Array
(
[text] =>
Tôi cuộn lấy thân thể của mình, tay gắt gao ôm bụng dưới, không thèm đếm xỉa đến tia sáng chói mắt kia tạo ra đau đớn khiến tôi không thể khống chế. Bây giờ nó muốn ra sao? Nó thật sự muốn ra bây giờ sao? Tuy rằng từ lúc tôi biết kết cục sau khi ngọc tứ hồn biến mất đã có chuẩn bị, nhưng mà lúc ngày này thật sự tới, tâm tình càng đau vượt xa lý trí.
“Cần gì chứ? Kagome, chỉ cần ngươi đồng ý tất cả những thứ này cũng có thể kết thúc . Ngươi có thể tiếp tục bảo vệ đứa bé, bây giờ ngươi đã là yêu quái không cần lo lắng tình huống có bán yêu xuất hiện. Chỉ cần ngươi đồng ý, có thể vĩnh viễn ở lại chỗ này cùng đứa con còn có người ngươi yêu. Bọn họ là người quan trọng nhất của ngươi không phải sao? Còn có chuyện gì quan trọng hơn nữa đây?”
Âm thanh trầm thấp của Naraku xuất hiện ở trong đầu tôi, nhắm chặt hai mắt, nhưng từng hình ảnh liên quan tới Rin và Sesshomaru rõ ràng cần phải xuất hiện ở trước mắt tôi.
“Ngươi xem, đây chính là điều mà ngươi muốn sao? Làm lại từ đầu, toàn bộ biến mất. Người ngươi yêu sẽ thuộc về một đứa bé loài người khác. Ngươi sẽ trở thành cái gì chứ? Ngươi đối với hắn mà nói không có bất kì ý nghĩa gì, bởi vì ngươi luôn luôn chưa từng xuất hiện, sau đó cũng sẽ không xuất hiện. Cho nên tới đây, theo ta ước nguyện với ngọc tứ hồn đi. Để thời gian kể từ bây giờ chưa bao giờ trở về nguyên điểm.”
Bên tai bỗng nhiên ù đi, âm thanh của Naraku không phải từ bên tai mà là không ngừng lặp lại ở trong đầu tôi. Tôi thả bụng dưới ra đưa tay che hai tai, nhưng âm thanh của Naraku vẫn vang lên trong đầu. Thật sao? Lẽ nào đây mới thật sự là điều mà tôi muốn sao?
Một tiếng động lớn phát ra, ánh sáng loé lên, tôi vững vàng rơi vào ôm ấp quen thuộc. Mở mắt ra, tôi thình lình phát hiện tôi và Naraku có một khoảng cách. Vừa nãy có chuyện gì? Tôi lắc đầu, không nghĩ ra. Tựa hồ từ lúc tiến vào căn phòng kia, tôi bắt đầu sản sinh ra các loại ảo giác. Ảo giác? Ánh mắt tôi sáng lên nhìn về phía Sesshomaru, anh quay về tôi khẽ gật đầu một cái. Đúng vậy, nơi này căn bản là ảo giác.
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên quả cầu trong suốt của Kikyo chuyển động, tôi trợn to hai mắt càng thêm khẳng định suy đoán của mình. Nếu ngọc tứ hồn đã thành hình, như vậy mảnh ngọc tứ hồn tồn tại trong cơ thể của Kikyo cũng nên bị lấy đi mới đúng. Nhưng bây giờ Kikyo đã mở mắt ra, cật lực muốn thoát khỏi ràng buộc của Naraku.
“Không có tác dụng đâu Kikyo, bây giờ chỉ là ảo giác của ngươi. Nói chính xác hơn, các ngươi đã vảo trong thân thể của ta, cho nên ta là chủ của nơi này. Mà ngươi không cần mảnh ngọc tứ hồn vẫn có lý do để sống.”
Naraku nhìn chằm chằm Kikyo đang giận giãy dụa bên trong quả cầu. Tuy bọt khí của hắn và Kikyo không cách nào dung hợp lại với nhau, lại làm cho cô ấy không cách nào tránh thoát.
Tôi nheo mắt lại, không thể nề hà bắt đầu nhớ lại nội dung vở kịch, đáng tiếc, lúc tôi tới đây, tựa hồ vẫn chưa đi đến kết cục. Tôi không biết nơi này có phải là nơi mà Naraku đã nói, đây là trong thân thể của hắn. Mà người đàn ông trước mặt chúng tôi bị băng gạc quấn quanh là thuộc về linh hồn của Naraku. Chờ chút, muốn giết chết Naraku chỉ có một diêud duy nhất không phải là tìm được trái tim của hắn sao? Trái tim của hắn… Trong nháy mắt, vô số năm tháng lại hiện lên trong đầu tôi, nhưng chỉ nhớ được những người khác, Vô Ảnh, Kanna, Kagura, thậm chí là Xích Tử…
“Naraku sao? Xem ra đây vốn là dáng vẻ thật sự của ngươi! Khà khà, không có khuôn mặt xấu xí. À, sai rồi, ngươi căn bản không có thân thể, ngươi chỉ là một con tri chu. Một con tri chu thối nghe trộm người khác nói chuyện.” Âm thanh tràn đầy trào phúng và xem thường vang lên. Trong đầu tôi không ngừng xuất hiện những ý nghĩ liền bị cắt đứt. Tôi định thần nhìn lại, Inuyasha không biết tỉnh lại từ lúc nào. Cậu ấy điểu chỉnh ngồi khoanh chân, hai tay khoanh trước ngực, nhắm mắt lại nghiêng đầu căn bản không nhìn Naraku.
Tôi chăm chú nhìn mọi người chợt phát hiện một sợi tơ như có như không nối liền giữa Naraku và Kikyo, một ý nghĩ buồn cười thiểm vào đầu óc của tôi. Kikyo còn sống, có phải Naraku đem trái tim của mình gửi ở thân thể của cô ấy đó chứ?
“Được rồi, chúng ta không cần thiết phải lãng phí thời gian, bây giờ ngọc tứ hồn đã nằm trong tay ta. Các ngươi có thể lựa chọn là thoải mái chết đi hoặc là bị bọn chúng nuốt chửng.”
Naraku phất phất tay, nhóm yêu quái tạp chủng lít nha lít nhít bị vây ở trong bọt khí, nhìn mà tê cả da đầu. Hắn dừng lại một chút, lại nói:
“Đương nhiên, Kagome, ta đã đồng ý với ngươi là sẽ giữ lời. Nếu như ngươi nói cho ta biết dụng pháp thật sự của ngọc tứ hồn.”
Hiển nhiên, Inuyasha không thể làm cho Naraku tức giận, hắn không để lấy một chút nhưng Inuyasha nói gì đó, thậm chí giống như Naraku không để Inuyasha vào trong mắt.
“Tri chu thối!” Inuyasha rống giận rút Thiết Toái Nha ra, chỉ là lần này cậu ấy rút ra thanh kiếm vẫn ở trạng thái rỉ sét. Inuyasha sững sờ đứng ở đó, ngơ ngác nhìn về phía Thiết Toái Nha.
“Inuyasha, ngươi rời đi thì Thiết Toái Nha chẳng là cái thá gì. Ngươi thực sự là quá vô dụng, 50 năm trước không tin người phụ nữ mình yêu tha thiết, 50 năm sau lại không có được cô ấy. Ngươi là rác rưởi. Chỉ biết dựa vào thanh kiếm mà cha để lại, cuối cùng ngươi có gì, Inuyasha?” Naraku khẽ liếc mắt nhìn Inuyasha, tiếp tục nói,
“Cha của ngươi thực sự quá bất công. Không cho hắn là người thừa kế Thiết Toái Nha, Thiên Sinh Nha là thanh kiếm duy nhất cũng vì ngươi mà chuẩn bị. Inuyasha, ngươi căn bản không nên tồn tại trên thế giới này. Mẹ của ngươi Izazoy làm con gái thành chủ lại từ bỏ chính vị hôn phu của mình, theo một yêu quái mà bầu bạn. Cha của ngươi cũng vì mẹ ngươi mà bị giết. Ngươi xem, ngươi và mẹ của ngươi đều không nên tồn tại trên thế giới này.”
Tôi kình ngạc nhìn chằm chằm Naraku, cảnh giác nhìn bốn phía, tựa hồ nơi này so với tôi tưởng tượng càng tăng thêm sự kinh khủng. Tại đây chúng tôi phảng phất không có bí mật. Nghĩ tôi nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp một lần nữa. Hoà vào không khí ở đây tuyệt đối không thở khí ngược lại. Bên tai truyền đến tiếng hít thở của Sesshomaru, tựa hồ anh cũng hiểu được liền hô hấp khí theo tôi…
Mở mắt ra lần nữa, bốn phía chỉ còn lại tôi và Sesshomaru. Giữa núi rừng, ánh nắng nóng rực bắn thẳng vào người chúng tôi, đỉnh núi trọc lốc không nhìn thấy một cái bóng của cây xanh. Tôi hít hít mũi, không ngửi thâý mùi quen thuộc nào, tôi không dám chắc đã thoát khỏi ảo giác của Naraku hay chưa, hay là chỉ rơi vào vòng cạm bẫy kế tiếp mà thôi.
#
Chúng tôi đi cũng không chậm, chỉ là cảnh sắc xung quanh không có một biến hoá nào cả, bãi cỏ uốn lượn phảng phất không thấy được phần cuối. Tỉnh cờ ngẩng đầu lên nhìn về phía Sesshomaru ở bên cạnh, khuôn mắt tuấn tú của anh không có một chút vẻ mặt nào, chỉ là kiên nhẫn nắm tay tôi đi về phía trước. Dần dần, xuất hiện trước mắt chúng tôi có hai người, đó là một đôi nam nữ. Người con trai mặc bộ đồ nhà sư màu xanh lam, cô gái với mái tóc dài được buộc lên cõng phi lai cốt. Bọn họ phảng phất là nghe được tiếng bước chân, bỗng nhiên quay đầu không chờ chúng tôi phản ứng lại hai người đã rút vũ khí ra quay về chúng tôi.
“Đừng tới đây!” Sango la lớn. Chúng tôi phối hợp dừng bước lại, đứng yên cách không xa bọn họ. Miroku tiến lên vài bước cau mày đánh giá chúng tôi, quay đầu lại kéo Sango đi về phiad chúng tôi. Tôi nhìn chằm chằm Miroku và Sango, thần thái của bọn họ có chút uể oải phảng phất là trải qua một quãng đường dài. Chúng tôi hai mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời không ai mở miệng nói gì. Hoặc là giờ khắc này, nói gì đều là phí công, điều chúng tôi cần là chờ đợi, đợi Inuyasha và Kikyo đến.
“Lúc các ngươi tỉnh lại liền ở đây luôn sao?” Âm thanh lạnh lùng của Sesshomaru vang lên. Tôi quay đầu kinh ngạc nhìn về phía anh, không ngờ người phá vỡ bầu không khí này lại là anh.
Miroku lắc đầu, lại gật đầu một cái, “Đối thoại của hai người và Naraku chúng tôi đều nghe được, chỉ là làm thế nào đều vẫn chưa tỉnh lại. Lúc tôi cực lực muốn thôi thúc hang gió đến nơi này. Chúng tôi cảm thấy đây là cạm bẫy thứ hai của Naraku.”
Tôi than nhẹ một tiếng, cúi đầu do dự một chút vẫn nói rằng, “Trái tim của Naraku là nhược điểm của hắn. Chỉ là… Tựa hồ hắn có thể lấy trái tim của mình ra đem gửi ở nơi khác. Cho nên hắn sẽ vĩnh viễn không chết. Có thể là tôi vừa mới phát hiện hắn đem trái tim gửi lên người của Kikyo.”
“Cái gì?” Sango và Miroku không hẹn mà cùng kinh hô lên.
Kỳ thực tôi cũng hi vọng là mình nhìn lầm.
“Tôi nghĩ, Kikyo rời khỏi ngọc tứ hồn còn có thể tiếp tục sống sót, là vì có quan hệ với trái tim của Naraku. Cho nên bọt khí của bọn họ không cách nào dung hợp nhưng có thể chạm vào nhau…” Âm thanh của tôi không cảm thấy thấp xuống, phảng phất, giống như… Tôi biết được một ít.
“Naraku…” Sango nghiến răng nghiến lợi, nắm đấm cầm thật chặt, mặt chợt đỏ bừng. Đúng, trái tim của Naraku nằm trong thân thể của Kikyo, chúng tôi chỉ có thể không ra sức.
[text_hash] => 9ac649f6
)