JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 6

Array
(
[text] =>

Lee Sanghyeok vùi người trong chăn, cậu thấy lạnh, chân cũng cóng, đại khái là do đau dạ dày, còn bởi vì trên giường chỉ có một mình cậu.

Jeong Jihoon nhiệt độ cao, những ngày mùa hạ đều bị cậu ghét bỏ, hơn nữa tư thế ngủ cũng không tốt.

Tư thế ngủ của Jeong Jihoon không giống với tính tình lãnh đạm của hắn, dính người muốn chết, lúc ngủ sẽ ôm, còn ôm vô cùng chặt.

Lúc đầu Lee Sanghyeok không quen, hiện tại không ai ôm, lại cảm thấy lạnh. Lòng cũng lạnh, cậu còn đang suy nghĩ đến câu nói kia của Jeong Jihoon, bọn họ không phải đang kết giao.

Lee Sanghyeok co người lại thành một khối, mu bàn chân lạnh lẽo dán vào cẳng chân, cảm thấy vừa uất ức vừa khó chịu.

Cậu lấy di động ra, định nhắn tin cho Jeong Jihoon, nhận sai.

Nhưng lời xin lỗi vừa gõ ra, lòng tự ái lại liều mạng kéo cậu trở lại, ân hận cái gì, có phải lỗi của cậu đâu.

Lee Sanghyeok lại cáu, ném điện thoại sang bên cạnh, kéo chăn lên quá đầu, ngủ.

Hôm sau tỉnh lại mới phát hiện mình đang nóng rần lên, đầu óc choáng váng từ trên giường bò dậy, cổ họng lẫn hơi thở nóng hừng hực, ngực cũng nặng như đeo chì, không thở nổi.

Lee Sanghyeok đi vệ sinh, liếc nhìn mình trong gương, tái mét lại phù thủng, xấu chết được.

Cậu từ nhà vệ sinh đi ra, gặp phải Jeong Jihoon đã ăn mặc chỉnh tề. Lee Sanghyeok không hề liếc mắt nhìn hắn, chuẩn bị về phòng thay quần áo đi làm.

Lúc đi ngang qua Jeong Jihoon, lại bị người kéo lại. Lee Sanghyeok vốn có chút suy yếu, bị kéo lại, thân thể loạng choạng một chút, suýt nữa thì ngã xuống.

Jeong Jihoon lúc này mới phát hiện người không được bình thường, lòng bàn tay hắn đặt lên trán Lee Sanghyeok , cau mày chậc một tiếng.

Lee Sanghyeok nghe được, cảm thấy người ta đang ghét bỏ cậu, mím môi muốn đẩy ra.

Jeong Jihoon bắt lấy tay cậu: “Đi bệnh viện.”

Lee Sanghyeok rũ mi mắt, không nhịn được nói: “Uống viên thuốc hạ sốt là được, hôm nay công ty có việc, không thể không đi.”

Jeong Jihoon cũng không phí lời với cậu, trực tiếp khiêng người về phòng ngủ, lấy chăn bọc Lee Sanghyeok thành nem rán.

Lee Sanghyeok giận đến đỏ mặt, cắn răng nói: “Anh đừng náo loạn, buông tôi ra, tôi sắp muộn rồi.”

Jeong Jihoon một tay giữ lấy chăn của cậu, một tay lấy điện thoại ra, hình như gọi cho thư ký của hắn.

Lee Sanghyeok còn đang giãy dụa trong chăn, nghe thấy Jeong Jihoon bảo với người bên kia điện thoại rằng hôm nay hoãn hội nghị, động tác cậu chậm rãi dừng lại, sau đó câu nói tiếp theo của Jeong Jihoon khiến cậu hoàn toàn không còn sức chống cự nữa.

Jeong Jihoon nói, người trong nhà ngã bệnh, phải đưa đi bệnh viện.

Lee Sanghyeok cảm thấy đôi mắt bởi vì sốt mà khô sắp chết rồi, liền nhắm mắt lại, hơi thở chậm rãi lại nặng nề.

Sau đó cậu không lộn xộn nữa, mặc cho Jeong Jihoon chăm sóc như chăm đứa trẻ con, để hắn mặc áo khoác đeo khẩu trang đội mũ, kéo cậu đến bệnh viện.

Lee Sanghyeok bị người nắm một tay, cậu không muốn đi bệnh viện lắm.

Trước lúc lên xe, còn cò kè mặc cả với Jeong Jihoon, nói uống chút thuốc hạ sốt có được không.

Jeong Jihoon lạnh lùng nhìn cậu, Lee Sanghyeok rốt cục vẫn phải ngoan ngoãn lên xe.

Lúc ở trong bệnh viện, Lee Sanghyeok lấy điện thoại di động ra, màn hình là tin nhắn lúc nửa đêm cậu nhắn cho Kang Min Joon.

Lee Sanghyeok : “Cậu về lúc nào vậy, không thèm nói với tôi một tiếng. Không phải là bạn bè nữa à?”

Kang Min Joon: “Sanghyeok?!”

Kang Min Joon: “Cậu mới không phải bạn bè đó. Tôi bảo Jeong Jihoon đưa cậu đi chơi cùng, cậu ta nói cậu có việc.”

Kang Min Joon: “Còn nữa, tháng sau tôi kết hôn, lần này cậu không thể không đến.”

[text_hash] => 0fee3625
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.