JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 3

Array
(
[text] =>

Lee Sanghyeok kỳ thực cũng không thể chạy đi đâu, cậu không thể trở về nhà, bởi vì sau khi tốt nghiệp đại học cậu đã ở cùng Jeong Jihoon rồi.

Cậu và Jeong Jihoon không học cùng đại học, nhưng học cùng một tỉnh.

Kết quả học tập của Jeong Jihoon tốt hơn cậu nhiều, sau khi hai người bọn họ cùng nhau, Lee Sanghyeok mới tập trung học hành.

Nhưng cậu không có thiên phú học hành, Jeong Jihoon cũng không phải chưa từng thử dạy cậu, thế nhưng theo như Jeong Jihoon nói, gỗ mục không thể điêu khắc được.

Jeong Jihoon tất nhiên không thể chìu theo cậu, bằng kết quả học tập của hắn, nhất định sẽ vào đại học B.

Cuối cùng Lee Sanghyeok vẫn bám theo, thi vào một trường đại học hạng ba của thành phố B.

Chỉ chờ mỗi cuối tuần được nghỉ, Lee Sanghyeok sẽ ngồi xe công cộng một giờ đi gặp Jeong Jihoon.

Vòng tròn xã giao của cậu và Jeong Jihoon, từ khi học đại học đã không trùng nhau nữa. Những gì cậu nói, Jeong Jihoon không mấy hứng thú, chủ đề Jeong Jihoon thích cậu lại không hiểu.

Lúc đó hai người giao du đều dựa cả vào nhiệt tình của Lee Sanghyeok .

Bây giờ nghĩ lại một chút, nếu như lúc học đại học, Lee Sanghyeok không tìm gặp Jeong Jihoon vào mỗi cuối tuần, hai người bọn họ có phải cứ như vậy mà kết thúc chăng? Lee Sanghyeok vừa đi trên đường, gió lạnh, càng nghĩ càng thấy lòng uất ức, càng nghĩ càng nghiến răng nghiến lợi.

Cậu sao lại thấp hèn như như vậy!

Jeong Jihoon sau khi tốt nghiệp đại học liền bắt đầu gây dựng sự nghiệp, cụ thể làm gì Lee Sanghyeok cũng không rõ lắm. Lee Sanghyeok sau khi tốt nghiệp đi làm cho một công ty nhỏ, cậu còn lấy lý do hai người ở cùng có thể tiết kiệm chi phí sinh hoạt mà chuyển về ở cùng Jeong Jihoon.

Nhưng hai năm sau, Jeong Jihoon liền mua lại ngôi nhà bọn họ thuê chung, mua đứt, Lee Sanghyeok không cần đóng tiền phòng mỗi tháng nữa.

Nhưng đối với chuyện nhà được mua lại, Lee Sanghyeok cũng không thấy vui vẻ mấy.

Lúc đóng tiền thuê nhà, cậu còn có thể cảm thấy đó là nhà của hai người các cậu. Hiện giờ Jeong Jihoon đã mua lại nhà, cậu không có cảm giác an toàn nữa.

Nói cho cùng cũng kì lạ, bởi vì Jeong Jihoon mua nhà xong căn bản không nói với cậu, chỉ có lúc cậu trả tiền cho chủ nhà trọ, mới từ miệng chủ nhà trọ biết được.

Nhà đó là của Jeong Jihoon, không phải của cậu.

Nếu cậu cùng Jeong Jihoon cãi nhau chia tay, thì không thể trở lại ngôi nhà kia.

Lee Sanghyeok co ro trong chiếc áo khoác mỏng, đầu óc đặc như tương hồ, bỏ hai trăm khối thuê xe đi đến đại học B.

Cậu cũng không đi chỗ nào xa lạ, chỉ đến khách sạn ngày trước cậu thường thuê phòng những lúc hẹn với Jeong Jihoon.

Bày trí của khách sạn vẫn không đổi, Lee Sanghyeok đưa tiền đặt cọc, cầm thẻ phòng, vào thang máy, lên phòng.

Cậu vào phòng xong liền cởi quần áo đi tắm rửa, nước nóng dội đến não mang đến một trận mơ màng.

Cậu nghĩ tới lần đầu cậu và Jeong Jihoon đến khách sạn, rất khó xử.

Rõ ràng trong quan hệ của cậu và Jeong Jihoon, cậu mới là cái người phóng đãng còn cả gan kia. Nhưng cậu và Jeong Jihoon xưa nay không từng thuê phòng, ở cấp ba sẽ không, bởi vì cha mẹ cậu thường đi công tác không ở nhà, muốn làm chuyện xấu, đều làm ở nhà cậu.

Khi đó sinh viên đại học năm nhất Lee Sanghyeok , nắm chặt hai trăm khối trong túi đến thấm đầy mồ hôi, lúng túng không dám bước vào.

Ánh mắt cậu thấp thỏm nhìn quanh, cổ họng khô khốc nuốt một cái, đỏ mặt hỏi Jeong Jihoon có mua áo mưa không, nếu không thì đi mua trước.

Jeong Jihoon mặt không biến sắc liếc nhìn cậu, trực tiếp đi vào khách sạn, không nói lời nào.

Chờ Jeong Jihoon từ bên trong đi ra, trong túi đã có thẻ phòng rồi.

Jeong Jihoon kéo cậu vào, nhìn khuôn mặt ửng hồng của cậu, đột nhiên cười cười.

Jeong Jihoon không hay cười, nụ cười này khiến Lee Sanghyeok nhìn đến sửng sốt.

Jeong Jihoon ý vị sâu xa kề sát cậu nói: “Cậu nói trước đây cậu có rất nhiều bạn gái.”

Lee Sanghyeok mạnh miệng, nghĩ đến mấy lời kiêu ngạo khoác lác trước kia của mình: “Thì đúng là vậy mà!”

Jeong Jihoon: “Trong phòng khách sạn có áo mưa, cậu không biết sao?”

Lee Sanghyeok : “…”

Cuối cùng cậu vẫn sĩ diện, đành phải nói mình toàn đưa người về nhà, không có đi khách sạn. Học sinh cấp ba không có tiền.

Kết quả tối hôm đó Jeong Jihoon làm cậu đặc biệt tàn nhẫn, khiến chân cậu không khép lại được, cổ họng cũng khàn đặc, khóc đến sưng cả mắt.

[text_hash] => e614cac0
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.