Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 67.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 67.1

Edit: Min

\”Mau kể cho ca ca nghe, mấy ngày qua ở Nam Thiệu, đệ đã làm những gì nào?\”

\”Có một bà bà bị bệnh, bà ấy rất thích Dung nhi, nên ngày nào Dung nhi cũng bồi bà ấy nói chuyện.\”

\”Vậy đệ có thích bà bà kia không?\” Dụ Quân Chước nhẹ giọng hỏi.

\”Thích! Bà bà rất tốt với Dung nhi, còn kể chuyện xưa cho Dung nhi nghe nữa.\”

Nhóc con ríu rít kể lại những câu chuyện mình đã nghe, còn hào hứng liệt kê từng món ăn vặt chưa từng thử qua ở Nam Thiệu, từng chút từng chút đều kể cho Dụ Quân Chước nghe.

\”Đáng tiếc, bà bà bệnh quá nặng, cuối cùng cũng đi rồi.\” Chu Dung thở dài, giọng nói non nớt mà tràn đầy tiếc nuối.

Dụ Quân Chước nhẹ nhàng vỗ về lưng nhóc con, dịu dàng an ủi: \”Bà bà tuy đã rời đi, nhưng trước lúc đó có Dung nhi ở bên bầu bạn, chắc hẳn bà ấy rất vui vẻ.\”

Chu Dung ngoan ngoãn gật đầu: \”Dung nhi đã thắp hương cho bà bà. Hoàng đế bá bá nói, bà bà sẽ phù hộ Dung nhi sống lâu trăm tuổi.\”

\”Ừm, bà ấy nhất định sẽ phù hộ đệ.\” Dụ Quân Chước ôm Chu Dung vào lòng, giọng nói ôn nhu, \”Dung nhi có còn nhớ rõ dáng vẻ của bà bà không?\”

\”Nhớ chứ! Bà bà rất đẹp.\”

\”Vậy Dung nhi phải nhớ kỹ dung mạo của bà bà. Sau này khi học được cách vẽ tranh, có thể vẽ lại hình dáng của bà bà. Về sau nhớ đến bà ấy, liền có thể lấy ra xem.\”

Tuy Chu Dung không hiểu hoàn toàn, nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu, như thể ghi nhớ thật kỹ lời dạy của ca ca.

Bỗng nhiên, cậu bé sực nhớ ra gì đó, liền tháo từ cổ xuống một chiếc dây buộc trụy sức, cẩn thận đưa cho Dụ Quân Chước xem.

\”Ca ca, hoàng đế bá bá tặng đệ cái này.\”

Dụ Quân Chước cúi mắt nhìn, thấy trên sợi dây thừng là một miếng ngọc được chạm khắc thành hình đầu sói, tinh xảo vô cùng.

Y chưa từng thấy qua vật này, liền nghi hoặc quay sang Chu Viễn Hồi.

\”Đây là tín vật của hoàng tộc Nam Thiệu.\” Chu Viễn Hồi nhàn nhạt lên tiếng, \”Cũng giống như Kim Lệnh mà Bệ hạ ban cho em.\”

Dụ Quân Chước thoáng giật mình, không ngờ hoàng đế Nam Thiệu lại hào phóng đến thế. Cầm tín vật này trong tay, e rằng tương lai Chu Dung có thể tùy ý xuất nhập hoàng cung Nam Thiệu mà không gặp trở ngại gì.

Hôm sau, chờ Chu Dung nghỉ ngơi đầy đủ, một nhà ba người lại cùng nhau đến thăm nơi tiểu Thế tử chào đời.

Chu Dung từ khi sinh ra chưa từng quay lại nơi này, vậy mà vẫn cảm thấy thân thiết lạ thường. Đặc biệt là đối với gốc cây đa lớn kia, nhóc con tràn đầy tò mò, vòng quanh thân cây chạy mấy lượt.

\”Phụ vương nói, Dung nhi chính là cây đa đa.\” Nhóc con chạy tới trước mặt Dụ Quân Chước, mắt tròn xoe, nghiêm túc nói, \”Chính là giống như cây này, thật lớn.\”

Dụ Quân Chước phì cười, nhẹ nhàng xoa đầu nhíc con: \”Phụ thân và mẫu thân đặt tên cho đệ là \’Dung nhi\’, hẳn là hy vọng đệ có thể giống như cây đa này, sống động, mạnh mẽ, kiên cường vững chãi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.