[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 15

Array
(
[text] =>

Lee Sanghyeok mất ngủ.

Thời gian qua đi một tháng, giống như đêm đó mới tới Daegu, mãi không ngủ được. Tới rạng sáng, sau khi trằn trọc mấy bận trên giường rồi ngồi dậy, tới nhà bếp rót một ly sữa, uống xong đi đánh răng, bị mùi bạc hà trong miệng làm cho càng thêm tỉnh táo.

Bạc hà, matcha, còn có cam, Sanghyeok nhớ tới miếng bánh ngọt Wangho từng ăn. Nói một cách chính xác, thật ra anh đang suy nghĩ về Han Wangho, nghĩ cả một đêm.

Sanghyeok thở dài cho bản thân, cũng không bật đèn, mò trời tối ra ban công hóng gió. Ban đầu vốn dĩ đã mờ ám rồi, lần này lại càng loạn. Wangho biết được tính hướng của anh rồi.

Sanghyeok còn dám come out trước toàn trường, cũng không sợ thêm một người biết, nhưng anh không nghĩ tới Wangho sẽ biết nhanh đến thế. Anh vốn tưởng là, khi mối quan hệ này đủ thân thiết, hiệu quả theo đuổi đã rõ rệt, anh sẽ tự mình công khai.

Vốn đã ra kế hoạch hết rồi, ai ngờ còn chưa ra đâu vào đâu, ăn KFC mà cũng bị vạch trần.

Sanghyeok không thể nhắm mắt, nhắm mắt lại đều là khuôn mặt của Han Wangho, vui mừng cho anh, an ủi anh, hết hình này đến hình khác giống như một bộ phim chiếu mãi không xong. Nhưng anh xem phim khác sẽ buồn ngủ ngay, mà xem phim Han Wangho diễn lại không tài nào ngủ được.

Sanghyeok cầm điện thoại lên, chẳng qua là hành động vì quá tẻ nhạt, nhưng tay nhanh hơn não, mở ảnh đại diện của Wangho ra.

Đêm đã sâu, đối phương chắc đã ngủ say rồi, anh đương nhiên sẽ không gửi tin nhắn quấy rối. Anh nhấn vào album ảnh của cậu, không nhiều ảnh lắm mỗi lần đăng còn cách nhau cả tháng, nhưng lần nào đăng ảnh cũng có ý nghĩa đặc biệt, bố cục đăng ảnh cũng sắp xếp rất đẹp. Không có mấy lời giả vờ cao thâm, cũng không có mấy lời oán giận ủ rũ, mỗi một câu đều rất chân thực và sinh động. Sanghyeok xem thật kĩ, càng hiểu hơn về cậu, khi thì phóng khoáng ngây thơ, khi thì dịu dàng tỉ mỉ, còn có một ánh mắt lãng mạn, đầy nghệ thuật.

Anh không phát hiện Wangho có điểm nào không tốt.

Sanghyeok suy nghĩ, vậy xu hướng tình dục của Han Wangho là gì?

Có người xác định mình thích nam hay nữ, ví dụ như anh, cũng có người chưa từng yêu ai, trước khi động có lẽ cũng không biết tính hướng của mình là gì.

Wangho thích nam, nữ, hay là vẫn chưa biết?

Sanghyeok rơi vào suy nghĩ, anh cũng không nghĩ tới tại sao muốn suy nghĩ vấn đề này, một vệt sấm sét tách đôi bầu trời đêm, mưa gió nhịn cả ngày rốt cuộc cũng đến rồi.

Anh tỉnh táo lại, đứng dậy về phòng ngủ, mơ màng thiếp đi trong tiếng mưa rơi.

Trận mưa này tới sáng sớm mới ngừng, sau cơn mưa đâu đâu cũng có một màu xanh biếc, không khí trong lành đến kỳ cục. Sanghyeok ngủ trễ dậy trễ, vốn đã chuẩn bị tinh thần đi học trễ rồi, kết quả Wangho lại chờ anh cùng đi.

Cậu đã đợi mười phút, miếng sandwich Oh Jaeyoon làm cho cậu cũng sắp ăn xong rồi.

Sanghyeok đẩy xe đi ra: “Đi thôi.”

“Sao mới ngày đầu tiên đi học mà cậu đã bám giường rồi?”

Sanghyeok trong lòng nói, còn làm sao nữa, nghĩ về cậu đó. Anh dường như không nhìn vào mắt Wangho, vốn cho là sau khi tỉnh dậy sẽ cởi mở hơn một chút, ai ngờ vừa gặp đã thấy lòng rạo rực.

“Ăn sáng chưa?”

“Không kịp ăn.”

Sandwich còn lại một cái, có trứng có tôm bóc vỏ, đều là những món chắc bụng, Wangho đến gần đưa lên: “Cậu lót bụng đi, tới trường cũng không có thời gian đến căn tin mua đâu.”

Sanghyeok đến cả đồ thừa của bản thân còn không ăn, huống chi là đồ thừa của người khác, anh không phải ghét bỏ, mà mười mấy năm đã thành thói quen rồi không thể bởi vì Han Wangho xinh đẹp mà phá luật được?

“Lười cầm, cậu ăn đi.”

Wangho giơ sandwich lên đút tới bên mép Sanghyeok. Anh hơi ngẩn ra, chần chờ hé miệng, ngậm miếng sanwich vào miệng, ấy vậy mà lại thấy ngon…

Chờ Sanghyeok phục hồi tinh thần, Wangho đã trèo lên xe đạp xuất phát.

Sanghyeok đuổi theo thân ảnh kia, nghiêng đầu nhìn một cái, gương mặt nhỏ mắt một mí to tròn, lông mi dài hơi nhạt màu, mỗi khi gặp phải đèn đỏ môi nhỏ liền dẩu lên.

Sao lại thấy đáng yêu như vậy nhỉ? Là do ăn đồ của người ta nên thấy vậy sao?

Bọn họ rất may mắn, mới vừa đến trường học, trời liền lất phất mưa. Cuộc sống cấp ba cũng đều giống nhau, bản chất không có khác biệt gì lớn, Sanghyeok cũng không có gì không thể thích ứng.

Anh ngồi một mình ở hàng cuối cùng, có hứng thú thì nghe vài câu, không hứng thú thì yên lặng làm bài tập giết thời gian. Tình cờ vừa ngẩng đầu, cách mấy cái đầu nhìn thấy cái đầu tròn tròn của Wangho, lúc thì ngẩng lên nhìn bảng, lúc thì cúi xuống chép bài, nhìn rất ngoan ngoãn.

Đợi đến tiết thứ tư, cái đầu kia không an phận, ngoặt về phía bên trái thì thầm với Siwoo, ngoặt về phía bên phải cách lối đi nhỏ chọc giỡn lớp trưởng.

Sanghyeok giống như một kẻ theo dõi, ánh mắt dí sát vào gáy Wangho, thu hết tất cả động tác nhỏ vào tầm mắt.

Tiết này là tiết Hóa của giáo viên chủ nhiệm Kang Donghoon, cảm giác có chút đói bụng, Wangho nhìn đồng hồ một cái, cách hành lang giao lưu với lớp trưởng bằng khẩu hình miệng

“Buổi trưa ăn gì?”

“Mì chiên.”

Wangho làm động tác OK – “Đồ ăn kèm?”

“Trứng luộc.”

Wangho không biết mình sẽ ăn cái gì, quay lại suy nghĩ, đúng lúc thầy giáo liếc mắt nhìn xuống, ho nhẹ một tiếng có ý nhắc nhở.

Sanghyeok vẫn chưa thu hồi ánh mắt, hai cái người tám chuyện kia tránh được một kiếp, anh thờ ơ lạnh nhạt vậy mà bị tóm.

“Lee Sanghyeok” Kang Donghoon gọi tên, “Không đọc đề mà đang suy nghĩ gì vậy?”

Xoạch, hơn nửa lớp quay đầu lại nhìn, Sanghyeok rất hoài nghi những người này đang chờ cơ hội muốn liếc mắt nhìn anh một cái. Anh bình tĩnh đáp: “Suy nghĩ buổi trưa nên ăn cái gì.”

Có người cười trộm, Kang Donghoon hỏi: “Nghĩ ra chưa?”

“Ăn mì chiên…kèm trứng luộc.”

Bóng lưng Wangho cứng đờ, vì chột dạ mà mặt đỏ, chờ sau khi Kang Donghoon nhắc nhở xong tiếp tục giảng bài, cậu lén lút xoay mặt nhìn về phía hàng cuối cùng. Đúng lúc đó, Sanghyeok giống như đang chờ đợi cậu, mím môi nhướng mày với cậu.

Buổi trưa bọn họ cùng nhau ăn cơm, trời mưa lất phất, sân luyện tập và vườn hoa đều không thể dùng được, nghỉ trưa chỉ có thể ở trong phòng học. Wangho dựa lưng vào tường, hai chân gác lên gác lên ghế của Siwoo, cậu ngước mắt nhìn hai chân, hôm nay trời mưa, đôi giày Sanghyeok tặng cậu không mang được.

“Quấy rầy một chút.” Cậu quay đầu nhìn người ta

“Mời nói.” -Sanghyeok đang chuẩn bị ngủ ngẩng đầu

Wangho nhỏ giọng hỏi: “Quần lót tôi tặng cậu, cậu mặc chưa?”

Món đồ mua ở chợ phiên không có nhãn hiệu, Sanghyeok sợ mặc sẽ khiến thân thể phát dục, tốt xấu gì cũng là anh chủ động đòi mua, vì vậy tránh nặng tìm nhẹ: “Làm sao, cậu muốn nhìn à?”

“Ai thèm nhìn chứ. Mặc có thoải mái không?”

“… Thoải mái.”

Anh hơi sợ Han Wangho, người này nhìn thuần khiết ngây thơ không ô nhiễm môi trường, một cái miệng không phải đấm thẳng vào xu hướng tình dục của bạn, thì chính là phỏng vấn quần lót của bạn mặc có thoải mái hay không, khiến bạn không có chút cảm giác an toàn nào với chuyện riêng tư.

Nhưng mà… rất kích thích.

Sanghyeok nhanh chóng nằm úp sấp trên bàn ngủ, để tránh Wangho lát nữa lại hỏi anh câu nào sâu sắc hơn.

Trận mưa này triền miên cả một ngày, bao nhiêu người ngóng trông trước khi tan học có thể ngừng, nhưng cố tình vào giờ tự học buổi tối mưa càng to. Gần giờ chuông reo, Wangho ôm bài tập tiếng Anh ra phát, phát cho từng người một, chạy ngược chạy xuôi khắp các lối đi nhỏ. Cậu đi tới trên bục giảng, nói: “Tài liệu nghe đã đăng vào hòm thư lớp rồi, nhớ nghe đó nha.”

“Đăng khi nào vậy?” Mọi người lập tức phản ứng, “Lên lớp chơi điện thoại nhaaa!”

Tan học!

Vừa rời khỏi lớp học, tin nhắn Han Minkyu đã đến, bảo Han Wangho đón xe về nhà. Wangho do do dự dự đến bãi xe, Sanghyeok mua xe để đi cùng với cậu, kết quả ngày đầu tiên cậu đã đón xe, không hay lắm nhỉ?

Lúc này Sanghyeok đã đẩy xe ra, trong lòng tính toán, đạp xe đồng hành là để tăng cường độ thân mật, Wangho nếu như đón xe, vậy anh thân mật với ai? Với xe đạp sao?

Hai người đi ra cổng trường, đến lề đường, Wangho đứng mãi vẫn chưa vẫy xe, Sanghyeok trèo lên xe đạp, treo cặp sách hỏi:

“Nếu không tôi chở cậu nhé? Mưa lớn hơn rồi cậu có đón xe nữa không?”

Wangho gật đầu một cái rồi trèo lên yên sau.

Mưa trước mặt không ngăn được, Sanghyeok quệt nước mưa trên mặt. Wangho nắm lấy lò xo dưới yên xe, tay rất lạnh, nắm không chắc, thỉnh thoảng muốn bám vào eo Sanghyeok.

Sanghyeok bị đụng vào mấy lần: “Cậu bám chắc vào tôi đi.”

“Tôi biết rồi.” nói thì nói vậy Wangho trong lòng vẫn còn do dự.

Sanghyeok không đáp lời, đột nhiên gia tốc, Wangho kinh ngạc thốt lên một tiếng ôm lấy eo anh, tất nhiên áo anh đã bị ướt. Không chỉ là hai bên, trận mưa này càng lúc càng lớn, chính diện bị xối ướt cũng là chuyện sớm muộn.

Đèn đỏ, Sanghyeok dừng bên đường, không để ý tới độ thân mật gì đó nữa, anh quay đầu lại nói: “Mưa to lắm rồi, bây giờ cậu đón xe về đi.”

Lúc này chẳng lẽ không phải nên có nạn cùng chịu sao? Wangho cố ý hỏi: “Có phải là cậu đạp không nổi không?”

“Tôi sợ cậu cảm lạnh.”

Wangho xuống xe đứng ở mép đường, vươn tay sờ cánh tay Sanghyeok, ướt dầm dề, lại còn lo lắng cậu mặc áo mưa cảm lạnh.

“Nhưng tôi muốn đi chung với cậu.”

“Đừng lằng nhằng nữa, cậu như vậy sẽ cảm lạnh đấy —”

Không đợi Sanghyeok nói xong, Wangho ngắt lời: “Tôi có cách, đèn xanh rồi, đi mau!”

Sanghyeok sao mà tin nổi: “Cậu có thể có cách gì—”

Ngay lập tức, áo của anh bị xốc lên từ phía sau, ngay sau đó phía sau lưng bị một mảng da thịt mát lạnh dán sát vào. Lời chưa nói xong bị nghẹn ở cổ họng, cả người sững sờ, mấy phút sau mới hiểu được chuyện gì xảy ra.

Han Wangho chui vào trong áo Lee Sanghyeok, một cánh tay từ trong áo vuốt nhẹ, vòng lấy eo anh. Gò má của cậu đán vào lưng anh, bàn tay ấn vào cơ bụng anh, không lạnh chút nào.

Sanghyeok cứng cả người, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của Han Wangho. Anh bóp chuông xe, giống như lừa mình dối người, che giấu tiếng tim đập.

——————

[text_hash] => 533531a2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.