Array
(
[text] =>
Editor: Hàn
Phác trời đã vào xuân, hồ nước trong xanh gợn sóng dập dờn, hai bên bờ hoa đào nở rộ, trên mặt hồ còn có vài ba con chằng nghịch bơi lội tung tăng, quả là nhân gian hảo cảnh.
Trong hồ có một chiếc thuyền, bên trong thuyền có hai nam hai nữ đang ngồi vây quanh chiếc bàn vuông nhỏ, trang phục mỗi người đều hoa lệ, dung mạo lại xuất chúng, bọn họ trò chuyện với nhau thật vui vẻ, thỉnh thoảng có vài tiếng cười truyền tới.
“Cứ tưởng rằng điện hạ bất thực nhân gian yên hỏa* nhưng không ngờ lại bình dị gần gũi như vậy, bằng hữu như người đây hôm nay ta phải kết giao mới được.” Mỹ nhân mặc áo đỏ khí phách nói.
*Ý bảo là siêu phàm, thoát tục
Công tử mặc kim phục được gọi là điện hạ cười đáp: “Thái Anh cô nương cùng với đại tỷ trong lời Tri Thâm dường như khác xa một trời một vực, nếu cô nương không chê, ta tất nhiên đồng ý.”
Phác Thái Anh thấy người khác biết được tính xấu của mình, ánh mắt nhìn trộm Lạp Lệ Sa, chỉ cảm thấy đau đầu. Dựa vào năng lực nhạy bén của Phác Thái Anh, thăm hỏi một chút mối tình đầu của Thuần Thái tử thì có thể biết được, nghe nói kỳ thực đó chỉ là một tiểu cung nữ, cảm thấy có phần tiếc nuối, oán thầm sao không phải là Tri Thâm cơ chứ…
Phác Tri Thâm ngồi ngay ngắn tại chỗ, mặt đen như tro than.
Bởi vì thân phận nhạy cảm nên Lạp Lệ Sa nói rất ít, chỉ nhàn nhã ngắm nhìn phong cảnh tứ phương.
Phác Thái Anh nói chuyện đến miệng đắng lưỡi khô mới nhớ tới Lạp Lệ Sa cũng ở đây, vừa quay đầu lại liền trông thấy hình ảnh này: Lạp Lệ Sa thân vận bạch y, tay nắm mạn thuyền, vẻ mặt điềm đạm yên tĩnh càng thêm nổi bật giữa non sông xanh biếc, quả là xinh đẹp không thể phủ nhận, nàng nhìn thấy mà ngây người.
Phác Tri Thâm và Thuần Thái tử cùng nhìn theo hướng ánh mắt của nàng, trong lòng mỗi người đều có cảm nghĩ khác nhau.
Trong mắt Phác Tri Thâm đều là kinh diễm, còn đối với Thuần Thái tử thì thân ảnh kia vừa cao ngạo lại trong trẻo nhưng có phần lạnh lùng, khó tiếp cận.
Lạp Lệ Sa không nghe thấy tiếng nói chuyện thì quay đầu lại, chỉ thấy mọi người nhìn mình, nhất thời không rõ chuyện gì đang xảy ra, ngạc nhiên hỏi: “Làm sao vậy?”
Phác Tri Thâm cảm thấy xấu hổ vội quay mặt sang chỗ khác.
Phác Thái Anh không chút kiêng dè khen ngợi: “Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề.” (có một mỹ nữ mày đẹp mắt trong)
Lạp Lệ Sa quay lại với nụ cười yếu ớt nhưng lại khuynh quốc khuynh thành.
Phác Thái Anh vẫn không quên chính sự nháy mắt với Phác Tri Thâm, dĩ nhiên chuyện này để cho Phác Tri Thâm xung phong đi đầu.
Phác Tri Thâm sớm đã chuẩn bị thật tốt, nhấp một ngụm trà sau đó nói: “Hôm nay mời điện hạ du hồ kỳ thực có một chuyện muốn bàn bạc, hơn nữa việc này vô cùng nan giải, e rằng sẽ làm cho điện hạ khó xử.”
Thuần Thái tử là người khôn khéo, tuy rằng Phác Tri Thâm lúc bên cạnh mình chưa hề có ý đề cập tới Lạp Lệ Sa, thế nhưng vừa rồi đáp ứng lời mời đến đây đã sớm đoán được có chuyện gì đó. Huống hồ sau khi Lạp Lệ Sa trở về, chẳng những không tiến cung mà thậm chí ngay cả Hoàng hậu triệu kiến cũng đều cự tuyệt, đó không phải là cách hành xử của một Thái tử phi nên làm. Ngày ấy nếu không phải y ở trước mặt mẫu hậu ngăn cản thì Lạp Lệ Sa nhất định khó tránh khỏi bị xử phạt. Chẳng qua vì y thấy Phác Tri Thâm mặc dù đã làm Phò mã nhưng đối với Lạp Lệ Sa nhớ mãi không quên nên mới làm như vậy.
Thuần Thái tử nói: “Thái phó cứ nói đi đừng ngại.”
Phác Tri Thâm thể nào lại không nghe ra thâm ý trong đó. Thái tử tôn sư trọng đạo, vừa rồi gọi hắn bằng lão sư, ngụ ý lại không quá minh bạch. Chính là vô luận thỉnh cầu chuyện gì thì Thái tử cũng sẽ cố gắng tận lực, trong lòng sinh cảm kích nên cũng không còn cố kỵ nữa, thẳng thắn nói: “Tri Thâm muốn thỉnh cầu…”
“Phác công tử xin chờ cho một chút.” Lạp Lệ Sa đột nhiên ngắt lời.
Phác Tri Thâm có chút kinh ngạc nhìn nàng, tỏ vẻ khó hiểu.
Phác Thái Anh cũng không hiểu, “Lệ Sa?”
Lạp Lệ Sa nói: “Vẫn là để ta tự mình nói đi.” Thực ra Lạp Lệ Sa vẫn có đạo lý của nàng, nếu như để Phác Tri Thâm mở lời, bất kể thành công hay thất bại, chuyện này cũng sẽ ảnh hưởng đến Phác Tri Thâm. Thứ nhất nàng không muốn liên lụy người khác, thứ hai nàng cũng không muốn nợ Phác Tri Thâm ân tình nào. Phác Tri Thâm vẫn chưa hoàn toàn chặt đứt ý niệm trong đầu đối với nàng, nếu như chấp nhận ân huệ kia, về sau sẽ rất khó mặt lạnh mà đối xử.
Tỷ đệ Phác gia ngẫm nghĩ một chút liền hiểu được.
Phác Thái Anh cảm khái sự nhạy cảm của nàng lúc nào cũng suy nghĩ đến những chuyện như vậy, nhưng mà vẫn cảm thấy xúc động, theo như lời Lạp Lệ Sa nói thì nàng ấy sẽ không để bất kỳ ai liên lụy đến chuyện tình cảm của mình.
Phác Tri Thâm chỉ cảm thấy tiếc nuối vì ngay cả một chút cơ hội giúp đỡ Lạp Lệ Sa cũng không cho hắn.
Mà Thuần Thái tử cũng không thể đoán được quan hệ giữa ba người bọn họ vi diệu cỡ nào, trông thấy Lạp Lệ Sa tự mình đứng ra giải thích liền đáp: “Mời Lạp cô nương nói.”
“Ta muốn cầu xin Thái tử thuyết phục Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, hủy bỏ hôn ước của chúng ta.” Tuy đang nhờ cậy người khác nhưng giọng điệu Lạp Lệ Sa vẫn tỏ ra đúng mực không siểm nịnh, cũng chẳng có khí thế bức người.
“Không thể được.” Ngay khi Lạp Lệ Sa vừa dứt lời thì Thuần Thái tử liền phản bác, sau đó lại bổ sung: “Đó là thánh chỉ.”
Tất cả mọi người đều biết đó là thánh chỉ.
Lạp Lệ Sa chẳng hề mong đợi việc Thái tử có thể đáp ứng hay không, chỉ là thông báo một tiếng mà thôi, dù sao cũng phải nói cho y biết nàng không muốn gả cho y, không chút mảy may nói tiếp: “Lệ Sa cũng không phải muốn làm Thái tử khó xử, chỉ là ta muốn nói cho Thái tử biết việc gả cho người không phải ý nguyện của ta. Ta sẽ nghĩ biện pháp khác, hy vọng Thái tử chỉ cần khoanh tay đứng nhìn, như vậy đã là sự trợ giúp lớn nhất đối với Lệ Sa.”
Thái tử cười đáp: “Ai ai cũng đều yêu cái đẹp, hơn nữa Lạp cô nương còn tuyệt sắc khuynh thành, sợ rằng nam nhân trong thiên hạ mấy ai có thể khước từ được chứ?”
Nữ nhân cũng không thể từ chối, trong lòng Phác Thái Anh âm thầm bổ sung, sau đó đoạt lời: “Lệ Sa đã có người trong lòng cho nên mới không thể gả cho Thái tử điện hạ, mong rằng điện hạ có thể giơ cao đánh khẽ.”
Nghe nàng nói vậy Thái tử mới thoáng nhìn qua Phác Tri Thâm.
“Người trong lòng ta cũng không phải Phác công tử.” Lạp Lệ Sa nhàn nhạt nói, quả nhiên không chừa cho Phác Tri Thâm một nửa phần tình cảm nào.
Vẻ mặt Phác Tri Thâm ảm đạm xuống, hắn không ngại chấp nhận thực hiện mục đích lần này, hắn thật lòng muốn giúp Lạp Lệ Sa. Một nữ nhân muốn từ chối hôn sự chỉ có thể viện ra hai lý do: một là bản thân mang bệnh tật, hai là đã có ý trung nhân, nhưng Lạp Lệ Sa không thể nói đó là Phác Thái Anh, nếu không hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi.
“Sao?” Thuần Thái tử có hơi bất ngờ, rốt cuộc cũng không phải là Phác Tri Thâm ư. Đều nói không được cướp đoạt vợ bạn, vì là Phác Tri Thâm nên y mới sẵn sàng mạo hiểm đi giúp đỡ, nếu không phải thì dường như y không nhất thiết phải nhúng tay vào, nhìn thấy dáng vẻ đau buồn của Phác Tri Thâm lúc này càng chứng minh rằng lời Lạp Lệ Sa nói không phải giả.
Tuy rằng Phác Tri Thâm tin tưởng vào khả năng của Lệ Sa, thế nhưng rất khó có cơ hội để gặp riêng Thái tử, nếu không xin được sự trợ giúp của Thái tử thì quả thực đáng tiếc. Hơn nữa nghe những gì Thái tử nói thì hình như y rất quý mến Lạp Lệ Sa, Phác Tri Thâm cảm giác được nguy hiểm vội nói: “Ta thấy Thái tử là người trung lập, mặc dù người đó không phải Tri Thâm nhưng ta sẽ không nhẫn tâm đi chia rẽ đôi uyên ương. Điện hạ nếu đã không muốn lấy Lệ Sa, Hoàng thượng chắc chắn sẽ đáp ứng.”
Thái tử đáp: “Hôn nhân đại sự của con gái nhà bách tính thường dân đều do cha mẹ làm chủ, huống hồ là đế vương gia, về phương diện này bao gồm ít nhiều nhân tố, Phác cô nương đọc đủ loại thi thư không thể nào lại không biết.”
Phác Thái Anh tất nhiên biết rõ, nói cho cùng thì hôn nhân chính trị dùng để lôi kéo quyền lực củng cố địa vị từ xưa đã có, hơn nữa một khi thành công thì việc vắt chanh bỏ vỏ cũng chẳng có gì lạ, cho dù không qua cầu rút ván thì hậu cung ba ngàn giai lệ cũng đâu còn nhớ đến ai là người vợ tào khang.
Thái tử nói tiếp: “Tri Thâm là thầy tốt bạn hiền của ta, nếu phải lựa chọn thì ta thật có chút khó xử, nhưng nay Lạp cô nương nói đó là người khác, vậy thứ cho ta có muốn cũng không giúp được gì. Ta không thể làm người chẳng hề hay biết mà làm trái với tâm nguyện của phụ hoàng và mẫu hậu, để Lạp cô nương phải thất vọng rồi.”
Phác Tri Thâm nghe vậy ngẩng đầu, vui vẻ nói: “Như vậy trong lòng điện hạ kỳ thực sớm đã có đối sách phải không? Nếu như Tri Thâm thỉnh cầu, Thái tử có thể đáp ứng hay không?”
Thái tử càng thêm kinh ngạc, không hiểu nổi nhìn Phác Tri Thâm. Lạp Lệ Sa không quan tâm đến thể diện của hắn, thẳng thắn nói ý trung nhân của nàng không phải hắn, mà Phác Tri Thâm vẫn tỏ ra nhiệt tình như vậy, quả nhiên là bị tình yêu che mờ mắt, ngay cả tôn nghiêm của một trượng phu cũng không để ý tới nữa sao?
Phác Tri Thâm nhìn thấy nét mặt bối rối của y, có phần xấu hổ lại có chút bất đắc dĩ nhưng vẫn kiên trì: “Kính xin diện hạ đồng ý cho.”
Thuần Thái tử đã cùng Phác Tri Thâm xưng huynh gọi đệ, đối với tính tình của hắn đương nhiên hiểu rõ, nói dễ nghe một chút là thành thật chất phát còn nói khó nghe thì căn bản là lòng dạ nữ nhân, có khi với tính cách như vậy thì thật khó làm nên đại sự. Nhưng mà muốn một người thật tâm trở thành tâm phúc bên cạnh mình, trừ Phác Tri Thâm ra không còn ai khác xứng đáng, y cân nhắc một hồi mới trả lời: “Tuy ta có lòng giúp huynh nhưng nhìn Lạp cô nương có vẻ như không muốn nhận ân tình này của huynh.”
Lạp Lệ Sa thực sự không muốn Phác Tri Thâm giúp đỡ mình, có điều vừa nãy Phác Tri Thâm đã mở miệng cầu xin, nên nàng sẽ không làm phật lòng hảo ý của hắn, hơn nữa bàn tay Phác Thái Anh dưới bàn vẫn đang nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng lắc lư nên cũng không cự tuyệt thêm nữa.
Phác Tri Thâm thấy nàng ngầm chấp nhận càng thêm cao hứng, hiếm khi được ra sức tương trợ cho Lạp Lệ Sa, lại là việc liên quan đến chung thân đại sự của nàng, cho dù không thích hắn thì nàng cũng sẽ nhớ đến việc hắn làm, như vậy là đủ rồi. Vả lại giúp nàng cũng là giúp Phác Thái Anh, hắn cũng không đành lòng nhìn thấy đại tỷ mình mỗi ngày đều tìm đến cái chết…
Ba người đều không nói lời nào chờ xem Thái tử có thượng sách gì.
[text_hash] => cfe50b30
)