xa sự thật. Bình thường cô đã không thích nghe, giờ lại càng không muốn kể cho Yeri.

“Haizz, Eunha muốn chị qua bên đó, nhất định không có ý tốt. Em còn nghe trưởng phòng nói chị sang bên đấy luôn phải làm tăng ca, có đúng vậy không? Chị Lisa, chị nói em nghe chút đi mà.”

Lisa định mở miệng, cảnh tượng vừa rồi ở cửa công ty lại hiện lên trong đầu. Giờ lòng cô rất rối rắm, có nhiều chuyện cô không muốn nói cho Jungkook nghe vì sợ anh lo lắng, phải để ở trong lòng quả thật rất khó chịu. Liệu Yeri có phải là đối tượng tốt để bộc bạch không?

“Chị Lisa à…” Yeri lắc lắc tay cô nũng nịu.

“Ăn cơm trước đã, ăn xong chị sẽ nói em nghe.” Cuối cùng, Lisa vẫn phải thỏa hiệp.

“Vâng, vậy chúng ta mau ăn cơm thôi!”

Một bữa cơm Lisa cùng Yeri ăn trong khoảng một tiếng đồng hồ. Tuy rằng Yeri lanh lợi không phải là đối tượng tốt để tâm sự, nhưng nhìn phản ứng tinh quái của cô bé, tâm trạng quả thật tốt lên rất nhiều.

Khi nghe đến việc xảy ra tại cửa công ty, Yeri không nhịn được thở dài một cái, “Ông trời ơi, đây là vở kịch ngôn tình cẩu huyết ư? Sao lại vừa khéo như vậy!”

Lisa cười khổ, “Chính là vừa khéo như vậy.”

“Vậy phải làm thế nào bây giờ, Jeon boss hẳn là tức chết mất rồi.”

“Chị cũng không biết, nghe giọng điệu của anh ấy không giống như đang tức giận.”

“Chị Mina vẫn nói Jeon boss là quỷ hẹp hòi, em cảm thấy anh ấy nhìn thấy cảnh đấy nhất định sẽ tức giận, nhưng anh ấy thương chị như vậy, hẳn sẽ tức tên Lý quỷ quái kia chứ không giận chị đâu!”

Yeri đưa ra kết luận cuối cùng, tuy rằng không phải sâu sắc nhưng Lisa vẫn được an ủi ít nhiều.

Thời gian nghỉ trưa nhanh chóng trôi qua, hai người lúc này mới chia tay trở về văn phòng làm việc của mình.

Yeri ngâm nga trở về nơi làm việc, thấy mọi người trong văn phòng đến chưa nhiều lắm, bèn cầm điện thoại đi thẳng đến góc cầu thang yên tĩnh.

Thuận tay nhấn số trên bàn phím điện thoại, đối phương vừa tiếp máy, cô liền nói khẽ: “Vâng … Jeon boss, việc anh giao, tôi đã nghe được … Là thế này…”

Sau đó, Yeri lanh lợi lập tức hóa thân thành nữ điệp viên 007, báo cáo ngọn ngành thông tin tình báo mình thu thập được cho Jeon boss nghe.

Đừng trách cô không nghĩa khí, không nguyên tắc bán đứng Lisa, mà vì sức hấp dẫn của Jeon boss quá lớn, cô không cự tuyệt nổi yêu cầu của anh.

Thế nhưng khi kết thúc báo cáo, cô vẫn không quên nhắc nhở anh một việc rất quan trọng, “Boss, tiền cơm trưa anh không được quên trả cho tôi đâu đấy!”

Trong căn phòng rộng một trăm mét vuông, ngoại trừ tiếng đánh máy và tiếng nói chuyện bị âm thanh ầm ĩ của máy in cản trở thì không nghe được bất cứ tiếng gì khác.

Thỉnh thoảng có những nhân viên đi qua đi lại nhẹ nhàng không một tiếng động. Mọi người phải thật cẩn thận, nguyên nhân là do Eunha vừa mới từ bên ngoài trở về.

Bình thường cho dù tâm trạng Eunha không tốt cũng sẽ không thể hiện bất cứ cảm xúc gì trên khuôn mặt xinh đẹp.

Nhưng chiều nay Choi trưởng phòng không biết uống nhầm thuốc gì, vừa bước vào văn phòng đã bắt đầu chửi mắng mọi người, nhìn thấy ai là quát người đó, từ việc phê bình thái độ công tác của cấp dưới, đến việc ăn mặc không ngay ngắn, rồi lại trang điểm không đẹp mắt.

Vì những việc vặt vãnh không đáng kể này mà nhân viên trẻ đang thực tập trong văn phòng xém chút nữa bị cô mắng cho phát khóc.

Mọi người thấy tình hình căng thẳng đều khôi phục tinh thần, tập trung làm việc, đề phòng bất trắc xảy ra.

Vì thế, trong văn phòng xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ, bình thường những mỹ nữ vẫn thích đấu võ mồm giờ lại chăm chú ngồi trên bàn giấy. Cảnh tượng này đã lâu không thấy, nay xuất hiện cũng có phần thú vị.

Bởi vì chuyện xảy ra lúc trưa, cả buổi chiều Lisa ngồi ngẩn ngơ, xem một tập tài liệu đến nửa ngày. Cô ngồi yên không động đậy, ánh mắt trống rỗng vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, , người nào tinh mắt vừa nhìn đã biết cô đang có tâm sự.

Mãi mới lấy lại tinh thần, ngồi trước máy tính đánh máy, nhưng khi gõ đến chữ “Jung …”, cô lại ngây người.

Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của Jungkook trong điện thoại trưa nay, tâm trạng như lao tít lên mây xanh rồi tụt ngay xuống đất.

Cảm xúc lúc này vừa buồn khổ lại vừa uất ức, như lớp mây mù nặng trĩu, chèn ép đến nỗi không thở được, cô rất muốn khóc nhưng chỉ mạnh mẽ nuốt nước mắt vào trong.

Gặp phải chuyện này, đâu phải vài giọt nước mắt là có thể giải quyết được. Điều này cô đã rút ra được từ khi đi học xa nhà.

Trên con đường trưởng thành, bề ngoài xinh đẹp đã gây không ít bất lợi cho cô. Thời còn là cô trò nhỏ ngây ngô, vì quá xinh xắn, cô rất khó kết bạn, các nữ sinh thường thích tụm năm tụm ba, nhưng cô luôn bị gạt ra bên ngoài.

Hoàn thành xong chương trình học, bước ra ngoài xã hội, có vẻ ngoài xuất sắc, vượt qua mọi khó khăn thăng chức, là đánh giá của hầu hết mọi người dành cho cô.

Đến hôm nay, khi cô đã lên được chức trưởng ban, vẫn có rất nhiều người mỉa mai cô là bình hoa, dựa vào sắc đẹp để thăng tiến.

Trước khi vào Jeon thị, cô cũng đã đi làm ở một số nơi với các chức vụ khác nhau, nhưng phần lớn đều bị “quấy rối tình dục” nên tạm rời cương vị công tác. Trải qua nhiều cay đắng khiến cho cô trở nên kiên cường hơn.

Nhưng sau này khi ở cùng với Jungkook, cô cảm thấy mình thay đổi rất nhiều. Jungkook yêu thương, chiều chuộng cô, kể cả trong cuộc sống hay công việc, nếu cô gặp khó khăn, anh luôn sử dụng uy quyền của mình để giúp cô, cho dù không thể trực tiếp ra mặt, nhưng anh luôn có biện pháp để sự việc được giải quyết một cách ổn thoả.

Có lẽ người đàn ông của cô quá lớn mạnh, làm cho cô luôn nghĩ anh là người thống trị cuộc sống của mọi người. Vì vậy khi cô thật sự gặp phải chuyện gì, phản ứng đầu tiên sẽ là nhờ vả anh, bằng không, sẽ không tự giác lựa chọn cách trốn tránh.

Bây giờ, gặp vấn đề bản thân không thể tự xử lý, bỗng nhiên cô cảm thấy mình thật vô dụng.

Trong lúc cô đang ngẩn người suy nghĩ, một tờ giấy vo tròn chuẩn xác bay thẳng vào đỉnh đầu. Lisa nhíu mày xoa đầu, cầm lấy tờ giấy mở ra xem.

“Manoban trưởng ban, cô ngơ ngẩn suy nghĩ gì thế? Mất tập trung như vậy, chẳng lẽ là đang suy nghĩ đến đàn ông nên phát dục ư?” Rõ ràng có người nhìn thấy cô hồn bay phách lạc, nên mới viết tờ giấy này để chế nhạo cô.

Lisa trừng mắt nhìn người đã vứt tờ giấy sang cho mình,tiện tay vẽ lên giấy cái đầu heo, đang muốn ném trả lại, đột nhiên thấy nét mặt cô gái kia thay đổi, động tác trên tay Lisa hơi ngừng lại, lập tức nghe thấy phía sau có người lạnh lùng nói:

“Manoban trưởng ban, tất cả mọi người đều đang tập trung làm việc, còn cô thì lại rảnh rỗi ngồi đây chơi đùa.”

Lisa nhanh chóng quay đầu, thấy khuôn mặt lạnh lùng của Eunha, nhìn ánh mắt của cô ta vô cùng sắc bén, dường như hai người được ông trời sinh ra làm kẻ thù không đội trời chung.

“Tôi không hề chơi đùa, Choi trưởng phòng hiểu lầm rồi.” Lisa khẽ mím môi giải thích, trong lòng lại ai oán. Ngày hôm nay cô chẳng gặp được việc gì tốt đẹp cả.

“Không chơi đùa? Thế đây là cái gì?”

Eunha đoạt lấy tờ giấy trong tay Lisa, vẫy vẫy trước mặt cô, nhìn thấy trên tờ giấy viết gì, Eunha càng cười dữ tợn hơn.

“Manoban trưởng ban, cô thân là người quản lý nhân viên, là người đi đầu mà trong giờ làm việc lại có hành vi như vậy, cô không thấy xấu hổ sao? Bộ phận quan hệ xã hội chúng tôi nhờ cô đến giúp đỡ chứ không mời cô đến để vui chơi, chẳng lẽ những người trong bộ phận của cô đều làm việc với thái độ này ở công ty sao?”

Lời nói của Eunha làm cả văn phòng lặng ngắt như tờ, người người mím môi, cúi đầu không dám lên tiếng, còn cô gái vừa rồi ném tờ giấy cho Lisa, khuôn mặt càng ngày càng ửng đỏ.

Tất cả mọi người đều biết tính tình Eunha không tốt, nhưng vì luôn muốn duy trì hình tượng thục nữ thanh nhã trong mắt mọi nhân viên trong công ty nên rất ít khi thay đổi sắc mặt ở trước nhân viên. Đột nhiên cô bây giờ lại chanh chua như vậy làm cho các nhân viên nữ cảm thấy sợ hãi.

Lisa nghe Eunha nói xong, khuôn mặt tái xanh khẽ nở nụ cười, cô mím môi:

“Choi trưởng phòng, vừa rồi đang làm việc mà phân tâm, quả thật là tôi không đúng, tôi sẵn sàng xin lỗi, nhưng cô không thể vơ đũa cả nắm như vậy được.”

“Hừ, chẳng lẽ tôi nói sai à! Điều kiện của cô như vậy cũng có thể lên làm trưởng ban, tôi đang rất nghi ngờ năng lực của bộ phận thị trường đây.”

Mấy ngày nay đều cảm thấy ghen tị oán hận, rốt cục bây giờ cũng có cái cớ để phát tiết, Eunha sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.

[text_hash] => 6a81456a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.