Array
(
[text] =>
Tống Kiến Quốc cảm giác hẳn là mình không nên về nhà, bởi vì y nhìn thấy một đôi dã Uyên Ương đang dây dưa trước cửa nhà Điền Chính Quốc, mà đáng giận nhất là hai người kia y đều biết !
Nơi Điền Chính Quốc đang ở là căn nhà hai tầng kiểu dáng xưa cũ bao gồm một khu vườn nhỏ nằm trong khu chung cư lâu đời, là ông hắn để lại, phòng ốc tuy không lớn lắm nhưng bù lại ngoài vườn trồng đủ các loại hoa hoa cỏ cỏ. Ngày xưa ông bà hắn thường xuyên chăm bón xử lý, còn bây giờ Điền Chính Quốc thỉnh thoảng mới tưới nước làm cỏ một lần, bởi vì không có ai kiểm soát nên cây cối phát triển đặc biệt tươi tốt. Vào hai mùa xuân – hạ, căn nhà trông lúc nào cũng dạt dào sức sống.
Không gian độc lập như thế này chỉ cần đóng cổng chính lại, người bên ngoài sẽ không nhìn thấy được bên trong đang làm gì, vì thế dù Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh chim chuột trong sân thì trong lòng cũng không có quá nhiều gánh nặng.
Lúc này hắn đã quên mất Tống Kiến Quốc còn đang ở nhờ nhà mình, bi kịch hơn là đồng chí Tống Kiến Quốc hoàn toàn không ngờ ban ngày ban mặt mà hai người kia dám triền miên dưới gốc cây ngoài sân.
Kim Thái Hanh tựa trên thân cây ôm eo Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc ôm cổ anh, hai người hôn đến khó bỏ khó phân. Thời điểm Kim Thái Hanh thò tay xuống mò mẫm cặp mông Điền Chính Quốc, hơn nữa còn nhéo nhéo mấy cái, Tống Kiến Quốc hối hận biết thế mình không bỏ nhà đi trốn.
Có lẽ hai người bọn họ cảm thấy dựa vào thân cây không thoải mái, vì thế bắt đầu dời vào nhà, hai người giống song bào thai dính chặt lấy nhau không hề tách ra. Khả năng là bị tinh trùng ngập não, hai người loay hoay trước cửa nửa ngày mới mở được, trong suốt quá trình chẳng một ai chú ý tới Tống Kiến Quốc vẫn đang đứng ở cổng lớn nhìn bọn họ.
Nếu không phải vì lấy văn kiện quan trọng, Tống Kiến Quốc tuyệt đối sẽ đạp cửa đi luôn, may mà hai người kia vào nhà rồi. Thời điểm móc chìa khóa mở cửa, Tống Kiến Quốc chợt nghĩ lỡ bọn họ hành sự ngoài phòng khách thì sao?
Y cẩn thận dè chừng mở cửa, kiễng mũi chân rón rén đi vào nhà, khom lưng cố gắng bước nhẹ chân, rướn cổ nhìn quanh phòng khách, không có ai, Tống Kiến Quốc thở dài một hơi, trong lòng có chút thất vọng.
Y thẳng lưng đi vào, phát hiện có quần áo dưới đất, dọc theo cầu thang lên tầng trên đều rơi vãi quần áo, xem ra bọn họ đã lên lầu.
Tống Kiến Quốc không biết có phải khi hai người đàn ông ở cùng một chỗ, chỉ cần không có ai liền phát tình hay không, dù sao lúc y hẹn hò với bạn gái phần lớn thời gian chỉ có mình y phát tình, sau đó bị cự tuyệt, nghĩ đến đây bỗng nhiên cảm thấy bi tình.
Tống Kiến Quốc cẩn thận tránh đống quần áo dưới đất đi lên tầng hai, muốn vào phòng dành cho khách phải đi qua phòng Điền Chính Quốc. Không biết vì sao, Tống Kiến Quốc có chút nhấc chân không nổi.
Y đấu tranh rất lâu, bỗng nhiên “Rầm” một tiếng đập cửa vang lên làm y hoảng sợ; phát hiện tiếng động truyền ra từ phòng Điền Chính Quốc, y nổi lên lòng hiếu kỳ, do dự một lát, quyết định đi về phòng mình đã.
Ngay khi y đi ngang qua cửa phòng Điền Chính Quốc thì có tiếng rên rỉ từ sau cánh cửa truyền đến, ngay sau đó một loạt tiếng động có quy luật từ bên trong truyền tới giống như có ai đó không ngừng vỗ lên cửa. Tống Kiến Quốc cố gắng suy nghĩ một phen, rút ra kết luận là hai người kia đang làm trên cửa.
Giường bên trong kìa ! Vì sao hai người không lên giường? !
Tống Kiến Quốc chỉ muốn nhanh nhanh còn đi, thế nhưng chân y cứ như bị dính trên mặt đất không thể động đậy!
“A ! Nhanh nữa lên… mạnh nữa !”
“Sợ em kiệt sức…”
“Tôi thích thế, anh nhanh lên !”
“Ngoan nào bảo bối, mới có hiệp một mà…”
Phòng cũ không tốt ở chỗ này, cách âm quá kém ! Tống Kiến Quốc không biết bọn họ cụ thể làm như thế nào, thế nhưng kịch liệt như vậy cũng được sao? ! Cách một cánh cửa cũng nghe được bọn họ thở dốc, cảm giác cửa sắp bị hai người phá gãy !
Tống Kiến Quốc vẻ mặt vặn vẹo oán thầm, bên kia bỗng nhiên không có động tĩnh. Còn tưởng mình bị phát hiện, y vội vàng rón ra rón rén rời đi, bỗng nhiên truyền đến một tiếng rú sợ hãi dọa y tí thì ngã sấp xuống.
Là tiếng của Điền Chính Quốc, không biết đã xảy ra chuyện gì mà tần suất rên la lại cao như vậy. Khi Tống Kiến Quốc bắt đầu lo lắng sợ bọn họ làm kịch liệt quá sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn, sau cửa lại truyền đến thanh âm đứt quãng của Điền Chính Quốc, thanh âm này nghe vào tai có chút thống khổ khó chịu, nhưng dựa vào tần suất thở dốc lại không giống với tiếng kêu khi bị thương. Rời khỏi hội xử nam đã khá lâu, Tống Kiến Quốc biết mình đoán lầm rồi, không phải phát sinh cái gì ngoài ý muốn, chắc là bọn họ làm đến giai đoạn “thét chói tai” nào đó thôi.
Tống Kiến Quốc ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu, trong lòng không ngừng rít gào: Việc gì mình phải ở ngoài phân tích quá trình làm tình của Điền Chính Quốc? !
Tiếng thở dốc của Điền Chính Quốc lớn dần, dường như đến một giới hạn nào đó, hắn hét lên một tiếng thống khổ xen lẫn vui thích. Tống Kiến Quốc giống như bị chạm vào nút công tắc, lảo đảo lăn lê đi ra khỏi nhà, tay y run đến mức cầm chìa khóa cũng không xong, đút vào lỗ khóa vài lần mới mở được cửa ra.
Y đóng cửa lại ngồi phịch xuống đất, vẻ mặt chực khóc, trong lòng nhỏ máu. Thì ra Điền Chính Quốc trên giường kêu dũng mãnh như vậy, sau này y biết nhìn mặt Điền Chính Quốc như thế nào đây !
Kim Thái Hanh ngồi chồm hỗm trên mặt đất, Điền Chính Quốc ngồi trên đùi anh, ôm eo anh, giữ nguyên tư thế này đỉnh lên. Điền Chính Quốc cầm tay Kim Thái Hanh đặt lên thắt lưng mình, nương theo động tác giao hợp không ngừng nhấp nhô lên xuống, hắn mệt không chịu được. Đầu tiên là bị ôm dựa vào cửa làm, sau đó đổi sang xâm nhập từ phía sau, hắn đè trên cửa, tiếp đó đến tư thế này, hắn không ngờ Kim Thái Hanh biết nhiều tư thế như vậy, khiến cho hắn vừa thích vừa khó chịu.
“Lên… lên giường đi…”
Kim Thái Hanh hôn hôn bờ vai Điền Chính Quốc, nói: “Cứ ở chỗ này đi.”
“Trên sàn lạnh.”
“Gác lên chân tôi.”
Điền Chính Quốc nghĩ không ra lý do thuyết phục anh lên giường, vì thế cho qua.
Hắn hoàn toàn không biết trong lúc vô ý đã làm tâm hồn ông bạn già của mình bị tổn thương. Tội nghiệp Tống Kiến Quốc, bởi vì chịu kích thích quá lớn nên quên luôn mục đích về nhà, cuối cùng bị thủ trưởng gọi điện thoại thúc giục mới vội vã lấy văn kiện trở lại công ty. Thời điểm xuống lầu chạy nhanh quá nên té ngã, may mà y tay chân nhanh lẹ ôm lấy cột cầu thang mới không xảy ra thảm kịch.
Sau khi hoàn hồn, Tống Kiến Quốc bắt đầu suy xét xem có nên về nhà hay không, ăn nhờ ở đậu thật đáng sợ !
Kim Thái Hanh lúc đi còn mang theo một rương hành lý, đều là quần áo giày dép của Điền Chính Quốc để sau này hắn ngủ lại nhà anh có cái mà thay giặt, lý do rất chu đáo, Điền Chính Quốc không thể cự tuyệt.
Sau khi bị Kim Thái Hanh giày vò một hồi, người cũng bị đóng gói đem về nhà Kim Thái Hanh luôn, nguyên nhân là Kim Thái Hanh muốn làm cơm chiều cho hắn.
Buổi tối Tống Kiến Quốc trở về, nhìn căn nhà tối đen như mực không có một bóng người bỗng nhiên cảm thấy mình không cần cấp bách dọn đi, bởi vì hiện tại Điền Chính Quốc lại có thêm chỗ ở, y không phải xem bọn họ show ân ái mỗi ngày.
Cao hứng một lát, Tống Kiến Quốc đối với ngôi nhà trống rỗng thấy hơi phiền muộn, cảm giác thật cô đơn, thật lạnh.
Điền Chính Quốc nhận được hoa hồng, Điền Chính Quốc được mời ăn tối, Điền Chính Quốc được rủ đi xem phim.
Hoa đã nhận, cơm chiều cũng đã ăn, xem xong phim, kế tiếp sẽ về nhà; nhưng Kim Thái Hanh lại lái xe ra ngoại ô, nói là muốn ngắm sao.
Điền Chính Quốc tỏ vẻ khó hiểu, Kim Thái Hanh giải thích đây là một trong các thủ tục hẹn hò, vì thế hắn đồng ý. Dù sao quá trình hẹn hò bình thường như vậy hắn còn chưa được thể nghiệm hoàn chỉnh, cảm giác rất mới mẻ.
Hai người đến bên hồ, thời tiết lạnh dần, bầu trời đêm ngược lại trong trẻo, trăng rằm lênh đênh giữa trời, ánh sao lấp lánh phản chiếu trên mặt hồ lăn tăn, gió nhẹ thổi qua khiến cho tâm hồn thanh tỉnh.
Kim Thái Hanh kéo Điền Chính Quốc từ trong xe ra, cầm tấm thảm chuẩn bị từ trước bọc hai người lại ngồi trên mui xe. Nhìn cảnh sắc trước mắt, hai người không ai nói gì, vai kề vai dựa vào nhau, cảm nhận được bên cạnh không ngừng truyền đến nhiệt độ cơ thể, Điền Chính Quốc cảm thấy như vậy thực ra cũng không tồi.
Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc hơi mỉm cười, trong lòng ấm áp. Anh lại gần, cẩn thận hôn lên khóe miệng hắn một cái, sau đó vờ như chưa phát sinh chuyện gì, tiếp tục ngắm cảnh.
Điền Chính Quốc quay sang nhìn anh, thấy vẻ mặt anh bình tĩnh, ngay cả lỗ tai cũng không hồng, không nhịn được bĩu môi nghĩ thầm người này đúng là muộn tao.
Hắn lấy ngón út khều khều ngón tay Kim Thái Hanh, âm thầm quan sát vẻ mặt đối phương, thấy Kim Thái Hanh vì động tác của mình mà nhịn không được cong lên khóe miệng, hắn liền cười đắc ý, sau đó thu ngón tay về.
Kim Thái Hanh nhất thời xụ mặt xuống, túm tay hắn gắt gao nắm lấy, trừng mắt liếc Điền Chính Quốc một cái. Điền Chính Quốc vênh mặt lên khiêu khích nhìn lại anh, dáng vẻ ngạo kiều này làm Kim Thái Hanh trong lòng ngứa ngáy, giữ chặt cổ hôn hắn, Điền Chính Quốc cư nhiên bật cười.
Cảm giác trên môi truyền đến rung động, Kim Thái Hanh cắn hắn một ngụm, thừa dịp Điền Chính Quốc hô đau há miệng, anh liền luồn lưỡi vào quấn lấy đầu lưỡi hắn.
Điền Chính Quốc làm bộ muốn cắn anh, Kim Thái Hanh vội vàng buông ra. Thấy Điền Chính Quốc cười cười, anh biết mình bị lừa rồi, cũng thấy buồn cười theo, trán cụng trán cười ha ha. Hai người ngã vào mui xe, cười mệt mỏi thì dựa vào nhau nhìn trời sao.
Điền Chính Quốc gối đầu lên cánh tay anh, hỏi: “Anh không cảm thấy chúng ta như vậy rất ngây thơ sao?”
“Hửm…” Kim Thái Hanh sờ sờ mặt hắn, cười nói: “Không phải có câu ‘đàn ông đều là những đứa trẻ to xác’ sao.”
Điền Chính Quốc gật đầu tỏ vẻ tán đồng, bỗng nhiên rướn người lên nhìn anh, hỏi: “Thế anh trưởng thành chưa?”
Kim Thái Hanh niết niết mũi hắn, cười nói: “Chưa.”
Điền Chính Quốc cười phá lên, Kim Thái Hanh kéo hắn xuống ôm vào lòng, chầm chậm vuốt tóc hắn. Điền Chính Quốc nghe tiếng tim đập của đối phương, trong lòng không hiểu sao có chút ê ẩm, hắn dùng lực cắn ngón tay không muốn cho nước mắt rớt xuống.
Bởi vì hạnh phúc tới rất bất ngờ, hắn có hơi không chịu nổi.
Ngay tại thời khắc nùng tình mật ý sắp bốc lên đốm lửa kích tình thì ông trời rất không có tình thú, cư nhiên đổ mưa phùn bay bay.
Điền Chính Quốc nhìn ánh trăng bị mây đen che khuất, khó hiểu hỏi: “Hôm nay phải về sớm sao?”
“Mưa gió khó lường.”
Kim Thái Hanh cầm tấm thảm che trên đầu Điền Chính Quốc sau đó nhét hắn vào xe, tính toán lái xe về nhà. Điền Chính Quốc nhìn cửa xe lấm tấm mưa phùn, quay sang cười với anh, nói: “Thực ra thế này cũng rất lãng mạn.”
“Ha ha.” Kim Thái Hanh nghiêng đầu hôn lên má hắn một cái, cảm giác làn da hắn lành lạnh liền chỉnh nhiệt độ lên cao một chút, sờ sờ tay hắn, thấy vẫn ấm cũng yên tâm hơn, anh khởi động xe, hỏi: “Đói không? Mình đi ăn khuya.”
Điền Chính Quốc bị một chuỗi hành động của anh làm cho ngẩn người, nghe anh nói như thế vội hỏi: “Mình đi ăn thịt xiên nướng đi, tiện thể mua cho Tống Kiến Quốc một ít.”
Kim Thái Hanh nhìn chăm chú phía trước, ngón tay gõ gõ vô lăng, đáp: “Cũng được.”
Xem ra đêm nay Điền Chính Quốc muốn về nhà hắn, anh không khỏi suy nghĩ tính toán. Lái xe đậu dưới nhà mình, Kim Thái Hanh nói muốn vào lấy vài thứ, kêu Điền Chính Quốc ở trong xe chờ, sau đó anh cầm một túi hành lý ra xe.
Điền Chính Quốc thấy thế hỏi: “Anh lấy cái gì vậy, túi to thế.”
“Quần áo của tôi.” Kim Thái Hanh cười với hắn, nói: “Ở lại nhà em thuận tiện thay giặt luôn.”
Điền Chính Quốc sờ cằm, vẻ mặt ý vị thâm tường nhìn anh, nói: “Cũng được. Kim Thái Hanh, anh muốn xâm nhập lãnh địa cá nhân của tôi sao, đúng là bụng dạ khó lường.”
Kim Thái Hanh nói rất đương nhiên: “Không có em tôi một mình khó ngủ.”
“Không ngờ anh lại mê luyến tôi đến mức này.” Điền Chính Quốc thở dài một hơi, nói: “Thôi vậy, đành cho anh dùng chung tủ quần áo.”
Kim Thái Hanh cầm tay hắn, cúi đầu hôn lên mu bàn tay một cái, nói: “Xin cảm ơn, em yêu làm tôi cảm động quá.”
Điền Chính Quốc phủi phủi một thân da gà, rút tay về tức giận nói: “Được rồi đừng sến nữa, tôi sắp ói ra rồi !”
Kim Thái Hanh lơ đễnh cười nói: “Bây giờ mình đi ăn gì đó lấp đầy dạ dày em, sau đó…” Tầm mắt anh dời xuống nửa người dưới của Điền Chính Quốc.
Thấy Kim Thái Hanh nhướn mày ái muội nhìn mình, Điền Chính Quốc hiểu ra, cả giận nói: “Lưu manh !”
“Ừ.” Kim Thái Hanh thò tay niết eo hắn một phen, sau đó mới chậm rãi khởi động xe.
Điền Chính Quốc chán nản suy nghĩ nửa ngày, nói: “Đêm nay tôi muốn như bình thường, làm trên giường đi.”
“Em cam đoan cao trào xong không ngủ gật?”
“Tôi đảm bảo !”
“Được rồi, nếu em lại ngủ thì sao đây?”
Điền Chính Quốc rối rắm một phen, đối với cam đoan của mình cũng không tin tưởng lắm, cuối cùng hạ quyết tâm: “Hay là cao trào xong anh đá tôi xuống giường ngay lập tức, đảm bảo tôi sẽ không ngủ !”
Kim Thái Hanh im lặng, người này nhẫn tâm nhưng anh nào nỡ? Trong lòng âm thầm thở dài một hơi, nói: “Nếu em ngủ, tôi sẽ bóp qua qua em.”
“A !” Điền Chính Quốc theo phản xạ có điều kiện vội che chắn hạ bộ, la lên: “Anh không thể làm như vậy ! Anh đã đông ý rồi mà !”
“Vậy em cố gắng không ngủ đi, đến khi nào tôi cao trào thì thôi.”
“Được !”
Điền Chính Quốc quyết định cao trào xong sẽ tự cấu đùi, nhất định sẽ không buồn ngủ !
Kim Thái Hanh thấy tròng mắt hắn đảo qua đảo lại, không biết trong lòng người này lại suy nghĩ linh tinh gì, có chút tò mò.
Buổi tối hai người mang thịt xiên nướng về cho Tống Kiến Quốc làm bữa ăn khuya. Tống Kiến Quốc vừa cảm động được một lúc, thấy Kim Thái Hanh xách một túi hành lý lên lầu liền hỏi Điền Chính Quốc: “Kim Thái Hanh đêm nay ngủ lại đây?”
Điền Chính Quốc vẻ mặt đương nhiên, hỏi ngược lại: “Chứ không ngủ đâu?”
Tống Kiến Quốc rất muốn khóc, xem ra mình sắp phải về nhà rồi.
[text_hash] => 3a561bac
)