Array
(
[text] =>
Tiếp tục câu chuyện kì trước
Quay lại cái bàn phía bên kia.
*kéo kéo*
*Dịch dịch*
*Kéo mạnh*
*dịch mạnh*
*Kéo siêu mạnh*
*Không dám dịch *
Gì thế này
Sao trong lớp mà lại nóng thế này?
Sao chưa hết giờ chúa ơi?!!
Trần Kha cảm giác hai má mình nóng ran, không dám ngẩng lên nhìn Đan Ny, sợ nàng thấy cái vẻ mặt siêu ngố của bạn ấy lúc này. Còn Đan Ny thì thích lắm, cuối cùng nàng cũng tách được Kha của nàng một lúc rời khỏi bạn Thi Vũ.
Nhưng nàng phải hiểu, số bạn Trần Kha là số đào bông
Tách được khỏi Thi Vũ đâu có nghĩa bạn ấy sẽ hết gái theo đâu??
Xếp hàng từ tận ngoài cổng trường kia kia.
“Reng….reng”
Cuối cùng tiếng chuông hết giờ nghỉ cũng vang lên
Trần Kha chỉ đợi có thế toan bật dậy lao ngay ra hành lang để gặp Chu Chu – vì từ hôm đi học đến giờ, bạn ấy chưa gặp Chu hôm nào, nhưng lạ thay lại không tài nào bật dậy được.
Tay Đan Ny cứ giữ khư khư lấy áo Kha.
– Đi đâu?
– Ny Ny à….Mình….Mình đi gặp bạn…. – Trần Kha ấp úng.
– Gặp ai? – Nàng dọa dẫm.
– …..Ờm….Bạn…Bạn Kha…. Ny Ny không biết đâu.
– Không được! – Nàng nhăn nhó.
– Tại sao chứ?
– Không là không, Ny Ny cắn đấy!!! o.0 (Vãi chị nhà ạ )
– Trần Kha à, thầy nhờ em một chuyện được không? – Bỗng, một ông thầy giám thị từ đâu xông tới, hớt hải chạy vào lớp cầu cứu bạn Kha.
– Dạ? *Ngơ ngác*
– Em có thể ra vẫy tay hay làm gì đó được không? Thầy già rồi sắp tơi tả vì cái FC của em rồi. Cả đội bảo vệ trường mình cũng không ngăn nổi, hòm thư của trường cũng méo hết cả vì nhiều thư hâm mộ của em gửi đến.
– Ông thầy già chấm nước mắt, nói một cách tuyệt vọng.
– Er….Em…..- Trần Kha cười ngượng nghịu – FC là cái gì ạ????
– Hả??? *Nghệt mặt*
Kha có cả một FC riêng rồi á??
Đâu có được ><
Ô sin là của mình Trịnh Đan Ny này, mà mấy cái fan club đó loạn lắm
Nó trấn ô sin của mình thì sao??
Đan Ny thấy tình hình không ổn rồi, phải điều chỉnh Kha của nàng ngay lập tức:
– Kha à, FC là tổ chức khủng…. (Định nói khủng bố chăng ?)
Thì bỗng
– Kha Kha à, FC là fan club, là tổ chức những người hâm mộ cậu đấy ! – Kỳ ngây thơ không biết gì vọt lên phát biểu. Cái tội hóng hớt là nó khổ lắm.
– Vậy sao? – Trần Kha hí hửng ra mặt, lại chả, có người hâm mộ ai chả thích.
Đan Ny tức tối, quay lại lườm Kỳ Kỳ như muốn xách tai bạn ấy lên mần thịt ngay lập tức.
Viên Nhất Kỳ cậu chán sống rồi hả?!!!!!
Mình….Mình đâu có, lỡ lời mà Ny ….
Tránh xa Châu Thi Vũ 10 km!!
Ơ…Tại sao chứ???
Tại gì?!
Kỳ sợ hãi lùi lại, huhuhu, bạn ấy đâu có cố ý đâu.
Không được lại gần bé Châu 10km Kỳ thua Nhất Nhất chắc rồi
Sao số nó khổ
Trần Kha thầm nghĩ nếu có lý do để không phải ở lại cạnh Đan Ny nữa thì tốt quá, vội vã nhận lời – Được ạ, thầy để em. *Ra oai*
– Tốt quá, đi đi……
– Thầy ~~~~~ – Cái giọng nhão nhoẹt của ai chợt vang lên chặn họng ông giám thị.
– Ơ….Ny Ny…Sao thế em? – * sợ sệt* Đến thầy già thế này rồi mà quả Trứng nó cũng không tha cho có khổ không cơ chứ.
– Thầy à, chuyện FC đó……em nghĩ không cần phải đưa hẳn cả Trần Kha ra đâu. Phải không thầy??? – Đan Ny tươi cười giả lả đầy hàm ý với ông thầy giám thị.
*Xanh mặt*
Ông giám thị liếc nhìn Trần Kha , ánh mắt bạn Kha đang khẩn khiết van ơn :
“Thầy à, dẫn em đi đi, tạo cho em một con đường sống đi, thầy là tia hy vọng của cuộc đời em T^T”
Rồi ông lại nhìn Đan Ny: “Thầy à, thầy muốn có một cái gọng kính mới bằng vàng made in Italy hay muốn về quê uống trà đá la cà quán nước đầu làng?? Thầy chọn đi”
Ôi lương tâm thầy giáo….
– Thôi Trần Kha, thầy nghĩ lại rồi…..Thầy sẽ cố gắng, em không cần ra mặt đâu. Hề hề.
– Ơ….Nhưng thầy ơi..- Trần Kha tuyệt vọng đưa tay ra, nhằm dùng mỹ nhân kế để năn nỉ thầy.
– Em cứ ở đây học bài đi nhé, không phải ra không phải ra…..Th…Thầy bận rồi, thầy đi đây. – Nói rồi, ông giáo già liền chạy như bay ra khỏi lớp, không dám ở lại thêm một giây nào.
Gì thế này ???
Tại sao ai cũng quay lưng lại với mình??
Tại sao????.
Trần Kha thất vọng nhìn bóng ông giáo chạy mất hút sau dãy hành lang.
Thế chứ?
Đã là của công chúa thì hơm có được đi đâu hết
San hí hửng ra mặt, liền nhảy lên ôm lấy cổ Trần Kha (bạo dữ o.0), thỏ thẻ bên tai cô ấy:
– Kha a~ Ở lại với Ny Ny, Ny Ny sẽ đưa đi ăn. – *Lại dụ dỗ con nhà người ta* (eo ôi yêu thế không biết T^T)
*quay qua*
*Thở dài cả km*
– Sao thế???? ~ – Đan Ny nũng nịu, ô sin của nàng mặt cứ dài ra như cái bơm thế này. Nàng có làm gì đâu.
Lại bảo không làm gì…
– Không sao…Nhưng mà…Mình cần đi gặp…. – Trần Kha đỏ mặt, định thử xuống nước với Đan Ny lần nữa, thì chiếc điện thoại trong túi quần rung lên, là Nini gọi.
– Chu Chu a~~ – Trần Kha trả lời.
– …………
Lại Chu Chu ???
Rốt cuộc Chu Chu là đứa nào???
Mà suốt ngày Chu Chu Chu Chu!!! ><
Nàng chun mũi khó chịu, nhưng hai tay vẫn nhất quyết không rời khỏi cổ Trần Kha mà càng giữ chặt hơn
– Em không ra được… – Trần Kha buồn rầu nói, liếc qua Đan Ny – Em phải ở lại với Ny Ny.
– ……………..
– Chị đang ở đâu cơ? – Trần Kha nói to, cái giọng siêu ngọt của Jennie vang lên trong ống nghe và ở nốt bên tai trái của cô.
– Kha Kha ya~~~~
Trần Kha giật mình, nhìn vào cái điện thoại rồi lại nhìn ra phía cửa lớp. Chu Chu của cô đang khoe mắt cười tưng tửng ở trước cửa lớp, không hề để ý xung quanh cả mấy chục cái cây si đổ rầm rầm bên cạnh.
Chuyện dù gì Di Hân cũng là hoa khôi khoa sân khấu kịch mà.
– Là Di Hân.!! Sao cô ấy lại ở đây nhỉ
– Ôi mình chết với mắt cười của cô ấy thôi.
Tiếng xì xào bàn tán trong lớp rộ lên, Di Hân vẫy vẫy tay với Trần Kha.
Bạn Kha hí hửng ra mặt, vội gỡ tay Đan Ny ra và chạy về phía Di Hân.
Điều đó khiến nàng Trứng tức muốn cháy sạch tóc.
Nàng liền hậm hực bước theo Kha, và nàng phải công nhận.
Nếu đây có là người yêu của Kha
Thì cũng đúng thôi.
Cái cô Nini đứng trước mặt nàng cũng xinh đẹp chả kém gì nàng.
Y như Gái Tây.
Nàng mà xinh 10 thì cô Nini này cũng phải xinh 8, dù gì thì với nàng nàng là xinh đẹp nhất mà(xin lỗi chị chứ….)
Ơ nhưng mà ~~~
Di Hân có mắt cười nữa chứ. Còn nàng chẳng có cái mắt cười nào cả .
Vậy chả lẽ những 9???
Thảo nào Kha của nàng cứ quấn lấy cô ấy suốt, quên cả nàng.
Lại còn
“Chụt!”
Di Hân hồn nhiên hai tay ôm lấy cái má trăng trắng của Trần Kha , nhón chân lên và hôn một cái rõ kêu vào đấy ngay giữa thanh thiên bạch nhật, khiến cho không biết bao nhiêu ánh mắt phải ganh tỵ.
Và trên hết.
Khiến ai đó đứng đằng sau thật sự đau nhói.
– Chu Chu à, kì quá! Chị làm gì thế? – Trần Kha đẩy mặt Di Hân ra khỏi má mình, lẩm bẩm trách móc cái bệnh cuồn hôn má của chị.
– Chị nhớ em. Không được hả?! – Di Hân kì kèo.
– Ngày nào em với chị chả gặp nhau ở nhà.
Gặp nhau????
Thì ra sau mỗi ngày bên nàng
Kha còn ở cùng cô Di Hân này
AAAAAAAAAAA
Mình….mình…khó chịu quá
– Thì sao? – Di Hân phụng phịu.
– Sao lại không sao, ai nhìn thấy thì…. – Trần Kha bặm môi đe dọa, bỗng, khi nói đến đây, chẳng hiểu tại sao, Trần Kha lại nhớ đến Đan Ny, quay đầu nhìn nàng Trứng.
Nàng cũng đang nhìn bạn ấy.
Và thực sự…..sắc mặt Đan Ny khó coi vô cùng.
Hóa ra là thế
Đồ Kha đáng ghét
Có người rồi
Mà còn dê mình, còn ….còn….
AAAAAAAAAAAAAA
Đau quá
Sao lại có cảm giác này chứ Trịnh Đan Ny ~~~
Đan Ny cứ đứng sững ra, lần đầu tiên, nàng không biết phải làm gì, nàng thấy tim mình thắt lại, nhất khi nhìn cảnh Di Hân nhón chân lên hôn vào má Kha.
Nàng chưa bao giờ được hôn vào đôi má xương xương ấy cả, Kha cũng chưa bao giờ cười với nàng và nhìn nàng như nhìn Di Hân
– Thôi đi ~ – Di Hân vẫn rất ngây thơ – À hay là em sợ cô nào nhìn thấy?
– L…Làm gì có. – Trần Kha lại quay sang liếc Đan Ny lần nữa. – Chu Chu, đừng có nói lung tung.
– Thế thì sợ gì. Đi học cả tuần nay rồi mà em chẳng thèm qua lớp chị chào một câu. Đúng là…. – Di Hân kì đầu Trần Kha trách móc, rồi phá ra cười trước bộ dạng nhăn nhó đầy đáng yêu của Trần Kha .
Vương Dịch, Nhất Kỳ và Thi Vũ lúc này cũng bước lại chỗ Đan Ny, cả lũ đều thắc mắc câu hỏi: Hoa khôi khoa sân khấu kịch là gì của Trần Kha ? Lại còn có vẻ rất thân thiết nữa.
– Ủa Đan Ny, sao hoa khôi khoa đó qua đây. – Kỳ vừa nhai bim bim vừa hỏi.
– Ai biết. – Nàng nhắm mắt lại, cố nuốt cho xuôi cơn giận và cả hình ảnh không mấy dễ chịu ban nãy.
– Trời, còn kiss má nữa. Xem ra….- Nhất Nhất đế thêm, liếc nhìn Đan Ny rồi lại nhìn nhau đầy hàm ý.
– Kìa Nhất Nhất ah~ – Thi Vũ lên tiếng nhắc nhở.
– Im đi! – Đan Ny hét lên khiến cả ba không dám ho he gì nữa, tiếng hét của nàng cũng gây sự chú ý của Di Hân và Trần Kha .
– Kha Kha à…. Đây có phải….- Di Hân lùi lại nép sau cánh tay của Trần Kha e dè nhìn Đan Ny.
– Ờm….Đây là Đan Ny…- Trần Kha mỉm cười, rồi nhìn nàng.
4 mắt chạm nhau.
Trần Kha bỗng thấy có cái gì đó…..lạ lạ sau ánh mắt của nàng, vội quay sang chỗ khác và né tránh ánh mắt ấy, thứ nằm bên trái lồng ngực cô đập nhanh hơn.
Mày lại điên rồi Trần Kha.
Bình tĩnh bình tĩnh
Nàng không muốn nói chuyện với Kha nữa.
Nàng không thèm nói nữa!
Đan Ny cắn môi và bước vụt qua Trần Kha.
– Ny Ny ~ – Trần Kha giơ tay ra định giữ Đan Ny lại. Nhưng nàng lạnh lùng hất tay bạn ấy ra và cứ bước tiếp.
– Ơ…Đan Ny sao thế? – Kỳ ngơ ngác nhìn cả đám không ai nói gì.
– Kha Kha à…Cô ấy sao lại vậy? – Di Hân cũng ngơ ngác không kém.
Chỉ có Vương Dịch và Thi Vũ hiểu, Thi Vũ nhìn Vương Dịch, đẩy đẩy cánh tay bạn ấy.
11: Gì??
Châu : Nói gì đi!
11: Nhưng…mình đâu có biết nói gì.
Châu: Bảo cậu ấy chạy theo Ny Ny đi
Nadon : Ơ….
– Kha Kha ,…Cậu đuổi theo Ny Ny đi….Dù gì…cậu cũng chăm sóc cho cậu ấy… – Vương Dịch ấp úng như gà mắc tóc, quay qua Thi Vũ đang thở dài, nhăn nhó : Châu Châu à, mình chỉ biết nói đến vậy thôi T^T
Đan Ny sao thế nhỉ ??
Sao tự dưng lại…
Chẳng lẽ cô ấy ghen với Chu Chu
Làm gì có chuyện
Đan Ny bình thường với mình như vậy
Còn lâu mới có chuyện cô ấy thích mình.
Vớ vẩn thật Trần Kha
Trần Kha tự xua đi ý nghĩ lung tung trong đầu mình, rồi gật đầu với bạn Nhất Nhất :
– Thôi…..Tí đằng nào mình cũng đến nhà cậu ấy mà.
– Ờm….nhưng…
– Mình về đây – Nói rồi, Trần Kha chào cả lũ.
————————o.0——————————
– Tiểu thư à….Cô đừng như vậy nữa, cô muốn ăn món gì bảo tôi để tôi nói với đầu bếp một tiếng…
– Không ăn gì hết.
Quản gia Trương thở dài buồn bã, lắc lắc đầu:
– Tiểu thư, nhưng sáng nay cô đã dậy sớm đi học, chưa kịp ăn gì rồi giờ chẳng lẽ lại không ăn….
– Cháu không đói. – Nàng lạnh lùng đáp, chùm chăn kín đầu và nằm quay vào phía cửa sổ, không thèm nhìn đám giúp việc cùng ông quản gia đứng trước cửa phòng.
– Tiểu thư…..Hay để tôi gọi Trần Kha đến nhé….- Ông quản gia ấp úng.
– Gì cơ? – Nàng chồm dậy, lườm nguýt quản gia Trương – Trừ khi có lệnh của tôi CẤM tất cả không ai được phép cho cái tên đó bước vào nhà này. – Nhắc đến Trần Kha , Đan Ny lại thấy muốn nổ tung ra vì tức và giận. Tại sao giờ này, 2h chiều rồi mà vẫn chưa thèm mò đến tìm nàng chứ!! Nàng cam đoan là mải miết đi với cô Di Hân kia nên quên nàng rồi.
Lần này nàng quyết đuổi việc, quyết trừ lương!!!
– Nhưng….
– Cấm là cấm! Đi ra hết đi! – Nàng hét ầm lên và chùm chăn cao hơn.
Ghét Kha .
Mình ghét Trần Kha.
Ghét cái đồ trăng hoa ấy
Ghét cái tên ngốc nghếch ấy
Trần Kha là cái gì mà để Đan Ny đây phải nhớ và “ghét” nhiều đến vậy chứ?!
Vì sáng dậy sớm, muốn gặp ô sin sớm nên nàng mới không kịp ăn sáng
Thế mà
– Hing~~~ – Nàng phụng phịu, bức xúc ngồi bật dậy, giựt gối giựt chăn. Điện thoại nàng chợt rung lên. Nàng nhìn vào màn hình, rồi khó chịu ấn nút Decline.
– Tưởng gọi cho tôi là xong á! Đừng mơ! – Nàng tự kỉ.
Lại một cuộc gọi nữa.
Nàng lại từ chối.
Rồi cuộc nữa.
Nàng từ chối tiếp đấy.
1s…
2s….
Ơ sao chưa thấy gọi lại nhỉ?
Mới có tí đã bỏ cuộc à
“Rì….rì…”
– Dai như đỉa ý! – Nàng lầm bầm. Không gọi cũng trách gọi cũng trách rốt cuộc là thế nào thì nàng mới vừa ý đây???
Gớm, miệng thì nói thế chứ lòng thì sướng chết đi được ý.
– Gì?! – Nàng tức giận.
– Ny Ny à ~ Kha đây….Mở cửa cho Kha vào đi. – Giọng Trần Kha thảm thiết.
– Còn mò đến cơ à? – Nàng trách móc. Mò đến đi, lần này nàng cạp cho chết thì thôi!
– Ơ….tại sao không? Mở cửa cho mình với, ngoài này mưa lớn quá.
Lúc này Đan Ny mới nhận ra ngoài trời đang mưa rất to, nàng có thể nghe thấy cái giọng đầy bi thương của Kha vang lên xen kẽ với tiếng mưa rơi.
Nàng liền chạy lại phía cửa sổ.
Mà khổ.
Nhà nàng to quá
Từ phòng nàng nhìn còn chả thấy cái cổng =,=
Đan Ny bỗng thấy thương ô sin ghê gớm.
Mưa thế này
Ướt hết còn đâu.
Mà kệ!
Ai bảo, lăng nhăng.
– Không liên quan tới tôi. – Nàng phũ, rồi cúp máy cái rụp, nhảy lên giường nằm tiếp.
Tuy nhiên không hiểu sao, Đan Ny không thể không ngừng nhìn cái điện thoại. Nàng miết nhẹ màn hình, chờ đợi cuộc gọi nữa từ ai kia.
5p
10p
15p
30p
Vẫn không có cuộc gọi nào gọi đến.
Nàng bắt đầu thấy khó chịu, thấy sốt ruột.
Đan Ny xỏ đôi dép bông vào rồi loẹt quẹt bước ra hành lang, thò đầu xuống cầu thang ngó nghiêng.
Không thấy bóng dáng Kha của nàng đâu cả.
Đan Ny bĩu môi, rồi chạy hẳn xuống bếp, ra lệnh cho quản gia:
– Quản gia Trương, sao bác không mở của cho Kha?
– Ơ Kha nào ạ? *ngơ ngác*
– Trần Kha.
– Nhưng chẳng phải tiểu thư bảo…
– Cháu bảo mở cơ mà. =,=
– Ơ…Dạ vâng.
-…………….
– Tiểu thư, không có ai ở ngoài cổng hết. Hình như Trần Kha về rồi.
[text_hash] => f9d8e9eb
)