Chuyển ver_Định Mệnh Se Duyên – .12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Chuyển ver_Định Mệnh Se Duyên - .12

Array
(
[text] =>

Một chiếc bánh kem nhỏ đã khiến Nhất Bác trong vô thức bật khóc thỏa thích, một lần này cũng giải tỏa hết nỗi niềm mong nhớ hơi ấm của mẹ mà mười lăm năm dài đằng đẵng cậu không được bộc lộ.

Tuổi nhỏ cậu đã biết mình khác người thường, tuy có ông ngoại luôn hết lòng yêu thương nhưng không có mẹ, cha lại chẳng thèm quan tâm thì khác gì cô nhi. Chẳng qua tình yêu thương của ông ngoại đủ lớn, đủ rộng để đè nén khao khát được có mẹ của cậu, khiến cậu vẫn vui vẻ sống mỗi ngày.

Nhất Bác lại nhìn một lần nữa chiếc bánh kem nhỏ xinh, thật tốt, cậu giờ đây cũng có mẹ. Không cần phải ganh tị với người ta nữa rồi.

Nghĩ thông suốt xong thì bụng lại bắt đầu sôi, cậu nhanh nhẹn đem bánh kem mang đến chỗ giường bệnh, định bụng vừa ngồi ăn vừa trông Tiêu Chiến.

Nhưng ngay khi đến giường bệnh, cậu giật nảy suýt nữa ném luôn miếng ăn của mình. Tiêu Chiến trong ký ức của cậu luôn nhắm mắt nằm ngoan ngoãn trên giường bệnh giờ đây đang trợn trừng soi mói nhìn cậu. Nếu không phải thường xuyên nhìn quen mấy cụ già nửa đêm mất ngủ mắt mở thao láo thì tình huống hiện tại cũng đủ hù chết cậu rồi.

“Khoan? Ngồi dậy được? Đang trừng mắt? Ôi mẹ ơi!” Nhất Bác vứt luôn bánh kem đang cầm trên tay, chiếc bánh xấu số nhanh chóng biến dạng dưới sàn nhà.

Mắt Nhất Bác lúc này cũng mở to không kém gì Tiêu Chiến. Hai người nhìn nhau gần cả năm phút, Nhất Bác mới bình tĩnh lại rồi nói “Để…Để tôi đi gọi bác sĩ Vu”

Nhưng cậu chưa kịp chạy thoát thân thì Tiêu Chiến đã lên tiếng, giọng khò khè rất khó nghe do lâu ngày không mở miệng “Lấy.. cho tôi… chút nước”

Ngay khi người bệnh yêu cầu, Nhất Bác liền bật chế độ bảo mẫu chăm sóc, nhanh nhẹn rót ly nước ấm, sau đó ấn nút nâng cao gối đầu giường lên để Tiêu Chiến có thể thoải mái ngồi uống. Đồng thời tiện tay dọn luôn bánh kem bị rơi xuống sàn.

Lúc dọn cậu không khỏi nhỏ một giọt nước mắt. “Vẫn chưa chụp ảnh làm kỷ niệm. Tâm ý của bác gái cứ thế là bay mất”, càng đau lòng Nhất Bác càng khó chịu với cái người bất thình lình tỉnh dậy này hơn.

Dòng nước ấm áp chạy qua cổ họng xoa dịu cảm giác khô khốc nóng rát khiến Tiêu Chiến tỉnh táo thêm không ít. Hắn lúc này mới có thời gian để đánh giá cậu nhóc đang bận rộn dọn dẹp cạnh giường lúc này.

Trên người Nhất Bác hiện không sạch sẽ mấy. Đã hai ngày cậu chưa tắm rửa đàng hoàng, quần áo đã có chút mùi mồ hôi, tóc hơi bết, lại vừa mới khóc xong mắt vẫn còn đỏ. Nhưng Tiêu Chiến ngạc nhiên khi nhận ra bản thân không hề cảm thấy ghét bỏ. Cậu nhóc này có đôi mắt thật đẹp, lúm đồng tiền cũng vẫn hiện rõ mặc dù Nhất Bác lúc này không hề cười.

Hắn đã tỉnh dậy được gần ba mươi phút, cảm giác cả cơ thể vô lực, cổ họng khô rát, mỗi lần muốn dùng não suy nghĩ là đầu sẽ rất đau, điều đó khiến lâu dần Tiêu Chiến không dám nghĩ nữa.

“Cậu lúc nãy nói Vu bác sĩ, có phải là Vu Bân ?” Hắn đặt câu hỏi.

“Đúng…đúng vậy” Nhất Bác máy móc trả lời. Cậu vẫn chưa tin vào sự thật.

“Chỉ đi gọi mình cậu ta lại đây thôi, không được gọi thêm bất kỳ kẻ nào khác. Đi nhanh đi” Tiêu Chiến nói như ra lệnh, ngữ điệu cao cao tại thượng khiến Nhất Bác có chút ghét bỏ.

“Anh dậy được là do tôi chăm sóc quá mát tay, ở đó còn sai bảo tôi, đợi chút nữa bác gái vào tôi sẽ méc bác ấy cho coi”. Cậu nhỏ giọng vừa lầm bà lầm bầm vừa đi ra khỏi phòng.

Giọng cậu tuy nhỏ như hắn vẫn nghe được loáng thoáng, đang oán hắn đây mà. Giọng nói trong trẻo, mang hương vị trẻ con, thật quá đáng yêu, từ bao giờ gia đình hắn lại thuê giúp việc là trẻ chưa đủ tuổi vị thành niên vậy.

———

Chưa đầy năm phút, Nhất Bác đã mang Vu Bân đến.

Nhìn một người đàn ông gần ba mươi tuổi lại khóc ngon lành trước giường bệnh của bạn thân làm cậu bất ngờ. Phải thực sự thương yêu nhau đến thế nào mới bày ra thái độ ấy vậy.

“Cất ngay nước mắt cá sấu của cậu vào cho tôi” Tiêu Chiến nghiến răng với thằng bạn.

“Không thể để tôi diễn một chút được à, thứ bạn quần què”. Vu Bân quẹt nước mắt, nhanh chóng trưng ra bộ mặt đáng đánh, cứ như người vừa khóc chưa đầy năm giây trước đấy không phải là y vậy.

Nhất Bác đứng bên cạnh trợn mắt, ủa chứ màn “tình thương mến thương” lúc nãy là giả sao? Cậu thật sự hoang mang với những gì mình đã nhìn được.

Tiêu Chiến từ lúc Nhất Bác quay trở lại phòng bệnh đều quan sát nhất cử nhất động của cậu. Nhìn thấy biểu hiện khó tin trên mặt Nhất Bác, hắn âm thầm nhận xét, quả nhiên là một nhóc con đơn thuần, có gì đều viết hết lên mặt. Đối với một người thường xuyên qua lại trong chốn thương trường, nhìn hết sự xảo trá trong cuộc sống, thì ánh mắt của Nhất Bác không khác gì gột rửa tâm hồn hắn. Càng nhìn càng thấy thích.

Sau khi Vu Bân kiểm tra hết một lượt, mới kết luận là Tiêu Chiến đã không còn vấn đề gì đáng ngại. Quá trình tỉnh dậy có chút thần kỳ, nhưng đối với bệnh sống thực vật này, thì đúng là cần nhờ kỳ tích mà.

“Cậu có cảm thấy đói không, có chỗ nào khó chịu không?” Vu Bân sau khi kiểm tra xong vẫn không nhịn được hỏi.

“Nghe cậu nói tôi mới thấy có chút đói rồi” Tiêu Chiến xoa xoa bụng nói.

“Cậu mới tỉnh dậy, dạ dày vẫn chưa thích ứng kịp thời, tốt nhất chỉ nên uống một ít cháo trắng” Nói rồi Vu Bân nhìn sang Nhất Bác.

“Nhất Bác em xuống dưới mua ít cháo lên giúp anh được không? Nói người ta nêm lạt thôi, đừng bỏ thêm gì vào hết, cháo trắng là được rồi. À mà tốt nhất xay nát rồi ray lấy nước đi.” Y thành thục nhờ vả, Nhất Bác cũng chăm chú lắng nghe. Để tránh không quên điều gì cậu còn cẩn thận ghi chép lại, sau đó mới đi.

Ngay khi Nhất Bác rời khỏi, Vu Bân đem nghi vấn của thằng bạn thân giải đáp hết một lượt.

“Cậu nói nhóc con lúc nãy là vợ chưa cưới của tôi?”

Vu Bân gật đầu.

“Cậu nói gia đình tôi, thậm chí cả ba tôi đều chấp nhận nhóc ấy?”

Vu Bân gật đầu.

“Cậu nói sau khi nhóc ấy hai mươi tuổi sẽ công bố hôn lễ?”

Vu Bân gật đầu.

“Cậu nói suốt thời gian tôi nằm việc là nhóc đấy chăm sóc tôi?”

Vu Bân gật đầu.

“Cậu nói nhóc ấy….”

“Thôi!” Vu Bân nhanh chóng chặn họng Tiêu Chiến. “Sao tôi nói nhiều chuyện xảy ra vậy mà cậu chỉ quan tâm mỗi chuyện vị hôn thê của cậu là thế nào?”

“Thế tôi phải quan tâm thêm chuyện gì?” Tiêu Chiến trơ trẽn hỏi.

“Cậu…..” Vu Bân nghẹn họng. “Thân là người đứng đầu công ty Lý Thịnh mà nói chuyện không suy nghĩ. Cậu có biết cha cậu phải khó khăn thế nào mới chống đỡ được suốt hai tháng qua không? Ở đó mà còn nói chuyện như vậy, thứ bất hiếu.”

Tiêu Chiến nghe thấy thế liền đột nhiên trầm mặc. Vu Bân tưởng hắn đã biết nghĩ cho bố cho mẹ. Ai ngờ câu nói tiếp theo khiến y muốn một cước đạp bay thằng bạn.

“Cậu nói xem giờ tôi tỉnh lại rồi có khi nào Tiêu gia lấy oán báo ân không cho tôi kết hôn với Nhất Bác nữa không?” Hắn mặc dù chỉ mới gặp cậu chưa đầy ba mươi phút, không thể nói là nhất kiến chung tình, nhưng khó khăn lắm gia đình hắn mới chấp nhận cho cưới nam thê, hắn sao có thể bỏ qua cơ hội này.

Cứ nghĩ không phải cưới mấy vị tiểu thư mắt xanh mỏ đỏ là Tiêu Chiến thấy sướng hết cả người. Còn về phần tình cảm, cứ buộc lại đã, sau này từ từ vun đắp cũng được, dù sao hắn cũng rất vừa mắt nhóc con đáng yêu này.

Vu Bân cũng biết vì chuyện tính hướng của bản thân mà Tiêu Chiến đã trở mặt với gia đình nhiều lần, đặc biệt là cha hắn. Hiện giờ tỉnh lại, sự quan tâm của hắn đều đặt lên người Nhất Bác cũng là lẽ thường. Còn chuyện công ty, chỉ cần bình phục, thì sẽ không còn lo gì nữa rồi.

Nghĩ thế Vu Bân cũng không miễn cưỡng thằng bạn, liền trả lời “Sao có thể như thế được. Chưa nói đến chữ tín, chỉ cần nhìn vào những cố gắng một tháng qua Nhất Bác chăm sóc cậu, thì Tiêu gia có trả cả đời cũng không đủ. Huống gì phải thừa nhận việc cậu có thể nhanh chóng tỉnh lại không thể không kể đến công lao của Nhất Bác”

“Thế nhưng đời này nếu không ôm được cháu nội, cha tôi có thể từ bỏ sao. Lúc trước tôi có nói qua mang thai hộ, nhưng đã bị ông nội đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Còn bảo tách con cái ra khỏi mẹ nó, đấy là việc làm vô nhân đạo” Tiêu Chiến thở dài.

Nghe hắn nói vậy, lòng tin của Vu Bân bắt đầu lung lay. Nhưng y nhanh chóng khẳng định “Gia đình cậu suy tính thế nào tôi đều không quan tâm, chỉ riêng việc chối bỏ Nhất Bác là tôi sẽ phản đối tới cùng”

Tiêu Chiến ngửi thấy mùi nguy hiểm, nhếch lông mày “Này, nếu không phải cậu đang cố gắng giúp tôi cưới Nhất Bác, tôi còn nghĩ cậu có ý gì đó với nhóc con ấy chứ. Bảo vệ ghê thế”

“Cậu rửa mồm trước khi nói cho tôi. Nhất Bác là một đứa trẻ rất tốt, thật không đành lòng để nó rơi vào tay sói điên là cậu mà” Vu Bân cảm khái.

“Vậy cậu có thể giúp tôi một chuyện không?” Vu Bân trưng bộ mặt gian manh ngoắc ngoắc thằng bạn thân lại gần.

Nhìn thấy biểu hiện của hắn lúc này, Vu Bân tự biết đó chẳng phải thứ gì hay ho. Nhưng cũng không nhịn được mà nhích người vào.

18.11.22

[text_hash] => af641df7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.