Array
(
[text] =>
Couple: Quỷ Thiết x Ngự Soạn Tân
Lời tác giả: Khi được yêu cầu viết đôi này, tôi thật sự chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào. Tận lực không muốn OOC, nhưng mà tìm hiểu qua lại, cuối cùng lại chọn cái cốt truyện này. Đối với hai nhân vật này, đều có những định hướng riêng, khoảng khắc uy nghiêm của thần linh hay khoảng khắc rung động của yêu ma. Đều là thứ mà ta nhắm đến trong hôm nay. Dù cho nó cảm thấy có hơi ngốc. Thôi thì ngày bão an lành nhé, các vị!
———————————————————————–
/ Góc nhìn của Quỷ Thiết /
Nàng đương thời là thần linh tối cao, một thân bạch y thuần khiết chẳng nhiễm chút bụi trần. Lại thêm hoàng kim điểm sắc, càng khiến nàng trở nên tôn quý hơn tất cả. Mà ta đương thời lại là một thanh kiếm chém quỷ, từ lâu đã đắm mình trong máu tươi, phục y cũng chính vì che dấu mà chọn lấy sắc đen.
Nàng đương thời là kẻ được người người tôn sùng, là người mang đến hạnh phúc cho tất cả trong hòa bình. Mà ta đương thời là kẻ người người mong muốn, đoạt lấy hạnh phúc cho con người mà hủy hoại cả Đại Giang Sơn, khiến cho máu tươi chảy thành sông.
Thế nhưng lương duyên trêu đùa, tơ hồng nối chúng ta lại cùng nhau, rồi tàn nhẫn tách rời. Bởi vốn dĩ, từ lúc khai thiên lập địa, thần và ma chưa từng có thể đứng cùng chiến tuyến. Nói chi đến lương duyên đôi bên.
Ta ngẩn người nhìn ánh mắt sắc lạnh của nàng hướng đến ta, từng câu từng chữ đều tuyệt tình, đều uy nghiêm. Khiến cho ta có chút không thích ứng được, bởi vì đấy là lần đầu tiên ta nhìn thấy dáng vẻ này của nàng.
Nhớ lại, lần đầu gặp gỡ nơi sơn cốc. Nàng cưỡi hồ ly mà băng qua, phía sau có vài con thú nhỏ chạy theo gót, chúng líu lo vô cùng. Khi ấy ta vì tiếng động mà thu hút lại gần. Lại vô tình bắt gặp nụ cười nàng xinh như mộng, trong phút chốc vì sự duyên dáng ấy mà đem lòng mến mộ.
Lại nhớ có duyên tương ngộ nơi kinh đô, ta trong lúc phụng lệnh chủ nhân mà ra ngoài nhặt được khăn tay của nhi nữ nhà nào đánh rơi. Vì thế mà vô tình cùng nàng chạm mặt nơi phố đông. Nàng mỉm cười, nụ cười vẫn như lần đầu gặp gỡ, ấm áp, rực rỡ như ánh ban mai. Khiến cho ta càng thêm mến mộ.
Ta trả lại khăn tay cho nàng. Nhìn thấy người cảm ơn rồi mau rời đi, tâm liền không kiềm được mà hỏi: – Không biết còn có thể gặp lại cô nương?
Nàng cười nhẹ, khẽ xoay đầu đáp: – Có duyên chắc chắn sẽ gặp lại.
Lời nàng nói, ta nhất mực tin tưởng. Tin tưởng rằng có duyên gặp gỡ, ắt sẽ có duyên tương phùng. Đáng tiếc, lần tương phùng này lại chẳng như mong đợi.
Tay ta đã nhuộm đỏ một dòng sông, mà nàng lại băng phong thuần khiết, ngay cả chút bụi trần cũng chẳng thể vương lại nơi gốc áo. Thì kẻ đã tắm mình trong máu sông của bao nhiều đồng loại vô tội như ta, một chút tư cách chạm vào nàng liệu sẽ có?
Cuồng đao loạn vũ, máu đỏ cả thanh kiếm trong tay, ở trong mắt ta cũng chính là điên loạn chiếm lấy. Thế nhưng chỉ vì nhìn thấy bóng hình nàng mà thu lại.
Nàng đứng ở đối diện ta, không cười, ánh mắt hướng về phía ta còn sắc lạnh hơn cả thanh kiếm trong tay ta. Mũi tên vàng nơi nàng cứ như vậy mà bắn tới, găm vào nơi lòng ngực ta. Đau nhói.
Đau vì vết thương trên người? Hay đau vì cuộc tương ngộ nghiệt ngã này? Ta nghĩ không ra, nhưng nguyên do đều chỉ do một người gây ra, là nàng, là người khiến ta hiểu ra cảm giác yêu một người là như thế nào.
Chỉ đáng tiếc, là không có cách nào để tỏ lòng mến mộ này với nàng. Không có cách nào nói với nàng một câu, ta thích nàng. Sợ rằng sẽ thất lễ, lại sợ sẽ vấy bẩn dáng vẻ thuần khiết kia của người. Cho nên đến cuối cùng kiệt quệ sức lực mà buông xuôi, ta vẫn lựa chọn im lặng. Chỉ là trong khoảng khắc mơ hồ ấy, ta bất chợt nghe thấy bên tai giọng nói nàng như ngày ấy…
———————————————————————————————
/ Góc nhìn của Ngự Soạn Tân /
Hắn đương thời lại là một thanh kiếm chém quỷ, từ lâu đã đắm mình trong máu tươi, nổi danh khắp nơi là bảo vật của Nguyên gia. Máu tươi nhuộm đỏ phục y hắn nhiều lần chẳng thể gột rửa, cho nên hắn lựa chọn sắc đen làm chủ đạo. Còn ta đương thời là thần linh tối cao, một thân bạch y chẳng nhiễm chút bụi trần. Lại thêm hoàng kim điểm sắc, càng khiến ta trở nên tôn quý hơn tất cả. Tôn quý như vậy, uy nghiêm như vậy nhưng ta chưa từng cảm thấy vui vẻ, dù chỉ một chút.
Hắn đương thời là kẻ người người mong muốn, là báu vật trừ yêu diệt ma, vì lợi ý gia tộc của chủ nhân mà mù quáng chiến đấu. Cho dù phải tàn sát đồng loại, hắn cũng chẳng được quyết định. Ta đương thời là kẻ được người người tôn sùng, là người mang đến hạnh phúc cho tất cả trong mắt nhân loại. Thế nhưng, lời cầu nguyện của con người có bao giờ là không chứa tạp niệm hay chút vu lợi nào cho chính bản thân họ?
Duyên mệnh của thần linh, ai dám nhúng tay vào? Chỉ là ta muốn cùng hắn kết lương duyên, đáng tiếc, thần và yêu chưa từng có thể đứng cùng ở một nơi. Cho nên lương duyên ta muốn kết cùng hắn, cuối cùng lại trở thành nghiệt duyên. Thiên mệnh thật biết cách trêu đùa người khác mà!
Dưới chân ta, máu chảy thành sông. Cung tên trong tay nhắm về phía hắn bắn một nhát, lại cố ý bắn lệch đi để không khiến hắn tổn thương quá nhiều. Ta là thần, hắn là yêu. Hắn phạm lỗi, ta phải phạt, không có cách khác, bởi vì bề trên giao xuống nhiệm vụ này cho ta. Chỉ là dáng vẻ bây giờ của hắn thật khác những lần gặp gỡ trước.
Nhớ lại, lần đầu gặp gỡ nơi sơn cốc. Ta vì không chịu nỗi những nguyện cầu ích kỷ của con người nơi ấy mà rời đi. Khi ấy ta bắt gặp hắn, dù chỉ là đôi chút chạm mắt, nhưng mà cũng đủ để trái tim ta lỗi một nhịp.
Nơi kinh đô náo nhiệt, ta vô tình trong lúc náo nhiệt mà rơi mất khăn tay. Quanh quẩn đi tìm, lại tìm thấy hắn đang giữ khăn tay của ta. Xem ra thật có duyên gặp gỡ thiếu niên này, nhưng mà ở lâu nơi đông người thật không tiện. Cho nên ta mới nhận lấy khăn tay từ hắn rồi rời đi.
Trước khi đi, hắn hỏi ta: – Liệu còn có thể gặp lại?
Ta khi ấy mỉm cười mà đáp, khoảng khắc ấy, nơi trái tim ta đập mạnh hơn bao giờ hết, chỉ là không để lộ ra ngoài cảm xúc. Bởi vì khoảng khắc biết được hắn cũng để tâm đến ta, ta thật sự cảm thấy rất vui vẻ.
Ai mà ngờ, cuộc tương phùng của đôi ta lại trở nên nghiệt ngã đến vậy. Cầm trên tay cung sắc, ta hướng phía hắn mà bắn tới. Không phải ta nhẫn tâm, mà nếu như ta không làm, kẻ khác sẽ làm. Mà khi đó cái chết chắc chắn sẽ định lên đầu hắn. Cho nên ta phải xuống tay, chỉ có như vậy, ta mới có thể giúp hắn. Chỉ có như vậy thôi…
Hắn gượng ở trên mặt đất, máu tươi tuông xuống nhiều vô cùng. Muốn giúp hắn cầm máu lại không thể, bởi vì có người đang nhìn. Cho nên ta phải nén xuống cảm xúc đau lòng ấy, mà dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn hắn. Chỉ cần một chút thôi, nếu không nhịn được, phiền phức sẽ đổ lên đầu hai chúng ta. Cho nên ta nhịn…
Ta đứng ở bên cạnh hắn quan sát một lúc rồi mới yên tâm bởi sinh mệnh hắn chưa đứt đoạn. Không biết hắn khi ấy có thể nghe được lời ta không, nhưng ta vẫn muốn nói với hắn một câu:
– Ta xin lỗi, lần tương ngộ sau, nhất định sẽ bù cho ngươi một đoạn lương duyên đẹp đẽ. Còn bây giờ, ngươi ngủ một giấc tỉnh dậy, ác mộng này sẽ chấm dứt thôi, Quỷ Thiết…
[text_hash] => 26229ca2
)