[Đản Xác] [COVER] MỘT NĂM PHIÊU LƯU KÝ – Ngoại Truyện Couple – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đản Xác] [COVER] MỘT NĂM PHIÊU LƯU KÝ - Ngoại Truyện Couple

Array
(
[text] =>

Trên máy bay, sơ đồ chỗ ngồi chúng ta hiện có là Trịnh Đan Ny và Trần Kha (cái này khỏi phải nói) ngồi riêng một chỗ, đối diện là Chu Di Hân và Thẩm Mộng Dao , còn Viên Nhất Kỳ và Tằng Ngải Giai cho ra tít cuối góc ngồi.

Mỗi ghế là một tâm trạng khác nhau vô cùng sinh động. Di Hân và Mộng Dao thản nhiên ngồi đọc tạp chí và duỗi móng tay, trong khi Đan Ny và Trần Kha thì ngủ lăn ngủ lóc. Trái ngược, hai bạn trẻ một lùn một cao ở cuối hàng đang trưng bộ mặt vô cùng là khó coi.

Cơ bản Đan Ny đã có lệnh: CẤM TÁN gái, DÊ gái trên máy bay và bắt hai bạn ấy phải ngồi cách xa Di Hân cùng Mộng Dao ra, nếu để nàng biết dám ho he gì thì chỉ có nước nhảy dù xuống biển. Kỳ và Giai dù rất ấm ức và không cam lòng nhưng cũng đành chịu, chỉ biết gặm nhấm nỗi đau trong lòng.

– Thật bất công! – Kỳ hậm hực đá cái ghế đằng trước. – Giai, cậu xem có phải không?! Tại sao Kha Kha lại được ở gần bọn họ còn bọn mình thì không?

– Cậu hỏi mình mình đi hỏi ai? – Giai thở dài chán nản, ngước lên nhìn Trần Kha ngồi giữa ba mỹ nhân mà lòng cũng đau như cắt.

– Chỉ tại Ny Ny.

– Mình muốn ngồi cạnh Chu tỷ của mình. *Thút thít*

– Mình nhất định không chịu đâu, phải tìm cách ở gần Dao Dao . – Kỳ hạ quyết tâm, đưa mắt nhìn Mộng Dao đang tươi cười với Di Hân.

– cậu định để Ny Ny giết bọn mình à?

– Cậu cũng sợ Ny Ny sao? *Sửng sốt* mình tưởng chỉ có mình với Nhất Nhất sợ cậu ta.

– Mình không muốn hình ảnh của mình trong Chu tỷ xấu đi, Đan Ny có thể làm được điều đó.

– Giời ạ, nó xấu sẵn rồi. Mình mới đáng lo đây này.

– Này, cậu tưởng cậu tốt đẹp lắm trong mắt Dao Dao à? – Giai khinh khỉnh nhìn Kỳ.

Tên đầu vàng như cậu sao biết Mộng Dao là thần hộ mệnh, cậu ta biết thừa cậu ở đâu làm gì với mấy em xinh đẹp. Đừng có coi thường .

– Im đi! – Kỳ bặm trợn, rồi buông tay xuống – Giờ không phải lúc chúng ta cãi nhau, mau nghĩ cách đi.
– Mình có một ý… – Ngải Giai ghé tai Kỳ, thì thầm xì xào gì gì đó một lúc.

– Không được! – Kỳ hét tướng lên, khiến Di Hân và Mộng Dao ngẩng lên, nhìn bạn ấy đầy khó hiểu. Kỳ ta cười cười, vội cúi xuống, nói nhỏ – Tại sao lại là mình mà không phải là cậu?

– Đồ ngốc, vì mình thấp hơn mấy cô tiếp viên, nếu làm vậy không phải sẽ rất buồn cười không?

– Cậu cũng biết thân biết phận đấy nhỉ – Kỳ tủm tỉm cười nhìn Ngải Giai.
“Bốp!”

=.=

– Mình đùa thôi mà ~.~

– Được rồi, thực hành luôn đi.

10 phút sau.

Mộng Dao đang nói chuyện cùng Di Hân, chợt nghe thấy tiếng đùa giỡn vui vẻ ở phía cuối khoang, hai nàng ngẩng lên, Mộng Dao ngay lập tức nhíu mày lại khi nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng là khó chịu.

Viên Nhất Kỳ đang đứng tán tỉnh một cô tiếp viên xinh đẹp, công khai trước bàn dân thiên hạ. Tên “dê già” ấy một tay cầm tay cô tiếp viên chân dài cả mét kia, giả bộ xem chỉ tay mà thực ra cứ xoa xoa nắn nắn, lại còn làm bộ đứng vắt chéo chân, người hờ hờ ngả ra sau tựa lưng vào cánh cửa, ra vẻ bất cần quyến rũ.

Nhưng đúng là quyến rũ thật. Di Hân liếc liếc gương mặt hiện rõ chữ GHEN của Mộng Dao cười khúc khích:

– Xem ra có người ghen kìa.

Mộng Dao đỏ mặt, nén giận vào người, lập tức quay sang nhìn Di Hân, lấp liếm:

– Ai ghen? Cậu nghĩ mình ghen với tên dẻo quẹo ấy á?

– Mình đã nói gì đâu mà cậu đã nghĩ ngay đến Nhất Kỳ vậy? – Di Hân cười tươi như hoa, tiếp tục xem tạp chí.
Nàng cứ cười người ta tiếp đi.

– Mình nghĩ cậu cũng nên nhìn lại tên Giai lùn nhà cậu đi. – Câu nói của Mộng Dao quả nhiên khiến nụ cười của Di Hân không kéo dài được bao lâu.

Di Hân nhìn lên và đã thấy Ngải Giai hai tay ôm bé đậu xanh, cười đến tít cả mắt với một nữ tiếp viên phục vụ đồ uống khác. Hai tay Di Hân nắm chặt lấy quyển báo khiến nó méo ma méo mó.

Tằng Ngải Giai ! Có đánh chết cũng không chừa cái thói lăng nhăng trăng hoa!
Mộng Dao và Di Hân hết nháy máy trái rồi lại nháy máy phải trước những cảnh tượng khó coi đấy một lúc. Mộng Dao dù có cố tập trung vào quyển tạp chí đến mấy cũng hết chịu nổi nữa, đứng bật dậy định tới chỗ Nhất Kỳ và sẽ cho cậu ta một trận nhưng lại chưa biết sẽ viện ra lý do gì thì cô tiếp viên đứng nói chuyện với Kỳ chủ động bước đến, cười tươi như hoa, niềm nở nói:

– Mộng Dao tiểu thư, tiểu thư Nhất Kỳ nói có chuyện muốn tìm ngài.

Mộng Dao liếc đến rách cả mắt về hướng Nhất Kỳ khiến nụ cười đang nở trên môi cậu tắt ngúm, vội thu mình lại nép nép sau lưng ghế.
Được rồi, để xem cậu có chuyện gì muốn nói với tôi, cái tên biến thái!
Mộng Dao cười khinh khỉnh với cô tiếp viên ngây thơ, nàng hùng hổ bước lại chỗ Nhất Kỳ đang đứng, hai tay khoanh vào nhau, không thèm liếc Nhất Kỳ lấy một lần, ngữ điệu lạnh lùng:

– Sao?

– À ờ… – Nhất Kỳ cười cười – Chào cậu Dao Dao.

Mộng Dao tức muốn ngã lộn cổ, Nhất Kỳ đứng tán tỉnh người khác chán chê rồi gọi cô ra đây chỉ để nói câu: Chào cậu Dao Dao?????

– Cậu….

– ?

– Cậu gọi tôi ra đây chỉ để nói mỗi câu ngớ ngẩn đấy thôi sao? – Gương mặt Mộng Dao dần dần chuyển sang màu đỏ.

– Tất nhiên là không! Mình…- Nhất Kỳ gãi gãi đầu – Mình muốn nói chuyện với cậu, nên kiếm cớ, nhưng cuối cùng…lại quên mất định nói cái gì.

Lần này thi màu sắc trên khuôn mặt Dao thật sự là màu quả cà chua.

Tên chết bầm này

Cái miệng dẻo quẹo, sao lại có thể nói ra mấy lời như thế này chứ?
Nhất Kỳ cười ngốc nhìn Mộng Dao cũng đang đứng ngượng ngùng, Kỳ ta hí hửng biết mấy chiêu mình vừa dùng quả nhiên có tác dụng không nhỏ, vội vàng tìm cách phá vỡ bầu không khí “ảm đạm” ngay lập tức:

– Ừm, ngồi với mình nhé. Mình ngồi một mình chán lắm.

– Đừng có điêu. – Mộng Dao nhăm nhe – Ngải Giai ngồi với cậu còn gì.

– Làm gì có Giai nào đâu? – Nhất Kỳ thản nhiên chỉ tay vào chỗ ngồi của mình. Mộng Dao nhìn theo, mắt trợn tròn kinh ngạc, đúng là chẳng có ai ngồi cả.

– Ơ…..Cậu ấy…. đâu rồi?

– Kia kìa…. – Nhất Kỳ giả vờ giả vịt chán nản chỉ tay về chỗ Di Hân, chẳng hiểu từ lúc quái nào mà Tằng Ngải Giai đã chễm chệ ngồi cạnh Di Hân. Trong khi Di Hân đang lườm nguýt, ra sức cầm tờ tạp chí xua đuổi Ngải Giai ra chỗ khác thì Ngải Giai vẫn trơ lì ngồi đấy chứ không chịu về chỗ.

– Cậu ta đúng là….Thấy gái mà bỏ bạn…

Nhất Kỳ tặc lưỡi, chán nản nhìn Ngải Giai một cách có kịch bản.

Mộng Dao ngờ ngợ nhìn Nhất Kỳ, nàng cảm giác đây là cái bẫy mà hai tên lưu manh này giăng lưới chứ chẳng phải ngẫu nhiên mà tên Lùn kia nhảy bổ ra chỗ Di Hân ngồi.

– Ngồi với mình nha! – Nhất Kỳ hí hửng, gan to cầm tay Mộng Dao kéo lại.

“Chát!”

– Úi da! – Nhất Kỳ suýt xoa cái tay vừa bị Mộng Dao đánh đỏ lừ. – Nhẹ nhẹ tay thôi chứ.

– Lần này thôi! – Nói rồi cũng ngồi xuống. Nhất Kỳ thấy vậy chỉ muốn hét lên vì sung sướng, ngồi lôi đủ thứ đồ ăn trong ba lô ra khoe Mộng Dao, kế hoạch của bạn ấy đã thành công mỹ mãn, có bỏ chút đồ ăn ra cũng đáng.
– Cậu ăn đi này, mình mang nhiều đồ ngon lắm, bổ nữa.

– Lần đầu tiên tôi thấy có người tán gái bằng đồ ăn như cậu.

– Hì hì

Nói rồi cũng nhận lấy một thanh kẹo chocolate từ tay Nhất Kỳ.

Quay lại chỗ Giai lùn và Chu Chu.
Giây phút một em xanh lè rơi xuống bên cạnh, Di Hân chỉ muốn quay sang mà hành cái cục đấy một trận cho hả dạ, nhưng không, nàng vẫn kiêu sa ngồi đọc tạp chí. Quả nhiên chỉ vài giây, Ngải Giai đã lên tiếng:

– Chu tỷ ah~
– ……..*Lơ*

– Chu Chu, là chị, Ngải Giai.

*Liếc*

Chị ta chơi với nhiều em quá bị ngơ à

Ai chả biết! Lại còn phải giới thiệu!

– Tôi biết rồi. – Di Hân lạnh lùng nói, mắt vẫn dán vào tờ tạp chí, mặc kệ Ngải Giai bên cạnh đang xoay sở vô cùng khó khăn.

– À….ừ nhỉ… *Cười ngu*

– Đi về chỗ đi.

– Hả? Không! Không đâu! *Giãy đành đạch*

– Tôi bảo đi về! – Di Hân gấp tờ tạp chí lại, quay sang Ngải Giai, ánh mắt đằng đằng sát khí – Tôi không thích chị ngồi cạnh tôi!

– Chu tỷ à, sao em đối xử với chị như vậy? – Ngải Giai mếu máo nhìn Di Hân khiến nàng cũng có chút thương thương, lại không lỡ nói nặng lời nữa.

Đồ ngốc

Tằng Ngải Giai sao lại có thể ngốc như thế chứ?

Chị ta phải biết thừa là mình….mình….mình thích chị ta nhiều đến thế nào

Mà lại còn hỏi được câu đấy

Chứng tỏ là không có thành ý gì cả mà
~

– Tự biết! – Di Hân gần như hét vào mặt Ngải Giai khiến Giai run như cầy sấy. Nhưng lần này Ngải Giai quyết tâm sẽ làm lành được với Di Hân nên vẫn tiếp tục ỉ ôi:

– chị xin lỗi vì đã…..lần đó….Nghe chị giải thích. Lần đó là chị rất ghen, chị không chịu được nhìn em đi với cái tên đáng ghét đó….

– Người ta có tên, là Tần Hải Thanh. – Di Hân cau có, nhưng trong lòng lại thấy vui vẻ vô cùng khi nghe chính Ngải Giai nói mình đã ghen.

– Em….em đã đi với cậu ta, nên chị mới giận quá, mà bỏ đi. Thực ra lúc lên máy bay, chị đã muốn quay lại luôn với em rồi, nhưng mình lại nghĩ…

– Nghĩ gì?

– Chị muốn thử một lần, xa em lâu như vậy, để xem chị thích…à không yêu em đến nhường nào và em có nhớ chị không….

– ……

– Nhưng mà…Hình như phản tác dụng rồi – Ngải Giai cười buồn, cúi đầu không nhìn Di Hân – …em ghét chị lắm sao?

– …………Tôi…. – Di Hân ngập ngừng, nếu Di Hân mà ghét Tằng Ngải Giai thì còn ai trên đời yêu bạn ấy hơn nữa. Nhỉ

– Chị… chị sẽ không làm phiền em nữa, nếu em ghét chị và không muốn thấy chị . – Ngải Giai nói một cách thương tâm, ánh mắt long lanh như sắp khóc.

Cắt!

Tác giả có điều muốn nói: “Thực ra là có kịch bản cả rồi đấy ạ, tội nghiệp Chu tỷ =,=”

– Ai nói em ghét chị?! – Di Hân hoảng hốt nói, nhìn gương mặt sáng bừng của Ngải Giai, nàng ngại ngùng quay sang chỗ khác – Em không ghét chị.

– Thật chứ?

– Thật.

– Vậy…..Tại sao….

– Vì em cũng muốn xem chị có quay lại với em không. – Nói tới đây, mặt Di Hân đỏ hơn nữa, nàng vội vã lấy quyển tạp chí che đi gương mặt ngại ngùng của mình. Ngải Giai kéo quyển tạp chí xuống, vui sướng nhìn Di Hân.

– …….Cười cái gì? – Di Hân mắng.

– Vậy…chị ngồi đây được chứ? – Ngải Giai cười gian xảo, Ngải Giai biết là Di Hân vẫn yêu cậu lắm mà.

– ……….Tùy. – Di Hân dửng dưng đáp.

– ……..*Mếu*

– …………

– Chị đi đây. – Nói rồi lại toan đứng dậy, quả nhiên, Di Hân ngây thơ bị dụ vào tròng vội vã kéo tay Ngải Giai lại, nàng lại đỏ bừng mặt lí nhí:

– Ngồi đây, không cần phải đi…

Ngải Giai cười như kiểu vừa trúng sổ xố độc đắc, hí ha hí hửng vội ôm chầm lấy Di Hân, hôn chụt một cái lên má nàng, miệng ba hoa:

– Chị biết Chu tỷ yêu chị lắm mà!

– Chị…..Dịch ra!!!!

Cái thể loại……

Ước gì có một ngày có một đứa nào đó cũng dám làm như thế với công chúa….

Haizzzz…..
Nhưng ước mơ cũng mãi chỉ là ước mơ thôi…… *Buồn mấy giây*

———–o.0————–

Đêm, khu nghỉ mát nhà Thi Vũ.
Sau khi được một tay Đan Ny dàn xếp ổn thỏa, đôi nào đã về phòng của đôi nấy.
Nhưng mà nói trước, fic trong sáng đấy nhé, hoàn toàn không có chuyện trẻ vị thành niên ăn cơm trước kẻng đâu, đừng có mong chờ. Chưa kể đây là NGOẠI TRUYỆN thôi nhé, NGOẠI TRUYỆN nên lấy đâu ra cảnh….
Thực ra thì….Vẫn có nhưng không phải bây giờ, lúc nào thì ai chúng nó để cho mình biết, mà mọi người không biết thì au biết thế quái nào được mà tả.

Thế nên tốt nhất là đừng có mong chờ nhé, Đản Xác thì còn có tí hy vọng vì là nhân vật chính. Hí hí.

Quay lại chủ đề chính, đêm dần buông xuống. Ở chương 22, ai cũng biết chuyện gì xảy ra ở phòng Đản Xác, giờ chúng ta sẽ cũng tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra ở các phòng còn lại.

Phòng SQHY.

(Ai, đôi này chẳng còn gì để nói nữa, vì hai đứa là hai đứa thành đôi sớm nhất trong truyện, hạnh phúc từ đầu đến cuối. Cái chính là khai thác sự siêu đáng yêu có đẳng cấp của Châu Châu. ^^ )

Vương Dịch dù là người đến khu nghỉ mát sớm nhất, ngày nào cũng được ở gần Thi Vũ, nhưng một bước cũng không được phép gần gũi nàng quá mức, không được cùng phòng với nàng.
Thế nên tối nay, Nhất Nhất nhà mình mang ơn nghĩa nặng….mang nặng ân nghĩa với tiểu thư Đan Ny. Lúc này đây, Vương Dịch đang nằm ôm Thi Vũ gọn trong lòng mình, cảm giác hạnh phúc vô cùng, nếu ngày nào cũng được ở đây với Thi Vũ thì Vương Dịch nguyện ở cả đời cũng được.

– Cậu ngủ chưa? – Thi Vũ đột nhiên lên tiếng.

– Sắp. – Vương Dịch thả lỏng người, mắt nhắm hờ hờ lại. – Sao cậu không ngủ đi?

– ………

– Mình không làm gì cậu đâu mà sợ.

– Thật chứ?

=.=

Mình chỉ đùa thôi mà
Có cần phải hỏi ngây thơ vậy không?
Trông mình dê lắm sao?

– Mình không dê như Nhất Kỳ. (Kỳ mà nghe được thì ốm đòn cậu ơi )

Thi Vũ ngây ngốc một lúc, nghĩ gì hỏi tiếp:

– Sao lúc nãy mình tắm xong cậu lại chạy ra ngoài?

– À…..Mình…khát nước. *đỏ mặt*

– Cậu buồn ngủ hả?

– Ừ.

– Lúc cậu ngủ một mình cậu có mau ngủ thế không?

– Có.

– Ngủ với mình cậu vẫn thấy buồn ngủ à?

Hỏi lắm thế hả giời ơi.

– Không phải, nhưng….không ngủ lỡ mình làm gì cậu thì sao?

Bé Châu cười đến rung cả người, đánh yêu Vương Dịch một cái rồi nói:

– Vừa nói sẽ không làm gì người ta xong.

– Đấy là nói th…. – Vương Dịch cười cười, tự trách:

Cái đêm ý nghĩa thế này mà sao lại mắc cơn buồn ngủ thế này T^T

– Mau ngủ đi. – Vương Dịch nói tiếp, nhưng Thi Vũ vẫn cứ tiếp tục ngọ nguậy, một tay mân mê cổ áo Pijama của Vương Dịch, nàng thủ thỉ:

– Mình đang nghĩ…mấy ngày qua có cậu ở đây rất vui….Mấy ngày nữa phải quay lại rồi…

– Thì sao?

– Mình không được thấy cậu cả ngày. (AAA đáng yêu quá đi mất Thi Vũ ^0^)

Vương Dịch cười mãn nguyện trong trạng thái mơ mơ màng màng.

– Mình còn ở đây với cậu cả đời cơ mà.

– …Thật sao? – Hỏi một cách ngạc nhiên kèm phấn khích.

– Ừ….Lúc đó sẽ chung một nhà.

– Hai người?

– Ừ. Mình sẽ đi làm kiếm tiền nuôi cậu, được chưa? – Vương Dịch nói một cách khó nhọc. “Giờ cậu để mình ngủ được không?”

– Ừ….

Im lặng một lúc.

Cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn
Vương Dịch siết chặt tay ôm Thi Vũ hơn, để môi mình chạm vào trán nàng mãi.

– Vậy mình sẽ làm gì?

Lại nữa.

– A~~ Cậu ở nhà thôi, đừng có hỏi nữa mà…Cậu suốt ngày hỏi thế?

– ……..Nhưng mình muốn hỏi rất nhiều th…Hm~

Thi Vũ chưa nói hết câu, Vương Dịch đã dùng nốt sức lực yếu ớt còn lại của mình bịt miệng Thi Vũ lại, không cho nói nữa, nhưng nàng giằng ra được, kêu lên:

– Mình đang nói mà….

– Ug~ Cậu bắt mình dùng biện pháp mạnh đó nha Châu Châu.

Nói rồi, Vương Dịch cúi xuống dùng chính môi mình làm cho Thi Vũ phải tắt loa.

Không gian cuối cùng cũng được trả lại sự tĩnh lặng….Cũng chẳng biết hai người này sẽ giữ môi của nhau như thế đến bao giờ.

Có lẽ là sáng mai chăng?? O.o

———————–o.0————————-

Phòng NgảiChu.

Cảnh tượng này không biết nên gọi là hài kịch hay bi kịch nữa, khi mà có hai người trong phòng.

Một người thì cứ cố gắng xích vào đệm người kia.

Nhưng người còn lại thì chỉ chăm chăm dán mắt vào cái ipad màu đen, chẳng ngó ngàng gì đến người kia.
Ngải Giai ngồi khoanh chân hình chữ bát, cứ đu qua đu lại, thực sự là chán đến phát điên, cố gắng làm lành với Di Hân rồi, giờ để bắt chuyện thân thiết với nàng như xưa lại càng khó hơn. Ngải Giai nhìn chằm chằm Di Hân, nàng định ngồi xem cái máy tẻ nhạt ấy đến hết đêm à? 11 giờ đêm rồi đấy, muộn rồi đấy.

Cuối cùng, Ngải Giai cũng dám lên tiếng:

– Chu tỷ?

– Hm?

– Muộn rồi…..

– Thì sao? – Di Hân vẫn không nhìn Ngải Giai lấy một lần, nàng tuy nói là tha cho Ngải Giai rồi, nhưng vẫn phải hành hạ Giai thêm vài lần nữa cho thỏa mãn mới chịu được.

– Em…không định đi ngủ à.

– Buồn ngủ thì chị ngủ trước đi. – Di Hân ngẩng lên nói.

– ….. Chị đợi em.

– Thế ngồi đấy đi.

12 giờ.

*Gục gặc*

Di Hân vươn vai vài cái cho đỡ mỏi, để cái máy sang một bên, lúc này nàng mới nhớ ra trong phòng vẫn còn người. =.= Di Hân quay sang, bật cười khúc khích nhìn điệu bộ của Ngải Giai.

Giai đang ngủ gật

Đáng yêu quá

Di Hân vươn người sang tấm chăn mà Ngải Giai đang ngồi, cái dáng nhỏ bé chụm hai chân lại vào nhau, đầu gục xuống, ngủ gà ngủ gật. Di Hân cúi thấp đầu để ngắm cho kĩ gương mặt của Ngải Giai.

Nửa năm, lại gầy đi nữa

Di Hân lẩm bẩm trách móc, ngắm một lúc, nàng quyết định gọi Ngải Giai dậy, lay lay người Giai vài cái, nàng nói thản nhiên:

– Dậy đi, nằm ngay ngắn mà ngủ.

– Hơ ~

Ngải Giai lắc lắc đầu, bật dậy, ngơ ngác nhìn Di Hân, mất vài giây, bạn ấy mới tỉnh ngủ, dụi dụi mắt rồi nói một cách ngại ngùng:

– Xin lỗi, chị ngủ quên.

– Đi ngủ thôi. – Di Hân trở lại đệm của mình, nằm xuống, quay người sang bên kia, kéo chăn lên đến ngực đi ngủ, điềm nhiên như chẳng quan tâm gì đến Ngải Giai.

– ………

Ngải Giai thần người ra nhìn tấm lưng trắng nõn của ẩn hiện sau mái tóc nâu đỏ, toàn thân bỗng nóng rực lên, cơ bản là muốn vào nằm chung với Di Hân lắm lắm, sexy thế kia, nếu bắt bạn ấy tối nay nằm một mình ở góc này thì thật quá đáng.

Lùn ta ngồi nghĩ ngợi một lúc

Có nên chui hẳn vào nằm không nhỉ?

Nhưng thế…mất tư cách lắm

Nhưng không làm thì tiếc…

Hay cứ liều đại cái

Mình mặt dày mà

Nghĩ là làm, Ngải Giai ôm gối liều mạng nhảy phóc lên đệm của Di Hân, chùm chăn kín mít, tim đập thình thịch, hồi hộp chờ đợi phản ứng của Di Hân.

Không có động tĩnh gì xảy ra.

Ngải Giai ven vén tấm chăn lên nhìn Di Hân, cái lưng vẫn im ắng, nhịp thở đều đặn.
Vậy là…được ngủ cùng hả??

Được hả? o.0

Ngải Giai cười tủm tỉm, nhẹ nhàng quay lưng sang, ngắm lưng Di Hân
.
Ôi ~

Phải nói là lưng Chu tỷ đẹp dã man

Được rồi kiềm chế kiềm chế nào Tằng Ngải Giai

Mày sẽ không làm gì quá phận với Chu tỷ hết.

Chỉ là ngắm với thưởng thức cái đẹp thôi mà.

Ngải Giai nuốt nước miếng, nhắm chặt hai mắt lại, cứ ngắm thế này cũng nguy hiểm chẳng kém. Nhưng lý trí lại cứ đi ngược với tay chân và tâm địa của bạn ấy, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cái tay chết tiệt của Ngải Giai lại tự động đưa lên, muốn chạm vào lưng trần của Di Hân.

Ngải Giai nắm chặt tay còn lại, tay kia sắp chạm vào làn da trắng nõn như em bé đấy rồi thì “soạt!”, Di Hân bất ngờ quay người lại khiến Ngải Giai giật mình không kịp trở tay, vẫn giữ nguyên tư thế mờ ám.

– Này, Tằng Ngải Giai… – Di Hân toan nói gì đó, nhìn thấy hành động của Ngải Giai, nàng nheo nheo mắt. – Chị….định làm cái trò gì thế?

– ….Đâu có đâu… – Ngải Giai chối bay biến – Chị giãn khớp tay cho dễ ngủ ý mà.

– ……..

– C…Chị tưởng em ngủ rồi. – Ngải Giai gãi gãi đầu, đỏ mặt nhìn Di Hân vẫn đang nhìn chằm chằm bạn ấy, Giai ấp úng – chị … chị nằm đây được chứ? Chị chỉ ngủ thôi, không làm gì đâu.

Chỉ ngủ thôi?

Nằm cạnh mình mà tên ngốc ấy lại nói được chỉ ngủ thôi?

Mình cố tình mặc cái váy này để làm cái gì cơ chứ?

Đã cho phép lên nằm cùng rồi lại còn…

Di Hân vẫn không nói gì, chỉ nhìn Ngải Giai đầy trách móc khiến Ngải Giai càng nghĩ nàng không muốn mình nằm ở đây, nhưng cũng may, Ngải Giai được cái mặt dày hơn Trần Kha nên dù Di Hân có không thích, bạn ấy sẽ vẫn trơ lì ở đây thôi.

– Chị….. Chị ngủ trước. Ngủ ngon Chu tỷ. – Giai lúng búng, vội nhắm hai mắt lại, tay thu về, ngoan ngoãn như một đứa bé.

– Em nằm ở đây mà Giai chỉ nằm ngủ như thế thôi sao?

Nếu Ngải Giai đang uống nước, nghe câu này nhất định sẽ sặc hết nửa cốc.

Nếu Ngải Giai đang ăn mỳ, nhất định mỳ ăn vào sẽ lại chui ra.

Nếu Ngải Giai đang đi bộ, chắc chắn sẽ té ngã mà chết.

Cũng may, Tằng Ngải Giai chỉ đang nằm im, nên không bị sao hết, chỉ mở to mắt nhìn gương mặt giận dỗi của Di Hân.

– Đ….Đã lâu lắm rồi…C…Chu tỷ mới xưng hô như vậy. – Ngải Giai không biết có nên tin vào cái lỗ tai mình không nữa.

– ……….

– Từ khi nào….từ khi nào nhỉ? Khi bọn mình còn học cùng nhau. Lâu lắm rồi, ha…ha…ha. – Ngải Giai cười lớn, trái lại, Di Hân vẫn chỉ im lặng nhìn, không nói gì khiến Ngải Giai biết nàng đang không đùa, được rồi, không trốn tránh nữa, ánh mắt Ngải Giai dịu lại, không ngần ngại, cả người Ngải Giai cũng xích sát lại Di Hân, mặt sát mặt. Ngải Giai mỉm cười:

– Giai….Giai rất thích ở gần em, Chu Chu, thích đến nỗi không ngủ được. – (Điêu, vừa nãy còn ngủ gật đó thôi)

– Em ghét Giai.– Mắt Di Hân long lanh, hai hàng lông mi khẽ rung rung, Di Hân cắn chặt môi lại để không khóc. Ngải Giai bối rối vòng tay qua ôm lấy eo Di Hân, để đầu nàng lên ngực mình, Ngải Giai dỗ dành:

– Đừng khóc, đừng khóc. Giai xin lỗi em.

– Lỗi lầm cái gì mà xin?! – Di Hân la lối – Lúc nào cũng xin xin, Giai biết mình sai cái gì không hả mà xin lỗi.

– Ờ thì… – Ngải Giai thở dài vì sự ngang bướng của Di Hân – Được rồi không xin lỗi nữa, để Giai xem nào.

Ngải Giai dùng hai bàn tay nâng khuôn mặt ửng hồng, có vài giọt nước mắt rơi trên má của Di Hân, trái tim Ngải Giai đập liên hồi, không nhịn được mà nhanh chóng cúi xuống hôn mãnh liệt lên đôi môi đấy cho thỏa nỗi nhớ. Di Hân cũng quên đi hết mọi giận hờn, ghen tuông đáp trả lại Ngải Giai, từng ngón tay thon dài của nàng luồn qua mái tóc đen đằng sau Ngải Giai. Bàn tay hư hỏng của Ngải Giai không chịu ở yên trên má Di Hân nữa mà trượt dần xuống dưới cổ, xương đòn, rồi là tấm lưng ngọc ngà mịn màng, cảm nhận toàn thân Di Hân hơi run lên. Ngải Giai muốn tạm dời đôi môi của nàng xuống phía dưới, đến cổ, ngực Di Hân, Ngải Giai khẽ cắn, day day nơi đó khiến xuất hiện vài vết đỏ ửng. Cả người Di Hân nóng rực lên, nàng biết mình muốn gì, vội vã ấn mạnh đầu Ngải Giai xuống.

Tằng Ngải Giai cũng quên đi hết thảy mọi chuyện, giờ phút này Ngải Giai chỉ biết mình muốn Di Hân. Ngải Giai lại trượt lên, tìm đến bờ môi đỏ mọng vì hôn của Di Hân và chiếm lĩnh nó lần nữa, hai lưỡi giao hòa. Ngải Giai lật người Di Hân nằm xuống phía dưới mình, hai tay kéo dây váy ngủ nàng xuống dần dần đến ngang hông, còn tay Di Hân cũng nhanh chóng cởi cúc áo Pijama của Ngải Giai.

Tằng Ngải Giai nhấc hẳn người dậy, ngây dại nhìn Di Hân đầu tóc rối tung, gương mặt đỏ ửng, và nhất là ở vùng ngực đang phơi bày trước mắt mình, trắng nõn và đầy đặn, đầu óc Ngải Giai mụ mị hẳn đi.

– …..Có luật…cấm con người với thần hộ mệnh không nhỉ….

Di Hân bật cười khúc khích nhìn bộ dạng quần áo xộc xệch ở trên của Ngải Giai , Di Hân lắc đầu.

– Vậy….em….đừng có mà đang….lại biến mất hay tàng hình nhé.

Nói rồi, Tằng Ngải Giai kéo chăn chùm kín cả hai người, trong chăn vang lên đủ các thứ tiếng: Tiếng Anh tiếng Trung tiếng Quảng tiếng Việt tiếng cười lớn tiếng …. Đủ cả.

(Bôi đen đi)

Làm gì có cái gì mà bôi =)))

———————o.0———————

Phòng HắcMiêu

Hoàn toàn trong sáng và ngây thơ.

“Xạch”

*Tần ngần*

*Gãi đầu gãi tai*

Thẩm Mộng Dao hạ chiếc điện thoại xuống, liếc nhìn về phía cửa rồi bật cười, đúng là không biết tả cái bộ dạng của Nhất Kỳ lúc này như thế nào mới phải. So với những ngày đầu gặp nhau,Nhất Kỳ trong chuyến đi lần này quay ngoắt 180 độ, từ một kẻ vênh vênh váo váo hay trêu chọc Mộng Dao , Nhất Kỳ thiếu gia đã biến thành một Nhất Kỳ hay đỏ mặt, ngại ngùng trước mặt Mộng Dao , một câu cũng không dám mở miệng.

Yêu vào là nó khổ cái thân thế đấy.
Nhất Kỳ đứng rồi lại ngồi ở cửa đến nửa ngày, không biết nên làm gì cũng chẳng biết phải nói gì. Đệm thì chỉ có một, hơn nữa chính Mộng Dao và Đan Ny nói bạn ấy sẽ phải ngủ đất, nên Kỳ ta chắc chỗ mình nằm là ngay cạnh cái cửa, cũng suy ra được là bạn ấy không được phép lại gần Mộng Dao . Vì vậy dù có muốn, Nhất Kỳ cũng không manh động, sợ Mộng Dao lại càng ghét mình thêm.

– Đứng đấy làm gì, sao không vào đi?

– ….À…mi…mình hóng gió…

– Cậu hóng gió mấy tiếng rồi?

– À….tr…trăng đẹp…..

– Đồ điên.

Thẩm Mộng Dao không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng liếc Nhất Kỳ đang làm trò gì. Đầu tiên là cậu ta rụt rè bước về phía tủ, lấy một cái gối, rồi sau đó là đặt gối xuống sàn gỗ, sụt sịt mũi ngồi ôm gối lướt điện thoại. Mộng Dao bỗng thấy thương thường, sàn nhà chắc lạnh lắm, dù gì người ta cũng là thiên kim tiểu thư, chịu nhường đệm nằm đất cho mình cũng tội nghiệp. Mộng Dao nghĩ lại, nói thế nhưng thực ra Nhất Kỳ có vẻ rất tốt với nàng.

“Ắt xì”

Sao buổi tối ở đây lạnh thế không biết
Nhìn cảnh Nhất Kỳ ngồi xoa xoa hai tay vào nhau, Mộng Dao thở dài, vỗ vỗ vào tấm đệm rồi nói:

– Cậu vào đây nằm cũng được.

Nhất Kỳ lại đỏ mặt tía tai, không dám tin vào tai mình, lắc đầu cười cười:

– Mình không sao.

– Cậu mới bị đột biến gen à? – Mộng Dao đa nghi nhìn Nhất Kỳ, hỏi.

– …..K…Không. Sao..sao cậu hỏi thế?

– Không có gì, lần này tôi thấy cậu cũng không phải xấu lắm.

– Mình không phải người xấu mà… – Nhất Kỳ thở dài.

“Ắt xì! Ai da…”

– Ở ngoài đó gần cửa, cảm lạnh đấy. Vào đây mà nằm.

*lắc lắc đầu*

– Ny Ny nói mình không được lại gần cậu, nếu không cậu ta sẽ xử mình.
– Tôi sẽ bảo Ny Ny.

– C…Mình tưởng cậu cũng không thích mình lại gần…

– Tôi nói thế lúc nào?

– À…ừm….ý mình là…Nhưng….mình nằm được hả?

– Đệm to, tôi với cậu mỗi người một bên. – Mộng Dao vừa nói vừa xích vào trong, nhìn Nhất Kỳ. Kỳ ta một tay vẫn ôm gối, mũi sụt sịt, mặt lại đỏ lừ lên không biết nên vào không.

– Cậu bị sốt hả sao mặt đỏ suốt thế? – Mộng Dao hỏi tiếp khi Nhất Kỳ đang rụt rè tiến tới.

– K…Không….Tại….

– Đừng có nói lắp nữa khó nghe quá.

– Mình cũng đâu có muốn, mình chẳng biết tại sao… – Nhất Kỳ bĩu môi nói, nằm lên mép đệm, thò hai chân vào trong chăn, ngồi im như tượng.

– Biết cái gì?

– Chẳng biết tại sao cứ nhìn thấy cậu là mình như thế…. *khổ sở*

Mộng Dao mở to mắt nhìn Nhất Kỳ, cười thầm trong lòng

Cứ tưởng Viên Nhất Kỳ là tên biến thái ghê gớm lắm

Ai dè cậu ta nhát như con cún con, rõ ràng là thích mình rồi

Lại còn lắm trò

Nhất Kỳ thấy Mộng Dao cứ nhìn mình, lại càng ngại hơn, cứ ngồi im re không dám làm gì, hết nhìn lên lại nhìn xuống mà Mộng Dao vẫn cứ nhìn, lía ta cuối cùng cũng khó khăn mở miệng:

– S…Sao cậu cứ nhìn mình thế?

– Không có gì. – Mộng Dao nhún vai, cất điện thoại rồi nằm xuống – Đi ngủ thôi.

– Ừ…

Nhất Kỳ cũng làm theo, nằm xuống, ngửa mặt lên trần nhà, thi thoảng liếc nhìn Mộng Dao đang ngủ, tâm tư lại thấy tốt vô cùng.

– Cậu nằm dịch vào tí cũng được, tôi không ăn thịt đâu mà lo. – Mộng Dao cũng nằm ngửa lên, quay sang nói.

– À….ừ…. *Nhích nhích*

– ………..

Nhất Kỳ mỉm cười

– Dao Dao , chúc ngủ ngon.

– …..

– …..

– Chúc ngủ ngon.

– Giai ah~~~~

*Nín thinh*

Cái….cái gì thế này

Cậu đang làm cái quái gì bên đó thế hả Tằng Ngải Giai

– Dao Dao…Mấy phòng này hình như không…không có cách âm.

– Đi ngủ đi.

– Ừ.

—————-o.0——————–

Sáng
– Tay cậu đang để đâu đấy hả Viên Nhất Kỳ?

– Ơ….Mình…mình….

– Cậu dám ôm tôi ngủ hả????!!!!!!

– Ái da! Ôm có tí thôi mà….Ái!

[text_hash] => 21d36798
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.