Trong váy đựng cái gì?
Câu hỏi ngớ ngẩn đến mức Trì Nguyễn Phàm không muốn trả lời.
Hắn chọn cách bịt miệng Cẩm Trúc.
Cẩm Trúc có lẽ vẫn chưa hiểu rõ tình hình, lại cũng không phản kháng, ngơ ngác mặc hắn muốn làm gì thì làm.
\”Nguyên soái, có cần tôi chẩn trị cho phu nhân không?\”
Giọng điện tử trung tính không cảm xúc vang lên, quản gia robot có hình dáng giống người tuyết ôm hộp y tế đến bên hồ.
Cẩm Trúc dường như lúc này mới phản ứng lại, cánh tay vốn đang ôm vai lưng Trì Nguyễn Phàm chuyển sang nắm chặt vai hắn, hơi dùng sức kéo về phía sau.
Trì Nguyễn Phàm khẽ nheo mắt, trong đáy mắt thoáng qua một tia âm trầm cố chấp.
Hắn sẽ không cho Cẩm Trúc cơ hội trốn thoát.
Lần này, Cẩm Trúc phải cùng hắn trải qua kỳ phát tình.
Tay phải vòng qua eo lưng Cẩm Trúc, siết chặt đối phương trong lòng.
Trì Nguyễn Phàm thẳng người dậy, không đợi Cẩm Trúc mở miệng, liền dùng tay kia bịt miệng y lại.
\”Ưm ưm?\”
Trong tiếng kêu nghẹn ngào không thành câu của Cẩm Trúc, Trì Nguyễn Phàm ngước mắt ra lệnh cho robot quản gia ở bờ:
\”Rời khỏi phòng, chuyển sang chế độ ngủ đông. Đúng rồi, trước đó hãy thay ta và nguyên soái xin nghỉ phép, đồng thời từ chối mọi khách đến thăm.\”
\”Vâng, thưa phu nhân,\”
ánh sáng xanh lam trên mắt robot quản gia nhấp nháy hai lần, sau đó nói:
\”Đã xin nghỉ phép và từ chối khách cho ngài và nguyên soái, nếu cần tôi phục vụ ngài lần nữa, xin hãy nhấn nút trên đỉnh đầu tôi để đánh thức tôi.\”
Nói xong, nó ôm hộp y tế quay người rời đi.
Đợi robot quản gia rời khỏi phòng và không còn tiếng động, Trì Nguyễn Phàm cụp mắt nhìn Cẩm Trúc trong lòng đang cố gắng muốn nói gì đó, cúi người sát lại gần y, nói:
\”Đừng phí sức giãy giụa vô ích, ngoan một chút, tốt cho cả hai chúng ta.\”
Trì Nguyễn Phàm buông tay đang bịt miệng Cẩm Trúc ra, chuẩn bị tiếp tục chuyện vừa nãy, lại nghe Cẩm Trúc vội vàng nói:
\”Phu nhân! Em sốt rất cao, phải nhanh chóng chữa trị!\”
Trì Nguyễn Phàm khựng lại, hơi nghi hoặc đánh giá Cẩm Trúc từ trên xuống dưới, hỏi:
\”Ngài thật ngốc hay giả ngốc?\”
Cẩm Trúc ngơ ngác mở to mắt, nhìn thẳng vào người cá ở ngay trước mắt.
\”Dù là thật hay giả…\”
Trì Nguyễn Phàm hôn nhẹ lên môi Cẩm Trúc, khẽ nói:
\”Ta đã vào kỳ phát tình rồi, thật sự muốn chữa trị cho ta, thì ngài hãy dùng chính mình làm thuốc đi.\”
Phát… phát tình?
Cẩm Trúc nín thở, ngay cả khi môi răng bị cạy mở cũng quên phản ứng.