Array
(
[text] =>
Kể từ ngày hôm đó, Jeon Jungkook từ nhà cô rời đi, Chaeyoung không còn nhìn thấy anh nữa.
Anh không còn đến tìm cô, Chaeyoung biết, anh đã từ bỏ rồi.
Là vì cô đã nói những lời tuyệt tình, để anh buông tay. Đây đúng là kết quả mà cô mong muốn.
Jeon phu nhân rất ghét cô, chán ghét đến cùng cực, ghét cô chạy đến trường đại học tìm Jeon Jungkook, chán ghét đến tát cô một nhát không thương tiếc, bảo cô cút được bao xa thì cút xa bấy nhiêu cho bà, đừng để bà nhìn thấy cô lần nữa.
Bà chán ghét cô đến thế, dù hiện tại cô cố gắng trở lên ưu tú hơn, thì bà ấy cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận.
Huống chi Jung Minjun trước kia đã từng nói, Gia đình Jeon Jungkook sinh là một đại gia tộc, kiếm được một cô dâu môn đăng hộ đối với gia đình anh là việc chẳng dễ dàng.
Hiện tại cô có tiền thì thế nào, cô vẫn mãi là cô gái xuất thân thôn quê, con một gia đình nghèo khổ sống ở vùng núi hẻo lánh, không giáo dưỡng, không có tri thức, không bằng cấp.
Một người như Jeon Jungkook, vốn phải cùng một tiểu thư dịu dàng, đoan trang, có học thức, có nhân cách ở bên nhau.
Ở cùng cô, ngoại trừ tra tấn lẫn nhau, có gì tốt?
Tám năm trước bị ép rời xa anh, cô đã rất thống khổ, rất đau đớn, thật không tưởng tượng nếu lại chịu đựng điều đó một lần nữa, liệu cô có thể vực dậy được không.
Cô không muốn tại thời điểm yêu thương nồng nắm phải chia lìa. Tốt nhất khi còn lí trí, khi còn dừng lại được thì không nên trầm mê.
Sau hôm đó, Chaeyoung vẫn sinh hoạt như trước đây, đi ngủ, đọc sách. Thời gian như quay lại lúc cô chưa gặp lại Jeon Jungkook, bình thản, vô ưu, vô lo.
Nhưng những người xung quanh đều nhìn ra được, Kiều tỷ của bọn họ rất lâu không cười, có vẻ cô ấy có điều phiền muộn.
Ngay cả nhân viên trong nhà hàng cũng nhìn ra, Jung Minjun là người thân cận nhất với cô lại càng hiểu rõ. Thế là vào trận tuyết cuối cùng của mùa đông, hắn liền lấy lí do nghỉ phép chở Chaeyoung đi khu trượt băng.
Trên núi so với nội thành lạnh hơn rất nhiều, dù đã mặc quần áo kín mít, dày sụ, to đùng như gấu bắc cực nhưng khi vừa vào đến núi là Chaeyoung đã run lên lẩy bẩy.
Jung Minjun đỗ xe vào bãi xong xuôi, xuống xe liền thấy Park lão bản đang rụt đầu, rụt cổ, run lẩy bẩy như bà lão 80, mặt mũi chôn kín dưới lớp mũ và khăn quàng, co rúm người đứng ở cạnh xe chờ hắn.
Jung Minjun cười run người, “Có lạnh đến như vậy đâu.”
Hắn đi đến phía cốp xe, chất hành lí của hai người xuống. Bọn họ dự định ở đây hai ngày.
“Đi thôi, đến khách sạn cho đỡ lạnh.” Jung Minjun một tay xách vali, một tay kéo Chaeyoung, dắt cô đi đến phía sảnh khách sạn.
“Cô chính là thân thể quá kém mới sợ lạnh đến lợi hại như vậy, tôi nhìn cô ấy à sức khỏe như bà lão 80 tuổi già yếu vậy, tốt nhất là chăm chỉ rèn luyện thân thể lên, chờ…”
Jung Minjun còn chưa nói hết, đột nhiên dừng lại.
Chaeyoung cũng không nghĩ tới vậy mà tại đây có thể đụng phải Jeon Jungkook.
Jeon Jungkook mặc trang phục công sở nghiêm cẩn, sau lưng còn có mấy nhân viên mặc đồng phục công sở theo sau, đoán chừng là có công việc ở đây.
Jung Minjun sửng sốt một chút, liền lập tức lấy lại tinh thần, cười chào hỏi: “Jeon tổng a, thật trùng hợp, ngài là…đến làm việc?”
Ánh mắt Jeon Jungkook rơi vào bàn tay vẫn đang nắm chặt tay Chaeyoung của Jung Minjun, chỉ một giây, liền dời ánh mắt, không nhìn Jung Minjun một cái, cũng không liếc mắt nhìn Chaeyoung một chút, trực tiếp coi hai người như không khí, bỏ qua hai người họ đi thẳng ra ngoài.
Jung Minjun lần đầu bị người ta không thèm để ý, sửng sốt mấy giây, rồi liền quay đầu nhìn chằm chằm bóng lưng xa xa của Jeon Jungkook, “Mả mẹ nó, người này đúng là con mắt để trên đỉnh đầu.”
Hắn quay đầu nhìn Chaeyoung, lo lắng hỏi: “Cô không sao chứ?”
Chaeyoung lắc đầu, rút tay ra khỏi tay Jung Minjun, xỏ vào túi áo, “Anh hoàn thành thủ tục nhận phòng đi, tôi qua bên kia ngồi nghỉ một lát.”
Cô đi đến khu nghỉ ở sảnh khách sạn, thả mình trên ghế salon, nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ.
Jungkook đã đi rất xa, rất xa, chỉ lưu lại một thân ảnh nhỏ bé xa xôi.
Anh đại khái là đến đây làm việc, chắc là sự vụ bên khu trượt tuyết.
Chaeyoung xuất thần nhìn thật lâu, thẳng đến khi Jung Minjun gọi cô: “Đi.”
“Ừm, tới đây.” Cô đứng lên, đi theo sau lưng Jung Minjun, cùng nhau lên thang máy.
Jung Minjun đặt 2 gian phòng xa hoa sát cạnh nhau, lên lầu, Jung Minjun đem chìa khóa thả vào tay nàng, nói: “Chuẩn bị xong liền xuống nhé, chút nữa tôi dẫn cô đi trượt tuyết.”
Chaeyoung ừ một tiếng, không có tinh thần gì.
Jung Minjun nhìn cô một cái, thở dài, “Chaeyoung, nếu cô thực sự thích cậu ta đến vậy, cứ làm theo trái tim cô mách bảo đi.”
Chaeyoung buông thõng mắt, nửa ngày, khe khẽ lắc đầu, “Không có kết quả.”
Cô xoay người, quẹt thẻ đi vào phòng.
Đóng cửa lại, Chaeyoung buông mình xuống giường, không muốn nhúc nhích. Cô mở to mắt, nhìn trân trân lên trần nhà. Trong đầu tất cả đều là hình ảnh của Jeon Jungkook, so với lần trước gặp hình như hắn gầy hơn, nhìn hốc hác, mệt mỏi hơn.
Trong lòng Chaeyoung bỗng có một loại cảm giác không nói ra lời, vừa bất lực vừa đè nén.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng đem hình ảnh Jeon Jungkook vứt khỏi trí óc.
Mới chợp mắt được một lát, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Jung Minjun ở bên ngoài hô: “Chaeyoung, đi thôi.”
“Ra đây.” Chaeyoung rời giường, với lấy chiếc áo khoác để sẵn bên cạnh, đi ra ngoài.
Nơi trượt tuyết rất nhiều người, Chaeyoung mặc đồ trượt tuyết, cùng đồ bảo hộ cẩn thận, chậm rãi đi theo sau Jung Minjun.
Jung Minjun quay đầu nhìn cô, “Có muốn tôi dạy cô trượt không?”
Chaeyoung chống gậy trượt xuống, chậm rãi đi, cúi đầu nhìn đường, “Tôi tự trượt được.”
Jung Minjun bật cười: “Được rồi, vậy cố tự chơi đi, cẩn thận ngã bò ra đó.”
“Biết rồi, đừng ở đây lề mề nữa.”
“mẹ kiếp, cô đây là đang ghét bỏ người bằng hữu này đó hả.” Jung Minjun cười một tiếng, dứt khoát mặc kệ cô.
Chaeyoung lướt trên tuyết, nhưng hoàn toàn là thể loại mù tịt kĩ thuật, thời điểm cô lần thứ tư lồm cồm bò dậy từ đường trượt, Jung Minjun cùng lần thứ tư đem cô kéo lên, đã không còn cười cợt nữa, mà chỉ muốn túm thẳng ai đó về khách sạn, “Tôi thấy cô rõ ràng là không muốn trượt, nhìn cô đi, tâm tình thì chẳng khá lên được ngược lại còn làm tổn thương thân thể.”
Một bên nói, một bên kéo Chaeyoung xuống chiếc ghế gần đó, “Té chỗ nào, đau không?”
Chaeyoung lắc đầu, “Không đau.”
Jung Minjun nhìn cô chằm chằm một lát, “Tâm tình đã khá hơn chút nào chưa?”
Chaeyoung nghiêng đầu nhìn hắn, nhịn không được cười: “Anh cảm thấy thế nào, tôi té bốn lần, tâm tình sao có thể tốt lên được chứ?”
Jung Minjun cũng cười lên, “Nói để tôi dạy cho thì không cơ.”
Chaeyoung ừ một tiếng, đôi mắt nhìn ra ngọn núi tuyết trắng xóa trước mặt, giống như đang suy nghĩ điều gì, một lát sau mới nói: “Trước kia, Jungkook nói muốn dạy tôi trượt tuyết.”
Jung Minjun sững sờ, nhìn cô.
Chaeyoung nhớ tới rất nhiều việc trước kia, cười nói với Jung Minjun: “Jeon Jungkook rất lợi hại, tưởng như cái gì anh ấy cũng tinh thông, anh ấy đọc toàn sách tiếng anh, còn biết chơi dương cầm, đánh bóng rổ cũng rất giỏi, anh ấy còn biết trượt tuyết, bơi lội, múa võ,…”
“Chaeyoung.”
Chaeyoung ánh mắt như mất tiêu cự, cứ nhìn mông lung về phía trước, thấp giọng: “Những cái này, Jeon Jungkook đều nói muốn dạy tôi. Bởi vì tôi cái gì cũng không biết, anh ấy còn nói về sau chúng tôi còn rất nhiều thời gian, tôi muốn học cái gì, anh ấy đều có thể dạy tôi.”
“Chaeyoung cô đừng như vậy…”
Chaeyoung bỗng nhiên không nói, cô cúi đầu xuống, nước mắt im lặng rơi.
Jung Minjun nhìn cô, khe khẽ thở dài, lặng lẽ đưa tay xoa đầu cô: “Đừng suy nghĩ nhiều.”
Jeon Jungkook đứng đối diện không xa, bên trong một cái đình ở khu trượt tuyết, vừa vặn có thể nhìn thấy vị trí của Chaeyoung cùng Jung Minjun.
Anh nhìn hai người phía xa đến xuất thần, hai người kia ngồi sát cạnh nhau, không biết đang nói cái gì. Anh nhìn thấy Jung Minjun nhẹ nhàng xoa đầu Chaeyoung, sau đó hai người không biết nói cái gì, Jung Minjun lôi kéo Chaeyoung đứng dậy, cả hai rời khỏi khu trượt.
Jeon Jungkook nhìn bóng lưng thân mật gần gũi của hai người, đột nhiên cảm thấy 8 năm chờ đợi của mình trở thành một câu chuyện tiếu lâm đầy châm chọc.
Cha Eunwoo từng hỏi anh, bộ dạng khổ sở này đáng không? Có lẽ Chaeyoung đã sớm quên anh, cũng đã sớm có người khác, nếu đến lúc ấy thật sự xảy ra chuyện đó, anh phải làm gì?Giả thiết này anh nghe thôi đã cảm thấy đau lòng, bây giờ thì hay rồi giả thiết năm nào thành sự thật, Jeon Jungkook nói không ra tư vị hiện tại giày xéo trong lòng anh.
Anh chỉ là đột nhiên cảm thấy nếu lúc trước không gặp Chaeyoung, đời này anh đã hảo hảo sống thật tốt rồi.
Cô là kiếp nạn lớn nhất của anh. Nếu như quay ngược thời gian, anh sẽ không vì cô mà rung động, sẽ không thích cô, sẽ không cho cô cơ hội trêu chọc anh.
…
[text_hash] => 08d10906
)