Song Phi Yến [COVER] [Lichaeng] – Chương 6: Người trong lòng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Song Phi Yến [COVER] [Lichaeng] - Chương 6: Người trong lòng

Array
(
[text] =>

Phác Thái Anh rùng mình một cái, mở mắt ra, chỉ thấy mình đang tựa đầu lên cái bàn ăn cơm khi nãy, trên mặt bàn đồ ăn đã được dọn đi hết, trên người có thêm chiếc áo choàng đen thẫm, là của Lạp Lệ Sa ngồi thẳng dậy, chỉ thấy Lạp Lệ Sa tựa như mỹ nhân ngồi trên ghế cách nàng không xa, trên người cũng đang đắp một cái trường y màu xanh, hai mắt nhắm chặt, dường như đã ngủ thiếp đi.

Nhắc tới Lạp Lệ Sa, thì hẳn phải là một trong những cô nương xinh đẹp nhất mà Phác Thái Anh từng gặp, hai người bọn họ quen biết từ nhỏ, nàng đã nhìn thấy Lạp Lệ Sa từ cô bé xinh đẹp trở thành một đại mỹ nhân như thế nào, người khác không kể các nàng luôn đối nghịch nhau mà liệt các nàng vào cùng một loại người, kỳ thật giữa các nàng vẫn có rất nhiều bất đồng, Lạp Lệ Sa sở dĩ xa lánh người khác, nói cho cùng chỉ vì nàng ấy không muốn rước mệt vào người mà thôi.

Lạp Lệ Sa chẳng những vóc người mi thanh mục tú, mà ngay cả khí chất cũng thanh tao lạnh lùng, ngoại trừ những lúc tranh đấu với nàng ra, thì phần lớn thời gian đều rất bình lặng, đương nhiên càng sẽ không ỷ vào mình là con gái của tướng quân mà hiếp đáp người khác.

Còn Thái Anh nàng thì không như vậy, dường như sợ người khác không biết nàng là thiên kim Thừa tướng, cho nên luôn ăn mặc trang điểm lộng lẫy xinh đẹp, còn đi rêu rao khắp nơi, hơn nữa rất hưởng thụ cảm giác được người khác theo đuổi, thường thường có công tử thiếu gia nào hẹn nàng, nàng sẽ không cự tuyệt, sau đó làm cho họ mê say điên đảo xong, lại không chút lưu tình mà vứt bỏ họ, cho nên mới dưỡng thành tính tình táo bạo như ngày hôm nay.

Đêm lạnh như nước, da thịt Lạp Lệ sa vốn đã giống như tuyết, dưới ánh trăng lại càng sáng như bạch ngọc, da trắng nõn nà đại để chính là như vậy, bào đệ Phác Tri Thâm của nàng vẫn đối với Lạp Lệ Sa nhớ mãi không quên cũng không phải là không có lý do, đáng tiếc chính là, Lạp Lệ Sa dù thế nào cũng chướng mắt Phác Tri Thâm, nàng đoán, hẳn là có liên quan đến quan hệ giữa cha bọn họ.

Lạp Lệ Sa là người tập võ, lúc Phác Thái Anh đi đến bên cạnh thì nàng đã tỉnh, chỉ giả vờ ngủ âm thầm quan sát Phác Thái Anh xem thử nàng ta lại tính bày trò gì trêu chọc nàng, dù sao Phác Thái Anh một chút võ công cũng không biết, nếu nàng muốn ngăn cản quả thực dễ như trở bàn tay, kỳ lạ là, Phác Thái Anh nửa ngày cũng không thấy động tĩnh, chỉ nhìn nàng đến xuất thần, không biết trong lòng nàng ta đang suy nghĩ gì.

Bị người ta nhìn chằm chằm như thế, Lạp Lệ Sa cảm thấy không được tự nhiên, giả bộ không được nữa, làm bộ lật sang một bên, mở mắt ra.

Phác Thái Anh thấy nàng tỉnh, trên mặt không có vẻ nào là đang nhìn lén, còn thoải mái nói: “Nhìn dáng vẻ ngươi lúc ngủ cũng không đáng ghét cho lắm.”

Lạp Lệ Sa cười giải thích: “Bởi vì ta đặt ba chữ chán-ghét-ngươi ở trong ánh mắt, ngươi không nhìn thấy, đương nhiên sẽ không cảm nhận được.”

Phác Thái Anh bị nàng trào phúng, chút cảm tình mới vừa có được lập tức biến mất tăm, hừ lạnh: “Ta nghĩ ta nằm mơ cũng không quên nguyền rủa ngươi.”

Lạp Lệ Sa lắc đầu nói: “Ta không có cái vinh hạnh đó, người trong mộng ngươi liên tục gọi to chính là Thủy công tử.”

Nghe được ba chữ “Thủy công tử”, vẻ mặt Phác Thái Anh thoáng cái trở nên nhăn nhó, trên gương mặt đỏ ửng liên tục, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp: “Thật, thật vậy sao?”

Lạp Lệ Sa nói: “Ta đối với Thủy công tử này thật sự càng ngày càng hiếu kỳ, rốt cuộc hắn ta là hạng người gì, mới đáng cho Phác đại tiểu thư nóng ruột nóng gan như vậy?”

Phác Thái Anh vốn không muốn trả lời, nhưng tâm tình thiếu nữ trong đêm khuya lại dâng cao hơn bao giờ hết, lại đúng lúc có người sẻ chia cảm xúc, nàng sở dĩ không muốn đem chuyện Thủy công tử ra nói cho Lạp Lệ Sa, là bởi vì lúc trước bất luận nàng qua lại với công tử nhà nào, cũng đều bị Lạp Lệ Sa phá đám, cái bọn cậu ấm kia căn bản chính là một lũ được voi đòi tiên, một khắc trước còn chạy theo Phác đại tiểu thư nàng, một khắc sau đã bị Lạp đại tiểu thư câu mất hồn, bất quá cho tới bây giờ nàng chưa từng để kẻ nào trong số đó ở trong lòng, cho dù bị Lạp Lệ Sa đoạt đi cũng không cảm thấy tiếc nuối, hơn nữa nàng cũng thường xuyên đoạt những nam nhân thích Lạp Lệ Sa, hai bên xem như huề nhau.

Bất quá lần này không giống, nàng sợ rằng mình thật sự thích vị Thủy công tử kia, mặc dù đối với Thủy công tử nàng không hiểu biết nhiều lắm, nhưng nàng luôn không thể quên cái đêm hôm đó, cái khoảnh khắc nhìn thấy chàng xoay người lại, cảm giác đó thật tuyệt vời, còn có lúc chàng u buồn khốn khổ vì tình rồi lúc lạnh như băng cự tuyệt nàng, Thủy công tử đã khơi dậy trong nàng ý muốn đấu tranh đoạt lấy, lại có loại cảm giác không gặp được người, thề không bỏ cuộc.

Phác Thái Anh suy nghĩ một lát mới nói: “Lạp cô nương, thực không dám dấu diếm, Thủy công tử xác thực là người trong lòng của ta, đây cũng là mục đích hôm nay ta tới tìm ngươi, cha ta nói, Hoàng thượng đã hạ chỉ, để cho Thái tử chọn một trong hai ta làm Thái tử phi, nếu như không phải đã quen biết Thủy công tử, có lẽ ta sẽ đáp ứng, dù sao ta cũng không có người đặc biệt trong lòng, Thuần Thái tử lại là nhân trung long phượng, lấy ngài ấy không có gì là không tốt, nhưng hiện tại đã khác rồi, trong lòng ta đã có người ấy, dù thế nào cũng không thể gả cho người mà ta không thương, cho nên vị trí Thái tử phi kia, ta vô luận thế nào cũng sẽ không làm.”

Trên mặt Lạp Lệ Sa không cảm xúc, đạm nhạt nói: “Ý của ngươi là, muốn ta gả cho Thái tử?”

Phác Thái Anh vội vàng phủ nhận: “Không phải là vậy, ngươi cũng biết đệ đệ Tri Thâm của ta vẫn luôn rất thích ngươi, nếu như ngươi gả cho Thái tử rồi, hắn sẽ thương tâm biết bao, vì Tri Thâm, ta cũng sẽ không khuyên ngươi làm như vậy, ta chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi có muốn làm Thái tử phi không, đương nhiên mặc kệ ngươi muốn hay không muốn, giao tình giữa Tri Thâm cùng Thái tử không phải là xa lạ, đều sẽ vì ngươi hết sức chu toàn, nếu như Thái tử không muốn cưới chúng ta, Hoàng thượng cũng không thể ép được.”

Lạp Lệ Sa không đáp hỏi ngược lại: “Nếu như không tính đến nguyên nhân của Phác thiếu gia, ngươi có muốn ta gả cho Thái tử không?”

“Ta ư?” Phác Thái Anh sửng sỡ một chút, muốn nói ngươi có lấy chồng hay không thì liên quan gì tới ta? Bất quá nghĩ lại những lời này giống như thẳng thừng quá, nói ra không chừng lại khắc khẩu cãi nhau một phen, chuyển sang hỏi: “Lạp cô nương đã có ý trung nhân chưa?”

Lạp Lệ Sa không ngờ rằng nàng đột nhiên hỏi vấn đề này, có chút trở tay không kịp nói: “Sao lại hỏi thế?”

Phác Thái Anh nói: “Nếu như ngươi đã có ý trung nhân, vậy thì cũng giống ta, khẳng định không muốn làm Thái tử phi, nếu như không có, kỳ thật có thể suy tính một chút, Tri Thâm đã nói với ta rất nhiều lần, vị Thái tử này rất tốt, hơn nữa gả cho ngài ấy rồi, sau này ngươi chính là Hoàng hậu, dưới một người trên vạn người, mỗi lần ta gặp ngươi đều phải quỳ lạy làm lễ.”

Lạp Lệ Sa rơi vào trầm tư, một hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh, lạnh lùng nói: “Phác cô nương nói quả không sai, có điều đáng tiếc là ta cũng đã có người mình thích.”

“Hả?” Phác Thái Anh lại sững sờ, trên mặt lộ vẻ khiếp sợ, hiển nhiên nàng không ngờ rằng Lạp Lệ Sa luôn tự nhận là đại tiểu thư thanh cao, thế nhưng đã có người yêu, bởi vì nàng cũng có nhiều nam nhân vây quanh giống như Lạp Lệ Sa, cho nên đối phương đều biết về nhau rất rõ, về phần Thủy công tử, một mặt là do nàng tận lực giấu giếm, về phương diện khác ngay cả chính nàng cũng không biết rõ ràng lắm thân phận của Thủy công tử, cho nên Lạp Lệ Sa mới không biết, hiện tại Lạp Lệ Sa thế nhưng nói cũng có người yêu, nàng có thể nào không hiếu kỳ, cười hỏi: “Không trách được ngươi không vừa mắt Tri Thâm, hóa ra đã sớm có ý trung nhân, không biết là công tử nhà nào mà có thể hơn được Đại thiếu gia nhà thừa tướng, khiến cho Lạp đại tiểu thư phải kính trọng vài phần.”

Lạp Lệ Sa lạnh như băng nói: “Chuyện này không tới lượt ngươi nhúng tay vào.”

Phác Thái Anh bị mất mặt, ngượng ngùng nói: “Được rồi, đêm đã khuya, nếu đã có được đáp án, vậy thì ta liền cáo từ trước, ngươi yên tâm đi, Tri Thâm nói lời thì sẽ giữ lời, ngươi không muốn lấy Thái tử, hắn nhất định sẽ dốc hết toàn lực hỗ trợ.”

Lạp Lệ Sa cũng không cảm kích mà cự tuyệt: “Không phiền đến Phác công tử, chuyện của ta, ta tự mình giải quyết.”

Phác Thái Anh càng cảm thấy lòng tốt của mình bị nàng ta coi như lòng lang dạ thú, tức muốn sôi máu, làm sao còn ngồi lại được nữa, ngay cả cáo từ cũng không thèm nói, thở phì phì giận dữ xoay người rời đi.

Lạp Lệ Sa cũng không giữ lại, nhìn theo bóng lưng của nàng dần biến mất trong sân.

Thị vệ canh gác trước phủ Tướng quân trông thấy Phác Thái Anh đi tới, vội vàng mở cửa, còn cung kính nói: “Đêm đã khuya, trên đường không được an toàn cho lắm, Phác tiểu thư có cần tiểu nhân đưa về không ạ?”

Phác Thái Anh còn chưa kịp lên tiếng, liền nghe sau lưng vang lên một giọng nói: “Không cần, ta sẽ đưa nàng ấy về.”

Thị vệ giữ cửa đáp: “Dạ, đại tiểu thư.”

Phác Thái Anh không cảm kích quay đầu lại: “Cám ơn lòng tốt của ngươi!” Còn cởi áo choàng trên người, ném cho thị vệ, sau đó chạy như bay.

Lạp Lệ Sa cũng không đuổi sát nàng, chỉ duy trì khoảng cách nhất định, theo đuôi ở phía sau.

Phác Thái Anh tay trói gà không chặt, nhũ nương lại không có ở bên, thật ra nàng cũng sợ gặp phải kẻ xấu, cho nên biết rõ Lạp Lệ Sa theo ở phía sau, cũng không giận dỗi bảo nàng ấy trở về, nhìn thấy qua khỏi đầu phố chính là phủ Thừa tướng, mới dừng bước, đợi nàng ấy đến gần, dùng giọng điệu cứng nhắc nói: “Đã làm phiền ngươi rồi, ngươi trở về đi.”

Lạp Lệ Sa lại nói: “Chỉ còn vài bước nữa thôi, ta đưa ngươi đến cửa.”

Phác Thái Anh không cự tuyệt, vừa đi vừa nói: “Ngươi thật là kỳ lạ, lúc thì lạnh như băng, lúc lại tốt bụng như thế, cũng không biết như thế nào mới thực sự là ngươi.”

Lạp Lệ Sa cười khẽ: “Chúng ta biết nhau đã lâu như vậy mà ngươi cũng không biết ta là hạng người gì ư, nhãn lực của ngươi cũng thực không phải kém bình thường đâu, ‘Thái Anh’, mẹ ngươi đặt cho ngươi cái tên này quả là đặt không sai mà.”

“Ngươi giấu kín như vậy, ai biết trong lòng ngươi nghĩ cái gì, hơn nữa, tên của ngươi cũng không phải cái tên tốt lành gì, ‘Lệ Sa’, nghe cứ như lệ rơi tử biệt, khó trách mẹ ngươi sinh hạ ngươi xong liền đi mất.” Phác Thái Anh mới vừa nói xong, cũng biết mình nói sai rồi, lấy chuyện thương tâm nhà người ta ra mà dè bĩu, quá thiếu đạo đức rồi, kịp thời bồi thêm một câu: “Xin lỗi.”

Lạp Lệ Sa ngược lại không để trong lòng: “Cha ta đặt cho ta cái tên này, vốn chính là muốn kỷ niệm mẹ ta.”

Hai người vừa đi vừa nói cũng đã đến sư tử bằng đá ở cửa chính.

Phác Thái Anh nói: “Có nên vào ngồi một chút không, Tri Thâm ngày ngày đều muốn gặp ngươi.”

Lạp Lệ Sa nói: “Không được, hôm sau ta đến cùng ngươi tiến cung.”

Phác Thái Anh muốn nói hôm sau nàng đã hẹn Thủy công tử gặp mặt, lời nói đến bên miệng, lại biến thành: “Được.”

Bước lên bậc thang, hô một tiếng mở cửa, cánh cửa nặng nề mở ra, Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa vẫn còn đứng ở nơi đó, một bộ bạch y, trông có chút trong trẻo nhưng cô đơn lạnh lùng, cơ hồ thốt ra: “Đi đường cẩn thận.”

Lạp Lệ Sa gật đầu, phi thân một cái, nháy mắt đã không thấy bóng người.

Phác Thái Anh từ nội tâm phát ra một câu cảm thán: “Có võ công thật tốt.” Lại lầm bầm một câu, “Chẳng biết võ công của Thủy công tử có cao cường như thế không nhỉ.”

Đi vào sân, chỉ thấy nhũ nương vẫn còn ở trong phòng nàng, chong đèn vội vàng chuẩn bị quần áo cần đưa cho Thủy công tử.

Nhũ nương trông thấy nàng tiến đến, nói: “Tiểu thư, về rồi đấy à, hay là Lạp đại tiểu thư đưa người trở về?”

Phác Thái Anh gật gật đầu, ngồi xuống ghế, nâng má, nhìn Bao đại nương, hơi miễn cưỡng nói: “Uyển Dung à, ta nói cho bà biết chuyện này nhé.”

Bao Uyển Dung biết rõ nàng lại có tâm sự muốn nói, cũng không ngẩng đầu: “Tiểu thư nói đi.”

Phác Thái Anh nói: “Vừa rồi Lạp Lệ Sa nói cho ta biết, nàng ấy có người trong lòng.”

Bao Uyển Dung đáp một câu: “À, chuyện tốt mà.” Sau đó đột nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng nói: “Lạp đại tiểu thư có người trong lòng!”

Phác Thái Anh thấy bà ta phản ứng thái quá thì sợ hết hồn, oán trách: “Làm gì mà kích động ghê thế?”

Bao Uyển Dung không đáp hỏi ngược lại: “Vậy Lạp đại tiểu thư có nói cho người biết là nàng ta thích ai không?”

Phác Thái Anh lắc đầu: “Không có, nói thật thì, lúc ta vừa nghe được, cũng giống như bà vậy, hoàn toàn không tin được, người như Lạp Lệ Sa thế mà cũng sẽ thích một ai đó sao.”
Bao Uyển Dung bất bình thay Lạp Lệ Sa: “Nói hay thật, tiểu thư thích Thủy công tử thì được, sao lại không cho Lạp đại tiểu thư người ta có người trong lòng chứ?”

Phác Thái Anh giải thích: “Ta không phải có ý đó, chỉ cảm thấy kinh ngạc thôi, không biết người trong lòng nàng ta là người thế nào, ngay cả Tri Thâm nàng ta còn chướng mắt, người này ắt hẳn phải tốt hơn cả Tri Thâm.”

Bao Uyển Dung lại tiếp tục bận rộn công việc trên tay, thuận miệng nói một câu: “Ta thấy cũng không khác lắm.”

Phác Thái Anh ngạc nhiên nói: “Sao, nghe khẩu khí của bà, chẳng lẽ bà biết nàng ta thích ai ư?”

Bao Uyển Dung liếc nàng một cái: “Tiểu thư như người còn không biết, người làm như ta làm sao biết được.”

Phác Thái Anh thở dài một hơi nói: “Cũng đúng.” Sau đó nhìn vật trên tay Bao Uyển Dung đã ra hình xiêm y, nói: “Không biết Thủy công tử có thích không nữa.”

Bao Uyển Dung nói một câu rất có hàm ý: “Nếu hắn thích tiểu thư thì đương nhiên sẽ thích thôi.”

Phác Thái Anh cảm thấy có lý: “Không còn sớm nữa, nhũ nương cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, sáng mai làm tiếp cũng không muộn.”

Nhũ nương oán giận nói: “Không phải là người gấp gáp đến độ muốn đòi mạng ta sao, nhất định muốn ta phải làm xong trước khi gặp Thủy công tử mà?”

Phác Thái Anh suy nghĩ một chút nói: “Hoàng hậu thiết yến, nếu như không đi chắc chắn sẽ bị trách tội, cho nên cuộc hẹn với Thủy công tử, ta không thể đi được nữa, nhũ nương, bà giúp ta đi một chuyến sẵn tiện đem y phục này đưa cho chàng, sau đó nói với chàng là hôm sau gặp ở chỗ cũ.”

Bao Uyển Dung đáp ứng: “Không thành vấn đề.” Dọn dẹp đồ, đứng dậy nói: “Tiểu thư này, người cũng ngủ sớm một chút đi nhé, ta đi ra ngoài đây”

Đóng cửa lại, Bao Uyển Dung bắt gặp Phác Thái Anh đang nhìn ánh nến ngẩn người, lắc đầu, lúc này mới rời đi.

[text_hash] => 2d54767b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.