JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 41 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 41

Array
(
[text] =>

Lee Sanghyeok bất ngờ không kịp chuẩn bị, bị người quấn lấy, cả khuôn mặt đều đỏ bừng.

Đang ở trong thang máy, trên đầu có camera, lỡ như có người muốn đi vào hẳn là rất lúng túng.

Hơn nữa, lần đầu tiên cậu gặp các đồng nghiệp của Jeong Jihoon, sao có thể dùng phương thức như thế mà chào hỏi được? Cậu nghĩ rất nhiều, nhưng lúc Jeong Jihoon sán đến gần, nhìn khuôn mặt người này dần sát lại, lúc nghe thấy Jeong Jihoon nói: “Lòng anh đau.”, cậu đã hoàn toàn mất đi lập trường, dường như nửa chủ động đưa tay nắm lấy cổ áo Jeong Jihoon.

Lại một lần nữa hôn nhau, tựa như lại bắt đầu yêu đương thêm lần nữa, cảm giác run rẩy khó nói từ môi truyền đến khắp toàn thân Lee Sanghyeok , khiến cậu tê rần cả nửa người.

Lúc bọn họ tạm thời rời nhau ra, Lee Sanghyeok mở to đôi mắt mơ màng, chủ động đem môi dán lấy hắn.

Thân thể Jeong Jihoon rất nóng, môi lại càng nóng bỏng hơn, hắn ôm chặt eo Lee Sanghyeok , giữ chặt người trong ngực mình, kịch liệt đòi lấy.

Nhiệt độ trên người tăng lên rất nhanh, nụ hôn cũng dần dần không còn đơn thuần nữa.

Tiếng nước, tiếng dây dưa, còn có giọng mũi khe khẽ.

Mái tóc bị vò rối, áo sơ mi bị nắm đến nhăn nheo, bàn tay đặt lên vách thang máy, hai chân tách ra bị đầu gối người kia hung hăng chen vào.

Tất cả những thứ này hợp lại thành một trận thân mật khiến người xấu hổ.

Nụ hôn này bị gián đoạn bởi tiếng cửa thang máy mở ra, có tiếng cô gái kinh ngạc hít vào, Lee Sanghyeok theo bản năng bám lấy cổ áo Jeong Jihoon, đem khuôn mặt ngượng chín vùi vào lồng ngực đối phương.

Cánh tay Jeong Jihoon vòng qua vai Lee Sanghyeok , bàn tay như vỗ về mà vuốt ve tai cậu, rồi hắn quay đầu lại.

Cô gái bên ngoài thang máy nhìn thấy sắc mặt của ông chủ, lập tức ôm giấy tờ lui về phía sau, giả vờ như cái gì cũng chưa nhìn thấy.

Cửa thang máy lần thứ hai đóng lại.

Jeong Jihoon buông người ra, đưa tay vuốt lại mái tóc rối của Lee Sanghyeok .

Đôi môi Lee Sanghyeok sưng tấy, cậu mất tự nhiên mà liếm môi mấy lần, ánh mắt đảo sang chỗ khác, tránh ra khỏi người Jeong Jihoon, ấn nút mở cửa thang máy.

Cậu quay lưng bước mấy bước ra khỏi thang máy, sau đó ngừng lại, có chút xấu hổ quay đầu lại chờ Jeong Jihoon dẫn đường, cậu làm sao biết văn phòng hắn ở đâu.

Jeong Jihoon đang sửa sang lại quần áo của mình, chỗ lúc nãy bị Lee Sanghyeok làm xộc xệch.

Mái tóc cẩn thận chải cũng bởi nguyên nhân đó mà có vài sợi buông xuống, lòa xòa trên khuôn mặt anh tuấn.

Sắc mặt Jeong Jihoon rất thản nhiên, hoàn toàn không giống như vừa bị cấp dưới phá hoại việc tư, còn muốn tiến đến nắm tay Lee Sanghyeok .

Kết quả Lee Sanghyeok không chút lưu tình đẩy tay hắn ra: “Chúng ta vẫn chưa tính là cùng nhau đâu, không cho nắm tay em.”

Jeong Jihoon không thể làm gì khác hơn là gật đầu, đem người đưa vào phòng làm việc của mình.

Văn phòng rất yên tĩnh, còn có một phòng nghỉ.

Jeong Jihoon nói bình thường lúc công việc bận rộn, cần dùng đến.

Lee Sanghyeok gật đầu, bước đến đẩy cửa phòng nghỉ.

Jeong Jihoon hơi hốt hoảng muốn tới ngăn cậu, thái độ đó lại khiến Lee Sanghyeok nheo mắt lại, hơi hoài nghi.

Sau đó cậu cương quyết đẩy cửa ra, phát hiện bên trong cũng không có gì, chỉ có một cái giường đơn giản, một bàn làm việc, còn có một cái giá treo áo.

Cậu ngồi xuống giường, thử nệm giường một chút, gối nệm co giãn, vừa định mở miệng nói chuyện, đầu lưỡi đã bị mèo tha đi mất.

Trên bàn làm việc có một bức ảnh.

Lồng trong khung ảnh là Lee Sanghyeok năm 18 tuổi, mặc đồng phục học sinh, cầm quả bóng rổ, đang cười thật rạng rỡ.

[text_hash] => cdd65deb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.