[Kookjin] Just a story – Về nhà thôi em – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Kookjin] Just a story - Về nhà thôi em

Array
(
[text] =>

“Mẹ kiếp, có rượt thằng trốn nợ thôi cũng không xong.” chủ nợ xã hội đen quát bọn cấp dưới mình.

“Tụi bây chưa ra tìm tiếp cho tao, kiếm không xong thằng nhóc đó thì đừng hòng mà về, mau đi đi.”- hắn nạt lớn.

Trong cái bụi cây sau lưng đám người, may mà bọn chúng đi rồi đấy, một cậu trai xấp xỉ 20 tuổi chui ra, tay phủi phủi từ trên xuống. Ngó qua ngó lại, mới bắt đầu đi ra khỏi cái xó hẻm rác rưởi ấy.

Ra được giữa cái chốn đông người là may lắm rồi, cậu đi loanh quanh nơi đường phố đông đúc, đứng trước một dãy bán đồ ăn, cậu lò mò trong túi xem còn cắc bạc nào trong người không.

“Phew, may quá, còn 10000won, thôi thì kiếm chút gì trước khi qua năm vậy, Jeon Jungkook, năm sau nên cố gắng đi nhé.”

Jeon Jungkook, 20 tuổi, cha mẹ mất từ năm 18 tuổi, khi cậu đang là một cậu ấm, chơi cùng với bạn bè trang lứa, hai năm trước khi cậu đang trong một buổi tiệc sinh nhật của bạn mình thì nghe tin ba mẹ cậu bị mất trong một tai nạn máy bay.

Là con trai độc nhất, nên cậu đương nhiên phải gánh vác luôn cả cái gia tài đồ sộ của ba mẹ để lại, nhưng thật sự khi cái thời đi học không phải là cậu học dốt, trình độ của cậu cũng vừa vừa, nên mấy cái thông tin, sấp giấy tờ, bla bla cậu không hiểu được hết.

Đâu ai ngờ họ hàng cậu biết được, bọn họ bắt đầu bon chen, giành giật tài sản của gia đình cậu, còn nịnh nọt bảo sẽ nuôi nấng cậu. Nhưng tất cả chỉ là giả dối, họ làm sao, họ lấy được tài sản rồi, họ bắt đầu ghét bỏ, đùn đẩy cậu từ nhà này sang nhà khác, cuối cùng cậu bị đuổi ra khỏi.

Jungkook cũng đang tự hỏi làm thế nào mà sống qua ngày trong một năm sau khi bị đuổi đi. À không, cậu đi mượn nợ, mà không phải nợ thường, mà là nợ của xã hội đen.

Cầm cái cây xiên thịt nướng vừa đi vừa ăn, nhìn trời nhìn đất, không may đụng phải một người.

“Tôi xin..”- sau đó cậu mở to con mắt, chết tiệt, gặp lại bọn chúng rồi.

“Đại ca, nó ở đây, em thấy nó rồi.”- gã đệ lôi cái máy đàm ra nói nhanh.

Không xong rồi, thôi thì cây xiên nướng, tạm biệt em, Jungkook dùng nắm đấm, đấm nhanh vào mặt hắn một cái sau đó thoát thân bỏ chạy. Mặc kệ có đụng trúng ai không, nhưng bây giờ chạy là thượng sách.

“Đại ca, nó ở đây.” Thêm một đứa đồng bọn của bọn chúng phát hiện ra cậu.

Tứ quân tám phía, cậu như đang bị bao vây, đột nhiên cậu nhìn thấy được cái xe, có vẻ như nó chưa được khoá, cậu lao vào đó mở đại cửa xe ra, mặc dù không biết nó là của ai và ai trong đó núp vào bên trong.

“Con mẹ nó, sao tụi bây chậm thế, đây là lần thứ m tụi bây đ bắt được nó rồi đấy.”- cả lũ bị đại ca tụi nó quát.

Chợt hắn nhìn thấy cái xe màu đen, chính là cái xe mà cậu núp vào, hắn từ từ bước tới, hắn nghĩ cậu ở trong đó. Ôi không, làm ơn, đừng để bị phát hiện.

Khi hắn tới gần, cánh cửa xe đằng trước được mở ra, xuất hiện một thanh niên, nhìn cũng gần 30 chứ nhỉ, phong độ, mặc vest, đeo mắt kính, nhìn lãng tử đó a~~

“Có chuyện gì?!?”- anh lạnh lùng hỏi.

Uầy, từ từ, để hắn mới móc lại trí óc của hắn xem người này là ai mà sao quen quen.

Đư..đừng bảo là Kim Seokjin nhá, anh hai của lão đại của hắn, ôi thôi, đụng nhầm người rồi.

“Ngài Kim, em là người của lão đại Namjoon, ngài nhớ em không?”- hắn giở cái tông giọng nịnh nọt ra

“Thì?! Tại sao tôi phải nhớ?!? Có chuyện gì muốn nói sao? Vào vấn đề chính đi, đừng làm mất thời gian của tôi, nếu không cậu biết hậu quả rồi đấy.”- anh liếc nhìn nói, nhấn mạnh cái câu dưới.

Ai ya, người nhà của lão đại hắn sao mà cư nhiên đám đụng tới chứ -” Ngài Kim, chẳng may bọn em đang rượt một thằng nhóc, nó đang thiếu nợ, nên em mới kêu người kiếm nó, hồi nãy em thấy có một bóng y chang thằng nhóc đó chạy về phía xe của ngài nên em tưởng.”

“Không có, đi đi.”- anh thẳng thừng nói

“Nhưng em thật sự thấy nó chạy hướng này mà.”- hắn gãi đầu

“Tôi bảo không có là không có, còn không mau biến đi, tôi không muốn phí phạm thời gian đâu.”

“À dạ dạ, chắc em nhìn nhầm, thứ lỗi cho em, chúc ngài Kim buổi tối vui vẻ.”- hắn nói, sau đó ra hiệu cho bọn đàn em đi khỏi.

5 phút sau, bọn chúng bắt đầu khuất mắt.

“Đi hết rồi.”- tư dưng anh lại nhẹ giọng lại, nó không có lạnh hay như cách nói chuyện với bọn chúng.

Đi hết rồi ư, phew, may quá, nhưng mà bây giờ khá là ngượng ngụy, vì lỡ vào đại cái xe của người khác.

“Cảm ơn anh đã cho tôi núp tạm, tôi sẽ không quên ơn đâu, chúc anh năm mới vui vẻ.” Yeh, người ta đã cho núp rồi, hà cớ gì không chúc người một câu may mắn chứ chỉ. Cậu chuẩn bị mở cánh cửa xe ra…

“Jeon Jungkook!!”

Wtf??? Thánh hay sao?? Biết cả tên cậu luôn cơ, hai con ngươi của cậu được sáng và lag lag.

“Anh biết tên tôi?!”- cậu nhíu mày hỏi

“Có nhớ anh không?”- anh lại hỏi

Nhớ gì cha, mới gặp lần đầu mà hỏi nhớ cái gì ở đây. Cậu gãi đầu, nghĩ cha này có nhận nhầm người không.

“Anh ơi, chắc anh nhận nhầm người rồi.”

Seokjin quay mặt ra đằng sau, dùng ánh mắt triều mến nhìn cậu, nó khác xa với cái ánh mắt mà anh nhìn với đám xã hội đen kia. ( au: đương nhiên)

“Seokjin, Kim Seokjin, Jungkook em nhớ không.”

Từ từ, để cậu moi lại cái trí nhớ cậu cái đã, Kim Seokjin, tên quen quen, hình như cậu gặp ở đâu rồi.

“Anh Jin!!!” Hình như cậu nhớ ra rồi, hồi cậu 10 tuổi, anh 17, lúc đó cậu khóc dữ dội vì anh bay ra nước ngoài du học. Chơi với nhau được 5 năm, xong anh bỏ cậu lại, đi du học, mất tăm hơi 10 năm, không một lần liên lạc.

“Jungkook, chuyện mượn nợ…”

“Như anh thấy đấy, em nghèo rồi, từ cậu bé trong sáng, hồn nhiên giờ thành kẻ bị họ hàng cướp đoạt tài sản của riêng, và bị đuổi ra khỏi nhà, nói chung là trắng tay.” Cậu vô tư đáp, có lẽ cậu quen rồi.

“Không, ý anh là anh sẽ trả nó giúp em.”- anh buông ra một câu khiến cậu sốc thật sự

” Anh không trả free đâu nhé, với một điều kiện, về nhà với anh.”- anh nói tiếp- “Jungkook em còn nhớ năm xưa em với anh hứa gì không.”

============================================

Flash back

“Anh Jin, anh đi thật sao?” cậu nhóc cầm hai cái máy game trên tay, ngây ngô hỏi.

“Jungkook à, anh sắp đi rồi, nhưng anh hứa, hứa sẽ liên lạc với em, và mua máy chơi game cho em nữa.”- Seokjin ôm lấy đầu đứa nhỏ.

“Nhưng anh Jin hứa với em, sẽ mỗi ngày chơi game với em mà.”- cậu bắt đầu mếu máo.

Seokjin phải dỗ dành cậu suốt đêm đó, nói ra đủ tất cả lý do tại sao, mà lý do toàn anh bịa ra chứ không phải sự thật.

” Jungkook, anh hứa, năm em 20 tuổi, anh sẽ về, nếu lúc đó em chịu ở với anh không.”- anh kéo cậu ra, nắm lấy hai bên vai hỏi.

Cậu ngây thơ lắm, đâu biết gì đâu, nghe thấy ở chung là cậu thích hết, nên gật đầu lia lịa -” Có, có, ở với anh Jin là anh thích hết, em sẽ được chơi với anh Jin mỗi ngày luôn.”- hai cái răng thỏ được xuất hiện mỗi khi cười.

Anh xoa đầu cậu, sau đó đặt vào trán cậu một nụ hôn nhẹ, Jungkook đợi anh thành đạt, anh sẽ về nuôi em, chờ anh.

===============================================

End flash back

Trong mấy năm ở nước ngoài, nhờ sự thông minh của anh, anh đã đạt bằng tiến sĩ của bộ môn kinh doanh, top 5 của trường đại học nổi tiếng. Sau đó, anh từ gốp vốn, mở luôn một trung tâm nhà đất, sau đó thuê nhân viên rồi training cho họ. Từ từ, cái thương kinh doanh của anh được nhiều người biết đến, sau đó anh cũng một người bạn mở chi nhanh ở châu âu, trước khi đó anh tự mình qua bên đấy, tham khảo nhưng thiết kế, đất đai sau đó anh mới bắt đầu mở chi nhánh. Với cái đà phát triển, với sự quản lý của anh, nên anh thành lập công ty, có tiếng trong nước và ngoài nước.

Trong những năm thành công ấy, anh vẫn cho người đi theo dõi tình hình cậu, anh vẫn nhớ chứ, cho đến khi anh nghe tin, ba mẹ của cậu bị tai nạn mà mất, anh cứ nghĩ cậu sẽ được họ hàng nuôi dưỡng, nhưng không, cậu bị lừa gạt sau đó bị đuổi ra khỏi nhà. Thế nên anh mới sắp xếp lại công việc cho ổn thỏa, lập tức bay về.

“Jungkook, em chịu khổ rồi, đến giờ về nhà thôi, anh sẽ gây dựng lại gia đình cho em.”

End.

P/s: Thật sự cái đoạn cuối viết nó cứ bị cái gì ấy :(, mình nghĩ mình hết idea để viết cho hay rồi hay sao ấy 🙁

[text_hash] => 24e3d738
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.