Array
(
[text] =>
Off Jumpol nhẹ nở nụ cười, anh nhìn người con trai mang dáng vẻ yếu mềm, đầy bất lực trước mắt mình.
– Gun Atthaphan em tin không?
Người được nhắc tên chỉ trầm mặc, nửa lời cũng không nói, Off liền tiếp tục.
– Em tin không? Rằng tôi có thể lấy đi mạng sống của em ngay bây giờ?
Đôi mắt Gun khẽ dao động, nhưng không hề ánh lên chút sợ hãi nào, chỉ là nét buồn bã hiện rõ ra ngoài, cậu nói.
– Tin!
Lặng lẽ nhắm đôi mắt mệt mỏi của mình lại, dòng nước ấm nóng từ đó cũng cùng lúc không tự chủ được mà rơi. Cậu là đang chuẩn bị sẵn sàng đón lấy cái chết từ anh ban cho.
Nhìn thấy hành động này của cậu cơn lửa giận trong Off Jumpol càng bùng lên dữ dội hơn. Kích động anh giơ con dao cầm trên tay lên cao không chút do dự nào mà đâm mạnh xuống một phát!
Có điều là làm thủng cái gối bên cạnh cậu!
– Chưa kết thúc đâu Gun Atthaphan! – Anh thì thầm vào tai rồi lập tức bỏ đi lên phòng mình.
…
Cứ ngỡ đây sẽ là chuyện tình của đôi trẻ nhiều hạnh phúc và đầy ấp tiếng cười, cho đến khi cái ngày ấy xảy ra khiến chuyện tình cả hai rẽ đi sang một hướng khác.
6 năm trước
Tại một quán bar sôi nổi náo nhiệt, người đàn ông với vẻ ngoài cao ráo điển trai, anh nhàn nhã tựa lưng vào ghế, ngồi bắt chéo chân, bờ môi mỏng nhâm nhi thưởng thức lấy rượu ngon. Đôi mắt nhỏ một mí chuẩn trai Hàn Quốc của anh đang híp lại nhằm để nhìn thấy rõ hơn và thể hiện sự si mê tuyệt đối với người con trai đang nhảy nhót hăng say phía kia.
Thân hình người đó nhỏ nhắn khiến người ta hay nói rõ hơn là anh nhìn vào liền muốn che chở. Vòng eo thì uốn lượn dẻo dai, bờ mông thì căng tròn cuốn hút. Còn có nụ cười tươi rói đi đôi với má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện.
Tất cả đều bị anh thu về trong tầm mắt.
Cầm ly rượu trên tay, Off Jumpol không ngần ngại mà tiến đến người con trai nhỏ khiến anh chú ý.
– Chào em trai, có thể cho anh biết tên em là gì được không?
Người kia nhìn anh, nở nụ cười tươi.
– Chào anh, em là Atthaphan ạ, anh cứ gọi em là Gun.
– Ồ, người đã đẹp mà tên còn đẹp nữa. Anh chịu sao nổi đây.
Gun Atthaphan nghe mình được khen, dáng vẻ ngại ngùng gãi đầu. Anh cẩn thận quan sát cậu, đoán chừng chỉ tầm 18 hay 19 tuổi là cùng. Vẻ mặt ngây thơ và non nớt này khiến anh không khỏi mỉm cười một cách hài lòng. Vì đối với anh như vậy rất tốt, anh thật muốn thử cảm giác trêu đùa con người này.
– Em cảm ơn mà anh là ai vậy ạ?
– Anh là Off Jumpol chủ tịch công ty Never Normal, anh làm ăn kinh doanh vậy thôi.
Phải, là kinh doanh bình thường thôi. Có điều đây chỉ là ngoài mặt, còn việc làm thật sự ngầm bên trong là gì thì không tiện nói ra nhưng lại có thể hiểu. Off Jumpol đây không phải là người dễ gì đụng đến, trong giới người ta lạnh lùng băng lãnh bao nhiêu thì anh đây lại đùa cợt bấy nhiêu, lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi, vẫn không kém phần kiêu ngạo của riêng mình, đôi lúc là lạnh nhạt.
Trong công việc người không biết sẽ nói anh bất cần đời nhưng chỉ có người từng tiếp xúc lâu dài với anh mới biết ẩn trong nụ cười cợt nhã của anh luôn là ngọn lửa đang bừng cháy chờ bộc phát. Mà dù sao cũng là một người đàn ông 28 tuổi rồi anh cũng biết khi nào nên nghiêm túc.
Anh cũng là một tay chơi đùa chính hiệu. Trước giờ cua được biết bao là cô nàng nóng bỏng xinh đẹp, thay bồ như thay áo, toàn là những người đầy cá tính, nhưng anh cũng không ngờ hôm nay lại có ngoại lệ. Anh lại bị một cậu trai nhỏ nhắn đáng yêu thu hút lấy.
Off Jumpol vẫn cứ đứng đó tán tỉnh người ta. Đến khi anh nghe được Gun thật sự bao nhiêu tuổi thì muốn sặc cả rượu ngon trong miệng.
– Em 23 tuổi rồi?
– Vâng ạ, mới ra trường thôi.
Cậu lớn hơn nhiều so với anh tưởng nhưng điều này không làm cho anh lùi bước. Miễn vẫn là một con nai vàng ngơ ngác, Off Jumpol không ngại gì tiến tới.
Quán bar hôm đó cũng là địa bàn của anh nên dễ dàng kêu người điều tra ra được thân phận.
Gun Atthaphan là con trai một của hai vợ chồng Phunsawat. Ba mẹ mở quán ăn buôn bán bình thường nhưng rất đông khách nên việc làm ăn rất thuận lợi, gia đình khá giả. Còn cậu thì đã tốt nghiệp Đại học và đang tự xây dựng nên brand quần áo của riêng mình.
Đầy đủ thông tin của con nhà người ta thế là kẻ săn mồi ngày này qua ngày khác liên tục tán tỉnh, vờ như mình là kẻ si tình hết mực quan tâm yêu thương cậu. Chỉ là cậu khó hơn anh nghĩ, cũng đã hơn một tháng trời nhưng cậu vẫn dành cho anh sự kiêng dè khó hiểu. Nếu là những người trước đây thì lâu nhất cũng chỉ cỡ nửa tháng là sập bẫy.
Đơn giản vì anh vừa giàu lại vừa đẹp trai!!
Tuy nhiên điều này không hề làm dập tắt niềm vui trong anh vì Off nhận ra cậu đã sa vào lưới tình, Gun Atthaphan đã thích anh! Cũng vì thế mà anh nghĩ đã đến lúc thịt nai vàng nhỏ, không thể để con mồi này chạy thoát!
Tối hôm đó, anh mời cậu đến quán bar đầu tiên mà hai người gặp gỡ, cùng cậu vui chơi nhảy nhót đến muốn quên lối về. Gun đã không biết bản thân mình đã bị anh bỏ thuốc.
Gun mê mang mất hết nhận thức xung quanh. Cậu thấy cơ thể mình nóng ran lên, nhìn thấy người đàn ông quyến rũ tên Off Jumpol đang nằm phía trên cậu. Hơi thở ấm áp của anh phả vào cổ, tay anh luồn vào áo cậu sờ hết chỗ này đến chỗ khác, đụng đến đâu cơ thể cậu liền nhạy cảm đến đó. Anh hôn lên đôi mắt của cậu, chóp mũi, hai đôi má mềm mại, rồi đôi môi căng mộng ngọt ngào cho đến chiếc cổ trắng trẻo.
Off nhìn thấy có một vết sẹo nhỏ ở cổ của Gun thế nhưng anh không hề quan tâm đến chỉ nhìn lướt qua rồi tiếp tục hành sự.
Dần dần cả hai tiến sâu hơn…
Điên cuồng.
Chuyện gì đến rồi cũng đến.
Lần đầu của cậu cũng bị anh lấy đi mất.
Kể từ ngày hôm đó Off Jumpol dường như bay hơi khỏi cuộc đời cậu, anh chặn hết mọi phương thức liên lạc.
Đúng là tồi!
Ăn được rồi thì phủi mông bỏ đi mặc kệ cậu có như thế nào. Mặc cho đôi mắt cậu sưng lên vì khóc quá nhiều, mặc cho sự tổn thương mà anh đã để lại trong cậu.
Lần đầu sa vào lưới tình, có được mối tình đầu tiên ngỡ như ngọt ngào lại bị người đem trêu đùa, sao không đau buồn cho được?
Đã hơn một tuần không gặp anh, cậu lủi thủi một mình dạo bước trong công viên. Tựa người vào lan can bên mặt hồ phẳng lặng, cậu nhìn ngắm chiếc vòng tay mà anh đã tặng cho mình. Được vài phút sau thì muốn bỏ lại vào túi để khi tìm được xọt rác thì vứt vào chứ không làm gì, có điều chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Cậu vô tình làm rơi chiếc vòng xuống mặt hồ.
Theo phản xạ tự nhiên của mình Gun dùng chân đạp lên bụt ở dưới đất nhón lên nhìn dưới mặt hồ tìm kiếm. Song lại bị một lực tay của người nào đó kéo mạnh ra khiến cậu mất đà ngã vào lòng ngực đầy đặn của người đó.
Gun Atthaphan vội đứng dậy cho đàng hoàng, ngẩng đầu nhìn và ngạc nhiên khi đây là người cậu muốn gặp mà cũng không muốn gặp.
Cái người tên Off Jumpol!!!
– Anh…anh làm gì vậy hả?
~~
*Giai đoạn này không quan trọng nên mình không miêu tả nội tâm quá nhiều mà chỉ lướt sơ qua thôi nhe*
[text_hash] => f454c8ac
)