Array
(
[text] =>
Ông nội theo thói quen khi còn ở trong quân đội 4h30 đã dậy, ông đến thư phòng xem chút tư liệu của quân đội trong mấy tháng qua.
*cộc cộc*
Chưa ngồi được lâu liền có tiếng gõ cửa, ông nội như đoán trước được việc này, mặt không thay đổi nói.
” vào đi.”
Bước đến trước mặt ông theo quân lệnh báo cáo, a Tiêu trình lên tài liệu mà ông nội đã dặn. Ông nội nhìn xấp tài liệu kia không nói gì, a Tiêu hiểu chuyện liền im lặng rời khỏi phòng.
” ra là thế. ” ông nội đọc xong tài liệu cũng không còn tâm trạng tốt nào nữa.
Ông cho gọi cô đến thư phòng để bàn chuyện, dù sao đối phó với người ngoài vẫn dễ hơn với người trong nhà.
” cô nên rời khỏi nó đi.” ông nội nói thẳng vào trọng tâm vấn đề.
” sẽ không.” cô cứng rắn trả lời.
” dù cho công ty cô bị phá sản?” ông nội đe dọa cô.
” ……sẽ không. Cháu có đủ khả năng nuôi em ấy.” cô đắng đo suy nghĩ một lúc.
” như thế sao?” ông nội có chút ngạc nhiên với sự quyết tâm của cô.
” đáng tiếc mọi chuyện sẽ không như thế đâu.” ông nội đứng lên rời khỏi phòng để cô ở lại đó suy ngẫm.
__tôi đã làm hết sức mình rồi, mọi chuyện bây giờ đều tùy thuộc vào quyết định của em__cô ngắm nhìn xung quanh một lúc lâu rồi mới rời khỏi đó.
_____________________
Nó sau khi tỉnh lại liền phát hiện mình ngủ gục trên bàn, cả người đều đau ê ẩm. Nhưng việc đầu tiên nó làm lại là chạy đến phòng của cô.
” chị…..em đã suy nghĩ rất kĩ rồi.” nó đối diện với ánh mắt đầy nhu tình của cô.
” em biết trước giờ đều là chị che trở cho em, em….em thực sự. Những kí ức trước đây đều ám ảnh trong em, không thoát ra được. Em không dám hứa bất cứ điều gì với chị cả. Em muốn có cả gia đình và cả chị nữa. Nhưng nếu bắt em phải chọn một trong hai…em…..em đặt cược tất cả vào chị.” nó nói ra hết nỗi lòng của mình với cô.
” tại sao lại chọn tôi?”
” em không biết nữa. Chỉ đơn giản là yêu?” nó cười cuối đầu không biết tại sao nữa.
Có lẽ khi mất đi mới biết quý trọng, nếu như nó rời đi lần nữa cô không biết mình phải chống chọi với thế giới như thế nào nữa đâu. Không hy vọng, nó là tất cả đối với cô.
” tôi tin em.” cô vươn tay ôm nó thật chặt vào lòng.
” em nhất định sẽ không để chị phải chịu ủy khuất đâu.” nó khóc nức nở đáp lại cô.
” ngoan đừng khóc, khóc thì mắt sẽ sưng lên. Ngoan nào…..” cô vuốt lưng an ủi đứa nhóc bị cô dọa sợ.
Nó sau khi khóc một trận đã liền ngủ luôn trong cái ôm ấm áp của cô. Cô cũng chỉ biết ngồi đó làm điểm tựa cho nó giấc ngủ an lành.
” dậy rồi?” cô thấy nó dụi dụi con mắt hí kia liền cảm giác buồn cười.
” oh ~~ haha ngủ quên mất.” nó lồm cộm bò dậy.
” tôi làm đệm thịt cho em ngủ ngon lắm sao?” cô cười cười trong lòng lại muốn trêu chọc đứa nhỏ này.
” phải ~ rất êm.” nó đỏ mặt cười hì hì với cô.
” được rồi mau xuống nhà ăn sáng, đều bị em làm trễ giờ rồi.” cô nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ cả hai vẫn còn lề mề chưa chịu xuống.
” được. Vậy lát nữa ăn xong em sẽ dẫn chị đi tham quan quanh nhà.” nó cười đến vui vẻ lôi kéo cô xuống nhà ăn sáng.
_______________________
Sau bữa tối ông nội từ quân doanh trở về liền báo cho người gọi nó đến thư phòng.
” ông nội gọi con.” nó khép nép đi vào thư phòng.
” con xem chuyện tốt mà mình làm đi.” ông nội vẻ mặt giận dữ ném đống hình lên bàn.
Mỗi bức ảnh đều là nó và cô thân mật khoác tay đi trên đường còn có cả cảnh nó cưỡng hôn cô trong con hẻm vắng.
Nó nhìn những bức ảnh kia mà loạn cả lên__vì cái gì mà ông lại có những bức ảnh này cơ chứ? Họ muốn gì?__
” con có thể giải thích….”
” con im đi, nếu còn là cháu của ta thì nhất định phải kết thúc với cái loại bệnh hoạn kia ngay.” ông nội tức giận đến run rẩy tay cầm lấy cây gậy gần đó đánh nó một trận cho hả dạ.
” con….con…” trong đầu những hình ảnh lúc nhỏ lại lần lượt hiện ra, những trận đòn, những lời mắng chửi từ ông nội.
” vậy con xem như không có người ông này.” nó cắn răng đứt ruột nói ra câu này.
” mày thì giỏi rồi, giống thằng anh bệnh hoạn của mày rồi. Mau cút đi cho tao.” ông nội ném cuốn sách trên tay về phía nó.
Nó ngây ngốc chưa kịp phản ứng thì đầu nhói đau, cuốn sách bằng da cứ thế đập mạnh vào đầu nó. Trên trán bị cắt một đường, cũng may không có chảy máu nhưng lại sưng đỏ lên.
Nó rời thư phòng hướng thẳng phòng chị đi đến, bây giờ nó thực sự rất loạn. Nó đã ra quyết định của cuộc đời mình, không thay đổi được nữa rồi.
” chị chúng ta rời khỏi đây thôi.” nó kéo cô xuống gara lấy xe trực tiếp ra về mà không cầm thu dọn đồ gì cả.
Cô cũng sớm đoán trước việc này nên cũng đành nghe theo nó, chỉ có điều cô nghĩ không ra tại sao năm đó nó lại gặp tai nạn? Đoạn đường đó rất vắng xe qua lại cơ mà!
______________________
” các người muốn làm gì cũng được. Bằng mọi giá phải đưa nó về đây cho tôi.” ông nội giận dữ cúp điện thoại.
” ông tưởng sau chuyện của thằng Cao Vũ thì đã thông minh hơn một chút. Không ngờ đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã.”
Ông nội thậm chí còn không biết sóng gió mà bản thân gây ra cho nó có bao nhiêu lớn.
_______________________
” ra phía sau ngồi đi.” đi được một lúc cô liền đổi ý đuổi nó ra ghế sau.
Cô trong lòng cả giác được sự bồn chồn lo lắng không biết từ đâu mà đến. Có lẽ mọi chuyện chỉ là bắt đầu cho chuỗi sóng gió sau này?
” sao vậy chứ?” nó sau khi bị ném trúng đầu thì có chút khó chịu, nó chỉ muốn ngủ một giấc lại bị cô đánh thức.
” muốn ngủ thì ra ghế sau nằm cho thoải mái” tất cả cũng chỉ là cái cớ để cô đem nó nhét ra ghế sau.
” được rồi em ra đằng sau là được chứ gì.” nó hừ hừ tức giận chui ra ghế sau nằm ngủ.
” thắt dây an toàn vào.” cô nhìn hành động trẻ con kia liền bất cười.
__có lẽ do mình lo lắng quá thôi, thứ này cũng chỉ là vô tình xuất hiện?__cô nhìn sợi dây chuyền trong lòng lại thầm trấn an bản thân.
Cô chạy gần đến chỗ ngã tư mà nó cùng Cao Vũ trước kia gặp tai nạn trong lòng cả kinh.
Từ trong bóng tối một chiếc xe tải lao đến tông trước đầu xe ngay vị trí phó lái. Hai xe đâm vào, cửa sổ ghế phó lái cùng cánh cửa đều bị biến dạng, cửa sổ vỡ vụn văng khắp nơi.
“Ah…..”
Cô vì bị chấn động mạnh từ bên cạnh, đầu đập mạnh vào cửa sổ liền ngất đi, máu từ vết thương trên trán chảy máu ướt cả vai áo cô. Trên tay cùng cổ bị những mảnh kính lúc va chạm cắt trúng. Trên tay cô nắm chặt sợi dây chuyền không buông.
Nó thì sau vụ tai nạn vẫn có chút mơ hồ, cảm giác chiếc xe dừng đột ngột, rồi tiếng “ầm” to rõ vang bên tai, sau đó chân có cảm giác đau nhức tỉnh lại. Đầu cũng bị va vào ghế trước đau nhức.
” tịch?” nó nhỏ giọng gọi tên cô.
Nó mơ màng nhìn thấy cô gục trên ghế lái, nó cả người đau nhức khó khăn lấy ra điện thoại trong túi áo, gọi đến cho ai đó trong danh bạ chỉ mong có ai đó cứu được cả 2.
” tút tút tút…..” âm thanh bên kia không phản hồi.
______________________
” việc đã hoàn thành” tin nhắn gửi đến ông nội.
[text_hash] => 4e582e63
)