[EDIT + CHƯƠNG 1 – 196]Xuyên thư chi nghịch cải nhân sinh – Diệp Ức Lạc – Chương 73: Biện pháp có được sát khí – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT + CHƯƠNG 1 – 196]Xuyên thư chi nghịch cải nhân sinh – Diệp Ức Lạc - Chương 73: Biện pháp có được sát khí

Array
(
[text] =>

Băng liên nuôi dưỡng Băng Liên Hỏa đã bị tiểu hồ ly ăn mất, nhưng gốc hoa thì vẫn còn được giữ lại.

Tiểu Ngân bay xuống đậu lên bông hoa sen trong suốt, không chút khách khí cắn sạch cánh hoa sen. Chỉ một lúc sau, nó đã gặm sạch toàn bộ băng liên không chừa một mảnh.

Sở Diệp nhìn băng liên bị gặm trụi, thầm nghĩ: “Tiểu Ngân không thích ăn hạt sen, không ngờ thứ nhóc này thích lại là hoa sen. Cũng tốt, phân phối hợp lý không lãng phí thứ gì.”

Linh trì phía dưới chứa linh lực dồi dào nên sau khi ăn xong băng liên, khí tức trên người Tiểu Ngân nhanh chóng tăng vọt, mơ hồ đã có xu thế đột phá lên cấp 9.

Sở Diệp nhìn thấy phản ứng của Tiểu Ngân, trong lòng mừng rỡ không thôi: “Cuối cùng cũng sắp đạt tới Hồn Sĩ cấp 9, thật chẳng dễ dàng gì!!”

Có điều, dường như do ăn no quá mức, thân thể Tiểu Ngân trở nên trầm nặng, bay lên mà lảo đảo như muốn ngã xuống.

Sở Diệp thấy thế liền thu nó vào trong Hồn Thất.

Lâm Sơ Văn nhìn linh trì, nói: “Linh trì này… hình như không đơn giản.”

Cậu lấy một ít nước suối đưa vào miệng nếm thử.

“Ta nghĩ nước ở nơi này hẳn đã từng nuôi dưỡng vô số băng liên. Sau khi băng liên héo tàn tinh hoa của chúng tan vào ao nước, theo thời gian tích tụ lâu ngày nước suối liền mang theo dược lực của băng liên.”

Sở Diệp ngồi xổm xuống bên bờ linh trì, đưa tay sờ vào thành trì.

Thành trì được đúc bằng linh ngọc, mà lại không phải loại linh ngọc thông thường. Theo nguyên tác, nếu thả một số loại linh ngọc đặc thù vào trong không gian ngọc trụy thì không gian đó sẽ tự mở rộng thêm. Có điều, linh ngọc quý giá khó tìm, chi phí tiêu tốn lại lớn nên Sở Diệp từ trước đến nay chưa từng đầu tư gì vào hạng mục này.

Hắn đưa tay áp lên thành linh trì, nghĩ thầm: “Ao này nếu cứ để ở đây cũng uổng phí. Nếu có thể thu về thì tốt biết mấy..!”

Ý nghĩ vừa dấy lên, trước ngực hắn lập tức nóng ran. Chỉ một thoáng sau, linh trì trước mặt bỗng biến mất để lại một cái hố sâu.

Sở Diệp đưa linh hồn lực thẩm nhập vào không gian ngọc trụy, lập tức phát hiện bên trong đã có thêm một linh trì hoàn chỉnh.

Lâm Sơ Văn đứng ngây tại chỗ, mắt chữ A miệng chữ O.

Sở Diệp thu tay về, có chút ngượng ngùng.

Sắc mặt Lâm Sơ Văn biến đổi, tràn đầy khó tin: “Huynh… huynh thu cả linh trì được sao?”

Sở Diệp có chút vô tội: “Ta cũng không biết…”

“Huynh rời cả linh mạch luôn đúng không? Không ngờ cái này huynh cũng làm được!?” Lâm Sơ Văn không kìm được thốt lên.

Sở Diệp gãi gãi mũi, có phần chột dạ: “Chỉ là ngoài ý muốn thôi…”

Ngọc trụy quả nhiên là bảo vật khó lường! Ngay cả việc khó tin như thế cũng làm được. Một kiện chí bảo bị đoạt mất… Lâm Mộng Dung muốn đạt đến vị trí như trong nguyên tác e là không còn dễ dàng.

Lâm Sơ Văn sau một hồi kinh ngạc mới trấn định lại, chậm rãi nói: “Ta từng nghe nói việc di chuyển linh mạch vốn không phải chuyện đơn giản. Trước tiên phải dò xét hướng đi của linh mạch, xác định kích thước, rồi còn phải nhờ vào vô số công cụ hỗ trợ. Mỗi một bước đều tiêu hao hồn lực của cường giả Hồn Vương, chỉ cần một khâu xảy ra sai sót linh mạch sẽ lập tức sụp đổ. Thế mà huynh…”

Sở Diệp cười khổ: “Đừng hỏi ta. Ta còn mờ mịt hơn đệ nữa. Thật sự không biết sao lại thành như vậy.”

Không gian ngọc trụy của hắn có lẽ không thể thu mọi loại linh mạch. Chỉ là lần này may mắn gặp được linh mạch dạng ngọc thạch mà thôi.

“Tuy ta không rõ huynh làm cách nào, nhưng có thể lặng lẽ dịch chuyển linh mạch thật sự rất lợi hại! Thậm chí vừa rồi huynh còn không tạo ra chút động tĩnh nào.” Lâm Sơ Văn cảm khái.

Theo lý mà nói việc di chuyển linh mạch là một đại công trình, nhiều khi sẽ ảnh hưởng đến cả địa hình sông núi, có lúc còn dẫn phát sụp núi. Nếu đổi lại là người khác đến dịch chuyển nơi này, cho dù thành công thì sơn động này cũng chắc chắn sụp đổ. Ấy vậy mà Sở Diệp lại làm được một cách yên lặng, không gây ra xáo trộn nào, hắn hiện giờ còn chưa vượt khỏi cấp Hồn Sĩ nữa cơ!

“Đừng nhìn ta như vậy.” Sở Diệp bị ánh mắt sùng bái của cậu làm cho có chút chột dạ.

Việc này vốn không phải hắn lợi hại, phải là ngọc trụy trên tay hắn giỏi mới đúng!

Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, Lâm Sơ Văn hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì ạ?”

Sở Diệp trầm ngâm: “Tạm thời ở lại đây tu luyện một thời gian đi.”

Tuy rằng linh mạch đã bị chuyển đi nhưng linh khí còn sót lại trong mật thất vẫn rất nồng đậm, đủ để trở thành nơi tu luyện tốt. Nếu muốn tìm được chỗ tương tự ngoài kia chỉ e phải tốn không ít đồng vàng. Huống hồ lúc này bên ngoài đang bước vào mùa đông, đi lại cũng không tiện.

Lâm Sơ Văn gật đầu: “Cũng được ạ.”

Hai người quyết định tạm trú trong sơn động này, chờ thời tiết ấm lên sẽ tiếp tục hành trình.

Tuyết Bảo cũng rất ủng hộ quyết định ấy. Đơn giản là vì nhóc hồ ly mới bị trọc lông, hoàn toàn không muốn ra ngoài gặp người.

Vài ngày sau Tuyết Bảo dần khôi phục tinh thần, bắt đầu thử nghiệm năng lực mới, mỗi ngày đều hứng thú phun lửa chơi.

Băng Liên Hỏa nhìn thì xinh đẹp mà uy lực cũng không nhỏ. Sở Diệp tận mắt thấy Tuyết Bảo phun ra một ngụm lửa thiêu đá thành nham chảy, giật mình không thôi.

Tiểu Ngân nhìn mà vô cùng hâm mộ, cứ quấn lấy Sở Diệp đòi tìm cho nó một loại mồi lửa tương tự khiến hắn có chút đau đầu.

Linh hoả vốn là thứ quý hiếm không dễ cầu được. Dược Tề Sư, Luyện Khí Sư, Trận Pháp Sư đều cực kỳ hứng thú với thứ này.

Nếu đưa lên đấu giá hội, mồi lửa có thể được trả giá hàng chục vạn đồng vàng là chuyện bình thường. Nào dễ kiếm đâu! Nghĩ đến cảnh Tuyết Bảo khi dung hợp ngọn lửa đau đớn đến thế nào, Sở Diệp càng không dám để Tiểu Ngân tùy tiện thử nghiệm.

“Ngọn lửa của Tuyết Bảo lợi hại thật.” Hắn thở dài.

Lâm Sơ Văn gật đầu: “Vâng. Có Băng Liên Hoả, sau này lúc chiến đấu Tuyết Bảo xem như có thêm một át chủ bài.”

Thời gian từng ngày trôi qua, Tuyết Bảo và Tiểu Ngân lần lượt củng cố cảnh giới Hồn Sĩ cấp 9.

Sở Diệp ném cho Tuyết Bảo một gốc Cửu Vĩ Hồ Thảo, nó lập tức ăn ngay, dáng vẻ hưởng thụ vô cùng như đang ăn kẹo vậy.

“Huynh… có vẻ như có Cửu Vĩ Hồ Thảo ăn mãi không hết vậy.” Lâm Sơ Văn lấy làm lạ.

Sở Diệp cười: “Hàng ngày chỉ ăn có vậy thì sao mà hết được.”

Lâm Sơ Văn chớp mắt: “Nếu thế… Tuyết Bảo nhà chúng ta thật sự có khả năng ăn hết một nghìn gốc Cửu Vĩ Hồ Thảo.”

“Một nghìn cây cũng không phải vấn đề!” Có không gian ngọc trụy trong tay, Cửu Vĩ Hồ Thảo cứ thế sinh sôi không ngừng.

Tuyết Bảo nghe thấy thế vui vẻ nhảy lên nhảy xuống.

Không gian ngọc trụy vốn đã khiến linh thảo có tốc độ sinh trưởng rất nhanh, chưa kể lại vừa dung hợp linh mạch và linh tuyền nơi này nên chu kỳ thành thục của linh dược lại càng rút ngắn.

Sở Diệp kiểm tra lại không gian, đối với thu hoạch lần này vô cùng hài lòng.

“Kế tiếp chỉ cần chuẩn bị tụ khí thành sát, tìm được sát khí thích hợp, chẳng bao lâu nữa Tuyết Bảo và Tiểu Ngân đều có thể bước vào cấp Chiến Tướng.” Hắn vô cùng thoả mãn.

Lâm Sơ Văn lắc đầu, cười khổ: “Chuyện đâu dễ thế. Cấp 9 và cấp 9 đỉnh cấp vẫn còn khoảng cách không nhỏ.”

Sở Diệp tin tưởng: “Với thiên tư của Tiểu Ngân và Tuyết Bảo, sớm muộn cũng sẽ được thôi.”

Lâm Sơ Văn nói: “Muốn từ Hồn Sĩ bước vào Hồn Sư, không phải chỉ cần thiên tư là đủ.”

Hắn không nghi ngờ gì về tư chất của hai hồn sủng, nhưng để tiến vào cấp Chiến Tướng, tài nguyên cũng là thứ không thể thiếu.

Khoảng cách giữa Hồn Sĩ và Hồn Sư lớn như vực thẳm. Một khi thành Hồn Sư, từ thực lực đến địa vị đều vượt xa Hồn Sĩ. Mà bước chuyển ấy thường chỉ thiếu đúng một phần sát khí.

Nếu không có sát khí, cưỡng ép đột phá rất dễ bị phản phệ, thân tử hồn tiêu.

Lâm Sơ Văn còn nhớ trong tộc mình từng có một lão Hồn Sĩ tám mươi tuổi, thọ nguyên sắp cạn mà vẫn không cam lòng chết già. Không có sát khí, lão vẫn cố liều đột phá. Kết quả, hồn sủng chết tại chỗ, bản thân cũng tắt thở ngay sau đó, một cái chết vô cùng thảm khốc!

Cậu xoa trán, cảm thấy việc tìm được một phần sát khí cường đại thật sự quá gian nan. Mỗi khi sát khí xuất hiện đều dẫn đến tranh đoạt khốc liệt cả.

Trước đây có lần đấu giá nửa phần Thanh Cương Sát Khí thôi giá cũng đã lên đến hơn hai mươi vạn đồng vàng. Huống chi là một phần hoàn chỉnh.

Một phần sát khí, giá trị tuyệt đối gấp đôi so với nửa phần, vì việc tìm nửa phần còn lại để bổ sung vào còn khó hơn cả tìm một phần nguyên vẹn.

Tóm lại, muốn có sát khí thì có ba cách.

Thứ nhất, mua tại đấu giá hội. Nhưng đây là con đường đầy nguy hiểm. Không đủ thực lực thì vừa mua xong đã trở thành cái đích cho thiên hạ dòm ngó. Chân trước tốn bạc mua về, chân sau đã chết thảm ngoài cửa.

Lâm Sơ Văn từng theo ông ngoại dự một buổi đấu giá, khi đó có người mua một phần Tử Vụ Sát với giá một trăm hai mươi ba vạn, vừa rời khỏi sàn đấu giá liền bị ba thế lực lớn phục kích.

Người đó buộc phải chia sát khí thành hai phần, một ném ra dẫn dụ, một giấu trong người mà chạy trốn.

Vì vậy thường chỉ có đại tộc hoặc thế lực lớn mới dám đường hoàng mua sát khí tại đấu giá hội.

Nếu là cậu và Sở Diệp, có thể dành vài năm kiếm trăm vạn đồng vàng nhưng giữ được mạng sau khi mua về mới là chuyện khó.

Cách thứ hai là tìm sát hố chưa bị phát hiện, từ đó thu sát khí. Nhưng đa phần sát hố tiềm năng đều bị tông môn lớn trông giữ, muốn tìm được sát hố còn nguyên vẹn thực sự quá khó.

Không ít Hồn Sĩ sau khi đạt đến Cửu giai thì dốc cả đời đi tìm sát khí. Có kẻ sống đến già vẫn không tìm được, có người tìm ra thì đã quá tuổi, bỏ lỡ thời điểm tốt nhất, cuối cùng cũng thất bại.

Cách thứ ba, gia nhập tông môn.

Trong thiên hạ nếu có mười phần sát khí thì tám phần nằm trong tay các tông môn. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, tích đủ điểm cống hiến là có thể đổi lấy sát khí.

Tuy số điểm cần khá lớn nhưng so với tán tu ngoài kia thì dễ dàng hơn nhiều.

Cũng vì lý do ấy, vô số Hồn Sủng Sư trẻ tuổi đều mong muốn gia nhập tông môn.

Ba con đường đều có lợi và hại riêng. Hiện tại xem ra, con đường thứ hai là phù hợp nhất với bọn họ. Tuy vậy, muốn đi theo lối ấy, nhất định phải có vận khí. May mà cả hai còn trẻ, có thể từ từ tính tiếp.

[text_hash] => 3c18dac6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.