Array
(
[text] =>
Tuyến chính mới đang vững vàng chạy đi đến Kyoto. Tôi dựa lưng vào ghế nhắm mắt một lúc. Dù vậy, đầu óc tôi không thể dừng suy nghĩ, tựa hồ vẫn còn đang trong trạng thái phấn khởi.
“Higurashi, cảm ơn cậu đã đồng ý cùng mình đi Kyoto.” Bên tai là một giọng nam ôn nhu, tôi mở mắt ra, phía đối diện đón nhận khuôn mặt mỉm cười của Hojo Nhất Chân. Tôi gượng ép giật giật khóe miệng, cố gắng bày ra một khuôn mặt tươi cười.
“Cậu không cần lo lắng quá, Higurashi, mình sẽ chiếu cố cậu.” Hojo tiếp tục mỉm cười ưng thuận hứa hẹn của mình. Tôi trả lời cậu ấy vẫn là miễn cưỡng mỉm cười. Tôi sẽ nói cho cậu ấy biết, phấn khởi mà không phải buồn phiền sao?
“Cậu có tâm sự gì phải không, Kagome?” Hojo cẩn thận từng li từng tí một hỏi tôi, gò má cậu ấy ửng hồng, đưa tay gãi đằng sau gáy của mình, “Mình nghĩ, sau này bọn mình có khả năng sẽ thường xuyên gặp mặt. Mình có thể gọi cậu như vậy được không?”
“Đương nhiên là cậu có thể Hojo.” Miệng tôi đầy đáp ứng, vẫn tiếp tục duy trì mỉm cười, nhưng quai hàm bắt đầu đau nhức.
Hojo hưng phấn ngẩng đầu lên, thân thể nghiêng về phía trước, hai tay đặt ở trên bàn nhỏ, chăm chú nắm chặt nắm tay, trên mặt còn có vẻ mong đợi,
“Vậy cậu cũng gọi thẳng tên của mình đi.”
Tôi gật gù, khóe miệng độ cong tiếp tục giương lên mấy phần. Tôi vừa muốn nói cái gì, phía sau Hojo xuất hiện một nửa cái bóng trong suốt, mặt quỷhướng về phía tôi. Tôi quay về phía Hojo xin lỗi cười cợt.
“Thật không tiện, Nhất Chân, mình muốn đi vào phòng rửa tay.”
Hojo Nhất Chân lại đứng lên, tôi nhìn cậu ấy, cảm giác mặt mình đang xạm lại. Tên này không lẽ là muốn đi theo mình vào phòng rửa tay đó chứ? Bỗng nhiên, cậu ấy lại ngồi xuống, lúng túng cười cợt, “Ồ, không sao.”
Tôi thở ra một hơi, đứng lên đi vào phòng rửa tay, cái bóng đi theo sau lưng tôi, chỉ nghe thấy tiếng trêu chọc, “Rốt cuộc lí do mà cô muốn quay về là vì hắn à?”
Giờ khắc này tôi đang ở trên tàu chính gọi là “Toukaidou” đi tuyến chính. Con đường từ Tokyo đến Kyoto mới thành, con đường tĩnh Gon huyện và Kyota. Hôm nay là khai giảng, xe lửa hầu như không bị hỏng. Tôi nhắm mắt, nỗ lực điều chỉnh hô hấp hi vọng không để cho cái bóng đáng ghét kia làm cho nổi giận để không bị mọi người nghĩ mình là bệnh nhân tâm thần.
Tôi vào phòng rửa tay khóa cửa lại. Quả nhiên cái bóng tự nhiên theo vào. Tôi móc trong túi lấy ra Ngôi sao may mắn dính lên trán hắn, tiếp theo là tiếng hắn kêu rên.
“Này, cô không cần phải làm thế, tôi chỉ đùa một chút thôi mà.”
Tôi lạnh rên lên một tiếng, tựa vào cánh cửa phòng rửa tay, lạnh lùng nhìn Vô Ảnh nhảy nhót tưng bừng. Tự nhiên, tôi không phải là đến đi toilet. Chỉ là cùng hắn bám dai như đỉa. Tuy rằng không biết tại sao sau khi quay về thời hiện đại, hắn lại trở lại thành cái bóng.
Ngôi sao may mắn chậm rãi biến mất, hắn quay về nguyê dạng, hắn mới vừa khôi phục liền quay về tôi gao thét:
“Tôi phải quay về thời chiến quốc, mau đưa tôi về.”
Tôi tránh hắn một lúc, không nghĩ nhiều nói: “Muốn về thì cậu tự quay về đi.”
“Tôi không thể quay về!” Âm thanh của cái bóng càng lúc càng lớn. Tôi bưng kín lỗ tai, nhắm mắt lại. Mấy ngày qua, hắn cứ nhắc tới mỗi một chuyện là phải quay về thời chiến quốc. Vì hắn biết rõ nguyên nhân mình không thể thành hình người.
“Kagome, cậu ở đây sao? Cậu không sao chứ?” Tiếng của Hojo ở bên ngoài vang lên. Tôi nhíu mày, bị người khác quan tâm quá độ cũng không hơn gì. “Kagome, Kagome, cậu ở đâu? Thực sự không sao chứ?”
Tôi lập tức mở cửa, chỉ sợ lại trễ một chút là cậu ấy đi gọi nhân viên tàu.
“Mình không sao, Nhất Chân.” Tôi hướng về phía Hojo mỉm cười.
“Ồ…” Cậu ấy không thăm dò nữa, trên mặt liền hiện lên nụ cười ôn nhu, “Mình thấy cậu mãi vẫn chưa ra. Vừa nãy nghe thấy cậu ở đây nói chuyện cùng người ta. Cho nên…”
“Mình thật sự xin lỗi, đã làm cho cậu lo lắng rồi.” Tôi hướng về phía Hojo mỉm cười. Bỗng nhiên, cảm giác một tia âm phong từ bên phải truyền đến, tôi đẩy Hojo ra, đánh nhuyễn tiên về hướng không khí vung lên. Một người nửa nổi giữa không trung, cô ta có mái tóc đen nhánh, thương thân là xích lỏa nữ thể. Đây rốt cuộc là yêu quái gì?
“Đem ngọc tứ hồn giao ra đây…” Vật thể không rõ ràng cười gằn, tôi bĩu môi, từ trong túi tiền lấy ra Ngôi sao may mắn mới chế tác bày ra tư thế trừ ma. Rất nhanh, Ngôi sao may mắn từ trong tay bay ra, vật thể rõ ràng kia may mắn đồng thời biến mất.
“Kagome, sau đó hãy để mình bảo vệ cậu.” Tôi xoay người, còn chưa kịp để tôi thu hồi nhuyễn tiên, cậu ấy đã nắm chặt tay tôi, nhìn chằm chằm con mắt của tôi.
#
Cuối cùng đã tới Kyoto, đi ra nhà ga. Gió thổi vào mặt làm tôi cảm thấy không quen. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, quyết định bỏ qua tất cả tạp niệm không suy nghĩ gì thêm nữa. Mặc kệ tôi là Kagome, vẫn là Higurashi Kagome, đã không trọng yếu. Nhưng đã là chính mình mười tám năm, cũng không thể quay về, tôi bây giờ chỉ có thể là sống lập tức.
“Kagome, xe đến rồi!” Tiếng thăm hỏi của Hojo vang lên. Tôi mở mắt ra, mỉm cười hướng về Hojo đồng thời hướng về phía ngôi trường của chúng tôi mà đi.
Kyoto quả nhiên so với ở thành thị khác thì không giống, khắp nơi giương lên khí tức khác. Trực lai trực vãng đường phố, có đặc thì giá trị lịch sử kiến trúc. Nơi này có nồng đậm sắc thái Nhật Bản cổ. Bỗng nhiên, tâm tình tôi ảm đạm hẳn đi, vừa nghĩ tới Nhật Bản cổ, tôi liền nghĩ tới thời chiến quốc, còn có ngọc tứ hồn… Tôi vốn không phải từ Kikyo chuyển thế, làm sao mà có ngọc tứ hồn đây.
“Nơi này thật không tệ, cô xem, Nhật Bản cổ cũng rất có mùi vị. Chi bằng chúng ta về thời chiến quốc đi.” Vô Ảnh ghé vào một bên tai của tôi nhỏ giọng nói. Tôi cúi đầu, nhìn tay mình, giả vờ không nghe thấy. Nếu không phải là nhìn thấy hắn, tôi muốn hoài nghi là mình nghe nhầm.
“Tôi xem cái tên tiểu tử Hojo này không khỏe bằng cô, hắn can bản không thể bảo vệ cô. Thời đại này người quá yếu, người có khả năng bảo vệ cô nhất định ở thời chiến quốc.”
Vô Ảnh tiếp tục nói liên miên. Bỗng nhiên, hắn im miệng. Tôi nhìn về phía Vô Ảnh, ánh mắt hắn rơi ra ngoài cửa sổ xe, tôi nhìn theo hướng hắn nhìn. Đó là một đống kiến trúc cổ, một đoàn hắc khí từ kiến trúc cổ bay ra, tôi quay đầu, Vô Ảnh biến mất không còn tăm hơi.
Đoạn đường này, hắc khí vẫn đi theo chúng tôi. Đợi khi tôi xuống xe, lại phát hiện đoàn hắc khí chầm chậm tụ tập, rồi lại không hen mà cùng tôi duy trì một khoảng cách. Tôi nhíu mày, trong lòng bắt đầu cảm thấy phiền chán.
“Đi thôi, Kagome, chúng ta đi trước đưa tin.” Hojo một tay cầm vali của mình, một tay đón nhận vali có tay kéo của tôi.
Tôi liếc nhìn hắc khí, theo Hojo đi đến nơi sinh viên báo danh. Đoạn đường này tôi cảm giác mình rơi vào khu ma quật. Bốn phía của tôi, tụ tập các loại sinh vật kỳ quái. Ngoại trừ vong linh mà ta hay gặp, chưa bao giờ gặp những sinh vật kỳ quái này. Lẽ nào đây chính là yêu quái?
“Yêu quái sẽ không theo thời gian mà biến mất. Ta tin tưởng, thời đại của cháu sẽ có muốn pha trộn với chi ngọc sức mạnh yêu quái.” Lời nói của bà Kaede vang một bên tai tôi. Tôi nhíu mày, trong lòng thầm đưa ra một quyết định.
“Các cháu là tân sinh viên đến báo danh sao?” Trước cửa sổ, một giọng nữ truyền đến.
“Đúng ạ.”
“Không phải, cháu đến là xin học tịch bảo lưu.”
Âm thanh của tôi và Hojo đồng thời vang lên. Hojo sững sờ nhìn tôi. Tôi không để ý tới cậu ấy, chỉ đem hồ sơ của mình đưa cho nhân viên. Cco ấy ngẩng đầu nhìn tôi một lúc, rồi đưa cho tôi một tấm bảng để tôi điền. Xong xuôi thủ tục, vừa bước ra nhà lớn, Hojo đã đuổi kịp tôi.
“Kagome, cậu quyết định rồi sao?”
Hojo nhìn tôi, đáy mắt lộ rõ vẻ không muốn.
Tôi mỉm cười, quay về phía cậu ấy phất phất tay.
“Mình sẽ chờ cậu, Kagome.” Hojo nhìn tôi, nói vô cùng kiên định.
#
Mang theo những đồ dùng đơn giản quay về thời chiến quốc, tôi không về làng bà Kaede mà đi thẳng tới ngự Thần Mộc.
“Cô đi xem Inuyasha à?” Vô Ảnh đi bên cạnh tôi, nhìn về phía tôi, mang theo một tia tìm tòi. Tôi không để ý tới hắn, làm bộ không nhìn thấy hắn, hướng về chỗ mà mình cần đến.
Quả nhiên Inuyasha vẫn bị phong ấn ở trên cây. Hắn nhìn thấy tôi đầu tiên là sững sờ, sau đó lại lộ ra vẻ thất vọng.
“Cô lại đến đây làm gì?”
Tôi bò lên rễ cây, đứng trước mặt Inuyasha cùng hắn nhìn thẳng,
“Inuyasha, chúng ta làm một vụ giao dịch đi.”
[text_hash] => 455c6e7a
)