[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 97

Array
(
[text] =>

Sau đó cố sự liền đơn giản hơn nhiều. Khuyển đại tướng biết tiểu bầu bạn của mình cùng con người làm bạn bè, đối với cô ta người bạn là con người có mấy phần kỳ quái. Liền Thiên Sơn Chi giới thiệu nhận thức của bọn họ. Tôi không biết Khuyển đại tướng suy nghĩ như thế nào, tựa hồ đối với yêu quái mà nói không nói đến trung thành, tự nhiên cũng không xưng được cướp giật. Bởi vì tất cả chủ đạo đều là Khuyển đại tướng. Xác thực, dùng ánh mắt của con người mà nhìn Khuyển đại tướng là không công bằng, tương tự, con người là yêu quái còn có nhận thức của con người là một bi kịch. Thiên Sơn Chi hiển nhiên chính là bi kịch như vậy.

Khuyển đai tướng tự nhiên cùng Thiên Sơn Chi giải trừ quan hệ bầu bạn, tựa hồ ở trong thế giới yêu quái là điều bình thường. Tất cả yêu quái ở bầu không khí như vậy, tự nhiên không quay về cưỡng cầu. Nhưng luôn có trường hợp đặc biệt. Thiên Sơn Chi và những yêu quái khác không giống nhau, cô ta nhất quyết muốn đi tới thần đàn, là truyền thuyết đến từ gia tộc bọn họ. Bởi vì có bạn bè, mất đi Khuyển đại tướng tuy rất khổ sở, nhưng không làm cho cô ấy mất khống chế, khi cô ta xuất hiện lần nữa lúc ở trước mặt Izazoy, lại phát hiện bà ấy đã mang thai, bà ấy từ bỏ vị hôn phu của mình, đứa con là của Khuyển đại tướng.

Tôi lẳng lặng nghe sự miêu tả của cô ta, nhưng trong miêu tả như vậy tựa hồ để sót cái gì. Tôi há miệng, còn muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn khép lại. Thiên Sơn Chi phảng phất nhìn thấu nghi vấn của tôi, khẽ cười nói,

“Ngươi muốn hỏi ta bây giờ còn sống hay là đã chết đúng không? Để ta nghĩ… Kỳ thực ta không nhớ lắm. Khả năng quan hệ cách quá lâu. Ngày đó ta thấy cái bụng của Izazoy nhô lên, hài lòng chúc mừng cô ấy, nhưng vẻ mặt của cô ấy rất kỳ quái. Sau đó ta thấy người đàn ông đó nổi giận đùng đùng, người đó là vị hôn phu của cô ấy. Người đàn ông chất vấn cô ấy cha đứa bé là ai, nhưng cô ấy không chịu nói. Ta giúp cô ấy đuổi khéo người đàn ông đó, cầm lấy tay Izazoy hỏi cha của đứa bé. Ta còn nói, chỉ cần cô ấy đồng ý ta có thể hộ tống cô ấy đi tìm cha của đứa bé. Sau đó… Ngươi biết không? Bụng của cô ấy lại phát ra hồng quang. Ta biết, đó là thuộc về yêu quái, sau đó ta liền ngửi thấy được mùi đó là mùi thuộc về Khuyển đại tướng. Đã từng có cùng một loại mùi với ta, nhưng lúc chúng ta tách nhau ra, hắn đem mùi đó trên người ta đi trừ.”

“A.” Tôi không kìm lòng được kinh hô lên, hầu như có thể tưởng tượng được những chuyện xảy ra sau đó.

“Hả? Ngươi cũng đoán ra được sao?” Thiên Sơn Chi nhìn tôi trong mắt loé qua vẻ thống khổ, “Đúng, cô ấy thừa nhận. Cô ấy không cầu xin ta tha thứ, chỉ là nói cho ta biết một sự thật. Cô ấy và Khuyển đại tướng yêu nhau. Thậm chí cô ấy còn nói sau buổi tối hôm đó bọn họ ở cùng nhau, Khuyển đại tướng dẫn cô ấy đi tới một nơi. Chỗ đó có nữ thần nói cho bọn họ biết, nếu muốn ở cùng nhau, nhất định phải chấp nhận bị biến thành bán yêu. Cuối cùng Khuyển đại tướng vẫn không để cho nghi thức tiến hành.”

Tôi chớp mắt, có chút rõ ràng tại sao Khuyển đại tướng sẽ việc nghĩa chẳng từ nan như thế muốn bảo vệ Izazoy, hay là vẫn mang theo bởi vì đã từng ích kỉ nên áy náy. Tôi không khỏi lắc đầu, thổn thức không ngớt. Cũng còn tốt vì Sesshomaru không còn quyến luyến những chuyện này.

“Ha ha ha, ngươi cho rằng Khuyển đại tướng vẫn còn quyến luyến là do năng lực của yêu quái sao? Thành thật mà nói, ta cũng cho rằng là như thế. Tuy ta rất đố kị cô ấy, đố kị Khuyển đại tướng lại dẫn cô ấy đi tới thần đàn, thậm chí còn muốn cô ấy sinh sôi nảy nở đời sau của mình. Có điều vừa nghĩ tới hắn đang lúc mấu chốt cuối cùng lại từ bỏ, vẫn là rất vui. Bởi vì cô ấy vẫn bị Khuyển đại tướng từ bỏ. Ta nghe qua có rất nhiều cố sự liên quan đến bán yêu. Chỉ là ta còn không kịp hài lòng, liền nghe Izazoy lưu nước mắt nói cho ta biết, Khuyển đại tướng hứa năm sau sẽ dẫn cô ấy lại đi thêm lần nữa, bởi vì phải mất đi thân phận yêu quái. Hắn nhất định phải sắp xếp rất nhiều chuyện, bao quát cả chuyện hắn phải đưa đứa con trai chưa trưởng thành kế thừa tất cả những thứ trước mắt của hắn…”

“A.” Tôi lần thứ hai kinh hô lên, đã thấy Thiên Sơn Chi quay về tôi cười.

“Ta không nhớ sau đó đã xảy ra chuyện gì. Ta chỉ nhớ được lúc đó bản thân mình rất tức giận, cuối cùng ta có gặp được Khuyển đại tướng, sau đó chính chỗ này của ta đau quá.” Thiên Sơn Chi chỉ bộ ngực mình, “Ta tỉnh lại lần nữa vào một năm trước, ta còn không kịp đi tìm Izazoy, một yêu quái tên là Naraku nói cho ta biết khoảng cách chuyện kia xảy ra đã qua lâu rồi.”

“Naraku!” Lần này tôi kinh ngạc thốt lên còn vang hơn.

“Đúng, hắn nói mảnh vỡ nhỏ này có thể cho ta sinh mạng thêm một lần nữa, bất cứ lúc nào ta cũng có thể đi tìm Khuyển đại tướng và con trai của Izazoy báo thù. Kỳ thực ta muốn biết ngày đó đã xảy ra chuyện gì. Ta còn có chút nghi vấn muốn chính miệng mình hỏi Khuyển đại tướng.”

Âm thanh của Thiên Sơn Chi êm dịu, cô ta nhàn nhạt quét Inuyasha và Sesshomaru, không có gì là không tiếc nuối nói:

“Từng người bọn họ đều rất giống mẹ, không giống Khuyển đại tướng.”

Naraku quả nhiên sẽ lợi dụng tất cả những người khác. Trước đó như vậy, bây giờ cũng như vậy. Nhìn ở ngực Thiên Sơn Chi vì có mảnh ngọc tứ hồn mà có hồng quang, tôi lại không có cách nào động thủ. Cô ấy nhất quyết yêu Khuyển đại tướng như vậy. Hay là bởi vì không có đầy đủ cơ hội làm cho tình cảm của cô ấy rõ ràng. Nhất quyết yêu, không khẳng định sẽ được đáp lại hay không, bỗng nhiên tôi cảm giác mình rất may mắn.

“Đáp án thật sự quan trọng như vậy sao?” Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Sơn Chi, gian nan hỏi. Từ trong giọng nói vừa nãy của cô ấy tôi hầu như có thể đoán được mọi chuyện, nhưng trải qua những chuyện như vậy nhất định cô ấy không thể chịu đựng. Tôi khẽ cắn môi, nhịn xuống để mình không có cơ hội bật thốt lên. Sự thật không nên đến lượt tôi nói.

“Ta đã đợi đủ lâu. Ngươi sẽ không hiểu, tiểu Khuyển yêu.” Thiên Sơn Chi vừa cười, nụ cười lần này có vẻ cực kỳ thê mỹ. Tôi ngẩn người từ trong ánh mắt của cô ấy đọc được tuyệt vọng. Hay là sự thật cô ấy đã biết rõ, nhưng không muốn thừa nhận.

Chợt nghe tiếng động, tôi quay đầu đã thấy Sesshomaru chậm rãi đi về phía chúng tôi, tôi lập tức đến đón, bất ngờ lại nhìn thấy Sesshomaru đưa ra hai tay hướng về phía tôi. Không có bất cứ do dự nào tôi lập tức tập trung vào ngực của anh. Mùi hương quen thuộc, nhiệt độ ấm áp, tôi ôm Sesshomaru thật chặt, giờ khắc này tựa hồ thế giới này chỉ có chúng tôi.

“Xem ra cha của ngươi vẫn là xem thường, Sesshomaru.” Trong âm thanh của Thiên Sơn Chi mang theo tiếu ý, tôi buông lỏng Sesshomaru ra xoay người đối mặt với Thiên Sơn Chi. Cô ấy nhìn qua rất bình tĩnh, vừa nãy đối với tôi rất thân mật nhưng giờ làm như không thấy, một chút cũng không giống lúc trước.

“Ta không cần ông ấy tán thành.” Ngữ khí của Sesshomaru mang theo hàm ý, bộ mặt đường nét thay đổi bắt đầu cương ngạnh.

“Được rồi, nếu đã cho rằng là như vậy.” Thiên Sơn Chi nhún vai chuyển hướng về phía Inuyasha, lắc đầu chuyển hướng chúng tôi, “Cha của ngươi quả nhiên rất bất công. Đối với đứa con này tựa hồ chờ mong nhiều lắm. Không biết nếu như bây giờ linh hồn của hắn có nhận biết, sẽ không cảm thấy thất vọng.”

Lời Thiên Sơn Chi vừa nói ra, Inuyasha giật giật cổ, gánh Thiết Toái Nha đứng lên, “Thất vọng? Ha ha ha, ta nghĩ ngươi mới chính là người thất vọng đấy.”

Thiên Sơn Chi nhấc lên lông mày, lập tức phóng ra nụ cười, “Há, rất tốt. Bây giờ có thể bắt đầu rồi.”

Tôi nhìn cô ấy nhìn không ra trong lời của cô ấy có ý gì đã thấy Inuyasha vung Thiết Toái Nha về phía Thiên Sơn Chi. Hành động tựa hồ so với tư duy càng nhanh hơn, tôi không rõ mình đang nghĩ gì, lúc có ý thức đã vứt ám hình bóng ra.

“Kagome, cô điên rồi! Cô đã quên bây giờ Thiên Sơn Chi cũng sẽ làm cho cô bị thương hay sao?” Inuyasha vội vã thu hồi Thiết Toái Nha quay về tôi giận dữ hét.

Tôi thu hồi ám hình bóng, sững sờ nhìn Thiên Sơn Chi, tựa hồ tôi lại thêm một lần nữa không thể khống chế được hành vi của mình. Tôi cau mày đối với hành vi của mình bình thường biểu thị không rõ. Lẽ nào thật sự là do di chứng về sau sao? Vẫn là do sau khi tôi tiến hành biến thành yêu quái chân chính?

“Ta không biết vị trí mộ của cha, thế nhưng ta có thể khẳng định nói cho ngươi biết, hắn không ở minh đạo mặc kệ ngươi có tin hay không. Ta không biết nơi linh hồn có thể tồn tại. Lời ta nói đều là thật, ngươi nhất định cũng cảm thấy. Mặt khác… Cảm ơn.”

Sesshomaru quay về Thiên Sơn Chi thái độ rất kỳ quái, ngữ khí của anh vẫn không quen, đường nét của bộ mặt thậm chí càng ngày càng cứng ngắc, nhưng anh lại nói cảm ơn.

“Cái gì? Ngươi lại đi cảm ơn cô ta!” Inuyasha rống to, cậu ấy thu hồi Thiết Toái Nha, nhưng vẫn duỗi ra lợi trảo, phảng phất bất cứ lúc nào cũng có thể hướng về Thiên Sơn Chi tiến công, “Người phụ nữ này, mẹ của ta tuyệt đối không phải là người mà ngươi đã nói. Ta không tin!”

Tôi chớp mắt, nhìn chằm chằm Thiên Sơn Chi không biết cô ấy đang muốn pho bày ra chuyện gì với hai người này, thế nhưng không giống nội dung như vậy. Tôu nhớ tới Naraku đã từng nói chuyện liên quan đến Izazoy và Khuyển đại tướng. Lẽ nào đây là quỷ kế của Naraku sao? Naraku, đến cùng hắn đang muốn làm gì? Cần ngọc tứ hồn chỉ đơn giản như vậy thôi sao?

Nụ cười của Thiên Sơn Chi càng ngày càng xán lạn, cô ấy đĩnh trực sống lưng, một tay vịn vòng eo của mình, một tay còn lại vuốt mái tóc của mình,

“Tại sao lại không tin? Không phải ngươi đã biết được một ít rồi sao? Ta nghĩ Naraku nên sớm đã nói với ngươi. Mẹ của ngươi Izazoy đã đoạt Khuyển đại tướng ra khỏi tay của ta. Cô ta từ bỏ vị hôn phu của mình. Cô ta chính một người đàn bà như vậy.”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Inuyasha lại một lần nữa chịu không nổi gây xích mích với Thiên Sơn Chi, rút Thiết Toái Nha ra xông về phía cô ấy.

“Coong”, đó là âm thanh của Thiên Sinh Nha và Thiết Toái Nha chạm vào nhau. Thiên Sinh Nha trong tay Sesshomaru miễn cưỡng chặn lại tiến công của Inuyasha. Ngay ở lúc Inuyasha vung vẩy Thiết Toái Nha, tôi thấy rõ ràng trong vỏ kiếm của Thiên Sinh Nha phát ra hồng quang, phảng phất kà đang nhắc nhở Sesshomaru ra tay.

“Quả nhiên là Thiên Sinh Nha.” Thiên Sơn Chi vừa cười, lần này trong nụ cười tràn đầy ôn nhu. Cô ấy nhìn chằm chằm Thiên Sinh Nha, loé con mắt, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đi về phía lưỡi kiếm Thiên Sinh Nha.

Kiếm đã đâm vào lồng ngực của Thiên Sơn Chi chạm vào mảnh ngọc tứ hồn, sau khi va chạm, mảnh ngọc tứ hồn rơi xuống chân Sesshomaru, Thiên Sơn Chi lại một lần nữa ngồi thẳng lên, quay về tôi mỉm cười,

“Tiểu Khuyển yêu, ta muốn đi tìm đáp án. Thật là tốt hôm này ngươi đã nghe ta tâm sự. Kỳ thực ta rất ngưỡng mộ ngươi, bởi vì ngươi có thể được ở bên người mình yêu.”

Theo lời nói cuối cùng biến mất, Thiên Sơn Cha đã biến mất. Inuyasha lạnh rên một tiếng đi tới bên cạnh Sesshomaru, nhặt mảnh ngọc kia lên, cũng không quay đầu nhìn Sesshomaru mà rời đi.

Chúng tôi không ngăn cản Inuyasha rời đi, gió khẽ thổi qua gò má của tôi, lại không ngửi thấy mùi nào có quan hệ với Thiên Sơn Chi. Cô ấy lại cứ như vậy biến mất.

“Đi thôi, Naraku còn nhất định chuẩn bị đa lễ vật tốt nhất đợi chúng ta.” Sesshomaru kéo tay của tôi, chậm rãi đi về phương hướng khác Inuyasha rời đi. Tôi quay đầu đã không nhìn thấy bóng người của Inuyasha.

“Sesshomaru…” Có mấy lời tôi muốn nói, nhưng lại không thể nào hỏi. Nhưng Sesshomaru dừng bước, đưa tay nhấc cằm của tôi lên.

Một giây sau, tôi chỉ cảm thấy mảnh môi ấm áp dán sát vào môi của tôi. Tôu nheo mắt lại, cảm nhận được dị dạng cảm xúc đến từ chính Sesshomaru. Là vui mừng? Là đau thương? Là bất đắc dĩ? Là thoải mái? Hay là tất cả đều có.

[text_hash] => dd9c507f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.