Array
(
[text] =>
Chương 21
Tiêu baba cực kỳ tức giận, sau khi nghe xong câu chuyện từ Vu Bân ông quyết tâm phải chỉnh đốn lại đứa con bất hiếu đáng đánh đòn này, dù cho đó là vợ ông, cũng không được phép ngăn cản. Nhưng khi thấy tiểu Chiến quỳ xuống, mọi quyết tâm của ông đều tiêu tan.
Không phải ông không còn giận nữa, chỉ là khi nhìn đứa con khỏe mạnh xuất hiện trong tầm mắt của mình, ông chân chính nhận ra, không có gì quan trọng hơn sức khỏe của con trai cả. Còn mọi thứ khác, đều có thể thương lượng.
Thấy Tiêu baba vẫn không phản ứng gì chỉ trân trân nhìn Tiêu Chiến, Tiêu mama cũng không thèm quản cái gì mà gia chủ với không gia chủ, liền chạy lại đỡ hắn lên.
“Tiểu Chiến à, con mới khỏe dậy không lâu, mau ngồi xuống đi, đừng có quỳ như thế. Có chuyện gì từ từ nói”
Hắn ngước nhìn cha mình, Tiêu baba cũng khịt khịt mũi, chớp mắt tỏ vẻ đồng ý. Sau khi mọi người đều an tọa, Tiêu Chiến đơn giản kể lại quá trình Nhất Bác bị bắt cóc. Cũng không giấu diếm chuyện phát sinh của hai người. Còn yêu cầu mau chóng được tổ chức hôn lễ với cậu.
Nghe xong câu chuyện, ai cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng không xảy ra nguy hiểm gì. Nhưng Tiêu lão gia vẫn rất quan tâm tới người chủ mưu phía sau. Ông tò mò hỏi “Sao tự dưng vô duyên vô cớ lại muốn hại Nhất Bác, việc này cần phải điều ra rõ ràng ngọn ngành mới được”
“Cha cứ yên tâm. Con sẽ có sắp xếp” Tiêu baba lúc này mới lên tiếng.
“Không cần đâu ạ, đây là chuyện của vợ con, con muốn tự mình giải quyết.” Ánh mắt Tiêu Chiến ánh lên tia ngoan độc. Bất cứ ai đụng vào người của hắn đều đừng mong sống yên ổn.
Thấy con trai quyết tâm như vậy, Tiêu baba cũng không kiên trì nữa. Ông bắt đầu nghiêm mặt hỏi vào vấn đề chính “Con có thể trả lời cho cha biết, tại sao tỉnh lại rồi nhưng vẫn lừa dối chúng ta. Thấy chúng ta lo lắng đau khổ vì con, con vui lắm à?”
Nói rồi ông lại đưa mắt nhìn sang Vu Bân “Phải có lý do gì đó thì mới có người đồng ý giúp con che giấu chứ”.
Vu Bân nghe đến đoạn này liền chột dạ, lạy trời Tiêu bác trai đừng kể cho cha mình biết, không thì y sẽ chết rất thảm. Sao y có thể mủi lòng mà đi giúp thằng bạn ngu ngốc chỉ biết dùng nửa thân dưới để suy nghĩ này cơ chứ.
“Cái này…” Tiêu Chiến phát hiện ra đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra đến nay hắn không thể nói nên lời. Nếu thẳng thắn trình bày lý do, có khi nào cha hắn sẽ không niệm tình thằng con mới tỉnh dậy này mà đá ra khỏi nhà luôn không.
Tiêu mama cũng nhận ra con trai có lời khó nói, bà định bụng đỡ lời, nhưng Tiêu baba lại hiểu ý lên tiếng trước “Bà đấy, con trai về lâu rồi mà cũng không lấy cho nó được ly nước à?”
Tiêu mama biết tính chồng đành đứng dậy chính mình vào nhà bếp, cũng không dám sai Trần quản gia đi chuẩn bị. Lực chú ý lại hướng về phía Tiêu Chiến, thế nhưng khi hắn định mở miệng thú nhận, Nhất Bác đã lên tiếng trước “Dạ bác trai, là do con không cho anh ấy nói ạ. Bác đừng trách anh ấy mà tội nghiệp”
Lúc này không chỉ Tiêu baba mà ngay cả Tiêu Chiến lẫn Vu Bân cũng ngạc nhiên. Này là cái thể loại gì.
“Các cậu thương lượng khi nào đấy?” Vu Bân nhướng mi vô thanh hỏi.
“Tôi biết chết liền” Tiêu Chiến thần kì hiểu được lời bạn nhíu mày vô thanh đáp lại.
Còn đương sự Nhất Bác thì vẫn tâm tâm niệm niệm Tiêu Chiến là vì mình muốn kết hôn với người thực vật nên mới phải giả vờ, hoàn toàn không hề hay biết tính toán của đôi bạn thân kia.
Tiêu baba thì lại quá rõ đức hạnh của thằng con mình, nên ông tuyệt nhiên không tin lời Nhất Bác nói, chắc chắn tiểu Chiến đã ép uổng nó. Ông vẫn quyết tâm hỏi cho ra nhẽ “Nhất Bác ngoan, tại sao con lại không cho tiểu Chiến nói?”
“Là… là vì..” cậu ấp úng.
“Nước chuẩn bị xong rồi đây. Hai đứa cả ngày vất vả chắc mệt rồi, ông cũng cho nó nghỉ ngơi đã chứ. Muốn hỏi gì thì đợi sau bữa cơm tối hỏi không được à? Vương lão gia cũng mới vừa đến, còn chưa kịp dẫn ngài ấy đi tham quan nữa mà” Tiêu mama không biết từ đâu đi tới cắt đứt cuộc trò chuyện. Bà giữ thể diện cho ông nên vâng lời vào lấy nước, nhưng Tiêu baba cũng đừng hòng bắt bẻ được con bà. Khó khăn lắm con trai mới khỏe lại, để ý chuyện khác làm gì.
Cuối cùng Tiêu lão gia lên tiếng chấm dứt cuộc truy vấn “Mọi người cũng đã đại khái hiểu được ít nhiều rồi đúng không? Ai vẫn còn khúc mắc gì thì tự giải quyết riêng nhé.” Nói rồi liếc về phía Tiêu baba. “Vấn đề bây giờ là phải để cho hai cháu nghỉ ngơi, đặc biệt là Nhất Bác, trông sắc mặc không được tốt lắm rồi đấy”.
Tiêu Chiến nghe được lệnh đặc xá liền vội vã chào cả nhà rồi ôm Nhất Bác chưa kịp phản ứng bỏ chạy lên phòng. Hắn thậm chí không thèm hỏi phòng của cậu mà trực tiếp nhét người vào địa bàn của mình. Tiêu gia bốn người thấy thế không hẹn mà lắc đầu cười trừ. Có vẻ như tiểu Chiến thực sự thích Nhất Bác, vậy họ cũng yên tâm ít nhiều.
Ngay khi bóng lưng hai người mất hút sau cánh cửa, Tiêu lão gia vui vẻ mời Vương lão gia đi dạo quanh vườn, tiện thể làm vài ván cờ vây đợi cơm tối. Tiêu mama thì hớn hở cười không khép miệng tự thân vào bếp trổ tài nấu nướng. Vu Bân và Lâm Tây cũng không có ý định làm người thừa, từ chối lời mời thịnh tình của Tiêu mama xong thì vắt chân lên cổ mà chạy. Áp thấp của Tiêu baba thật là kinh khủng mà.
Trong nháy mắt, phòng khách Tiêu gia chỉ còn lại mình Tiêu baba. Ông quay đầu nhìn lên phòng con trai lần cuối rồi thở dài trở về phòng đọc sách ngồi ngẩn người.
——–
Nếu hỏi người mệt nhất hôm nay là ai thì đó chính là Nhất Bác. Sáng sớm vô duyên vô cớ bị bắt cóc, tuy được cứu kịp thời nhưng lại phải lăn giường cả trưa với Tiêu Chiến, cuối cùng còn căng não đối ứng với Tiêu baba. Từ lúc được bế ra khỏi xe vào nhà lớn, cậu luôn cảm thấy đầu nặng trĩu, cả người đều không có chút sức lực nào.
Sau khi đặt tạm cậu lên ghế dựa sô pha trong phòng hắn, Tiêu Chiến nhanh chóng vào nhà tắm chuẩn bị nước ấm. Hắn thành thục đem cục bông Nhất Bác kì cọ đến thơm phức rồi mới nhét cậu vào đống chăn ấm áp trên giường.
Cả người Nhất Bác nóng lên, má đỏ hây hây, vừa được đặt xuống cậu liền nặng nề thở nhẹ một cái rồi vùi đầu vào ngủ luôn. Tiêu Chiến cảm thấy Nhất Bác khác hơn thường ngày, nhưng hắn khi tắm cũng đã kiểm tra chỗ đó của cậu, chỉ hơi sưng lên một chút chứ không có gì nghiêm trọng nên cũng không để ý nữa.
Chăm sóc Nhất Bác xong xuôi đâu đấy, hắn mới qua gõ cửa phòng đọc sách của Tiêu baba. Tiêu Chiến hiểu rõ, nếu cha hắn có tâm sự đều sẽ nhốt mình trong phòng nhìn xuống khu vườn hoa hồng phía dưới để tĩnh tâm.
Nghe thấy tiếng con trai, Tiêu baba cũng không nhiều lời liền trực tiếp mở cửa. Tiêu Chiến ngay khi bước vào liền tiếp tục quỳ xuống, nói hết tất cả lý do thật sự hắn tỉnh dậy nhưng vẫn giả vờ.
Thật sự từ lúc bước vào phòng khách nhìn thấy cha mẹ chỉ sau hơn hai tháng mình nằm viện mà trông như đã già đi cả mười tuổi, hắn sâu sắc cảm nhận được tình thương của hai người dành cho mình. Vì vậy nhân cơ hội Nhất Bác ngủ say, hắn liền thành thật khai báo tất cả.
Nghe xong lý do, Tiêu baba tức giận nói “Ta không ngờ rằng con lại có suy nghĩ như thế về cha mẹ mình. Chỉ bằng việc Nhất Bác chăm sóc tận tình con từng ấy thời gian mà không một lời kêu ca, thì cho dù con lúc tỉnh dậy có không chịu lấy nó, ta cũng sẽ ép cưới cho bằng được. Đằng này, chúng ta đều thật sự quý mến nó, làm sao có chuyện hủy hôn tán tận lương tâm như vậy. Con tỉnh dậy liền đem sự nhanh nhạy của mình vứt đi mất rồi à?”
“Nhưng còn vấn đề người thừa kế, cha cũng biết ông nội sẽ không chịu cho người mang thai hộ. Lúc con come out cha cũng thà chết không chấp nhận còn gì.” Tiêu Chiến phân bua.
“Chuyện đó ta sẽ giải quyết. Con không cần phải lo. Việc quan trọng bây giờ cần con quan tâm còn rất nhiều. Con cũng nên chuẩn bị sớm đi là vừa”.
Nói rồi Tiêu baba đem chuyện công ty, chuyện Lâm gia, chuyện họp báo, từng chuyện từng chuyện một giải thích cặn kẽ cho Tiêu Chiến. Ông thương xót con trai mới tỉnh lại đã phải tiếp quản nhiều thứ, nhưng đã có gan đứng ở vị trí cao nhất, phải có gan chấp nhận xử lý mọi tình huống xảy ra.
Cứ thế hai bố con trò truyện đến quên cả thời gian, cho tới khi Tiêu mama gõ cửa xuống ăn cơm mới dừng lại.
27.11.22
[text_hash] => 0811500e
)