[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu – Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu - Chương 14

Nhật kí tiếp tục kéo điểm của Bùi Thư Ngôn.

Bùi Thư Ngôn đỗ xe vào ga-ra rồi mới nhặt được thẻ sinh viên.

Nhà anh chỉ cách đại học B chưa tới hai cây số, lúc xe chạy đến dưới thì bên Nhiễm Vũ Đồng cũng chỉ mới trôi qua được 5 phút. Anh cứ nhìn về cái mảnh chăn tối màu trên ghế phó lái, không phải là biến thái đâu nhưng dường như trên cái chăn mỏng kia vẫn còn lưu lại độ ấm của cơ thể đối phương.

Mặc kệ vậy, nhóc xui xẻo chỉ có lần này không có lần sau đâu, tấm chăn này, tối nay đã định chắc là anh không mang về được rồi.

Thế nên khi Bùi Thư Ngôn nhìn thấy một tấm thẻ cứng in mặt Nhiễm Vũ Đồng rơi ra từ trong chăn thì tim anh đã hẫng đi mấy nhịp, không dám cúi xuống nhặt lên ngay.

Ảnh chụp chắc là từ hồi năm tư, chỉ mới cách đây có hơn một năm. Thì ra kể từ lúc đó đã không còn thích cười nữa rồi, mặt căng chặt đầy tâm sự, không biết là sầu muộn thật hay là đang vờ trầm tĩnh.

Tấm ảnh 3×4 bị ngón tay cái vuốt ve tới lui như muốn phủi sạch cơn buồn lo trên mi cậu, xoá nhoà đi vết sẹo thời gian để lại.

Máy bán hàng tự động nuốt vào tờ tiền giấy 20 tệ, nhả ra một tấm thẻ mới nóng hổi.

Nhiễm Vũ Đồng chán nản cúi gằm đầu, bước chân rã rời đi về phía phòng học, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh thẳm một cái thôi cũng như thể rất phí sức của cậu vậy.

Haiz, đúng là uống rượu vào hỏng việc mà.

Tối qua cậu chỉ uống có mỗi một ly mojito 10 độ thôi mà sáng nay đã xuất hiện triệu chứng sau khi say rồi, đầu óc quay cuồng, tinh thần ủ rũ.

Không chỉ có thế, còn tự nhiên mất thêm 20 tệ nữa, đúng là đã nghèo rồi mà còn mắc cái eo nữa.

Nhưng mà…

8 giờ 50 rồi, sắp được gặp cái ai kia kia rồi!

Tối qua coi như là làm lành rồi nhỉ? Tuy là cậu vẫn chưa đưa ra một câu trả lời khẳng định, thế nhưng cái gật đầu kia của mình chắc là anh ấy thấy rồi nhỉ?

Hôm nay có cần phải chào hỏi không ta? Mỉm cười? Hay là say hi đây?

Có cần gọi anh ấy là quản lý Bùi nữa khong nhỉ? Lần nào gọi anh ấy là quản lý thì anh ấy cũng không vui, nhưng mà trong công ty không gọi quản lý thì phải gọi là gì bây giờ? Cũng đâu thể nào gọi cả tên… Gọi là anh? Không được. Nhiều người gọi anh ấy là anh Bùi lắm rồi, mình chả thèm giống bọn họ đâu.

Hay thôi cứ gọi anh ấy là quản lý Bùi đi, dù gì cũng trước mặt nhiều người vậy mà, lúc ở riêng thì lại… Lúc ở riêng? Sao lại có lúc ở riêng được, bé Nhiễm mày đang nghĩ cái gì vậy hả!

Nhưng mà vừa gọi quản lý Bùi là anh ấy sẽ cau mày ngay, không muốn làm anh ấy cau mày…

Aaaaaaa phiền quá!

Bùi Thư Ngôn anh phiền chết đi được!

Nhiễm Vũ Đồng vọt tới như một tia chớp điện, rầm một cái mở toang cánh cửa của phòng đầu tư tài vụ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.