Array
(
[text] =>
Tạ Liên chỉ cảm thấy một đợt chấn động kịch liệt trùng trùng từ bốn phương tám hướng truyền tới, một trận mùi quỷ dị khó mà nói hết tràn ngập ra.
Những hoàng phù kia, bỗng nhiên tất cả đều nổ tung!
Mà đám yêu ma quỷ quái đem chúng dán trên đầu, đầu quả thật bị nổ tung đến hoa cả mắt, máu thịt văng tứ tung, nổ một mạch đến không còn hình dạng, khói đen nhẹ nhàng tản ra. Phía trước vách núi, một vùng quỷ khóc sói gào. Hoa Thành buông đôi tay đang che lại lỗ tai của Tạ Liên, ngồi dậy xem thử có ảnh hưởng gì không. Tạ Liên đứng dậy, cảm thấy hơi kinh hãi. Những cái hoàng phù này vừa nãy y đã xem qua từng cái, đích thực đều là bùa đuổi quỷ bình thường, sao có thể có công hiệu dọa người đến như vậy?
Lúc này, giữa màn bụi đen nhẹ nhàng rơi xuống một mảnh giấy vụn, Tạ Liên nhanh tay nhanh mắt bắt lấy, đưa đến trước mắt nhìn một cái, lập tực sáng tỏ, nói: “Thật xảo quyệt.”
Đây là một góc mảnh vụn của hoàng phù, nếu như không bị tách ra, căn bản không thể nhìn ra nó có hai tầng!
Một lớp giấy bao phủ ở trên, vẽ đầy phù chú bình thường nhất, còn có một lớp bùa chú cực mỏng, tuy rằng bây giờ đã bị đốt đến mức nhìn không ra vẽ cái gì, nhưng không cần nói, nhất định là bùa chú ác độc nhất, mạnh mẽ nhất!
Khói bụi mù mịt, nhìn không rõ được phía bên trong, nhiều quỷ quái vẫn không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, dường như đang có ai đó thừa cơ đánh lén. Tạ Liên lập tức núp xuống, có quỷ hô: “Đợi một chút! Chém giết còn chưa bắt đầu, các ngươi sao lại ra tay rồi!”
“Đúng đó! Không phải đã nói tất cả mọi người đều là quỷ, trước khi đi vào sống trong hòa bình, cùng nhau nghĩ biện pháp vượt qua ngọn núi này sao?!”
Một tiếng cười ác độc nói: “Các ngươi khờ dại như vậy, đáng đời ngay vòng thứ nhất đã bị loại sạch ! Cho đến bây giờ cũng không có ai nói cụ thể chém giết khi nào bắt đầu, dù sao đều là đối thủ, đương nhiên giết càng sớm càng tốt! Ra tay trước chẳng lẽ còn chào hỏi ngươi trước một tiếng hay sao?”
“Đợi một chút, khoan đã! Ta rút! Vẫn chưa tiến vào núi Đồng Lô nha! Ta bây giờ rời khỏi còn không được sao?!”
“Ngươi cho rằng đây là chỗ nào, muốn đến là đến muốn đi là đi? Chưa tiến vào núi Đồng Lô? Các ngươi xem kỹ lại xem, bây giờ bản thân đang ở nơi nào!”
Bụi mù thoáng tản ra một ít, đám quỷ có thể thấy rõ phía sau, đều kinh ngạc nói: “Á?! Sao có thể như vậy?!”
Không riêng bọn chúng, Tạ Liên cũng thoáng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi.
Lúc bọn họ đến, bị một thứ cao lớn chắn ở phía trước, muốn vượt qua liền bị núi cao ngăn chặn Nhưng mà, bây giờ nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào, tòa núi cao kia cư nhiên lại biến mất.
Không, không phải là biến mất, mà là dời sang phía sau bọn họ.
Hóa ra, trong lúc không để ý, bọn họ đã đi vào khu vực bên trong của núi Đồng Lô từ lâu rồi!
Tạ Liên chợt hiểu ra, vì sao y hỏi núi Đồng Lô có đường đi nào không, Hoa Thành nói có, nhưng không nên tin chúng. Bởi vì những “đường đi” này, giống như trẻ con thích đùa dai, sẽ tự động di chuyển!
Bỗng nhiên, Tạ Liên nghe được một âm thanh ở sau lưng y cười lạnh nói: “Bản thân ta muốn xem thử, ngươi rốt cuộc là một hình nhân hay là thứ gì khác đây?”
Đoạt Mệnh Khoái Đao Ma!
Tạ Liên đột nhiên quay đầu lại, nhưng mà, Nhược Da còn chưa bay ra, đã thấy hàn quang chợt lóe, Khoái Đao Ma kia chưa kịp hét thảm một tiếng, đã bị chém đứt ngang eo!
Tạ Liên tiến lại gần nhìn một chút, không giả tí nào, thật sự là bị chém thành hai nửa trên dưới thật chỉnh tề, lần này, thực sự là chết đến không thể chết lại lần nữa rồi. Y ngẩng đầu, chỉ thấy kẻ ra tay lại là quái khách mặc đấu bồng kia, hắn đang đem một thanh trường kiếm chậm rãi tra vào vỏ kiểm ở bên trong áo, vững vàng đi tới.
Tạ Liên chỉ cảm thấy thân hình cùng dáng đi này đều có chút quen thuộc, đứng dậy hỏi: “Các hạ đến rốt cục là?”
Người nọ cúi đầu cười, dường như đang muốn trả lời, nhưng bỗng nhiên cúi người xuống. Thấy tình huống khác thường, Tạ Liên trong lòng đột ngột cảnh giác, ngưng thần đề phòng hắn đánh lén, nhưng chỉ thấy người nọ cúi người, hai tay một trái một phải, ôm cái eo nhỏ của hai ả nữ quỷ, nói: “Hai vị cô nương có chuyện gì sao?”
Tạ Liên: “…”
Hai ả nữ quỷ này thân hình tướng mạo đều có chút mỹ lệ, bởi vì không sử dụng kiếm, không dán hoàng phù kia, tránh được một kiếp, nhưng vẫn bị vụ nổ gần trong gang tấc làm ngất đi. Lúc này được ai đó ôm vào trong lòng chân thành thâm tình gọi, khoan thai tỉnh lại, cảm kích nói: “Ta không sao, tạ…”
Nào ngờ, một tiếng “cảm tạ” còn chưa nói hết, cả hai ả nữ quỷ sắc mặt đại biến, tát một cái đẩy gã quái khách áo choàng kia ra, nói: “Cút ngay!” liền vội vội vàng vàng bò qua một bên đi mất. Người nọ sau khi bị ăn hai cái tát cũng không giận, dường như chỉ cảm thấy kỳ lạ, sờ sờ cằm, cau mày ngạc nhiên nói: “Không phải chứ? Gương mặt này cũng đâu có xấu?”
“…”
Tuy rằng hắn còn chưa cởi ngụy trang ra, Tạ Liên cũng đã rõ hắn là ai , nói: “Bùi tướng quân, sao ngươi cũng đến đây?”
Người đến hướng về phía y, mỉm cười, tay lau gương mặt một cái, lộ ra hình dáng, đúng là Bùi Minh!
Y nói: “Đương nhiên là Đế quân bảo ta tới giúp Thái tử điện hạ một tay.”
Tạ Liên nói: “Thật sao? Vậy thật là ngại quá, ngươi cũng thấy đấy, chỗ này tương đối nguy hiểm.”
Hoa Thành nói: “Ca ca không cần phải thấy ngại ngùng, hắn tất nhiên muốn lấy lòng Quân Ngô một chút.”
Bùi Minh đi đến trước mặt Hoa Thành, ngồi xổm xuống lấy tay so chiều cao hiện tại của hắn, cười nói: “Ta không nhìn lầm chứ, đây chẳng lẽ là Huyết Vũ Thám Hoa sao? Quả nhiên sĩ biệt ( trai tân lol ) ba ngày giờ nhìn lại bằng cặp mắt khác xưa, ngươi ăn cái gì lại dài ra thế này? Ha…”
Hắn mới “Ha” một tiếng, Tạ Liên liền quăng một dải lụa trắng, quất hắn suýt nữa bay ra ngoài. Bùi Minh nguy hiểm né qua, nhảy ra xa phía sau, nói: “Thái tử điện hạ, dù người có quý trọng Hoa Thành chủ đến mấy, nói giỡn một chút cũng không được sao?”
Tạ Liên nghiêm mặt nói: “Ngươi quả nhiên là Bùi tướng quân?”
Bùi Minh vỗ vỗ bội kiếm bên hông, bày ra cho y xem, nói: “Nếu là giả bao đổi lại”
Tạ Liên nói: “Nếu giả không cho đổi, trực tiếp trả hàng.”
Hoa Thành nói: “Ca ca, đánh chết đi, giả dối.”
Bùi Mình: “Này!”
Tạ Liên nói: “Nếu như người thực sự là Bùi tướng quân, vậy sao hoàng phù mới vừa rồi ở trên trán người lại lưu lại vết cháy?”
Bùi Minh nói: “Rất đơn giản, toàn bộ đều nhờ cái này.” Nói xong, hắn ném cho Tạ Liên một vật nhỏ. Xuất phát từ đề phòng, Tạ Liên không lấy tay đón, chìa mũi kiếm khều lấy, đưa đến trước mắt, nói: “Kẹo?”
Trên mũi kiếm, đích thực là một viên kẹo nho nhỏ màu đen sáng bóng. Bùi Minh lại vừa ném một viên vào miệng, nói: “Ở Quỷ Thành mua kẹo quỷ, nhai một viên miệng liền đầy quỷ khí, từ trong ra ngoài, trong lúc giả dạng thành kẻ khác có chút hữu dụng.”
Tạ Liên vân ve viên kẹo quỷ vị, ngạc nhiên nói: “Chợ Quỷ còn có thể mua được những loại đồ thần kỳ vậy sao?”
Bùi Minh nhai kẹo nói: “Hỏi Hoa Thành chủ bên cạnh ngươi đi, hắn biết rõ nhất. Chợ Quỷ cái quái gì đều có, chỉ xem ngươi có biết đường mà mua hay không thôi. Mùi vị không tệ, thái tử điện hạ cũng ăn một viên thử xem?”
Tạ Liên cũng rất hiếu kỳ kẹo quỷ thì có mùi vị ra sao, nói với Hoa Thành: “Biết thế, chúng ta trước khi đi cũng có thể ghé mua một ít kẹo quỷ loại này.”
Hoa Thành lại cầm lấy viên kẹo trong tay y, nói: “Ca ca muốn cái gì ở Chợ Quỷ, có thể nói thẳng với ta. Nhưng cái này thì đừng ăn.”
“Vì sao?”
Hoa Thành trên tay trước sau không dùng lực, viên kẹo kia liền hét lên một tiếng, hòa thành một luồng khói đen. Hắn nói: “Đồ vật ở Chợ Quỷ đều rất nguy hiểm. Chẳng hạn như loại kẹo này, xuất phát từ hắc xưởng, nguyên liệu phần lớn có nguồn gốc không rõ từ đám tiểu quỷ thấp kém, ăn về sau sẽ tổn hại thân thể.”
Bùi Minh không để bụng: ” Cũng đúng, bình thường không nên ăn, khi nào cần ứng phó mà thôi.”
Hoa Thành nói tiếp: “Hơn nữa mùi vị nhức mũi. Thần quan cùng người thường không ngửi thấy được, nhưng càng là tiểu quỷ thấp kém, mùi vị càng tanh tưởi.”
Bùi Minh: “…”
Hoa Thành hì hì cười nói: “Cho nên, ngươi biết vì sao hai nữ quỷ kia kêu ngươi cút ngay không?”
“…”
Bởi vì các nàng ấy cho rẳng, trên người Bùi Minh chính là quỷ khí loại thập phần thấp kém, thập phần tanh tưởi!
Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, khéo léo nói: “Bùi tướng quân, cái này…hay là đừng ăn đi.”
Bùi Minh hất tay, lôi ra hết mấy viên kẹo quỷ còn lại quăng đi, nói: “Được. Có điều, bây giờ mới đến tầng ngoài cùng của núi Đồng Lô, sau này đi vào trong chắc chắn sẽ càng nhiều yêu ma quỷ quái lợi hại, liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra ta và ngươi không được bình thường, lúc đó phải làm sao?”
Những nữ quỷ này đổ xô lấy Hoa Thành, có lẽ là vì vô cùng thích mùi của hắn. Quỷ khí Hoa Thành chuyển sang cho y, tất nhiên là tối thượng phẩm, vậy chắc chắn không cần phải đi mua kẹo quỷ. Nhưng mà, nếu như không muốn bị kẻ khác nhìn ra quỷ khí là truyền từ bên ngoài vào, nói chung vẫn cần gắn bó tương hợp như mấy lần trước, trao đổi thể dịch độ khí mới được. Nghĩ tới đây, Tạ Liên liền bắt mình mau chóng ngưng lại, nghiêm trang nói: “Ta cũng không biết. Ta chỉ là một hình nhân thôi.”
Chính là vẫn tiếp tục diễn theo hướng cũ đi. Bùi Minh nói: “Được rồi. Vậy thái tử điện hạ cần phải theo sát chủ nhân của ngươi nha.”
Tạ Liên làm bộ không nghe thấy, nhìn xung quanh bốn phía, hơi do dự, nói: “Chưa từng lường trước, vừa mở màn đã đầy thương vong như vậy.”
Trước kia, nơi đây tụ tập hơn bốn trăm yêu ma quỷ quái, sau cuộc đại loạn vừa rồi cơ hồ chết gần như không còn ai. Tạ Liên không khỏi nhớ đến đêm đó Hoa Thành vì y phát huy một màn, quả thật không có nửa điểm khoa trương, cứ như một trận gió to thổi qua, tất cả cỏ dại đều bị quét bay đi. Còn lại tránh được một kiếp, còn chưa chết hoàn toàn, thưa thớt chưa đủ mười mấy con, tứ chi thất linh bát lạc, một vùng đầy tiếng thở dài rên rỉ. Hoa Thành đứng trước mặt bọn họ, nói: “Bây giờ đã biết núi Đồng Lô là nơi nào rồi chứ?”
Đám quỷ may mắn còn sống sót không dám lên tiếng. Tạ Liên ấm giọng nói: “Trước mắt các ngươi vẫn chỉ là ở tầng ngoài, còn có thể thoát ra, không muốn tiếp tục đi sâu vào, gặp phải chuyện đáng sợ hơn thì ở nơi này chờ, tìm cơ hội rời khỏi đi.”
Đám quỷ chính là có ý đó, thấy bọn họ không có ý đồ diệt khẩu, vội vàng dìu dìu dắt dắt, trốn xa chừng nào tốt chừng đó. Nhìn theo những bóng lưng đang rời khỏi, Tạ Liên đăm chiêu nói: “Đoạt Mệnh Khoái Đao Ma kia tuy rằng tên gọi hết sức khoa trương, nhưng không ngờ lại là một nhân vật lợi hại, ra tay thật ác độc.”
Bùi Minh tán thành nói: “Thứ này vô cùng giỏi về tâm kế, ngay từ đầu đã gây rối loạn, hơn nữa tùy cơ ứng biến cực nhanh, thái tử điện hạ ngươi một kiếm kia vừa vặn cho hắn cơ hội phát huy khổ nhục kế.”
Tạ Liên ngẩn ra, nói: “Đợi một chút, “một kiếm kia” của ta? Một kiếm nào của ta? Ta đâu có đâm hắn ?”
Bùi Minh nói: “Không có sao? Chính là một kiếm trên bụng hắn kìa. Nếu không lúc trước hắn cố tình gây náo loạn, trên vết thương dính linh quang của ngươi, các yêu ma quỷ quái khác cũng sẽ không tin tưởng lời của hắn, dán phù lên đầu mình.”
Tạ Liên ngạc nhiên nói: “Thực không dám giấu diếm, ta cho rằng một kiếm đó là của Bùi tướng quân chứ?”
Bùi Minh nói: “Thái tử điện hạ, ngươi cùng với ta hình như hiểu sai gì rồi? Bùi mỗ không làm cái trò đánh lén.”
Tạ Liên nói: “Không phải ngươi cũng không phải ta, vậy lẽ nào trong đám người mới vừa rồi ở đây còn có thần quan thứ ba? Hay là, có thật hay không linh quang trên vết thương của Khoái đao ma có vấn đề…” Y vừa quay đầu lại, muốn nhìn lần nữa để xác nhận một phen, vậy mà ngay chỗ Đoạt Mệnh Khoái Đao Ma bị phân thây, rốt cuộc lại trống không.
Y ngạc nhiên nói: “Thi thể của Khoái Đao Ma đâu?”
Bùi Minh cũng hơi ngạc nhiên, nói: “Ta lúc nãy rõ ràng thấy hắn bị một kiếm chém ngang.”
Hoa Thành trầm giọng nói: “Ca ca cẩn thận. Trong núi Đồng Lô, giết chết đối thủ càng nhiều, kẻ giết hại liền sẽ trở nên càng mạnh.”
Mà mới vừa rồi chỉ trong nháy mắt, Đoạt Mệnh Khoái Đao Ma kia liền giết chết gần bốn trăm con yêu ma quỷ quái!
[text_hash] => f560b86f
)