Array
(
[text] =>
Rất nhanh, Sesshomaru trở lại, không cần anh ấy nhiều lời, dựa vào nét mặt của anh tôi đã hiểu kết cục như thế nào. Làm sao Naraku có thể bỏ qua bất cứ người nào phản bội mình? Nghĩ tôi không khỏi nhìn về phía Kikyo, không biết ở trong lòng Naraku, Kikyo có được tính là người phản bội hay không. Nhóm chúng tôi vẫn tiếp tục tiến lên, bất luận phía trước xảy ra chuyện gì, chúng tôi cũng không thể tiếp tục dừng bước. Chỉ là lời Kagura nói vẫn còn vang bên tai, nếu như không tìm được trái tim của Naraku không cách nào tiêu diệt nó, cũng không lấy được mảnh ngọc tứ hồn còn lại.
“Này, ngươi không ngửi thấy có mùi kì lạ sao?” Inuyasha dựa vào cọc gỗ không khách khí nói, tuy cậu ấy không chỉ mặt gọi tên, nhưng hiển nhiên người có khứu giác tốt nhất ngoại trừ cậu ấy ra chính là Sesshomaru.
“Mùi thối, cái mùi này đã theo chúng ta rất lâu, ngươi sẽ không phát hiện chứ?” Sesshomaru bình thản trước sau như một, câu nói hỏi dò nhưng dùng ngữ khí trần thuật.
Inuyasha hít mũi, lần này lại không phản bác. Tôi kỳ quái nhìn về phía toàn ngạch lướt qua, chỉ thấy lông mày của cậu ấy nhíu chung một chỗ, “Không riêng gì mùi thối, ngươi cũng phát hiện được đó thôi.”
“Đúng, yêu khí của Bạo Toái Nha và Thiên Sinh Nha đang yếu bớt.” Ngữ khí của Sesshomaru cũng không bởi vì nội dung mà nghiêm trọng.
Lần này rốt cuộc Inuyasha không hề bình tĩnh, nhảy lên một cái quay về Sesshomaru án đạo, “Nếu ngươi đã sớm phát hiện!”
“Đúng, sớm phát hiện. Ta nghĩ gần như người này muốn xuất hiện.” Sau lời nói của Sesshomaru, một người đứng ở xa đi về phía chúng tôi, từ tư thế cô ấy bước đi mà xem, không khó nhìn ra người đến hẳn là một nữ nhân. Chờ cô ấy đứng đối diện với chúng tôi, người phụ nữ trước mặt này là một mỹ nhân tuyệt sắc. Tôi che mũi nhìn mỹ nhân trước mặt này, nếu tôi không tính sai, cô ta xem ra chính là hồ ly không thể nghi ngờ.
Hồ ly đứng ở trước mặt chúng tôi, ánh mắt loé qua mấy phần quái dị quét qua chúng tôi, cuối cùng do dự đi về phía Sesshomaru, mở miệng yếu ớt,
“Mấy vị cũng là người tu hành sao? Mọi người cũng muốn tới Bạch Linh sơn?”
Tôi kỳ quái nhìn con hồ ly này tự xưng người tu hành, mặc dù Bạch Linh sơn là thánh địa, xác thực không thích hợp với một hồ ly như cô ta. Sesshomaru không có phản ứng, ánh mắt rơi vào nơi khác dường như cô ta căn bản không tồn tại. Mỹ nhân rũ xuống rèm mắt, trên khuôn mặt đẹp đẽ còn không che giấu sự oan ức của mình. Tôi buồn cười nhìn cô ta biểu diễn, nhóm con trai trong nhóm chúng tôi đối với cô ta không hẹn mà cùng lựa chọn làm như không thấy.
“Chúng tôi đến Bạch Linh sơn, nếu cô không thấy ngại thì đi theo chúng tôi đi.” Người nói chuyện lại chính là Kikyo.
“Mọi người có thể gọi tôi là A Bích.” Hồ ly nhanh chóng gật đầu, trên khuôn mặt đẹp đẽ phóng ra nụ cười cảm động, thật không hổ là đại mỹ nhân, cũng không uổng thân phận hồ ly của cô ta.
Nghỉ ngơi hồi phục đã xong, bởi vì trong nhóm chúng tôi có thêm một người. Liền chúng tôi lựa chọn đi bộ. Hồ ly tên là A Bích tiểu thư một đường cũng không an phận, có phải là trong lúc đó qua lại với mấy vị nam nhân. Cũng không biết chỗ đó có vấn đề, mấy người con trai trong nhóm chúng tôi đối với cô ta lại làm như không thấy, biểu hiện của bọn họ cũng không giống như là cố tình làm. Từng nghe Shippo đã nói, nhóm hồ ly đặc biệt là bản thân của hồ ly sẽ tản mát ra một loại mùi dùng để mê hoặc người khác phái. Nhưng mùi như vậy tựa hồ đối với mấy đứa con trai này là vô hiệu. Tuy không biết vấn đề là nằm ở đâu, nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy kì lạ. Chỉ tiếc bởi vì tiểu thư A Bích gia nhập khiến giữa chúng tôi không cách nào có nhiều thời gian trò chuyện.
“Inuyasha, đây chính là Thiết Toái Nha của cậu sao? Có người nói nó là thanh kiếm một chiêu có thể tiêu diệt lên tới hàng ngàn, hàng vạn yêu quái thật sao?” A Bích lần thứ mười tám tựa ở bên cạnh Inuyasha hỏi lại vấn đề giống như vậy. Inuyasha lạnh rên một tiếng, quay đầu không nhìn cô ta. A Bích cúi thấp xuống đưa ngón tay thon dài ra chỉ, dường như bị người khác bắt nạt. Tôi che miệng mà cười, đơn giản, Sesshomaru bày ra một dáng dấp người sống chớ tiến vào chống đối của cô ấy không ít quấy rầy.
“Này! Ta nói bây giờ ngươi có thể hiện nguyên hình được rồi đấy!” Inuyasha bỗng nhiên không đầu không đuôi nói. Tôi nhìn về phía Inuyasha, cậu ấy quay về A Bích nhấc cằm lên. Tôi nháy mắt, cẩn thân quan sát vẫn không nhìn ra con hồ ly tên là A Bích này có chỗ nào khả nghi.
Quả nhiên A Bích sợ hãi chạy về phía Miroku, Miroku nhẹ nhàng tránh khỏi A Bích. Hử? Cái tên Miroku này nhìn thấy mỹ nhân lại tự nhiên tránh thoát căn bệnh cũ? Tôi nhìn về phía Sango, cô ấy cúi đầu nhẹ vỗ về Kirara giống như căn bản không thấy Miroku quẫn bách.
“Thực sự là đủ rồi!” Inuyasha rút Thiết Toái Nha ra đâm xuống mặt đất, “Này, lão già thối tha, ngươi làm ra một dáng vẻ nữ nhân có ác ý hay không?”
Lão già thối tha? Tôi nhìn chằm chằm A Bích lại dùng lực ngửi một cái, mùi có chút trọng, nhưng đó không phải mùi của bản thân hồ ly sao? Tôi còn đang nghi ngờ không rõ, nhưng A Bích lại nở nụ cười, trong nháy mắt đã biến thành một con cáo già, âm thanh cũng trầm thấp lên,
“Nếu đã bị các ngươi nhìn thấu, ta cũng không cần giả bộ, thức thời đem ngọc tứ hồn giao ra đây. Đao kiếm của các ngươi đã hoàn toàn mất đi pháp lực, xem cái này của ta đi, ha ha ha, yêu khí trên đao kiếm của các ngươi đã hoàn toàn bị bảo đao của ta hấp thụ. Ha ha ha ha.”
Tôi giật giật lông mày, nhìn cáo già ngông cuồng trước mặt tuy trong lồng ngực của hắn phát ra ánh sáng kỳ dị, nhưng không về phần vũ khí của hắn dường như mất đi pháp lực. Thân thể cuat mọi người còn chưa động, lão đầu đã rời đi vài bước, rút trường đao ra hô to một tiếng, “Phong thương…” Hơi gió cuốn lên kéo theo cả lá khô dưới đất, không có gì xảy ra cả. Lão đầu không tin vào mắt mình còn tiếp tục vung bảo đao.
Inuyasha cười ha ha, vung Thiết Toái Nha, “Bây giờ ta sẽ để cho ngươi mở mang tầm nhìn đâu mới là phong thương thật sự…”
“Không được…” Sesshomaru vừa nói ra hai từ, phong thương của Inuyasha đã bay về phía cáo già.
Lão đầu cũng không sốt sắng, khoé miệng lại bắt đầu giương lên, lúc Inuyasha sử dụng phong thương, hắn đồng thời giơ bảo đao lên trước mặt mình, trong nháy mắt, sức mạnh phong thương hoàn toàn bị bảo đao hút đi. Lần này lão đầu cười ha ha, nói đúng hơn là hắn cố ý. Giả ngây giả dại đều là cố ý.
“Ngớ ngẩn!” Từ trong miệng Sesshomaru nói ra hai chữ. Tôi đắc ý nhìn Inuyasha đang vênh váo, bất đắc dĩ lắc đầu.
Trường đao trong tay lão đầu phát ra ánh sáng chói mắt, đó là thuộc về phong thương, hắn giơ bảo đao, cười nói,
“Thấy được chưa, không quan tâm các ngươi ra chiêu thức gì, cây bảo đao này của ta đều sẽ tiếp nhận hết. Cho nên mau nhanh chóng giao ngọc tứ hồn ra đây. Không thì… Hừ hừ.”
Có điều hiển nhiên, việc lão đầu uy hiếp đều không có tác dụng gì. Mọi người chỉ lạnh lùng nhìn hắn, không cí bất kì động tác dư thừa nào. Lão đầu cười lạnh, tiếp tục nói, “Được rồi, nếu không cho các ngươi nhìn thấy ít màu sắc, các ngươi sẽ không biết sự lợi hại của ta.”
Nói xong, theo hắn một tiếng phong thương, tôi chỉ cảm nhận được một sức mạnh hướng vào cổ tôi, đồng thời, tôi cảm giác hai chân mình đã bay lên không, lúc hạ xuống lần thứ hai, Sesshomaru đã mang theo tôi đứng ở phía sau Inuyasha, sau lưng chúng tôi là Miroku và Sango. Inuyasha giơ Thiết Toái Nha che trước mặt chúng tôi.
“Há, còn nữa không? Không phải nói nó còn hấp thụ năng lượng khác nữa sao?” Inuyasha khinh bỉ chờ lão đầu, lúc lão đầu kinh ngạc trong nháy mắt, Inuyasha giơ Thiết Toái Nha bổ về phía bảo đao của lão đầu. Lần này không sử dụng bất cứ chiêu gì, chỉ là binh khí va chạm lẫn nhau, răng rắc, bảo đao trong tay lão đầu cắt thành hai đoạn.
Lão đầu cười ngốc ha ha vài tiếng một giây sau đã hoá thành một đoàn khí cầu hướng lên trời, “Ta sẽ còn quay lại!” Lão đầu rêu rao lên rồi biến mất, để lại mấy người chúng tôi hai mặt nhìn nhau, chung cho chúng tôi nhẫn không trụ phát ra tiếng phì cười. Âm trầm liên tục rốt cuộc quét đi sạch sành sanh.
Miroku nhặt bảo đao bị cắt thành hai đoạn của lão đầu lên, quay về chúng tôi nhìn một chút, “Chúng ta nên đi tìm Totosai một lát. Lúc đối phó với Naraku có lẽ có thể dùng nó.”
Liền nhóm của chúng tôi lại một lần nữa cải tiến hành trình, lần thứ hai đi tới Vân Lai sơn.
#
Chúng tôi vây quanh bàn dài nhà Totosai mà ngồi, hắn chỉ nhìn chằm chằm trường đao, theo giơ một vuc khí khác lên đánh về phía bảo đao, trong nháy mắt, một phần thân đao cuat bao đao biến mất, thay vào đó là một cái vảy tương tự.
“Đây là Vảy Rồng. Xem ra đây chính là yêu đao Đoạt Quỷ trong truyền thuyết. Quá đáng tiếc, quá đáng tiếc, thanh đao này chỉ là sản phẩm có tì vết.” Totosai có chút luyến tiếc lắc đầu. Nhưng mọi người không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, may đây chỉ là sản phẩm có tì vết mà thôi.
“Nói như vậy là còn có sản phẩm thật sao?” Âm thanh của Inuyasha chợt nhớ tới, “Nếu như Thiết Toái Nha có thể hấp thụ được yêu khí của thanh đao này, như vậy đang lúc chiến đấu cùng Naraku…”
“Không được, Inuyasha!” Totosai không có chút nào lưu hành cắt đứt vọng tưởng của Inuyasha, “Ngươi chỉ có thể chiến thắng Đoạt Quỷ mới có thể nắm giữ năng lực của nó, nhưng nếu như thua năng lực của Thiết Toái Nha sẽ bị Đoạt Quỷ hút đi, mà Thiết Toái Nha của ngươi sẽ chỉ vĩnh viễn biến thành thanh kiếm rỉ sét. Ngươi có lòng tin như vậy không?”
Inuyasha trầm mặc, tôi quay sang nhìn Sesshomaru, anh tựa hồ đối với sức mạnh của thanh yêu đao trong truyền thuyết này không có bất cứ hứng thú gì. Inuyasha bỗng nhiên đứng lên, quay về Totosai hô lớn, “Tôi muốn đi, tôi muốn cho Thiết Toái Nha trở nên càng mạnh mẽ hơn!”
Lời thề son sắt của Inuyasha hô to, lập tức hướng về Totosai hỏi vị trí của yêu đao. Sesshomaru không có chút rung động nào uống trà, giống như không nghe thấy Inuyasha. Đêm đó, Inuyasha và Miroku đi chung với nhau đi tìm Đoạt Quỷ, lần này tôi và Sesshomaru không đi theo.
“Sesshomaru, ngươi thật sự không đi sao? Nếu như phô bày Đoạt Quỷ, hấp thụ yêu lực như vậy có thể làm gia tăng sức mạnh cho Bạo Toái Nha.” Totosai một bên nhing cái túi, một bên lén lút nhìn chằm chằm mặt của Sesshomaru, mang trên mặt mấy phần tham dò.
Tôu nhíu mày, còn chưa nói gì, chỉ nghe Sesshomaru hỏi, “Cha đem Thiên Sinh Nha để lại cho ta, nhưng thật ra là hi vọng cuối cùng Thiết Toái Nha hấp thụ nó đúng không? Hay là từ lúc mới bắt đầu, Thiết Toái Nha và Thiên Sinh Nha là hai thanh kiếm hợp nhau làm một. Để ta bảo quản Thiên Sinh Nha là để cái tên kia không cần nghĩ đến phục sinh mẹ của hắn đúng không?”
Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm Sesshomaru, nhưng mà khi tầm mắt của tôi chuyển sang Totosai, biểu hiện trên mặt hắn ngoại trừ khiếp sợ vẫn hoàn khiếp sợ. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy ngày đó ở bên trong ngôi mộ của Khuyển đại tướng, quay về hắn nói tàn niệm còn chưa đủ ác.
Khuyển đại tướng tuyệt đối không có chút bất công như vậy.
[text_hash] => ee1b09b6
)