Array
(
[text] =>
Ngày rước dâu, Ba Trân đầu đội khăn đóng với tóc búi phía sau kiểu củ tỏi. Trên người vận áo thụng bằng gấm, quần trắng ống sớ, chân đi văn hài thêu. Trông rất ư ra dáng chú rể!
Nay thấy em mình chỉnh tề, khắc hẳn ngày thường chỉ diện bà ba lụa quanh năm. An Phương không khỏi thốt lên đầy cảm thán
“Chu choa, cậu Ba nay sao mà bảnh bao dữ thần”
Đúng lúc con Mơ với bà Ba, cũng từ trong phòng bước ra. Đến chính bà còn chẳng ngờ con mình lại hợp với hỷ phục đến thế
Nay ngày lành, tháng tốt. Đợi đến giờ Mùi, bên nhà ông hội đồng mới khởi hành đón dâu. Sau khi, đã cử người qua nhà gái cơi trầu
Đoàn xe rước dâu băng băng vượt qua mọi chướng ngại. Nào là ổ voi, ổ gà cũng không ngăn được sự háo hức của đứa trẻ cạnh mẹ
“Má.. dậy là.. con.. con sắp lấy Mẫn Châu.. rồi hả má”
“Ừa, giờ thì ngồi yên cho xe nó còn chạy. Nhớ kỹ lời má dặn con thế nào rồi đó!”
“Dạ”
Tới nơi, ông hội đồng đi trước, Ba Trân theo sau với khay trầu. Thằng Tài vinh hạnh được giao cho nhiệm vụ làm rể phụ, khay nó bưng nào thuốc nào rượu. Nối đuôi là hàng chục người đầu vấn khăn xếp, ngoài vận áo the, đội mâm cau, lợn sữa, bánh cốm, bánh xu xê, chè các loại có đủ. Tất cả đều được phủ vải điều, tiếng bước chân đoàn người chẳng hề vội vã, ấy thế mà lại nhộn nhịp, nô nức cả quãng đường
Chỉ với cái nhấc chân đầu tiên để bước qua ngạch cửa. Hồn ai đã bị gió cuốn phăng, mắc lại trên cành quýt phía sau hè nhà ông tá điền. Bởi dáng vẻ nàng dâu sao mà nó kiêu sa, rực rỡ quá! Làm ai kia một thoáng ngây người
Mẫn Châu trong áo tấc xanh dương, quần lĩnh trắng, đầu đội nón cụ, chân mang hài. Trên cổ đeo xâu chuỗi hổ phách, thay thế cho dây chuyền đính đá trước đó, nàng buộc lòng cởi bỏ trước lễ cưới một hôm
Phần lễ nghi xong xuôi, cũng đến giờ phải rước dâu về. Thân làm mẹ, vợ ông Kim không khó nhìn ra sự lưu luyến qua ánh mắt con gái. Nhờ cái vỗ về an ủi nơi mu bàn tay của người cha ngậm ngùi phải đưa con ra tới đầu cổng, mới giúp bà ém xuống cỗ xúc động
Khắc hẳn ông bà, sau lưng thằng con trai nát rượu lại chẳng buồn bận tâm. Cố gắng lắm mới có thể đứng vững, hai tay chấp đằng trước mà đầu cứ gà gật. Miệng lầm ba lầm bầm chỉ đủ mỗi mình nghe
“Buồn gì chứ.. con gái tới tuổi lấy chồng, sớm hay muộn cũng là con người ta”
.
.
Một trận linh đình từ đầu làng đến cuối xóm, láng giềng không thôi cảm thán trước mức độ hoành tráng của nhà ông hội đồng. Lại có các cô các bà đều đồng lòng xuýt xoa trước nhan sắc con gái út tá điền, vang danh đã lâu nay mới được dịp thấy
“Đúng là sắc nước hương trời!”
“Xớ, xinh đẹp cách mấy lấy về cũng chỉ để chăm nom thằng con nít. Có gì đáng mừng đâu”
Trăm lời hay lại chỉ lọt ý giễu, dẫu chỉ là câu nói bâng quơ của đứa trẻ thoạt nhìn còn ít tuổi hơn nàng. Nghe dù rất nhỏ thôi, nhưng cũng đủ khiến nàng phải bận lòng
Thậm chí đến khi đã đặt chân vào sân nhà Hữu Trân, giữa vô vàn tiếng nói cười, trong đầu nàng khốn thay lại văng vẳng một thanh âm duy nhất
Giữa không gian thoang thoảng mùi lư hương và nến. Đôi bên đứng trước bàn thờ dâng lên nén nhang trước sự chứng giám của ông bà tổ tiên. Sau lễ cáo gia tiên, đến phiên dâng trà cho bậc trưởng lão và ông bà hội đồng
Lì xì được chìa ra, bà Nội Ba Trân vui vẻ chúc phúc cho đôi trẻ vừa nên duyên vợ chồng
“Đây! Phần bà, mong hai đứa hòa thuận. Trăm năm hạnh phúc, luôn đồng vợ đồng chồng. Với lại.. sớm sinh chắt cho bà bồng nghen”
Câu cuối bà rù rì cốt để cả hai nghe, nhưng lại chỉ mỗi người đỏ mặt. Đánh mắt nhìn sang, trông qua vẻ ngáo ngơ của người đứng ngay cạnh, càng khiến nàng thêm ảo não trong lòng
Vội xua đi cảm giác không đâu, nàng chìa tay nhận lấy lì xì từ má Cả – đại diện cho các bà “Hai đứa phải thật hạnh phúc đó!”
“Dạ, con cảm ơn má”
Ông An Phước cũng chìa ra bìa đỏ, ngắn gọn hai câu không dài dòng
“Cha chúc hai con luôn sống vui sống khỏe. Vị tha và bỏ qua cho nhau những lỗi lầm sai phạm”
.
.
Tiệc tàn cũng đã gần nửa đêm, Mẫn Châu sớm đã thay ra bà ba trắng tinh khôi. Nàng ngồi đợi bên cây đèn dầu, trên tay sợi dây chuyền đính đá nàng vẫn nâng niu như thuở đầu. Khác là, nay nàng chẳng thể đeo được nữa rồi
Bên ngoài truyền tới tiếng lộc cộc từ đôi guốc mộc nàng biết rõ người mang, Mẫn Châu vội vàng bỏ dây chuyền vào túi trước khi bị ai kia phát giác tra hỏi
Dầu rằng, Hữu Trân bẩm sinh lại chẳng có cái nết gia trưởng của hầu hết cánh đàn ông cùng thời. Có trách thì chỉ trách nàng hệt như kẻ lén lút làm chuyện xấu, chột dạ cũng từ mình mà ra
“Cậu… chúng ta cần phải uống.. rượu hợp cẩn”
Mẫn Châu e thẹn mở miệng nhắc nhở. Về chuyện này, nàng cho dù không nói, Hữu Trân cũng tự khắc biết mình phải làm gì
Sau khi rót rượu lên hai trái bầu đã được tách làm đôi, giữa chúng còn nối bằng sợi chỉ đỏ. Ba Trân nhớ như in má dặn, em cố tình rót nhiều hơn cho Mẫn Châu
Xưa nay, nàng chưa từng uống rượu, chẳng mấy chốc đầu óc đã lâng lâng, choáng váng. Vầng trán xém chút va đập cạnh bàn, nếu không nhờ bàn tay ai kia đã đưa ra đỡ lấy
“Phù… tí nữa thôi thì đã”
Ba Trân thở hơi dài nhẹ nhõm, hướng cánh cửa mở toang cho con người đã sẵn sàng vào việc. Con Mơ quan sát kĩ lưỡng, không thấy ai nó mới dám cất chân bước vào phòng
Cẩn thận cùng Hữu Trân dìu mợ Ba nhà nó lên giường, tới cảnh lột đồ quẳng bừa bãi trên sàn theo kế hoạch chỉ có thể giao cho mỗi con Mơ. Khi cậu Ba Trân không biết bị chi mà ngại ngùng đem hai tay che mắt, trong khi đầu nhất mực quay về phía hướng cửa
Trên người Mẫn Châu lúc này chỉ còn chừa độc mỗi tiết khố. Ít ra, vẫn được chăn vắt ngang che lại cảnh xuân của thiếu nữ mới mười tám đôi mươi
Xong việc, nó rời đi trả lại khoảng không yên tĩnh cho hai nhân vật chính. Hữu Trân cứ tần ngần đứng đó, mãi một hồi mới lấy hết can đảm nhích từng bước đến bên giường có người đã an yên ngủ say
Trên người cũng bà ba với chất liệu thoải mái, nhưng điều khiến khóe môi ai đó không tự chủ cong vòng vì nhận ra hiện tại đang vận đồ cặp với người kia
Xếp bằng ngồi dưới sàn không màng bụi bẩn, hai tay em chống trên giường làm từ gỗ lim quý. Dường như giờ khắc này chỉ có hình ảnh cô dâu mình trong mắt, Ba Trân không ngăn được bàn tay vươn ra muốn chạm vào gò má đã nhuốm hồng vì rượu
Ấy nhưng, cánh tay mới đi được nửa đường, em đã vội rụt về. Như một hình thức tự trách phạt mình, em đem tay còn lại tét lên bàn tay hư
“Hư nè, làm dậy thật không đứng đắn một chút nào”
[text_hash] => c5f6d42a
)