[HeiKaz/ Heiji x Kazuha] – List of Oneshots – #7: Bất ngờ lúc nửa đêm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[HeiKaz/ Heiji x Kazuha] – List of Oneshots - #7: Bất ngờ lúc nửa đêm

Array
(
[text] =>

Heiji và Kazuha đều ghét việc chờ đợi (thật ra… ai mà lại thích điều đó cơ chứ?), nhưng cô không thể không cảm thấy bất công khi kết quả của việc đó lại thật khác nhau.

Heiji luôn phàn nàn về việc Kazuha sửa soạn quá lâu cho mỗi cuộc hẹn của họ. Nhưng cậu ta nhận được gì nào? Một Kazuha xinh xắn và đáng yêu! Còn Kazuha thì sao? Những tin nhắn không hồi âm, những cuộc gọi không bắt máy. Hay cậu ta quên mình có bạn gái rồi?

Chậc… Cô thở dài, thử gọi cho Heiji lần nữa trước khi đi ngủ. Thế quái nào mà Ran đã chờ tên Kudo kia được hơn nửa năm rồi nhỉ?

Lại thêm một cuộc gọi nhỡ, đúng là vô vọng mà. Kazuha nhắn một vài tin trách móc, rồi thêm một vài tin hỏi han, sau cùng là một tin nhắn chúc ngủ ngon và dọa dẫm sẽ không bao che cho Heiji nếu cậu ấy vác mặt về rồi bị cả bố cả mẹ khiển trách. Mong là Heiji còn nhớ mai sinh nhật mình.

“Tên ngốc”, Kazuha lầm bầm, tắt điện thoại rồi kéo chăn lên tận cằm. Kỳ nghỉ xuân năm nay lạnh hơn mọi năm.

***

Nửa đêm, Kazuha mơ màng nghe thấy vài tiếng lạch cạch.

Có thể là một con mèo hoang nào đó đã nhảy vào ban công nhà cô, hoặc mấy con chim, con quạ đậu vào lan can rồi gõ gõ mỏ của chúng lên tay cầm. Cũng không phải lần đầu, nên Kazuha yên tâm ngủ tiếp.

Cho đến khi cô nghe tiếng bánh xe ròng rọc, nghĩa là cánh cửa trượt đang được ai đó nhẹ nhàng đẩy sang; chiếc rèm lạch xạch mở ra, tiếp đến là một tiếng cọt kẹt nhẹ.

Cảnh giác dâng cao, Kazuha vùng dậy, chiếc vợt cầu lông trên tay chuẩn bị giáng xuống. Hắn ta nhanh tay đỡ được và đẩy nó sang bên, tay còn lại vòng lấy thân người bé nhỏ.

“Trật tự xem nào!”, người đó thì thầm. “Bố cậu mà lên là chết tớ đấy!”

Mắt Kazuha mở to, hạ dần cái vợt cầu lông xuống khi nhận ra giọng nói quen thuộc và gương mặt của kẻ đột nhập dần hiện rõ. Heiji!?

“Sao thộn ra thế?”, Heiji buông cô ra rồi gỡ balo xuống, dang tay mỉm cười. “Nào! Chúc mừng sinh nhật tuổi 18!”

Kazuha ôm chầm lấy Heiji, nức nở trong vòng tay siết chặt của cậu.

***

“Ngon không?”, Heiji vén mấy sợi tóc lòa xòa của Kazuha, nhìn khuôn mặt ráo hoảnh được soi rọi bởi ánh trăng.

Kazuha thờ ơ gật đầu.

“Thôi mà, tớ không biết là cậu lại giận như thế”, Heiji đạp đạp chân cô.

“Thế để tớ biến mất một tuần cho cậu biết vậy”, Kazuha tỉnh rụi nói, tiếp tục xâu thêm một miếng bánh ngọt ngào. “Và tớ cũng không nói đỡ cho cậu đâu đấy”

“Chẳng sao”, cậu nhún vai, gõ vào bên cạnh chiếc balo của mình làm nó phát ra vài tiếng leng keng. “Tớ mua rượu Rishiri cho hai ông bà đấy rồi”

Sau khi xả một trận thút thít và đánh thùm thụp vào người Heiji, Kazuha cuối cùng cũng bớt giận để ngồi xuống ăn cái bánh sinh nhật mà cậu đã mua từ Hokkaido – một cái Furano Yukidoke Cheesecake trắng muốt. Thật khó để giận dỗi ai đấy khi được ăn ngon.

“Quà đáp lễ Valentine của tớ đấy nhé”, Heiji nói, chỉ vào phần kem tươi trên chiếc bánh.

“Sao cậu bảo là bánh sinh nhật?”

“Thì cả 2”

“Vậy thì phải 2 cái chứ?”

Heiji chậc lưỡi, bình thản lấy miếng khăn giấy lau mấy vệt nước mắt khô trên mặt Kazuha, tiện tay xoa đầu cô một cái. Chịu đôi co với cậu như vậy là đã hết giận rồi đấy.

“Đã ăn gì chưa?”, Kazuha đưa tay chạm nhẹ vào bên mặt Heiji, xem xét hai bên. “Không bị thương chứ?”

“Khỏe re! Đồ ăn máy bay thì tất nhiên ngu gì không ăn!”, cậu hào hứng, chợt nhớ ra phải nhỏ giọng. “Này, bố cậu ngủ có sâu không?”

“Sao tớ biết?”, Kazuha cười gian, trêu chọc. “Để tớ thử gọi nhé?”

Cô đứng dậy, cười khúc khích khi Heiji cuống lên giữ mình lại vì tưởng cô định đi gọi bố thật. Không, Kazuha chỉ đi ra ban công thôi. Cô cần phải biết tên ngốc này leo lên tầng 2 kiểu gì, Heiji có phải sóc bay đâu?

“Dễ sợ thật”, Kazuha nói khi ngó xuống từ lan can. “Bố tớ mà biết thì cậu tiêu đời. Đêm hôm lại lẻn vào như trộm”

“Như vậy mới bất ngờ chứ!”, Heiji nói nhỏ, dọn dẹp mấy chiếc dĩa nhựa và đĩa bánh đã hết nhẵn. “Đố biết tớ học được từ ai đấy?”

Trí tò mò của Kazuha trỗi dậy. Cô nhanh chóng chạy vào nhà và ngồi bó gối cạnh Heiji, cậu ra hiệu cho cô đưa tai lại gần và thì thầm vào đó một cái tên.

“Thật á!?”, Kazuha mở to mắt ngạc nhiên, tay che miệng. “Cậu với hắn hợp tác với nhau á!?”

“Ờ! Rồi biết kiểu gì cũng về muộn nên tớ đã bắt hắn đền tội bằng cách dạy cho tớ vài trò”, cậu vui vẻ nói. “Để vào đây”

“Đền tội á?”

“À ờ…”, Heiji ấp úng, biết là mình lỡ mồm. Cậu rùng mình nhớ lại thảm họa mang tên Fairy’s Lips. “Vài chuyện vặt thôi”

“Chà, chờ đến lúc nhóc Conan và Sonoko-chan biết được xem”, cô nói, thích thú tưởng tượng ra cảnh một cậu nhóc mặt xám xịt còn cô tiểu thư thì sáng mắt mừng rỡ khi biết Heiji học mấy trò leo trèo đột nhập từ Kaito Kid.

Và không phải là cô thích gì mấy trò thám tử hay những tên trộm đâu, nhưng Kazuha sẽ không thể ngủ nếu tính hiếu kỳ của mình không được thỏa mãn. Sao tên Đạo chích Tokyo đấy lại tới Hokkaido? Chuyện vặt mà cậu ấy nói là gì? Vụ án diễn ra thế nào? Làm sao Heiji nhận ra được tên Kid? Mặc dù Kazuha không chắc lắm liệu mình có gặp ác mộng không nếu nghe mấy chuyện chết chóc trước khi ngủ, nhưng phá lệ một lần vậy. Cô cũng muốn biết trong một tuần qua Heiji đã làm gì.

“Ôi, đã 1 giờ rồi á!?”, Heiji xem đồng hồ đeo tay khi nghe tiếng chuông dưới nhà. “Tớ về đây, ngủ ngon nhé! Chúc mừng sinh nhật!”

“Khoan! Kể cho tớ nghe về vụ án đã!”

“Hả? Tại sao?”, Heiji nhíu mày. “Cậu ghét chúng mà?”

“Nhưng đâu phải lúc nào cậu cũng gặp tên Kid!”

Kazuha lấy trong tủ ra thêm một cái chăn choàng vào người Heiji, còn mình thì cuộn tròn trong chiếc chăn bông lôi từ trên giường xuống. Sau khi đã ổn định được một vị trí thoải mái, cô nghiêm túc ôm gối nhìn Heiji.

“Cậu có vẻ quyết tâm nhỉ?”, Heiji thở dài khi thấy đôi mắt chờ đợi của Kazuha, thu mình trong chiếc chăn ấm. “Đầu tiên…”

Heiji bắt đầu thuật lại toàn bộ câu chuyện cho Kazuha nghe với gương mặt hào hứng, bắt đầu từ khi cậu nhận được lời mời tới giải quyết vụ án. Trong căn phòng nọ, một người kể, một người nghe, đôi khi lại có những tiếng thốt lên đầy ngạc nhiên hoặc lo sợ. Không biết là bao lâu, nhưng trước khi Heiji kịp kể hết, và Kazuha biết được hung thủ là ai, cả hai đã dần thiếp đi dưới ánh trăng của một đêm xuân tháng 3.

***

Ông Heizo vươn vai, làm vài động tác thể dục buổi sáng đơn giản khi bước đi trên hiên nhà. Thấy vợ mình đang ngồi bên hiên với ấm trà nhỏ, ông liền bước tới.

“Heiji đã gọi về chưa?”, ông Heizo ngồi xuống, phủi phủi mấy cánh hoa trên tóc bà Shizuka.

“Chưa thấy gì”, bà đáp, rót cho chồng một chén. “Kệ vậy, cũng đang nghỉ xuân mà”

Điện thoại bàn nhà họ đổ chuông. Bà Shizuka vừa đứng dậy thì cuộc gọi kết thúc, tới lượt chiếc điện thoại của ông Heizo rung bần bật trên mặt bàn. Hai vợ chồng nhìn nhau thắc mắc khi thấy tên người gọi là ông Ginshiro, họ vội vàng bắt máy.

“Chuyện gì vậy?”, ông Heizo vội hỏi.

“Sao thằng quỷ nhà anh lại ở đây?”

“Hả?”, ông bối rối nhìn vợ, bà lắc đầu tỏ ý không biết. “Nó đang bên nhà anh à?”

“Ờ, trong phòng con gái tôi”

Ông Ginshiro dập máy, không để ông bạn nói gì thêm. Ông bước qua hai đứa nhỏ đang duỗi dài chân dựa vào nhau mà ngủ, đặt đĩa bánh kếp sinh nhật ngon lành của Kazuha lên bàn học. Hokkaido?, ông nghĩ khi nhặt cái túi đựng dao và dĩa nhựa lên.

Ông vỗ vai thằng-quỷ-nhà-Heizo. Cậu mơ màng mở mắt, rên rỉ vì mỏi do Kazuha đã gục vào đó cả đêm. Chớp chớp vài cái, Heiji bủn rủn nhận ra gương mặt đang lù lù trước mặt mình.

“Hai đứa sẽ phải giải thích nhiều đấy”

Cậu thầm chửi thề. Đáng ra phải mua thêm một chai Rishiri nữa.

[text_hash] => 76161274
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.