[Full] Phu Quân Ngố || Taeny || NC17 – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Phu Quân Ngố || Taeny || NC17 - Chương 5

Array
(
[text] =>

Chương 5

Giữa trưa hôm sau, mưa vẫn đổ xối xả, mưa như vậy đã kéo dài từ tối hôm qua tới giờ.

Trong ngõ nhỏ, ngôi nhà to nhất đang hỗn loạn tiếng gõ cửa dồn dập, quản gia vội chạy ngay đến cửa, tháo then cài, mở ra liền nhìn thấy, “Kim gia”

“Chủ nhân ngươi đâu”

Nói rồi, Kim Thái Nghiên mạnh mẽ cước bộ hướng thẳng đến tiền viện, không nói lời nào, trong tay còn có ôm một nữ nhân. (BS: phòng khách)

Quản gia lẫn các người hầu đồng loạt đều kinh ngạc, trợn to mắt, hồi lâu sau mới tỉnh trí, vội đóng cửa lại, cầm ô đuổi theo che mưa cho Kim Thái Nghiên

“Kim gia, đây là….”

Mắt Cường Nhân (Kang In) quản gia thậm kinh ngạc chớp chớp, hắn thật sự không có nhìn lầm, Kim gia đích thực là đang ôm trong lòng một nữ tử.

“Nàng đang bệnh, mau gọi chủ nhân ngươi đến xem”

Chủ nhân mà Thái Nghiên nói đến nãy giờ là Thôi Tú Anh, nơi đây chính là tư gia của Thôi đại phu, Kim gia vừa là khách quen, vừa là bằng hữu, tất cả hạ nhân người trên kẻ dưới đều biết.

Cảm nhận được sự khẩn trương trong giọng nói của Kim gia, biết tình hình nghiêm trọng, tuy rằng tò mò muốn chết, nhưng vẫn là không dám trì hoãn, hắn vội tiến vào trong, lập tức đi tìm chủ nhân.

Thôi Tú Anh đại phu tại Mai trấn này, cũng có thể coi như là một yếu nhân, được nhiều người biết đến.

Giờ phút này Thôi đại phu đang ở trà viện chiêu đãi khách quý, mọi người đang đàm luận, Cường Nhân quản gia đột ngột tiến vào một cách vội vàng.

“Chủ nhân ơi… chủ nhân ới ời…!”

Mọi người im bặt, ánh mắt đều hướng thẳng về phía quản gia.

“Chủ nhân.. không hay rồi a~!”

“Cường Nhân, có việc gì mà ngươi lại rối lên thế, ở đây đang có khách quý, không được thất lễ nha.”

“Thật xin lỗi chủ nhân, nhưng là Kim gia đến đây.”

“Cái gì? “Hắn” đến đây? Ở đâu”

Thôi Tú Anh cao hứng đứng lên.

“Kim gia tìm chủ nhân khẩn cấp lắm, Kim gia còn có ôm theo một cô nương. Hình như là đang trong cơn thập tử nhất sinh nha~”

 (Nổ quá tía .. >o< )

“Nga~?”

Thôi đại phu thập phần sửng sốt, Kim Thái Nghiên này luôn luôn một lời như chém đinh chặt sắt, nói khi nào đến thì khi đó mới đến, không sớm không muộn bao giờ, nay so với ngày dự định sớm hơn tới ba ngày, hơn nữa còn ôm theo một cô nương đang trong cơn nguy kịch, điều này làm nàng ta thật hiếu kỳ nha.

 ( Thân phận của Thôi Tú Anh tương tự như Kim Thái Nghiên, chỉ là Thái Nghiên có võ công cao cường thì Tú Anh lại là cao nhân trong việc trị bệnh… Được cái là do tướng tá cao ráo, bảnh bao ngon lành nên đã sớm lập thê..không ê sắc ế như ai kia ..khà khà)

  

Trong lòng nóng như lửa đốt, không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa, Kim Thái Nghiên trực tiếp ôm Mỹ Anh đi tìm Thôi Tú Anh.

Tiến vào phòng, không mở miệng chào một tiếng, nói thẳng vào vấn đề ngay lập tức

“Tú Anh thối, xem bệnh cho nàng đi.”

Vừa nghe thế, Tú Anh trừng mắt nhìn Thái Nghiên, lầm bầm

“Nơi đây đông người, giữ cho ta chút thể diện coi tên lùn biến thái”

Thái Nghiên nghe thế mới để ý xung quanh, đúng thật là Tú Anh thối đang có khách.

( Vì sao gọi là Tú Anh thối ư ?? Đơn giản là từ ngày có thê tử, Tú Anh cứ ca bài ca con cá “Ế và Lùn” để chọc tức anh nhà..anh nhà cũng không có vừa, đem họ tên người ta thừ Thôi Tú Anh chuyển thành Thối Tú Anh mà rủa…riết quen miệng chết tên luôn :’3 ..hì hì )

Hai nam bốn nữ hiện trong phòng vừa thấy Kim Thái Nghiên, cũng không khỏi bất ngờ.

“A, là hắn!” Kim Huyên Ngã kêu lên.

Hai huynh đệ Ngọc Trạch Diễn cũng ngay lập tức nhận ra đối phương, cảm thấy kinh ngạc không ít, từ hôm ấy khi hai người biến mất, không thể tưởng tượng được sẽ nhìn thấy lại bọn họ tại quý phủ của Thôi đại phu như thế này.

Ngày ấy, sau khi chia tay, đoàn thương nhân của bọn họ tới thành, đưa hàng hóa tới Thôi phủ, vốn tiếp tục định ra đi. Nhưng trước tấm thịnh tình hiếu đãi của Thôi đại phu, bọn họ đành đáp ứng ở lại nghỉ ngơi mấy ngày, không ngờ rằng, nguyên lai Thôi đại phu cùng người này lại có mối giao tình.

Kim Thái Nghiên chỉ nóng lòng lo cho nương tử đang bệnh, không rảnh bận tâm những người khác, liên tục thúc giục Thôi đại phu.

“Thối…. À không…Thôi đại phu…Nàng sốt cao lắm, ngươi mau cứu nàng đi a~”

Mặt mũi Thái Nghiên mếu máo..khẩn cấp van cầu. 

Tú Anh thấy bộ dạng Thái Nghiên thiệt thảm thương nha~.. Đoán chắc cô nương này trong “hắn” có vị trí vô cùng trọng yếu..nhưng tình thế khẩn cấp, không kịp nghĩ nhiều, liền phân phó 

“Nhanh đi theo ta.”

Tú Anh dẫn Kim Thái Nghiên hướng đến một gian phòng nhỏ, đồng thời căn dặn phu nhân đi lấy hòm thuốc đem lại đây.

Huynh đệ Ngọc Trạch Diễn cùng nhóm người Kim Huyên Ngã lẳng lặng đi theo.

“Hắn chính mà Kim gia mà ngươi đã nói tới?” Ngọc Trạch Diễn thấp giọng hỏi.

Cường Nhân hiểu ý, biết nhóm người Ngọc công tử đối với vị Kim gia này rất ngạc nhiên, liền giải thích

“Vị Kim gia này, tên là Kim Thái Nghiên, là khách quý cũng là bạn hữu của chủ nhân ta, cứ cách vài tháng lại đem kỳ hoa dị thảo đến cấp cho nhà ta.”

Thôi Tú Anh không chỉ chẩn trị bệnh, cả đời còn yêu thích thu thập dược thảo để nghiên cứu, Ngọc Trạch Diễn lần này mang thương đội Nam hạ, trong đó có nhiệm vụ chính là giao cho Thôi đại phu đông bắc dược liệu.

Trước đó vài ngày mặc dù chạm trán đạo phỉ, may mà hàng hóa cũng không bị tổn thất gì đáng kể, tất cả là nhờ vị cao thủ thần bí này giải vây.

“Nguyên lai hắn gọi là Kim Thái Nghiên a, không biết thuộc môn phái nào nhỡ?”

Kim Huyên Ngã hỏi.

Ngọc gia hai huynh đệ lắc đầu, phần đông cao thủ trên giang hồ, bọn họ biết được đại danh của không ít người, lại chưa từng nghe qua hào kiệt Kim Thái Nghiên này, cũng không ít ngạc nhiên, người này vì sao mang Mỹ Anh cô nương đi? Cùng nàng có quan hệ gì?

 —

Kim Thái Nghiên quen thuộc hướng vào nội phòng. Đem Mỹ Anh đặt ở trên giường, nhìn kiều thê tái nhợt thần sắc, vẻ mặt nàng ta cũng thập phần nghiêm trọng.

Tiểu thê tử nhắm nghiền đôi mắt, trán đổ mồ hôi lạnh, bàn tay nhỏ lạnh như băng, Thái Nghiên vô cùng hốt hoảng, tuy rằng đã đem nội lực cấp cho nàng, nhưng vẫn là vô dụng.

Nhìn bộ dáng suy yếu của Mỹ Anh, làm cho lòng Thái Nghiên đau như cắt.

Những hạ nhân đã sớm chuẩn bị một cái ghế cạnh giường cho Thôi Tú Anh ngồi, đặt hai ngón tay lên cổ tay Hoàng Mỹ Anh, tĩnh tâm bắt mạch.

Lúc thì Tú Anh chạm tay lên tráng xem xét nhiệt độ, lúc thì lại nâng tay cầm chân Mỹ Anh thăm dò… trãi qua một hồi lâu vẫn chưa mở miệng..

Hoàng Mỹ Anh nằm trên nệm, chỉ cảm thấy đầu óc vô cùng hỗn loạn, nhức như búa bổ, toàn thân vô lực.

Kim Thái Nghiên thật sự chờ không kịp, mất kiên nhẫn hỏi

“Sờ tới sờ lui..cuối cùng sờ được cái gì rồi Thối a~…Có phải nàng trúng độc hay không nha..Ngươi thiệt làm ta lo lắng đến chết á ?”

Tú Anh vẻ mặt nghi hoặc, chau mày hỏi

“Kim lùn..à à…Kim gia huynh nói vậy là ý gì nha~..sao lại bảo nàng ta trúng độc?” 

Thái Nghiên vội vã nói 

“Bảy ngày trước, nàng bị nhện độc cắn.”

Lời vừa thốt ra, mọi người đều sững sờ, Ngọc gia huynh đệ cũng thực lo lắng.

Thôi Tú Anh gật gù, cẩn thận hỏi.

“Sự việc thế nào? Ngươi kể lại xem, như vậy ta mới dễ chẩn đúng bệnh, hảo hốt thuốc hơn a~.”

Kim Thái Nghiên tự trách nói

“Trăn lần do ta, vạn lần do ta nha…Do ta ngu ngốc..nàng thì đang lúc cao hứng mà ta lại không nghĩ ra cách chi kiềm chế nỗi..”

(Anh đang nói gì vậy…tui là tui không nhớ có viết đoạn nào mà Mỹ Anh cao hứng vs anh nha anh 2 :’3 )

 Tú Anh nghe đến đây lập tức cắt ngang, tròn mắt hỏi ” Cao hứng !!??”

Mọi người trong phòng sốt sắn tiếp lời, đồng loạt mở miệng “Không kiềm chế nổi ??”

** Cái chủ đề này hot à nha** – Bọn người đang có mặt thầm nghĩ..

“Thế rồi sao nữa”   Tú Anh sốt ruột…

“Khổ cái…giữ chốn rừng núi hoang vu biết tìm đâu ra một nơi đàng hoàng đây…thế là không nhẫn nại được.. ta mới…”

“Mới..mới…mới làm gì nha~??”

Đám người lại nhốn nháo cắt ngang..vừa hồi hộp..vừa chờ đợi.. điều gì đó !!

( Là điều gì ta ?? ..hô..hô..)

“Thì ta mới để nàng vào bụi cỏ mà hành sự đó…đâu ngờ lại thành ra cớ sự như thế này ..T^T..”

Thái Nghiên ủ rủ..thở dài..

“Lùn à…ta đã nói bao lần rồi…ế không phải cái tội đâu nha…ế mà ức chế làm bậy mới là nguy hiểm á..Dù sao người ta cũng là tiểu thư khuê cát..sao lại để nàng vào bụi cỏ mà “…” …haizzzz“

Tú Anh chau mày….lắc đầu….

Khỏi phải nói, bọn người trong phòng nghe xong vô cùng cả kinh…Ngọc Trạch Diễn không biết vì sao, lửa giận đùng đùng quát lớn

“Kim huynh đệ..dù ngươi có ra tay hiệp nghĩa cứu người ta một mạng..nhưng cũng đâu cần vì thế mà đem con gái người ta ra để … Mỹ Anh có mệnh hệ nào..ta tuyệt đối không tha cho ngươi…”

 (Có duyên gớm..vợ chồng người ta abc xyz anh cản được à.. Biết thân biết phận nghen..vai phụ thôi đó… làm quá tui “cut” thì anh xong đời..muahaha)

Nguyên bản Hoàng Mỹ Anh tứ chi vô lực, đột nhiên mở to mắt, nhướng đôi mi thanh tú, nhìn trừng vào Kim Thái Nghiên, trong lòng có dự cảm bất hảo.

Đúng như nàng lo lắng…Cái tên biến thái khờ khạo ngốc nghếch này, trước mặt “bà con dân chúng” nói năng không rõ ràng, càng nói càng bậy bạ nha.

Thái Nghiên bị mọi người trách mắng, lên tiếng thanh minh.

“Các ngươi bảo ta phải làm sao a~ Đang chốn núi rừng hoang vu, không nhà trọ khách điếm..ta biết tìm đâu ra hố xí đàng hoàng đây… nàng thì lại mắc đến nỗi đòi vào bụi cỏ giải quyết..ta đây sao dám ngăn cản a~ T^T”

“Hố xí á” Tú Anh đơ mặt hỏi lại…

“Vậy ra là ….”

Mọi người trong phòng nghe thế..lập tức hiểu ra vấn đề..nói nữa ngày trời làm người ta nghĩ đông nghĩ tây..thiệt là tội lỗi ..tội lỗi nha…cụt hứng quá…haizz

(Mấy thím ham hố 18+ thôi trách ai được nha~)

Ngọc Trạch Diễn thở phào nhẹ nhõm…

“Mà chuyện đó thì có liên quan gì đến việc trúng độc? Ngươi nói rõ hơn nga~”

Sau một hồi nghĩ lại, Tú Anh thắc mắc hỏi.

“Thì nàng đang tiêu sái (thoải mái/vui vẻ/happy) đi ngoài, đột nhiên hét lên một tiếng, ta sợ tới mức hồn phi phách tán, cũng bất chấp nàng có lộ xuân quang hay không, liền cấp tốc phóng tới.”

(Anh 2.. vợ anh nó đi ngoài..chuyện hay ho lắm sao mà anh lặp đi lặp lại thế..đã vậy..vợ anh la thì anh chạy tới..nói ngắn gọn vậy thôi…còn bày đặt “bất chấp nàng có lộ xuân quang hay không”..anh muốn nhá hàng 18+ cho thiên hạ hóng à..khựa khựa)

Đi ngoài?

 

Xuân quang? ( chỗ hiểm ấy )

 

Tên…tên..tên này…tại sao có thể nói được được những lời trơ trẽn, trắng trợn, sỗ sàng như thế ??

“Đó đó..khi ta tiếp cận được nàng, rõ ràng phát hiện nàng đã để lộ ra….”

“ Ồ ồ ồ ồ….” 

Không khí trong phòng đột nhiên nóng lại…mùi hóng hớt chuyện hot ngập tràn…

Mọi người vểnh tai, chăm chú lắng nghe, có người còn xô người lại sát tới trước để nghe rõ hơn khúc quan trọng này.

“Câm mồm!” Hoàng Mỹ Anh xấu hổ ra lệnh, ngăn Thái Nghiên lại.

Kim Thái Nghiên bị nàng nạt ngang, cũng ngây ngốc cả người.

“Khụ…khụ…khụ…” vốn yết hầu Mỹ Anh vừa nóng lại vừa đau, nhất thời hô lớn nên phát ho không ngừng.

Mỗi tiếng ho của nàng, làm lòng Thái Nghiên càng đau như xé, nhíu chặt mày, không rõ nương tử vì sao lại kích động như vậy?

“Nhìn nàng kìa, nói làm chi để ho như vậy ha.” Thái Nghiên ôm chầm lấy Mỹ Anh ôn nhu nói.

“Ngươi –– khụ…khụ –– ngươi  không được nói ––”

“Nhưng là đại phu nói muốn nghe a~… ta phải nói rõ thì mới dễ kê đơn thuốc cho nàng nga~.”

 (Anh bớt ngơ dùm em đi anh 2 T^T)

Thái Nghiên toàn tâm toàn ý lo lắng cho bệnh tình của nương tử, ngày thường việc gì nàng ta cũng nghe nàng, mọi việc đều theo lời nàng, nhưng hiện tại là thời khắc liên quan đến sinh mệnh, vì sức khỏe của Mỹ Anh, cho dù nàng ba ngày không để ý tới nàng ta, Thái Nghiên cũng phải cứng rắn mà nói ra.

 ( Anh muốn làm chị nhục như cá nục trước chốn đông người này a…khờ vừa vừa thôi tía >w< )

“Rồi sao nữa ha?”

Có người không nhịn được hỏi, đích thị là Kim Huyên Ngã, nàng là người bộc trực, thẳng thắn, lại rất hiếu kỳ, những người khác nghiêng đầu, kéo dài lỗ tai ra để nghe cho rõ , vô cùng hồi hộp a~.

( Cái đám bà tám.. nghe xuân quang thì ham hố lắm =]] )

 

Kim Thái Nghiên nghiêm túc nói,

“Kết quả là thấy nàng đã để lộ ra…………………chân”

“Haizzzz…thì ra là chânnnn”

Cả nhóm người đồng thanh thở dài, thu lỗ tai về, không biết sao có chút tiếc nuối nha~

“Ai ngờ, có con nhện độc đã thừa cơ cắn vào bàn chân trắng mịn non mềm một cái”

“Trắng mịn non mềm !!” cả đám người nhốn nháo lại một lần nữa đồng thanh.

 

Bốn chữ này thiệt quá lợi hại nha, vừa gợi hình, vừa gợi cảnh, lại làm cho người nghe dễ liên tưởng đến mấy chuyện không đâu ( Vâng..chỉ là những chuyện ba trấm “không đâu ),  mọi người lần lượt kéo dài lỗ tai, ánh mắt nhất nhất hướng vào chân Hoàng Mỹ Anh, làm hại Hoàng Mỹ Anh không tự chủ được rụt chân lại, xấu hổ hụt hơi mắng.

“Chân thì là chân, sao ngươi còn thêm trắng mịn non mềm vào làm gì hả ??!”

Kim Thái Nghiên thật thà thiệt tình trả lời,

“Chân của nàng vừa nhỏ nhắn lại trắng nõn nà, giống như bạch ngọc, thật là trắng mịn non mềm mà…làm ta khi hút độc…vô tình nếm được..cảm giác thiệt là…. Hề hề …”

*Liếm mép*  (Ngưng..tui không để anh hồi tưởng nữa đâu..đừng có mơ nga~)

“Ngươi…”

Mỹ Anh thiệt tức chết với cái tên ngố mà còn ham hốn này.

Kim Huyên Ngã nhịn không được ho nhẹ một tiếng, còn những người khác nghe xong đều cảm thấy ngượng ngùng, vài nha hoàn cắn chặt môi dưới, cố nén cười, Kim Huyên Ngã càng thêm tò mò, trực tiếp hỏi,

“Vậy ra….Kết quả thế nào ha?”

Kim Thái Nghiên căng thẳng mím môi

“Thì đó..ta lo nàng có chuyện nên kịch liệt hút độc a~… Ban đầu, nàng có vẻ đau đớn khó chịu…Cựa quậy không ngừng…Bàn tay nắm chặt lấy cây cỏ hai bên..thân người ngửa về sau….chau mày ….nàng còn cắn chặt môi dưới ngăn cơ thể phát ra thanh âm …Hơi thở loạn nhịp…có phần khó khăn ..nha~”

Nghe vậy, mọi người lúc này chẳng những lỗ tay kéo dài, còn thốt nhiên hít một hơi, tim đập thình thịch, ánh mắt kinh ngạc cùng hướng về hướng Kim Thái Nghiên và Hoàng Mỹ Anh, chăm chú hóng chuyện tiếp.

Thôi Tú Anh nghe đến đây..không hiểu sao toàn thân nóng rân..trên tráng lấm tấm vài giọt mồ hôi..

Hoàng Mỹ Anh nguyên bản mặt mày tái nhợt, bị nữ nhân quê mùa nhất thời phô bày sự thể, mặt đỏ bừng, mắt đổ hào quang, xấu hổ mắng xối xả –

“Ngươi…ngươi…tại sao ngay cả sự tình này cũng đều nói ra!”

“A~….. bởi vì như vậy đại phu mới hảo chẩn bệnh nha~!”

 (óa…ngớ T^T)

“Ngươi…ngươi…”

Nha, nàng hiện tại hận không có cái hố nào để nàng trốn vào, mắc cỡ chết người a.

Kim Huyên Ngã tò mò, tiếp tục (ham hố) hỏi

“Ban đầu là thế? Vậy sau đó nàng ta thế nào ??”

Kim Thái Nghiên không chút bối rối trả lời

 “Hút độc nữa ngày…đến khi ngẩng đầu lên…thiệt mới thấy có chút hiệu quả nha…Nàng nằm hẳn xuống bãi cỏ..mắt tuy nhắm..cả người cứng đờ..run run nhưng cơ hồ rất dễ chịu a~…Vẻ mặt ửng hồng…lại còn…”

(Anh muốn tường thuật trực tiếp cảnh chị sung sướng cho mọi người hả anh Lùn >0<)

“Câm mồm, câm mồm, không cho phép nói nữa –– khụ…khụ –– ta….ta…thực sẽ bị ngươi làm tức chết!”

Đệ nhất mặt dày kiêm Siêu cấp biến thái vẫn thản nhiên hỏi

“Vì sao nàng tức giận a~?” (Tui còn ứa gan với anh huống chi chị nhà ><)

Kim Huyên Ngã lắc đầu, thật sự không nhịn nổi nữa, ngắt lời nói,

  

“Mỹ Anh cô nương đương nhiên tức giận, ngươi đã mạo phạm nàng lại còn ra trước mặt người lạ  miêu tả ngọn ngàng, cô nương hẳn nhiên là phải mắc cỡ chết được, ngươi đúng là đồ ngốc.”

Kim Thái Nghiên nghiêm trang phản bác,

“Nàng là nương tử của ta, không có gì phải xấu hổ.”

Lời vừa thốt, mọi người lại cả kinh.

Kim Huyên Ngã kinh ngạc hỏi,

“Mỹ Anh cô nương là thê tử của ngươi?”

“Đúng nha”

Mọi người kinh ngạc, nhìn qua nhìn lại hai người, Hoàng Mỹ Anh hiện giờ đã sớm xấu hổ đến nỗi không còn mặt mũi gặp người nào nữa, chỉ muốn kiếm cái lỗ mà trốn thôi.

Từ đó mọi người rốt cuộc hiểu được mối quan hệ của hai người, cũng hiểu ra nguyên nhân vì sao lần ấy Kim Thái Nghiên vừa xuất hiện đã mang Mỹ Anh cô nương đi.

Kim Thái Nghiên ngẩng đầu ưỡn ngực.

“Đại trượng phu dám làm dám nhận”

“Vì thế cho nên, chỉ cần cứu được nàng, đừng nói là chân, mà dù là mắt, mũi, miệng, mông gì ta cũng….”  

(Khựa khựa… cũng…cũng…cũng gì ta ?? Nút chăng ?? =]]]]]]]]]] )

“Câm mồm!”

Nguyên cái gối thêu bay vào mặt Thái Nghiên, nhanh nhẹn tiếp được, kinh ngạc nhìn Mỹ Anh.

“Nương tử a~…sao ném ta nha~?” Thái Nghiên ụ mặt hỏi.

“Câm mồm…câm mồm…câm mồm…câm mồm –– khụ…khụ…khụ ––”

“Ay da, nàng đừng kích động quá, thấy không, lại ho nữa rồi.”

“Còn không phải tại ngươi gây ra –– đi ra ngoài –– khụ…khụ –– đi ra ngoài ––”

Đồ đại quê mùa, thật tình muốn làm tức chết nàng mà, nắm một cái gối nữa định quăng vào người nàng ta, nhưng vừa mới giơ tay lên, đầu Mỹ Anh choáng váng, mắt tối sầm, không gượng lại được mà xụi lơ đổ xuống giường, ho khan liên tục.

Gặp nương tử nổi giận lôi đình kinh khủng như vậy, Thái Nghiên vội dỗ dành.

 “Hảo..hảo..hảo, ta đi…ta đi…nàng đừng tức giận mà.”

“Đi ra ngoài.”

“Hảo…hảo…hảo, ta đi ra ngoài, ta lập tức ra ngoài, nàng đừng kích động, hảo hảo nằm xuống đi nha~”

Thái Nghiên thật sự rất sợ Mỹ Anh, vội vàng cấp tốc ra ngoài, trước khi đi vẫn không quên dặn dò Thôi đại phu, mau chẩn bệnh viết đơn thuốc cho nàng, nếu không nương tử ho một tiếng, tâm nàng ta lại nhói đau một cái.

Thôi Tú Anh đầu đuôi ngọn ngành đều hiểu rõ, liền mời Thái Nghiên ra ngoài trước, chỉ lưu lại phu nhân một bên để phụ giúp, mọi người thấy vậy đều lui ra.

 “Cái tên khùng này..đã lùn rồi mà còn vô duyên.. hèn gì ta đây lao tâm khổ tứ làm mối cho biết bao nhiêu nàng…không quá ba ngày đều bị “hắn” chọc tức cho hộc máu..hại ta vừa nghe chửi..vừa phải bốc thuốc kê đơn miễn phí..hao tài tốn của đã đành..mặt mũi cũng bị “hắn” bôi tro trét trấu hết thảy không dám nhìn ai T^T..xui cho tiểu cô nương này a~”   – Tú Anh thầm rủa.

Nguyên lai Mỹ Anh cô nương đã thành thân, Ngọc Trạch Diễn trầm mặc, nhìn không ra gì đang có tâm tư gì.

Trong khi đó, mẫu thân Kim Huyên Ngã cùng Lâm gia tỷ muội trong lòng không khỏi mừng thầm, vì đã bớt đi được một đối thủ cạnh tranh.

Ngọc Lợi Đặc nhún nhún vai, nhìn đại ca của hắn.

Kim Huyên Ngã thì tuyệt không có chút cảm giác nào, bởi vì ngay từ đầu, nàng không có chủ tâm muốn gả cho Ngọc gia huynh đệ. Ngược lại vẫn một lòng nghĩ tới tình cảnh lúc nãy.

Hai người đó thật xứng đôi nha! Kim Thái Nghiên đối với thê tử vô cùng che chở, quan tâm, nhịn không được, trong lòng nàng có chút hâm mộ Hoàng Mỹ Anh.

 —

Ngọc Trạch Diễn đứng ở hành lang, nhìn Kim Thái Nghiên vẫn thủy chung hướng mắt vào nội phòng, tiến đến gần, chấp tay nói.

“Kim huynh.”

(Như ban đầu đã nói ha… Dù mọi người có nhận ra Thái Nghiên là nữ cải nam trang, hay không nhận ra thì trong tâm vẫn xem con người này là nam nhân,  cứ thê mà đối đãi..thẳng ra là anh như kiểu Sb ấy, từ nhỏ đã muốn là nam rồi xác định ăn mặc hành động giống nam nhân lun :’3 )

 

 

Kim Thái Nghiên quay đầu, nhìn Ngọc Trạch Diễn, ánh mắt liền thu hồi cảm xúc, khôi phục vẻ băng lãnh, cứng rắn.

“Tại hạ Ngọc Trạch Diễn, ngày ấy hân hạnh được Kim huynh tương trợ, đánh đuổi đạo phỉ, tại hạ còn chưa nói lời cảm tạ.”

Kim Thái Nghiên chỉ là gật gật, rồi quay đầu lại, vẫn như cũ, nhìn vào nội phòng.

Ngọc Trạch Diễn tiếp tục nói,

“Không biết Kim huynh nguyên thuộc môn phái nào? Bái sư tại đâu?”

“Không thuộc môn phái, độc lai độc vãng.” Nhướng mày Thái Nghiên lãnh đạm nói.

“Tại hạ định mở một bàn tiệc rượu để tri ân Kim huynh cứu giúp, chỉ cần sự có mặt của Kim huynh, tại hạ tất sẽ…”

Kim Thái Nghiên từ chối thẳng.

“Không cần phiền toái.”

“Kim huynh…”

“Thê tử bệnh nặng, vô tâm dự tiệc, huống hồ lúc ấy ta chỉ một lòng muốn cứu thê tử, cứu các ngươi chỉ là thuận tiện, cho nên không cần cảm kích ta.” 

(anh Lùn nói chuyện thẳng thắn ghê, tạt nguyên xô nước vô mặt Trạch Diễn luôn….ai lai kịt.)

 

 

 Lời ít ý nhiều, cho thấy Thái Nghiên không hề hứng thú, cũng không có tâm trạng nói lời đãi bôi.

Dứt lời, Kim Thái Nghiên liền kéo ghế, ngồi ở trước cửa phòng, nhắm mắt dưỡng thần, tỏ ra ý không muốn trò chuyện.

Thấy người kia cố tình cự tuyệt, Ngọc Trạch Diễn mím môi không nói thêm.

Người này phát ra khí chất cao ngạo, uy nghiêm, băng lãnh.

Ngọc Trạch Diễn chỉ biết hắn võ công cao cường, nhưng nhất thời không rõ hắn rốt cuộc là cao nhân phương nào, vẫn là … không muốn đắc tội, nét mặt cười nhẹ, chấp tay nói. 

“Quấy rầy.”

Xoay người đi, bất chợt trong tích tắc, ánh mắt Ngọc Trạch Diễn hiện lên một tia thâm hiểm rồi biến mất, không ai kịp nhìn thấy.

( Ông định làm gì anh Lùn nhà tui đó >w< oi chừng tui nghe cha nội…phím trong tay tui..tui múa cái là ông “thịt nát xương tan” đó nhá .. ) 

Ngọc Trạch Diễn vừa cất bước, tùy tùng cũng các hạ nhân trong phủ cũng tiến bước theo sau.

—-

—-

Thực chất Hoàng Mỹ Anh bị nhiễm phong hàn, Thôi Tú Anh bắt mạch chẩn bệnh xong, châm cứu trị hàn, ra toa hốt thuốc, phân phó hạ nhân hầu hạ nàng hảo uống thuốc.

Bởi vì tác dụng phụ của thuốc, sau khi uống xong, Mỹ Anh ngủ say mê mệt cả buổi trời.

Khi tỉnh lại, trời đã về chiều, hạ nhân bồi Mỹ Anh dùng bữa, rồi uống thuốc, sau đó nàng lại tiếp tục ngủ.

Cứ như thế, tỉnh lại uống thuốc, uống xong lại ngủ, tĩnh dưỡng đến tận ngày thứ ba, tinh thần của Mỹ Anh không còn mê man mà đã tốt lên rất nhiều rồi.

Mỹ Anh đang dùng bữa, chợt nhìn ra thấy Thôi phu nhân đến thăm, nha hoàn vội đỡ Hoàng Mỹ Anh dậy.

 

“Phu nhân.”

Mỹ Anh nhỏm người lên tính nghênh đón, Thôi phu nhân đưa tay ngăn lại.

“Không vội, nàng còn mệt, đừng quá chú trọng lễ nghi, ta tới thăm nàng xem đã khỏe hẳn chưa chứ không phải để hại nàng bệnh trở lại đâu..Mà ngươi đừng một tiếng “Phu nhân” hai tiếng “Phu Nhân” nữa…gọi ta là Khuê Nhi.”

(Lee Sun Kyu – Lý Thiện Khuê – Ở đây gọi Khuê Nhi cho thân mật ý mà.^^.) 

“Phu nhân …À…Khuê Nhi..nàng quá lời rồi a~”

Khuê Nhi cười tươi, nhìn nữ tử xinh đẹp trước mặt, trong lúc đó nha hoàn khiêng đến cạnh giường một cái ghế tựa cho nàng.

“Cảm thấy trong người thế nào rồi a~?”

“Tạ Khuê Nhi nàng quan tâm, nhờ sự chẩn trị của Thôi đại phu, được mọi người giúp uống thuốc đúng giờ, lại nghỉ ngơi đã nhiều ngày, cảm giác đã tốt hơn rất nhiều –– khụ…khụ ––”

Khuê Nhi thấy Mỹ Anh tiếp tục ho khan vội vàng hỏi

“Ay da, vẫn còn ho, thôi hảo ăn bát cháo nóng, cả người ấm lên, cổ họng cũng sẽ thoải mái hơn.”

“Ân~.”

Hoàng Mỹ Anh trong lòng vô cùng cảm kích, từ lúc bước chân vào Thôi phủ. Mọi người từ trên xuống dưới, đều cẩn thận chiếu cố nàng rất nhiều, hảo giường, hảo gối, hảo chăn, có hạ nhân chăm sóc, làm cho nàng được nghỉ ngơi đầy đủ, thể lực cũng có vẻ mau chóng được phục hồi.

Mỹ Anh chậm rãi húp từng muỗng cháo nhỏ được Khuê Nhi đút cho, cháo thơm ngon được bỏ thêm bát bửu, khó trách làm nàng ăn rất ngon miệng nha.

Nuốt mấy muỗng cháo, Mỹ Anh giương mắt, chợt nhìn thấy Khuê Nhi cùng bọn nha hoàn, đều trợn to mắt nhìn nàng, làm nàng cảm thấy thập phần quái lạ.

“Có chuyện gì vậy ha?”

Mỹ Anh nhìn mọi người khó hiểu, cảm thấy kỳ quái vì sao các nàng ấy lại nhìn mình với ánh mắt như vậy.

“Ngon miệng không?” Khuê Nhi cất tiếng hỏi.

Mỹ nhân diễm lệ nhẹ nhàng gật đầu mỉm cười.

“Hảo ngon nha~”

Không biết tại sao, nàng vừa đáp lời, Khuê Nhi cùng bọn nha hoàn không hẹn mà cùng nở nụ cười, trong đó tựa hồ có chút ẩn tình làm nàng càng thêm phần nghi hoặc.

“Xin hỏi, có gì không đúng sao?”

Khuê Nhi cùng các nha hoàn nhìn nhau đầy hàm ý, một lát sau, mới chịu tỏ rõ.

“Mỹ Anh muội muội… cháo này là do người có tâm ý nấu cho nàng nga~”

“Ai?”

“Còn có thể là ai, đương nhiên là tướng công nhà ngươi rồi.”

Hoàng Mỹ Anh trong lòng kinh ngạc

“Cháo bát bảo này là do “hắn” nấu?”

Khuê Nhi cười, nói tiếp

“Còn không phải sao, Kim gia vì nàng, mượn nhà bếp chúng ta để nấu cháo, “hắn” nói nàng khẩu vị kém, phải bỏ nhiều công sức nấu cho ngon để nàng ăn được nhiều.”

 (hí hí..rất cưng vợ nha~)

Nhìn bát cháo trên tay, hương vị thơm ngon thanh đạm, cư nhiên là do tên biến thái tự tay nấu sao?

“Tâm ý Kim gia không chỉ có bát cháo này, muội muội không biết chứ, ba ngày trời ngươi ở trên giường dưỡng bệnh, “hắn” đều thức trắng đêm, đến tận bây giờ vẫn chưa từng chợp mắt đâu a~”

Hoàng Mỹ Anh kinh ngạc ngẩng đầu

“Đã ba ngày rồi “hắn” chưa ngủ?”

“Nha, Kim gia là lo lắng cho bệnh tình của ngươi, ba ngày liền trấn thủ ở cửa, chúng ta đã khuyên “hắn” nghỉ ngơi, ở đây đã phân phó tiểu Thúy cùng tiểu Chi, hai nha đầu hội thay phiên gác đêm chăm sóc ngươi, nhưng Kim gia không chịu, giống như thần giữ cửa, cứ án ngữ ngoài đó suốt ba ngày nay.”

Tiểu Chi ngắt lời nói

“Kim gia biết phu nhân nhìn thấy “hắn” sẽ không vui, cho nên đều thừa dịp phu nhân ngủ, mới vụng trộm chạy vào thăm nha~”

Tiểu Thúy cũng nhịn không được, bổ sung

“Buổi đêm chúng nô tỳ thay phiên nhau trông chừng phu nhân, mỗi khi có gì cần, toàn Kim gia cướp đi làm, “hắn” còn vụng trộm nói với chúng ta đừng cho phu nhân biết.”

 (Thấy cưng ghê chưa .*^-^*.)

 

Hoàng Mỹ Anh sững sờ một hồi lâu, nửa ngày vẫn không thốt ra lời. Kim Thái Nghiên thật tâm chiếu cố nàng nhiều đến như vậy, cả mấy ngày nay cũng chưa hề ngủ?

“Từ hồi xưa đến giờ, chúng ta chưa từng được gặp người nào nào si tình và chu đáo đến như vậy đâu nga~”

“Vậy đó, cả ba ngày không chợp mắt, mọi người nhìn thấy thật đau lòng a.”

“Kim gia thật sự có dụng tâm tới ngươi, chúng ta ở một bên cũng thấy cảm động, muội muội à, người cũng đừng tức giận “hắn” nữa, tha thứ “hắn” đi.”

Khuê Nhi khuyên nhủ không thôi, hai nha hoàn cũng gật gật đầu liên tục, đều vì Thái Nghiên cầu tình.

 (Dự là anh nhà đã hối lộ ba nàng này…hô hô)

 

 

Hoàng Mỹ Anh vẫn như cũ sửng sốt nhìn bát cháo trên tay.

Nàng ta vì nàng, ba ngày thức trắng?

Mỗi khi nàng say ngủ, nàng ta đều vào thăm nàng, chiếu cố nàng?

Vì nàng, nàng ta tỉ mỉ bỏ tâm sức nấu bát cháo này?

Bát cháo nóng nóng trên tay, hương vị vẫn còn lưu trên đầu lưỡi, cảm giác ấm áp, ngọt ngào, cảm động ngập tràn trong tâm.

Trước mặt Mỹ Anh, Khuê Nhi cùng các nha hoàn còn chớp chớp mắt nhìn nàng, chờ phúc đáp, nàng do dự hít một hơi vào, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.

Vừa thấy nàng gật đầu, giống như là công thành cáo trạng, ba người lập tức vui sướng quay đầu nói vọng ra ––

“Kim gia, phu nhân hết giận rồi.”

“Kim gia, phu nhân nói cháo này ăn hảo ngon nha.”

“Kim gia, ngài nghe xong có vui không a~?”

( Thấy chưa..nói đâu có sai..kế hoạch cả .. >O<..)

 

Hoàng Mỹ Anh ngây ngốc nhìn ra, thuận theo hướng các nàng ấy đang nhìn.

Cửa nhẹ nhàng mở ra một chút, thân ảnh nhỏ nhắn thập thò một hồi lâu như do dự, sau cùng một cái đầu ló vào, là khuôn mặt Kim Thái Nghiên.

Nàng ta chớp chớp mắt vài cái, nhìn nương tử chăm chú, bĩu môi ra dáng vẻ ân hận rồi nhếch lên ngây ngốc nhìn nàng cười vui sướng.

 (Anh đáng yêu quá nhá >-<!!)

Hai gò má Hoàng Mỹ Anh bất giác ửng đỏ.

———

[text_hash] => edf7d516
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.