Array
(
[text] =>
Rõ ràng trong xe ấm áp, Lee Sanghyeok lại cảm thấy cả người lạnh lẽo.
Cậu nghĩ, không thể như thế được, anh hai sao lại gặp Jeong Jihoon, những chuyện làm ăn của Jeong Jihoon, rõ ràng trước giờ anh hai đều không để vào mắt.
Lúc đó công ty Jeong Jihoon vừa có một bước tiến mới, hắn còn mua nhà, Lee Sanghyeok vì muốn anh hai chấp nhận Jeong Jihoon, cố tình đem những ưu điểm này của hắn nói ra.
Nhưng anh hai xưa nay đều chẳng nói đúng sai, thậm chí còn cho rằng chuyện làm ăn của Jeong Jihoon chỉ là trò trẻ con.
Nếu như Lee Sanghyeok không ầm ĩ với người nhà, nghiêm túc trở về tiếp nhận gia nghiệp, chuyện làm ăn đó có khi sẽ còn lớn hơn nhiều so với Jeong Jihoon.
Lee Sanghyeok nhớ lúc đó mình tức giận đến không nói ra lời, còn phản bác lại, nói Jeong Jihoon tay trắng dựng nghiệp, anh hai dựa vào đâu mà coi thường người ta.
Cậu gần như cả tháng không liên lạc với anh hai, sau đó vẫn là anh hai gọi điện thoại cho cậu, nhận sai, còn nói anh đau lòng cậu, vì một người đàn ông mà ầm ĩ với người nhà, bây giờ còn phải ở trong cái phòng nhỏ cũ rách đó, thật sự rất thiệt thòi.
Dù sao cũng là người nhà, Lee Sanghyeok cũng lười tranh luận.
Tóm lại cậu và Jeong Jihoon sẽ không kết hôn, tất nhiên không cần xử lý phức tạp như vậy. Xem như người nhà của cậu không thích Jeong Jihoon thì đã sao, Jeong Jihoon sẽ không tiếp xúc nhiều với bọn họ.
Bởi vậy, anh hai sao có thể hợp tác làm ăn với Jeong Jihoon được? Chẳng lẽ là vì cậu? Nếu thế, chuyện hợp tác làm ăn này rốt cục đến mức nào, theo như anh hai nói, góp vốn để hắn lập nghiệp, đó là chuyện từ lúc nào, chẳng lẽ là từ lúc công ty Jeong Jihoon mới vừa thành lập?
Nếu là vậy, Jeong Jihoon mang tâm trạng thế nào mà ở cùng với cậu?
Bởi vì có lợi ích, nên mặc kệ cậu phiền nhiễu bao nhiêu, đều phải chịu đựng cậu sao?
Trái tim Lee Sanghyeok như bị đâm thủng, gió lạnh từng cơn lùa vào. Thân thể cậu không biết từ lúc nào mà run rẩy, cậu mở miệng muốn hỏi, rồi lại chần chừ, sợ Jeong Jihoon thừa nhận.
Run rẩy của Lee Sanghyeok rơi vào mắt Jeong Jihoon, hắn đưa tay nắm lấy tay cậu, muốn xem nhiệt độ thế nào, lại không ngờ Lee Sanghyeok phản ứng dữ dội, gần như dùng sức hất tay hắn ra, mặt không chút máu mà nhìn hắn, trong mắt vừa hoang mang vừa sợ hãi.
Jeong Jihoon ngẩn người, cũng hơi bực bội, hắn dừng xe ven đường, xoa xoa mi tâm.
Vừa định lấy thuốc ra, lại nhớ tới người bên cạnh không thích mùi thuốc lá, liền nhịn xuống.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, Lee Sanghyeok ngồi co ro trên ghế, chôn đầu, không chịu nói.
Jeong Jihoon đột ngột mở miệng: “Tôi tới đón em, em không vui à?”
Lee Sanghyeok co người, theo tiếng nói của Jeong Jihoon mà nhìn mặt hắn: “Anh sao lại phải tới đón tôi?” Là bởi vì không đối tốt với tôi, sợ anh hai tôi làm khó anh sao, vậy tôi là cái gì, một đứa có thể lợi dụng còn tự cho mình là kim chủ sao?
Jeong Jihoon cảm thấy vấn đề này thật buồn cười, hắn cười như không cười quay đầu lại nhìn Lee Sanghyeok : “Từ hôm qua đến giờ em đều không vui, hôm nay cũng không muốn về nhà…”
Lee Sanghyeok lập tức ngắt lời hắn: “Đó không phải nhà tôi.”
Jeong Jihoon biến sắc: “Em nói cái gì?”
Lee Sanghyeok ngoan cường nói: “Đó là nhà anh.”
Jeong Jihoon trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên tự giễu nở nụ cười: “Cũng phải, căn nhà đó đối với tiểu thiếu gia như em, quá rách nát lại còn quá nhỏ.”
Lời này thật sự gây tổn thương, đôi mắt Lee Sanghyeok lập tức đỏ lên.
Ngôi nhà đó từng góc nhỏ đều là do cậu trang trí, cậu đối với ngôi nhà đó có rất nhiều tình cảm.
Rõ ràng so với cậu, Jeong Jihoon mới là người xem nơi đó là nhà trọ.
Jeong Jihoon dựa vào cái gì mà nói như vậy.
Cậu cởi đai an toàn, mở cửa xuống xe, lại đóng cửa lại.
[text_hash] => a552ec95
)