Array
(
[text] =>
Sáng sớm thứ hai đến lớp, Wangho buổi chiều thứ sáu không mang bài tập về, chất đống ở trong hộc bàn, cậu xếp gọn lại đặt trên bàn. Rút tờ cuối cùng ra, bên trong thoáng đãng, tận tít trong góc hộc bàn đặt một tấm thiệp chúc mừng.
Wangho lấy ra xem, chắc là nhét sau khi cậu đi, nên cậu chưa thấy. Thiệp chúc mừng là màu trắng như gạo, khắc laser, con trai chắc không tỉ mẫn như vậy, mở ra, quả nhiên là vài hàng chữ nắn nót —
Wangho, giáng sinh vui vẻ.
Mình vẫn nhớ thần thái rực rỡ của cậu sau khi thi đấu về nước, cũng thích nhìn dáng vẻ cười đùa phóng khoáng của cậu lúc thường, quen thuộc nhất chính là sự bảo ban dịu dàng của cậu mỗi lần đốc thúc mọi người làm bài nghe tiếng Anh.
Giáng sinh sang năm, mình hi vọng chúng ta có thể cùng nhau đón, được không?
Kí tên: Hwang Minseo.
Wangho không hề nghĩ tới, Hwang Minseo vậy mà có cảm tình với mình. Cậu vỗ vỗ cán sự thể dục ngồi đằng trước, nghiêng người hỏi: “Anh trai, lúc trước làm sao quen được bạn gái vậy? Là ai theo đuổi ai?”
“Đây là việc riêng của tao.” Cán sự thể dục ngoài miệng nói như vậy, nhưng thân thể lại rất thành thực mà quay lại, “Tao dám làm soái ca, đương nhiên là tao chủ động theo đuổi rồi.”
“Trực tiếp tỏ tình luôn à?”
“Gì mà trực tiếp tỏ tình, phải lấy dũng khí chứ, cũng đã có một nửa tự tin đối phương sẽ đồng ý, chỉ là chọc thủng cái cửa số giấy thôi.”
Wangho không hỏi không biết, vừa hỏi liền giật mình, vậy Hwang Minseo tặng cậu thiệp này… Lẽ nào cũng có tự tin cậu sẽ đồng ý? Lòng tin này từ đâu tới?
Cán sự thể dục nói thầm: “Tao dạy cho mày ha, mày có ý với người nào, thì mày cứ nhìn cô ấy, giờ đọc bài buổi sáng mày nhìn, nghỉ trưa mày cũng nhìn, nhìn mấy lần tạo sự chú ý, đối diện với cô ấy vài giây không tránh, vậy là cô ấy sẽ hiểu.”
Wangho cũng đã hiểu.
Lúc trước lầm tưởng Sanghyeok thích Yang Heejin hay Hwang Minseo, cậu bí mật quan sát, không có chuyện gì liền nhìn người ta có tương tác hay không, có lúc Hwang Minseo phát hiện ánh mắt của cậu, cậu liền cười với người ta.
Hóa ra mầm tai hoạ đã gieo từ sớm, nghiệp chướng!
Sanghyeok từ văn phòng trở về, trốn học một ngày chịu một trận phê bình đau đớn, lãnh một xấp giấy viết kiểm điểm, đầy cả tay, đi qua hàng thứ ba không có cách nào trêu ghẹo, Wangho theo thói quen chọt bắp đùi anh.
“Ow.” Sanghyeok ghé lại gần, “Mạnh hơn chút nữa là gãy xương rồi.”
Wangho ngẩng đầu lên, trừng hai mắt, giáo viên tiến vào lớp, Sanghyeok nhanh chóng về chỗ ngồi. Tiết đầu là tiếng Anh, Wangho suy nghĩ hết 45 phút làm sao để lịch sự từ chối Hwang Minseo.
Nghỉ giữa giờ không có cơ hội, phòng học hành lang cũng còn nhiều người, tiết thứ hai thứ ba là hóa học thì có kiểm tra, dưới mí mắt của Kang Donghoon cũng không dám bấm điện thoại gửi tin nhắn. Đợi đến tiết thứ tư là thể dục, Wangho ngồi ở phía dưới xà kép bên cạnh đường chạy, chờ một lát Hwang Minseo đi qua đường chạy cậu sẽ tới nói rõ với đối phương.
Còn chưa nhìn thấy Hwang Minseo, Sanghyeok từ trên sân bóng chạy tới, gọi cậu: “Đi, chơi bóng thôi.”
“Hôm nay em không muốn chơi bóng.”
“Một tuần chỉ có hai tiết thể dục, em còn không biết quý trọng một chút à?”
Wangho thở dài đuối người: “Dù sao hôm nay em cũng không tiện.”
Buổi sáng tự dưng cáu kỉnh, lúc này lại nói không tiện, ánh mắt Sanghyeok mơ hồ
“Em tới tháng hả?”
Wangho lập tức mắng “Điên hả!” Cậu thẹn quá hóa giận, quay người bò lên xà kép, “Hôm nay em muốn luyện cơ, anh đừng làm phiền em!”
Bò lên, vặn co, cái mông hơi vểnh lên, Wangho dùng một tư thế rất khiêu gợi tạm dừng cuộc đối đầu. Sanghyeok không nhìn nổi, bóp lấy cổ Wangho, xoay lại chính diện, đặt Wangho ngồi ngoan ngoãn. Nhìn nhau im lặng một lát, Wangho rốt cuộc nhịn không được – “Em nhận được thư tình.”
Sanghyeok cau mày: “Ai viết?”
“Hwang Minseo.”
“Lúc trước bắt cặp uyên ương bậy bạ cho anh, còn chưa đủ, giờ bắt ngay vào mình.”
“Trước em nghĩ anh có khả năng thích cô ấy, nên em cứ nhìn người ta hoài, còn giúp cô ấy bê bài tập.”
“Chuyện này cũng trách anh?” Sanghyeok tức cười, “Ông ngoại anh nói, em như vậy cô gái nào chả thích, vẽ tranh, lãng mạn, tính cách cũng tốt, đối với ai cũng tốt, chẳng phải là thả thính còn gì.”
Sanghyeok vỗ cái mông kia, “May mà anh ra tay trước, không thì mấy cô gái tỏ tình với em, em còn rất đẹp, chắc gật đầu đồng ý ngay.”
“Phải thích thì mới đồng ý được chứ.”
“Em dám không, em thử thích người ta coi? Nhanh chóng từ chối đi, trả thư, dù có phải gửi bưu điện, hôm nay cũng phải giải quyết xong chuyện này cho anh. Lúc trước trốn anh còn nhanh hơn thỏ, bây giờ nếu em dám lằng nhằng, cẩn thận anh…”
Wangho chớp mí mắt – “Anh làm gì?”
“Anh thì làm gì mà không được, cũng đừng có mà kích thích anh.”
Anh bắt lấy khóe miệng rung động của Wangho, đang cười, khóe mắt còn giấu chút ít đắc ý, anh liền hiểu, đứa nhóc hư hỏng này không phải thẳng thắn để được khoan dung, mà là cố ý muốn nhìn anh đập vỡ vại giấm chua.
“Em vui vậy à?”
“Ahn Seojun viết cho anh nhiều thư tình như vậy, bây giờ cũng có người viết cho em rồi.”
“Có cần phải ham hư vinh vậy không?” Đầu Sanghyeok đầy dấu chấm hỏi, hồi tưởng lại những bức thư tình trước đây, anh có chút chần chờ, “Hwang Minseo viết thư tình cho em như thế nào?”
“Em ngại nói, đừng hỏi.”
“Cảm xúc rất mãnh liệt?” Sanghyeok truy hỏi. Wangho tránh thoát khỏi kiềm chế nhảy xuống từ xà kép, chạy đi.
Tiết thể dục kết thúc trực tiếp đến nhà ăn, Sanghyeok mua ba chai nước, tự mình uống một chai, cho Wangho hai chai.
“Hwang Minseo ngồi ở bên kia kìa, đi đi.”
“Bạn học nhìn thấy hiểu lầm thì sao?”
“Ai thèm chú ý tới em chứ.”
“Anh mua cơm chờ em, thêm trứng cho em.”
Wangho cầm hai chai nước ngọt đi, hơi sợ, hồi lớp bốn cán sự vệ sinh nói thích cậu, cậu nói không thích người ta, cô nhóc kia liền mở rộng phạm vi vệ sinh của cậu, bắt nạt cậu đến nỗi mỗi ngày tan học đều ôm Han Minkyu khóc nhè. Lớp bảy bạn cùng bàn của cậu nói thích cậu, cậu cũng không thích, ngày tốt nghiệp cô gái kia bảo bạn học chuyển đoạn ghi âm cho cậu nghe, chúc cậu thuận buồm xuôi gió rồi mất tích luôn.
Sanghyeok vừa nhìn hai phần cơm nóng vừa giám sát, Wangho ngồi đối diện Hwang Minseo, đưa lên một chai nước ngọt. Anh không thể không thừa nhận, cảnh tượng này là tình yêu vườn trường tiêu chuẩn, nam sinh nữ sinh cùng nhau ăn cơm trưa, mình mua đồ uống cho cậu, cậu gắp miếng thịt cho mình.
Anh mất khống chế mà nghĩ, nếu như anh chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Wangho, vậy cậu có như lúc này không, cùng một người khác thử bắt đầu một mối quan hệ tình cảm ngây ngô. Tất cả những đáng yêu, ngớ ngẩn, quan tâm chưa từng bộc lộ với ai, cũng sẽ thuộc về một người khác. Sanghyeok có hơi thất thần, thậm chí điên cuồng muốn cầm một cái loa, phát thanh cho tất cả mọi người đều biết bông hoa Wangho đã có chậu rồi, là người của anh đây.
“Sao đơ ra thế?”
Sanghyeok tỉnh lại, trừng Wangho – “Nói xong rồi à?”
“Xong rồi.” Wangho ngồi đối diện.
“Nói thế nào?” Sanghyeok hỏi.
“Trước tiên em cảm ơn thiệp chúc mừng.” Wangho cắn một miếng trứng chiên, “Em cũng không biết nói thế nào, nên nói xin lỗi, cô ấy liền hiểu.”
“Làm tốt lắm, sau này lại có ai viết thư tình cho em thì em cứ làm y như vậy.”
Ăn no trở lại nghỉ trưa, Sanghyeok muốn xem cái gọi là thư tình kia, Wangho không cưỡng được, liền lén lút đưa cho anh xem. Hai người tụ ở bàn cuối cùng cứ như bán vé chợ đen, Sanghyeok cầm thiệp chúc mừng, chỉ có một tấm? Không còn gì nữa sao? Anh mở ra xem, chỉ có 5 hàng chữ, đọc xong có hơi mộng mị – “Hết rồi à?”
“Hết rồi.”
“Em…” Sanghyeok nhét trả về, “Vậy mà cũng tính là thư tình? Em đừng có tự mình khoa trương nữa được không?”
“Sao lại không tính, thư tình không phải là như vậy sao?” Wangho có chút mất mặt – “Anh đọc lại một lần nữa đi.”
“Có cái gì mà đọc.” Sanghyeok lấy bài tập ra làm vừa viết công thức vừa thuận miệng nói, “Anh còn tưởng là giống với mấy bức thư Ahn Seojun viết chứ.”
Ngòi bút đâm trên giấy, ý thức được đã nói sai, Sanghyeok xoay mặt nhìn Wangho, chỉ thấy đối phương mặt không đổi sắc nhìn anh chằm chằm, giống như yên lặng trước cơn bão táp.
“Cậu ta viết như thế nào?”
“Anh không có xem.”
Wangho trừng mắt nhìn anh
“Anh không xem thật mà, là bởi vì sau vụ come out bị truyền đi, anh mới biết một vài câu.” Là hai câu được lưu truyền nhiều nhất, “Muốn… muốn vuốt ve mỗi tấc da thịt của anh…” Sanghyeok rùng mình lắc đầu – “Anh không nói được nữa.”
Hai mắt Wangho tối sầm lại, huyết áp vèo một cái lên luôn, có ai chịu được người yêu của mình với người khác bị đồn đãi, lại còn rõ ràng như vậy! Chẳng trách Lee Junsik và Kim Jeesun dẫn Sanghyeok đi, nếu cậu là ba Sanghyeok, hận không thể phóng anh lên mặt trăng luôn!
Trở lại bàn thứ ba, Wangho sờ đầu một cái, hỏi Siwoo – “Mày nhìn thử đầu tao có xanh không?”
“Đầu mày có xanh hay không tao không biết, nhưng mà ba ngày sau đầu tao sẽ hồng.”
Tết tây ở Daegu có một lễ hội cosplay, Siwoo lúc đó muốn cos Joker đi tham gia – “Mày đi không?”
Wangho oán hận nói: “Đi!”
Vì những bức thư tình chưa từng nhìn thấy, Wangho lạc hậu giận dỗi, phát động chiến tranh lạnh, cậu tương đối am hiểu, nhưng cậu cực kỳ không vui, cậu nhận ra bản thân mình trở nên hẹp hòi, dục vọng chiếm hữu ngày càng lớn, cũng không cách nào khống chế được. Cậu cũng không muốn thế nào cả, chắc là bị Sanghyeok chiều quen rồi, muốn nghe những lời nói êm tai, muốn thật sự nhận thức vị trí của mình. Nhưng mà Sanghyeok không trông ngóng cũng không dỗ dành, trước khi nghỉ thậm chí còn không hỏi cậu có muốn hẹn hò hay không, đợi đến qua đêm giao thừa, cậu cầm điện thoại đợi đến hơn một giờ, buổi sáng tỉnh lại vẫn trống trơn.
—————
Siwoo tóc hồng, áo xanh thêm áo khoác da chờ ở cửa, tự sướng mấy tấm đăng lên vòng bạn bè.
Điện thoại vang lên, Siwoo nghe – “Mày đến muộn năm phút rồi!”
“Xin lỗi xin lỗi…” Wangho thở hồng hộc, “Lập tức tới ngay, mày ở cổng nào vậy?”
“Cổng B, tìm Joker.”
“Tao nhìn thấy mày rồi.” Wangho băng qua đường chạy đến cổng B
“Được lắm bạn cùng bàn, trọn bộ Harry Potter, đũa phép phiên bản giới hạn.”
Wangho không có quần áo gì đặc biệt, sau khi ra cửa mới nhớ tới bộ Hary Potter này, liền về nhà đổi lại. Lễ hội vô cùng náo nhiệt, Wangho thật sự rất nổi bật, gương mặt đẹp quần áo phong cách luôn có người tìm cậu chụp ảnh chung.
Hai người đi dạo mệt mỏi rồi ăn kem, Wangho liếm kem ngẩn người, cũng không biết Sanghyeok đang làm gì, cậu kiểm điểm lại bản thân, có phải là cậu hơi quá đáng không? Chắc là vậy rồi, chuyện đã nói rõ rồi mà cứ bám lấy thì có ý nghĩa gì đâu chứ.
Siwoo chạy đi chụp ảnh, Wangho nhìn thấy chỗ bán mô hình, chắc là Sanghyeok sẽ thích, hay là cậu mua một cái làm lành với anh?
Đi tới trước gian hàng, cậu đang chọn đồ, có người vỗ cậu một cái.
Wangho quay đầu lại – “Eunji?!”
Eunji cos công chúa Jasmine – “Anh Wangho, năm mới vui vẻ.”
Wangho không khỏi nhìn quanh bốn phía – “Ai dẫn em tới?”
Eunji chỉ vào cái standee cách đó không xa – “Anh hai dẫn em tới.”
Wangho chưa nhìn thấy người đã bước chân, mù quáng đi tới mấy mét, nhìn thấy Sanghyeok mặc một bộ vest đuôi yến đen tuyền, đứng ở trong đám người vô cùng nổi bật.
“Thư của ai rơi đây?” Trong lúc rộn ràng có một nam sinh nhặt lên một phong thư, “Thư của ai đây? Người nhận Han Wangho!”
“Có ai tên Han Wangho không?”
“Là tôi…” Wangho mờ mịt giơ tay lên.
————————————
[text_hash] => de48d772
)