Khẽ thôi 🍁 – CHƯƠNG 148 : MINH TƯỚNG QUÂN CÓ HỐI HẬN KHI ĐOẠN KIẾM? 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Khẽ thôi 🍁 - CHƯƠNG 148 : MINH TƯỚNG QUÂN CÓ HỐI HẬN KHI ĐOẠN KIẾM? 3

Array
(
[text] =>

            

Minh Quang đánh giá Bùi Túc, nói: “Ngươi chính là Tiểu Bùi?”

Bùi Túc nói: “Là ta.”

Minh Quang đưa mắt nhìn Bán Nguyệt một chút, nói: “Nghe nói, ngươi vì một tiểu cô nương, vứt bỏ vị trí thần quan? Ha ha, Bùi Minh, ngươi không phải từ trước đến giờ luôn cho rằng ‘Anh em như tay chân, đàn bà như quần áo ‘ sao? Làm sao mà hậu nhân của ngươi, cùng ngươi một chút cũng không giống vậy? Ngươi chọn lựa đàn bà ra sao, hắn cũng không học được một chút gì, Bán Nguyệt quốc sư này cùng chim cút tựa như nhau, nói xem giống cái gì? Không lẽ mấy trăm năm trước ngươi bị người ta cắm sừng, sinh ra không phải con của mình chứ, ha ha ha ha ha ha ha…”

Bùi Túc nói: “Miệng bớt nói nhảm.” Vừa nói liền một chưởng đánh qua. Khắc Ma cũng từ dưới đất nhảy lên, hét: “Ta với các ngươi một sống một còn!”

Minh Quang quát lên: ” Này! Tên to con kia! Chúng ta cùng lên”

Khắc Ma vừa quay đầu lại, chỉ thấy Minh Quang tung người nhảy lên, hóa thành một thanh kiếm, bay đến trong tay hắn. Khắc Ma giương ra thiết phiến trong bàn tay, vững vàng cầm chuôi kiếm, thân thể cao lớn, nhất thời phát ra một tầng hắc khí mãnh liệt!

Hung thi cầm ma kiếm, như mãnh thú sinh độc!

Lúc nãy Bùi Minh cầm Ách Mệnh đi lên, để Tạ Liên lại tự lo liệu. Mặc dù không hiểu rõ nguyên lý, nhưng Tạ Liên cảm thấy, có lẽ dùng cách đó có thể giúp Hoa Thành, định nhân lúc người khác không có chú ý lén lén lút lút cùng Hoa Thành độ khí, xem thử có thể hóa giải hay không, thấy tình huống nguy cấp, vội nói: “Cẩn thận!”

Bùi Minh gia nhập trận chiến, Bùi Túc, Bán Nguyệt hợp lực đối trận. Mặc dù hai người, một người ác liệt dứt khoát, một người lơ lửng quỷ dị, nhưng Bùi Túc không còn pháp lực, Bán Nguyệt lại không mạnh, chống lại Khắc Ma cùng Minh Quang vừa có pháp lực, lại còn rất mạnh, lộ rõ vẻ chật vật.

Bán Nguyệt mới vừa rồi bị Khắc Ma mắng, thẹn thùng tiếp tục ném ra hạt đuôi xà, nhưng Bùi Túc lại không một chút gánh nặng, vứt rắn bay như mưa, Khắc Ma giận đến liên tục gầm to, nhờ có kiếm khí của Minh Quang liền đem mấy con rắn đang đến gần bức lui. Có điều, mặc dù như vậy, Tạ Liên xem cuộc chiến một lúc, nhưng ngược lại an tâm. Bởi vì Tạ Liên nhìn ra, Khắc Ma và Minh Quang cũng không phối hợp tốt.

Khắc Ma sử dụng lang nha bổng, quen dùng binh khí vừa nặng vừa lớn, nên dùng kiếm lại không thành thạo. Coi như hắn lực mạnh vô cùng, binh khí trong tay cũng vô cùng sắc bén, nhưng khi kết hợp lại chưa chắc có thể tạo ra được hiệu quả mạnh nhất, trong chốc lát cũng không tìm ra biện pháp, vì vậy Tạ Liên vội vàng nắm lấy cơ hội, ôm lấy Hoa Thành, nói: “Đắc tội!”

Thế nhưng, nhìn hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, Tạ Liên cảm thấy khó mà hành động, khẩn trương một chút, không tự chủ được hôn trên trán, nhẹ nhàng một chút, hết sức nhu hòa, nhưng trong lòng thì hỏng mất. Bên tai truyền tới tiếng nói: “Thái tử điện hạ ngươi nhầm rồi, hôn trán thì có tác dụng gì!”

Tạ Liên suýt chút nữa bị một tiếng này làm cho cả kinh mà nhảy lên, quay đầu nhìn lại, ở bên cạnh là Bùi Minh, hiếm khi tức giận, nói: “Bùi tướng quân, ngươi có thể đừng nhìn được không!”

Bùi Minh nói: “Rồi rồi rồi, ta không nhìn.” Quay đầu đi xem bên kia đánh nhau. Xem được một lúc, hắn hô: “Kiếm này không phải dùng như vậy, ngươi không biết xài thì đừng có xài!”

Lời này là nói với Khắc Ma, Khắc Ma nghe không hiểu, hắn cầm kiếm Minh Quang trên tay lại nói: “Đỡ hơn ngươi, tự tay bẻ gãy kiếm, giờ còn như loại phế vật đứng ở bên cạnh chỉ chỉ chỏ chỏ!”

Hắn mới vừa quát xong, Bùi Minh chợt phi đến gia nhập trận chiến, đáp xuống trước người Khắc Ma. Khắc Ma sửng sốt một chút, một kiếm bổ tới, chỉ nghe một âm thanh vô cùng thanh thuý vang lên “leng keng”, hắn một kiếm này, không bổ trúng bất kỳ cái gì, cúi đầu nhìn một cái, không khỏi ngạc nhiên.

Minh Quang kiếm trên tay hắn, lại một lần nữa gãy!

Nhân cơ hội này, Bùi Túc lại ném tới một đám hạt đuôi xà, giống như tạt một chậu thuốc nhuộm lớn, khiến khắp người Khắc Ma đều là màu đỏ tím, gầm thét che mặt, liều mạng gạt đi đám rắn dưới người. Bùi Minh cúi đầu đối với kiếm kia nói: “Ngươi hiểu rõ từng nước ra chiêu của ta, ta tự nhiên cũng biết rõ ngươi nơi nào dễ dàng bị bẻ gãy nhất.”

Bán Nguyệt giơ hai ngón tay vẽ bùa chú hoa văn lên hủ, không nói lời nào liền lấp lại, đem Minh Quang sợ ngây người cùng Khắc Ma đang gầm thét thu vào trong hũ. Đến đây, Tạ Liên rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Nhiều người đúng là dễ dàng hơn!”

Bán Nguyệt ôm hai cái hũ lắc lắc, để ở bên tai nghe. Tạ Liên vội nói: “Bán Nguyệt đừng nghịch, mau đem bọn họ cất vào, coi chừng lại thả ra ngoài.”

Bán Nguyệt gật đầu một cái, ngồi xổm trước mặt Tạ Liên, nhìn Hoa Thành một chút, nói: “Hoa tướng quân, đây là con trai của ngươi sao?”

Tạ Liên cười nói: “Thật đáng tiếc, không phải.”

Rất nhanh, y liền không cười được. Bán Nguyệt “Ồ” một tiếng, nói: “Mới vừa rồi nhìn ngươi hôn nó một chút, ta còn tưởng rằng nó là con của ngươi.”

“…”

Tạ Liên cái gì cũng không muốn nói nữa, lấy tay đỡ trán. Bán Nguyệt kéo kéo một cái đuôi sam nhỏ của Hoa Thành, ân cần nói: “Hắn giống như bị bệnh, có muốn cũng đi vào trong hũ dưỡng thương không? Lần trước vào trong hũ của Hoa tướng quân, ta thấy khoẻ lên rất nhanh.”

Bùi Túc rốt cuộc đi tới, nói: “Không cần. Thái tử điện hạ sẽ trông nom tốt hắn.”

Bán Nguyệt nói: “Ò.”

Lúc này, Bùi Minh nhìn nàng một chút, nói: “Ngươi chính là Bán Nguyệt quốc sư?”

Hắn từ trên nhìn xuống Bán Nguyệt, Bán Nguyệt bị bao phủ trong bóng của hắn, ngồi cuộn tròn dưới đất, gật đầu một cái.

Bùi Túc không biết vô tình hay cố ý đứng ở trước người nàng, Bùi Minh lại đẩy hắn ra, đi tới trước mặt Bán Nguyệt, như muốn tỉ mỉ nhìn kỹ một phen. Ai ngờ, hắn đi tới chỗ cách Bán Nguyệt hai bước, Bán Nguyệt sắc mặt đại biến, lập tức nhảy ra, trốn sau lưng Tạ Liên, tựa như tránh không kịp, nhưng nhìn vẻ mặt nàng, lại không giống như sợ. Mọi người đều cảm thấy kỳ quái, Tạ Liên suy nghĩ một chút liền hiểu ra, khéo léo nhắc nhở nói: “Bùi tướng quân, cái đó… Kẹo quỷ…”

Bùi Minh ngẩn ra, sắc mặt khẽ biến thành màu đen. Nghĩ đến kẹo quỷ còn chưa có tan hết, Bán Nguyệt dù gì cũng là nữ quỷ, nên không chịu nổi cái loại quỷ khí kém chất lượng này, bị xông đến chạy trốn!

Tạ Liên buồn cười, ngay sau đó nghiêm nghị, nói: “Vũ Sư vì sao cũng tới Núi Đồng Lô? Ngài ấy hiện tại ở nơi nào? Các ngươi sao lại không đi chung cùng ngài ấy ?”

Bùi Túc nói: “Vạn quỷ xao động, rất nhiều yêu ma quỷ quái tràn về núi Đồng Lô, lúc đi ngang qua làng Vũ Sư, bắt vài nông dân, coi như dự bị lương khô mang đi. Khi đó Vũ sư cùng tọa kỵ* đều không ở đó, sau khi trở lại liền đuổi đến tận đây. Chúng ta vốn là một nhóm, nhưng trên đường nghe được Thái Tử điện hạ ngươi lớn tiếng gọi Bán Nguyệt bọn ta, liền đến để kiểm tra.”

*Tọa kỵ: vật cưỡi

Lúc ấy, Tạ Liên chẳng qua là vì ứng phó cho thuận miệng nên kêu bậy bạ, không nghĩ tới bọn họ lại thật đang ở gần đây, cũng là chó ngáp phải ruồi. Làng Vũ Sư kia nhìn như một thôn trang yên tĩnh, có quỷ đi ngang qua, không biết điều qua loa bắt người cũng có khả năng đó. Bùi Minh nói: “Ta ở nhân gian tìm không ra ngươi, ngươi làm sao lại đến chỗ Vũ Sư đại nhân ? Đừng nói với ta là ngươi đuổi theo Bán Nguyệt quốc sư.”

Bùi Túc hơi cúi đầu, nói: “Không phải. Là Vũ Sư đại nhân cứu ta.”

Hóa ra, sau khi Bùi Túc bị lưu đày hạ giới, ở nhân gian đi khắp nơi, mấy lần đánh vào hang ổ của Thích Dung, chọc giận Thích Dung, gọi một đám không biết là loại gì đuổi theo giết hắn. Nếu như Bùi Túc có pháp lực trong người, đám ô hợp này dĩ nhiên không làm gì được hắn, nhưng hắn bị phong cấm pháp lực, đối mặt trăm quỷ vây quanh tấn công, cuối cùng vẫn bị thương khó mà đánh lại. Đang lúc cố gắng phản kháng, đúng lúc Vũ Sư cưỡi trâu đi ngang qua, ra tay giúp đỡ, sau khi hỏi rõ thân phận của hắn, Bùi Túc liền được thu nhận ở làng Vũ Sư, tạm thời dưỡng thương, đã được một thời gian.

Bùi Minh dường như hơi kinh ngạc, nói: “Vũ Sư đại nhân không làm khó ngươi?”

Dẫu sao, dựa vào những gì Sư Thanh Huyền nói, làng Vũ Sư cùng Minh Quang điện lúc trước từng có hiềm khích, Vũ Sư đá rớt một vị phó thần trước kia của Bùi Minh. Xem ra, Bùi Minh cũng không cảm thấy Vũ Sư là một vị thần quan có lòng bao dung. Bùi Túc lại nói: “Không có. Vũ Sư đại nhân chưa từng làm khó cái gì, còn giúp đỡ rất nhiều.”

Lúc này, một thanh âm bỗng nhiên vang lên, nói: “Vũ Sư? Vũ Sư có phải là của Vũ Sư quốc hay không?”

Tạ Liên thuận miệng nói: “Đúng vậy.” Đáp xong mới phát hiện, thanh âm này lại là Minh Quang. Hắn bị nhốt vào trong hũ rồi, lại còn lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài. Tạ Liên trả lời xong, hắn mắng: “Bùi Minh! Ngươi ngủ với nhiều nữ nhân như vậy, lại sinh ra loại hậu nhân phế vật này sao? Lại còn yêu cầu người của Vũ Sư quốc che chở mới có thể sống tạm, còn giúp bọn họ nói tốt, thật là đời sau không so được với đời trước!”

Nghe vậy, Bùi Minh vẻ mặt hơi có chút không được tự nhiên. Tạ Liên không rõ châm biếm ở chỗ nào, thấp giọng hỏi Bán Nguyệt: “Ngươi nghe hiểu không? Có cái gì để cười nhạo sao?”

Bán Nguyệt nói: “Không hiểu lắm. Bất quá, ta nghe Bùi Túc huynh nói qua, hình như tướng quân nhà hắn trước khi phi thăng, là tướng quân nước Tu Lê.”

“…”

Bùi Minh là tướng quân nước Tu Lê, có vấn đề gì?

Rất có vấn đề!

Bởi vì, theo Tạ Liên biết, Vũ Sư quốc, chính là bị Tu Lê quốc tiêu diệt!

Bán Nguyệt lại nói: “Vũ Sư đại nhân, là vị vua cuối cùng.”

“…”

Khó trách Bùi Minh nhắc tới Vũ Sư thần sắc liền hơi khác thường, cũng khó trách Vũ Sư dạy cho vị phó thần quan của hắn một bài học, ra là có lai lịch thù cũ từ xa xưa.

Phải biết, mặc dù đối với thần quan mà nói, quốc gia ở nhân gian diệt tới diệt đi lẫn nhau, ngươi hát xong đến ta ra sân là lẽ tự nhiên, nhưng nếu như cùng làm thân với đại tướng diệt quốc gia mình, người này còn cả ngày ở thượng Thiên Đình lúc ẩn lúc hiện, không thể không nói, có chút nháo tâm.

Bùi Túc tăng thêm một tấm bùa chú dán vào bên ngoài hũ, giọng Minh Quang im bặt. Hắn nói: “Tướng quân vì sao lại tới?”

Bùi Minh nói: “Còn không phải là vì đem ngươi trở về sớm một chút.”

Mọi người hiểu ra. Tạ Liên nhớ tới lời Hoa Thành. Xem ra, đây chính là “chỗ tốt” mà Bùi Minh xin được ở chỗ Quân Ngô khi được phái đến núi Đồng Lô. Bùi Minh vỗ vai Bùi Túc, nói: “Nếu ngươi cũng tới đây, biểu hiện tốt một chút, lần này làm tốt, biết đâu có thể trở về Thượng Thiên Đình.”

Bùi Túc chưa trả lời, bùa chú hắn dán trên hũ bị thiêu rụi, ra là Minh Quang bị giam ở trong đang vô cùng căm phẫn, lửa giận đốt sạch bùa chú. Hắn nói: “Bùi Minh!!! Ngươi còn nhớ ngươi ban đầu nói như thế nào? !”

Bùi Túc đang muốn lấy một tấm bùa ém miệng nữa, Bùi Minh ngăn cản hắn, nói: “Đời Bùi mỗ ta đã nói quá nhiều, ngươi chỉ là câu nào?”

Minh Quang giọng căm hận nói: “Ngươi giết tuỳ tùng thuộc hạ đi theo bao năm, dùng lý do gì ngươi còn nhớ không? ‘Có người có thể giết, có người không thể; có chuyện có thể làm, có chuyện không thể.’ Giọng điệu tỏ ra như mang lòng thương yêu bá tánh hiên ngang lẫm liệt! Hôm nay thì sao? Ngươi cho là người khác không biết Tiểu Bùi nhà ngươi đã làm chuyện xấu xa gì? Đã sớm truyền ra rồi! Ngươi còn không phải là nghĩ đủ mọi cách cho hắn, lau mông giúp hắn che giấu? Chẳng lẽ những anh em ban đầu cùng ngươi nam chinh bắc chiến kia đáng chết, tên hậu nhân này không nên chết? Lúc trước ta nói không hề sai, ngươi là loại người đối với quần áo mặc xong liền ném, đối với anh em nói đoạn tuyệt liền đoạn tuyệt! Chẳng lẽ Tiểu Bùi nhà ngươi chính là báu vật, còn chúng ta là cây cỏ sao?!”

Hắn rống cổ nói một tràng dài, Bùi Minh bỗng nhiên nói: “Ngươi, không phải Minh Quang.”

Trong hũ trong nháy mắt trầm mặc. Chốc lát, Minh Quang nói: “Ngươi bớt nói chuyện hoang đường, ta có phải Minh Quang hay không ngươi không nhìn thấy sao? Biến hình cũng đã biến rồi!”

Bùi Minh nhưng khẳng định nói: “Không. Ngươi không phải Minh Quang.”

Trong hũ thanh âm nóng nảy nói: “Vậy ta còn có thể là ai?”

Bùi Minh nói: “Ngươi là Dung Quảng.”

Lời vừa nói ra, trong hũ hoàn toàn trầm mặc.

Bùi Túc nghe được cái tên này, cặp mắt hơi trợn to, Tạ Liên nói: “Tiểu Bùi tướng quân, Dung Quảng là người nào?”

Bùi Túc phục hồi tinh thần lại, hơi chần chờ chốc lát, đáp: “Năm đó khi tướng quân phi thăng, là vị phó tướng đi theo ngài lâu năm nhất, là thuộc hạ đắc lực nhất của ngài.”

Tạ Liên rốt cuộc cũng hiểu ra, “Tướng quân chiết kiếm* rốt cuộc là một điển cố.

*chiết kiếm: bẻ gãy kiếm

Bùi Minh năm đó đối nhân xử thế, tình trường đắc ý, sa trường cũng đắc ý, chính là Thường Thắng tướng quân, mấy chục năm chưa từng bại trận. Trong đó, tất nhiên cũng một phần do bản thân hắn dũng mãnh thiện chiến, nhưng cũng không thể thiếu một người phó tướng phụ trợ được. Mà người phó tướng này, tên gọi là Dung Quảng.

Dung Quảng gian trá xảo quyệt, nổi tiếng đầy tâm cơ. Hai người mặc dù tính cách cùng phong cách không giống nhau, nhưng biết nhau từ sớm, không ngờ lại phối hợp rất ăn ý. Một minh quân, một ám chúa, chính là kiểu thượng hạ cấp nhiều năm, giao tình bền tựa sắt. Bội kiếm “Minh Quang” của Bùi Minh, chính là chọn tên hai người “Minh” và “Quảng” hòa âm tạo thành*.

* Chữ “Minh” trong Minh Quang và chữ “Quảng” trong Dung Quảng phát âm gần như giống nhau, nên Bùi Minh đã dùng cách chơi chữ để ghép thành tên kiếm.

Bùi Minh tác chiến, ở tại chiến trường hỗn loạn rối ren bao năm, đương nhiên sẽ thuận lợi không ngừng thăng chức. Nhưng dù được thăng như thế nào đi nữa, cao nhất cũng chỉ là một tướng quân, cùng lắm thêm vô số tôn vinh vô cùng chức vụ, nhưng vẫn như cũ có người chèn áp trên đầu, thấy vua cũng phải cúi đầu. Nhưng với hắn không có ý kiến gì, nhưng mà, theo hắn lập công phá một tòa lại một tòa thành trì, chiến giáp vinh quang càng ngày càng chói mắt, cho Dung Quảng cầm đầu một đám bộ hạ nhưng hắn lại nổi lên dục vọng.

Bùi Minh chưa từng kiêu ngạo, nhưng các thuộc hạ của hắn lại thay hắn bành trướng.

Nghiêm trọng nhất, chính là Dung Quảng. Bởi vì hắn cùng các binh sĩ tiếp xúc nhiều hơn, cho nên có thể khiến lòng người dao động, khiến cho rất nhiều bộ hạ cũ cũng nảy sinh suy nghĩ “Địa vị hôm nay của Bùi tướng quân vẫn kém xa những gì ngài xứng đáng nhận”. Bọn họ một lòng âm mưu muốn đánh vào hoàng cung Tu Lê quốc, giúp Bùi Minh xưng vương, mang một đám bộ hạ cũ thăng quan tiến chức nhanh chóng, cao hơn một tầng.

Nhưng mà, bản thân Bùi Minh một chút hứng thú xưng vương cũng không có.

Cuộc sống vui thú của hắn chính là đánh thắng trận và ngủ với mỹ nhân, mà đây hai việc không cần làm vua cũng đạt được. Huống chi, lúc đó vua Tu Lê mặc dù không đóng góp gì nhưng cũng không làm gì sai trái, đổi lại để hắn lên ngôi, không chắc sẽ có thể làm tốt hơn, khởi sự trăm hại mà lại không có đến một lợi nào, chỉ vô cớ mang đến động loạn, cho nên, Dung Quảng hứng thú bừng bừng cùng hắn nói ra mấy lần, đều bị Bùi Minh gạt bỏ.

Rất nhiều lần như thế nhưng Dung Quảng không bị thuyết phục, ngược lại càng ngày càng điên rồ. Rốt cuộc có một ngày, cả đám bọn họ quyết định, bất kể như thế nào, trước khởi sự rồi nói sau.

Nghe đến chỗ này, Tạ Liên không biết phải nói gì, thầm nghĩ: “Chuyện này, cũng có thể không trâu lấy chó đi cày sao*…”

* Không trâu lấy chó đi cày: kiểu như bất đắc dĩ, không có trâu đành bắt chó đi cày.

Bùi Túc thấy Tạ Liên có điều suy nghĩ, nói: “Dung Quảng chưa chắc là thật lòng muốn ủng hộ Bùi tướng quân xưng vương, chẳng qua là, hắn phải mượn danh tiếng của tướng quân để khởi sự. Bởi vì uy vọng trong quân của hắn không cao, nếu như lấy mình làm kẻ dẫn đầu, chưa chắc có thể phục chúng.”

Tạ Liên suy nghĩ một chút, nói: “Cũng chưa chắc.”

Bọn họ lấy chiêu bài là ủng hộ Bùi Minh, Bùi Minh dĩ nhiên không thể ngồi yên mặc kệ, lúc này mang theo kiếm và binh lính thân cận, chạy vào Hoàng Cung, đánh một trận.

Xông vào một trận này, chính là trận chiến cuối cùng trong đời làm người của hắn.

ghtQ�=���%

[text_hash] => e4197f92
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.