STEAL LOVE – 🐱 15.1 🐱 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

STEAL LOVE - 🐱 15.1 🐱

Array
(
[text] =>

Chính giữa hội trường là một sân khấu khá lớn. Bên cạnh có một cây thông Noel được gắn đầy những món đồ trang trí, phía dưới đặt những hộp quà được xếp thành từng đôi một, có lẽ là để lát nữa phát thưởng.

Sân khấu phía trước dành cho các cặp đôi lên nhảy, bên trên gắn một ngọn đèn thuỷ tinh khổng lồ, ánh sáng ngập tràn toả ra loá mắt.

Hai bên của sàn nhảy là dãy bàn đặt đồ ăn cùng với ghế dựa để có thể nghỉ ngơi. Thiết kế mặc dù khá đơn giản nhưng cũng toát lên vẻ trang trọng, quý phái.

Nhẹ nhàng bước từng bước vào hội trường, Lisa liền thấy hối hận vì đã tới quá sớm, hối hận vì đã không đợi Mina, hối hận vì đã đeo toàn bộ đồ trang sức lên người. Như thế này liệu có quá nổi bật không?

Cảm giác được mình đang trở thành trung tâm chú ý của mọi người, Lisa hối hận muốn chết. Nói thế này có thể thấy hơi có lỗi, nhưng cô thật sự muốn ngay lập tức chạy vù về nhà.

Tập đoàn Jeon thị nhiều nhân viên như vậy, cô chỉ có thể nhận ra được một vài người. Hơn nữa lúc này dưới ánh đèn thuỷ tinh, người đến tham dự rất đông, cô thật sự không thể nhận ra ai.

Dù rất muốn quay về, nhưng cô đã hứa với Jungkook là sẽ tham gia. Với lại anh còn chưa xuất hiện, sao cô có thể đi được chứ?

Hơn nữa, ở nhà thường chỉ thấy được bộ dạng thoải mái của Jungkook, nên cô rất muốn nhìn thấy anh ở trước mặt người khác thì như thế nào?

“A…..a… a….!!” Đột nhiên có một cô gái đẩy đám đông sang hai bên, ra sức đi đến bên cạnh cô : “Chị là…chị Lisa…!!!

Yeri mặc một bộ lễ phục nhỏ nhắn trông rất dễ thương, tay trái đang cầm đĩa ăn, tay phải cầm dĩa chỉ thẳng vào mặt Lisa, trong miệng vẫn còn đầy đồ ăn,vừa nói vừa nghi ngờ nhìn cô.

Cuối cùng cũng thấy người quen, Lisa thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng không cảm thấy căng thẳng nữa.

Cô kéo Yeri ra chỗ ít người, nói: “Yeri, chúng ta ngày nào cũng làm việc với nhau, chẳng lẽ em lại không nhận ra chị?”

Yeri nuốt chửng cả thứ gì đó đang ăn trong miệng, ngoảnh mặt làm ngơ với câu hỏi của Lisa, trợn tròn mắt: “Chị Lisa…bộ váy chị đang mặc … là của Chanel. Hôm trước em đã nhìn thấy nó trên tạp chí. Số … số lượng có hạn!!! Trời ơi, em ngất đây!” Yeri nói lắp ba lắp bắp.

Kiến thức về thời trang của Lisa thật sự rất hạn hẹp, không hề biết Chanel là nhãn hiệu nào. Tuy rằng cũng hơi sửng sốt nhưng cô nghĩ đến tất cả quần áo của Jungkook tặng đều rất đắt tiền thì cũng trở nên bình tĩnh hơn.

“Yeri, em bình tĩnh đi nào.” Lisa khẽ kéo cô, không cho cô đứng đó làm những động tác quái dị, đưa cô nàng ra khỏi tầm mắt của mọi người.

“Chị Lisa, chị muốn em phải bình tĩnh thế nào đây. Bộ váy chị đang mặc tương đương với vài năm tiền lương của em. Em ghen tị chết mất thôi, làm sao có thể bình tĩnh được. Aaaa…!!!”

Yeri vung dĩa ăn,tiếp tục kêu lên : “Em biết, em biết, người xinh đẹp như chị, bạn trai chắc chắn không phải người bình thường mà. Bạn trai chị có nhiều tiền như vậy, Jeon boss của chúng ta phải làm sao đây? Em thực sự rất thích chị và Jeon boss!”

Yeri đáng thương, tâm trí ngày càng trở nên hỗn loạn.

Lisa rất muốn an ủi cô gái đáng thương trước mặt này, tuỳ tay cầm lấy một ly cocktail trên bàn, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Xem ra phải ổn định tâm lý của mình trước mới là cử chỉ sáng suốt nhất.

Yeri nhìn Lisa đang chậm rãi uống cocktail, bèn thở dài một tiếng thật mạnh. Haizz, đúng là mĩ nhân, dù chỉ một động tác đơn giản cũng có thể khiến tim người ta đập mạnh, huyết áp lên cao.

Nếu Yeri cô cũng có thể uống nước một cách tao nhã như vậy, thì chắc mẹ cô đang ngủ cũng phải bật cười tỉnh dậy.

Thấy Lisa tay cầm ly rượu quay lại nhìn mình, Yeri lại bất bình nói: “Chị Lisa, chị nói với em rằng viên kim cương trên chiếc vòng tay của chị là giả đi?”

Giản Lình nhìn chiếc vòng trên cổ tay, tinh nghịch cười: “Thật có lỗi, cái này là kim cương thật.”

“Xong rồi, em đã bị tổn thương, chúng ta coi như không quen biết. Thật là không cho người ta sống mà.” Yeri khổ sở kêu lên.

“Yeri, em mà dám bỏ đi, sau này nếu phải viết bản báo cáo, chị nhất định sẽ không giúp em nữa.”

Yeri mặt như đưa đám nói: “Chị Lisa, chị cứ nhất định phải uy hiếp em thế sao?”

“Chiêu này thật có ích, không được phản đối.” Lisa che miệng, dịu dàng cười.

Nụ cười này quả là có lực sát thương rất lớn, đám đàn ông xung quanh cô, không hẹn mà cùng cảm thấy ngại ngùng.

Đang đùa với Yeri, trong túi xách đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại. Lisa vội vàng đặt ly xuống, lấy di động ra, bèn nhìn thấy tin nhắn của Đầu heo.

“Em đến hội trường chưa?”

Lisa nhìn Yeri, thấy cô không đi tới nhìn trộm, mới yên tâm nhắn tin lại: “Em vừa mới đến, đông người thật, bao giờ thì anh đến?”

Không để cô đợi lâu, đầu heo lập tức nhắn tin lại: “Anh đang ở trên xe, anh sẽ đến ngay. Em lấy số chưa? Là số gì nói cho anh biết.”

Lisa không hiểu tin nhắn của đầu heo nói gì, bèn ngẩng đầu lên hỏi Yeri: “Yeri, em đã lấy số chưa?”

“Em lấy rồi, chị chưa lấy à?” Yeri lắc lắc tay phải, chìa ra một tấm thẻ màu phấn hồng, ở giữa thắt một sợi ruy băng màu vàng kiểu dáng khá đẹp, được gắn trên tay: “Dãy số trên này là để chút nữa phát thưởng, rất quan trọng đó.”

Lisa hiểu ra, gật đầu: “Cái này lấy ở đâu vậy?”

“Ở ngoài cửa, họ không đưa cho chị à?”

“Không.”

Yeri cười: “Chắc hai anh chàng kia chỉ lo nhìn chị nên quên mất cả chuyện này.”

Lisa giận dỗi: “Đừng nói nhiều, đi lấy với chị đi.”

Hai người cùng đến bàn làm việc lấy số cho Lisa, Yeri còn ân cần buộc lên tay giúp cô, sau đó tự thưởng thức nút thắt hình con bướm của mình, có vẻ rất hài lòng.

Lisa nhìn dãy số: “0027″ vừa đúng với số tuổi của cô. Cô lập tức nhắn tin cho đầu heo, đầu heo bèn dặn dò: “Không cho phép uống rượu cùng đồng nghiệp nam, không cho phép khiêu vũ cùng đồng nghiệp nam.”

Lisa nhìn tin nhắn, bật cười. Thật đúng như Mina hay miêu tả anh là đồ keo kiệt. Có điều, đối với tính cách bá đạo của Jungkook, cô cũng cảm thấy rất ngọt ngào.

“Đây không phải là Manoban trưởng ban sao? Thật may mắn được gặp cô.” Lisa cùng Yeri trở lại hội trường, liền bị mấy người vây quanh.

Mặc dù dùng hai chữ “vây quanh” có vẻ hơi quá, vì thật ra chỉ có mấy cô gái đứng trước mặt hai người, không khí có vẻ căng thẳng.

Nhìn thấy người đang cản đường mình, Lisa mỉm cười : “Chào Choi trưởng phòng.”

Lisa luôn luôn cư xử hiền hoà với người khác, cũng ít khi cảm thấy ghét một ai. Nhưng từ hôm mua quần áo lần trước, ấn tượng của Lisa về Eunha trở nên khó chịu, cảm giác này rất hiếm thấy.

Eunha vừa trông thấy Lisa đã hận đỏ cả mắt. Con bé đáng chết này, không chỉ cướp mất danh hiệu hoa khôi của cô, mà vừa mới xuất hiện ở hội trường đã lập tức trở nên nổi bật.

Cơn uất hận này, cô thật sự không nuốt trôi. Hơn nữa, bên cạnh mọi người ồn ào xung quanh, cô ta còn tỏ ra kiêu ngạo, không coi ai ra gì.

Vừa rồi không nhìn rõ, Eunha nghĩ quần áo của Lisa cùng lắm cũng chỉ là hàng hiệu trong nước.

Lúc này đến gần, Eunha lập tức chấn động, tâm trạng trở nên bối rối. Mặc bộ này đúng là muốn làm người khác bẽ mặt đây mà! Lễ phục dạ hội số lượng có hạn của Chanel, dù nó có hoá thành tro cô cũng nhận ra được. Lần trước nhìn thấy nó trên tạp chí, cô đã rất thèm muốn, nghĩ rằng nếu người yêu mà mua bộ váy này cầu hôn cô, cô nhất định sẽ cưới anh ngay lập tức.

Bây giờ, bộ váy cô ước ao đang lù lù ngay trước mắt. Giờ chỉ có thể dùng hai từ xấu hổ và giận giữ để miêu tả tâm trạng hiện tại của cô.

Một người đứng bên cạnh cũng nhận ra bộ váy này, bèn kinh ngạc kêu lên: “Manoban tiểu thư, bộ váy này là mẫu mới nhất của Chanel!”

Trang phục lộng lẫy và quý giá luôn là ước ao của mọi phụ nữ, không có tiền mua thì không xấu hổ. Đáng xấu hổ là khi người ta bàn về thứ gì mình cũng không biết. Việc này đương nhiên sẽ không xảy ra với các cô gái có thành phần trí thức, tinh anh trong người.

“Thật lợi hại, tạp chí nói bộ váy này rất quý giá, rất nhiều ngôi sao của Hollywood cũng tranh nhau mua về để sưu tầm.” Có người phụ hoạ theo.

Lisa cảm thấy hơi nhức đầu, cô không nghĩ rằng trang phục cũng có thể trở thành tiêu điểm bàn tán.

Nếu biết hậu quả như vậy, cô chắc chắn sẽ do dự có mặc nó hay không.

Nghĩ lại Mina chắc cũng biết rõ giá trị của bộ váy này, vậy mà không nói cho cô, còn muốn đi theo để xem trò vui. Thật đúng là phong cách của Mina.

Việc làm cho Lisa dở khóc dở cười là, đề tài được mọi người nói tiếp theo đã chuyển từ bộ váy sang vóc dáng của cô.

Từ vóc dáng lại nói đến khí chất, từ khí chất lại chuyển sang trang sức trên người cô. Bất cứ đồ trang sức nào xuất hiện trên người cô đều bị mọi người xem xét và bình luận.

Sự tồn tại của Eunha sớm đã bị mọi người gạt sang một bên, cuối cùng có người còn không kiêng nể nói:

“Nói như vậy, bộ váy Choi trưởng phòng đang mặc, là mốt của Chanel hai năm trước rồi.”

Eunha đáng thương, không bị ai để mắt đến thì không sao, còn bị người khác trêu chọc là quần áo lỗi mốt.

Cuối cùng thẹn quá hoá giận, đành không cam lòng quay người bước đi, trong lòng càng căm ghét Lisa hơn.

Lisa là người vô tội, từ đầu đến cuối đều không nói một câu, không hiểu vì sao lại làm cô ta tức giận như vậy.

Vậy mới nói, dư luận là thứ vũ khi giết người không cần gươm đao.

[text_hash] => f4d82238
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.