Array
(
[text] =>
“Chị…..chị….âu dương lão sư! Tịch?” nó gọi cô một lúc lâu cũng không có phản ứng.
” hả?” cô nãy giờ đang nghĩ về chuyện sợi dây chuyền nên tâm tư cứ để trên mây.
” chị làm sao vậy? Em gọi chị nãy giờ luôn đó hay là chị không khỏe chỗ nào sao?” nó có chút lo lắng nhìn cô thất thần nãy giờ.
” hả? Đâu có, chị vẫn khỏe mà…..chỉ là suy nghĩ chút chuyện vặt thôi.” cô có chút không biết phải giải thích sao với nó chỉ đành qua loa cho xong chuyện.
” có cần em gọi chú lưu đến lái xe hay không? Trông chị có vẻ mệt lắm.” nó lo lắng định rút điện thoại gọi cho chú lưu.
” không sao mà. Không cần phiền chú lưu chị có thể chở em về nhà an toàn mà.” cô đưa tay ngăn lại động tác của nó, tay thon dài lại trên đầu xoa xoa như an ủi cún nhỏ.
” hại chị phải cực khổ rồi…” nó bắt lấy bàn tay đang xoa đầu mình có chút thương tiếc vuốt ve nó.
” ngốc, ngủ một lát chúng ta liền đến nơi, mau ngủ đi.” cô nhìn cặp mắt gấu trúc kia liền cảm giác đau lòng.
” hảo” nó được cô giúp hạ ghế xuống liền ngoan ngoãn đánh một giấc.
Đêm qua nó vì quá phấn khích nên không tài nào ngủ được, nó nghĩ đến việc làm sao để ông nội chấp nhận, nếu không được thì cùng cô leo rào bỏ trốn? Nghĩ một lúc là suốt một đêm dài, đến gần sáng mới an tâm đánh một giấc trong vòng tay của cô.
Cô thấy nó ngủ đến chảy cả nước miếng chỉ biết lắc đầu cười, đắp cho nó chiếc áo khoác dài của mình nhẹ nhàng phủ lên sợ chút sẽ làm nó tỉnh lại.
Cô nào có biết nó ngủ chính là như một cái con heo chết vậy, cho dù trời có sập xuống thì nó cũng không hay biết gì đâu.
” ngao ngao…” cục thịt bò ở ghế sau ôn ào kêu lên 2 tiếng.
” meo~~” dưa chua cũng đồng dạng kêu theo.
” nhỏ tiếng chút, em ấy còn đang ngủ.” ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đi nói chuyện với 2 con mèo kia.
Nhưng làm như hiểu cô nói gì bọn nó đều ngoan ngoãn không làm ồn giấc ngủ quý giá của nó, cục thịt bò bất mãn nằm cuộn mình lại, đôi mắt như đang ủy khuất nhìn ra bên ngoài.
” không thay đổi nhiều lắm”
Trong lòng thầm cảm thán, nhớ lại trước đến đây cũng chỉ là vì chữ “hiếu” mà đến thăm. Nhưng lần nào cũng bị nhốt ngoài cổng không cho vào. Dù là 7 năm đi nữa cảnh vật bên đường cũng không có thay đổi nhiều lắm. Cô theo chỉ dẫn của máy định vị trên xe cứ đều đều chạy đi.
Chạy xe suốt cả ngày trời mới đến nơi, chiếc xe dừng trước một căn biệt thự cao tường.
” lãng, em dậy đi đến nơi rồi.” cô lay con heo chết kia dậy.
” hừ….” nó mắt không thèm mở ra liền trở mình một cái ngủ tiếp.
Từ trong nhà rất nhanh có người mở cửa, cô đành lái xe vừa gọi nó dậy khỏi mộng đẹp kia. Chiếc xe chạy hơn 5 phút thì dừng lại trước cửa nhà.
Nó ngơ ngác dụi mắt, mớ tóc rối của nó cũng được cô giúp vuốt lại cho bớt xù. Cô xuống xe đem nó đỡ xuống, trong nhà một đám người bước ra từ sao cánh cửa cao gần 3 mét được làm từ gỗ sồi. Đám người rất nhanh liền giúp cô đem hành lí trên xe chuyển vào trong nhà, ngay cả cục thịt bò cùng dưa chua cũng bị đem đi nốt.
” chị….chị không cần lo-lắng.” nó lắm bắp vịn tay cô.
Rõ ràng là nó đang sợ muốn chết lại đi trấn an cô, nhưng được người sợ để nói lắp kia trấn an cô lại từ không sợ chuyển sang có chút sợ rồi! Chắc là do bị nó ảnh hưởng tâm lí chăng?
” còn không mau vào!!” tiếng trầm thấp từ trong phòng khách vang ra đến chỗ 2 người.
Chất giọng kia nghe qua trầm thấp lại đầy uy lực cùng cứng ngắt. Nó co ro nắm tay cô đi vào, bước vào liền có thể thấy cao niên một thân quân trang đang ngồi nhàn nhã thưởng thức trà.
” có phải mới đi vài năm liền quên hết?” ông nội đặt mạnh chén trà xuống bàn quát lên với nó.
” con đã về thưa ông nội.” nó buông tay cô đứng thế quân đội đưa tay nghiêm chỉnh chào.
Cô không nói gì, chỉ là hành động của nó làm tim cô như bị dao cắt qua vậy. Nhìn đến ông nội, cái cao niên nhưng vẫn giữ được phong độ cùng khí thế áp bức người kia trong lòng cô không biết từ đâu lại nãy sinh sự chán ghét không lí do.
Có lẽ do kiếp trước mọi chuyện đều bắt đầu từ đây,cũng tại đây mà kết thúc?
Cô lắc đầu muốn xua tan đi những ác cảm kia lại nhìn về phía nó mà đăm chiêu suy nghĩ__đến lúc đó em sẽ chọn tôi hay gia đình? Tôi không dám chắc chắc điều gì cả.__cô nhìn nó, mặc dù biết là cô đang nhìn nhưng với việc bị ông nội dạy từ nhỏ thì nó không dám tùy ý làm loạn.
Trong mắt cô chỉ còn bi thương nhìn về phía nó__tôi thực sự không dám đánh cược, tôi sợ mình sẽ không thể quay đầu lại được nữa.
Không khí trong phòng khách ngưng động không ai nói một tiếng nào, ông nội cao thì đang đánh giá người bên cạnh nó một lúc lâu.
” đây là âu dương lão sư là lão sư của Cao Lãng.” nó phát hiện ra dị thường liền nhanh chóng báo cáo thân phận của cô.
” Về là tốt rồi, đi được mệt rồi lên lầu nghỉ đi.” ông nội kiệm lời, tiếp tục uống trà của mình.
” âu dương tiểu thư mời sang phòng này.”
Ngay lúc nó định dẫn cô vào phòng mình liền có người dẫn cô đến phòng dành cho khách, nó cũng không dám cự cãi liền im lặng đi theo cô.
“Mọi người để đó đi, tôi tự xắp xếp được.” mấy cái vali được kéo vào phòng nó liền lên tiếng đuổi người.
” thưa tiểu thư…” người làm kia vẫn có chút không an tâm định hỏi lại thì bị nó ngắt lời.
” ra ngoài đi.” nó gằn giọng với họ.
Đám người đông như kiến bên trong cuối cùng cũng tản ra bớt. Nó đóng cánh cửa lại, bản thân lại không biết phải làm sao đối mặt với ánh mắt đang quan sát mình của cô.
” chị…..” nó có chút lúng túng đi đến chỗ cô ngồi.
Nó từ lúc dưới nhà đã không dám nắm tay cô, ngay cả đi trước mặt ông cũng giữ khoảng cách với cô.
” chị nghe em nói…..” nó có chút nan giải không biết phải giải thích như thế nào.
” tôi vẫn đang nghe.” cô vẫn bình tĩnh ngồi trên ghế nghe nó nói.
” em…..không phải…..em đã muốn nói sớm với chị về chuyện này.”
Cô vẫn trầm ngâm ngồi chờ nó giải thích, nó như thế lại càng rối.
” chuyện chúng ta ông nội em vẫn chưa biết……chị biết ông nội là người cổ hủ và cứng ngắt như thế nào mà. Em sợ ông sẽ không…..”
” vậy nếu ông nội ngăn cấm thì em và tôi sẽ kết thúc?” cô có chút cao giọng hỏi nó.
1 lần bị rắn cắn 10 năm sợ dây thừng. Dù sao trước kia cũng vì nó mềm lòng như vậy nên mọi chuyện mới…..Cô quyết tâm không để những chuyện trước kia lặp lại lần nữa.
” em không có ý đó, chỉ là lúc nhỏ em đều ở đây nên trong lòng có bóng ma.”
” đó là lí do của em?” cô thật lòng không tin vào lí do này.
” em….” nó cứng họng cuối đầu không dám nhìn cô.
__vì cái gì em vẫn nhu nhược đến vậy? Do tôi cho em quá nhiều sự an toàn cùng đảm bảo?__cô không biết ông nội sẽ ra quân cờ gì nữa đây.
” em ra ngoài đi tôi muốn nghỉ ngơi.” cô đưa tay vuốt trán đầy mệt mỏi nhìn nó.
” chị nghe em nói hết đã.” nó túm lấy tay áo cô sống chết không chịu thả.
” tôi cho em một đêm, em nên suy nghĩ thật kĩ những gì nên nói với tôi vào ngày mai.” cô tuyệt tình đem nó tống ra ngoài.
Nó đứng trước cánh cửa đóng chặt kia nước mắt sắp chảy đến nơi, nó kịt kịt cái mũi trở về phòng suy nghĩ mọi việc.
_____________________
Ông nội sau khi nó lên phòng nghỉ ngơi thì ông cũng đi đến thư phòng đọc sách.
” người đâu!” ông nội ngồi uống trà lên tiếng gọi a Tiêu.
” báo cáo có mặt.” a Tiêu đứng nghiêm trang chờ lệnh.
ông nội đăm chiêu suy nhĩ rồi mới nói.
” điều tra về người tên âu dương kia.”
” vâng.” a Tiêu nhanh chóng rời khỏi phòng.
” muốn đâu với ta? Còn non lắm.” ông nội uống trà một lúc thì trở về thư phòng.
[text_hash] => ca414d1c
)